Hệ Thống Tu Luyện Toàn Năng Chương 376: Viễn Cổ Bạo Long.

- Bức tượng Ngũ trảo Kim Long này có thể cho ta không?

Dương Lỗi đi tới trước mặt Kim Long, đi quanh một vòng nói.

- Không thành vấn đề, ta để ở chỗ này bất quá chỉ là bài biện mà thôi, hơn nữa giữa chúng ta còn cần thiết phải khách khí như vậy sao?

Điền Thi Vận nói.

Dương Lỗi nghe vậy liền đưa tay đem Kim Long thu vào trong trữ vật giới chỉ của mình, nhưng phá hiện Kim Long này cư nhiên không thu vào được, ngược lại là kinh ngạc rồi, không có biện pháp, nếu thu không vào, như vậy chỉ có thể mang ở trên người rồi, bất quá gia hỏa này tựa hồ hơi lớn một chút, nếu như có thể nhỏ một chút liền thích hợp rồi.

Để cho Dương Lỗi kinh ngạc là Kim Long này lại nhỏ đi, biến thành chỉ còn hai đầu ngón tay, mang ở trên người rất thích hợp.

Bảo vật có linh, Kim Long này có linh tính của mình, tuyệt đối không phải là đơn giản như pho tượng bình thường.

Giám Định Thuật.

- Đinh, người chơi giám định thất bại, độ thuần thục của Giám Định Thuật tăng lên.

Giám Định Thuật thất bại, như thế xem ra Kim Long này còn thật không phải đơn giản như vậy?

Mà Điền Thi Vận ở bên kia đi tới trước mặt một khối ngọc thạch, khối ngọc thạch này tinh khiết hoàn mỹ, trong sốt phản quang, giống như là một khối ngọc thạch bình thường, phái trên tựa hồ phủ lên một tầng quang ảnh nhàn nhạt.

Chỉ thấy Điền Thi Vận vung tay lên, trong miệng mặc niệm cái gì đó, khối ngọc thạch kia dần dần nhỏ đi, hóa thành đồ vật lớn nhỏ bằng bàn tay rơi vào trong tay của nàng, đó là một khối cổ kính, kiểu dáng phong cách cổ xưa, phía sau có điêu khắc hoa điểu ngư trùng, sơn hà minh nguyệt.

- Đây chính là Côn Luân Kính sao?

Bạch Tố Trinh nhìn cái gương nhỏ ở trong tay nàng nói.

Điền Thi Vận gật đầu:

- Đúng vậy, đây chính là Côn Luân Kính!

Lúc này Dương Lỗi cũng đem lực chú ý chuyển đến cổ kính ở trong tay Điền Thi Vận, đây chính là Tiên thiên pháp bảo Côn Luân Kính ở trong truyền thuyết? Thoạt nhìn còn thật không có loại cảm giác kia như trong tưởng tượng, mặc dù phong cách cổ xưa, nhưng tựa hồ cùng với cổ kính bình thường không có gì khác biệt, đây là ý nghĩ trong lòng của Dương Lỗi.

Bất quá Dương Lỗi rõ ràng, người không thể nhìn ở bên ngoài, đồ vật cũng là như vậy, thoạt nhìn chất phác tự nhiên, bình bình đạm đạm, đơn đơn giản giản, nhưng bản chất lại không phải tầm thường, liền giống như ngọc thạch ở trước khi khai thác ra cũng là bị tảng đá bao phủ, nếu như không có cắt ra, ai cũng không thể suy đoán được bên trong sẽ có một khối tuyệt thế mỹ ngọc?

- Có thể cho ta nhìn xem hay không?

Dương Lỗi nhìn Điền Thi Vận, do dự một chút nói.

Điền Thi Vận lại không cảm thấy có cái gì không ổn, gật đầu.

- Có thể!

Liền đem cổ kính trong tay đưa cho Dương Lỗi:

- Ta cũng nhìn không ra Côn Luân Kính này có phải là có một cái thế giới hay không. Bất quá ngươi muốn nhìn vẫn là chú ý một chút, đừng cố gắng thu phục nó, nếu không ngươi có thể sẽ bị thương tổn, bị cắn trả.

Lúc Côn Luân Kính này bị mình lấy được đã từng đưa cho cha mình xem, nhưng lúc ấy hắn muốn thử nhận chủ, đem chân khí đưa vào trong Côn Luân Kính, lại không nghĩ rằng bị chấn thương nội phủ, thiếu chút nữa ngay cả thần thức cũng bị chấn tan.

Bất quá chuyện làm cho người ta kinh ngạc xảy ra, Côn Luân Kính kia vừa tiếp xúc với tay của Dương Lỗi liền phát ra một trận thất thải quang mang, quang mang này đem ba người bao trùm lại, tiếp theo liền cảm giác được một trận mê muội, đợi đến sau khi thanh tỉnh, ba người liền phát hiện mình đã không còn ở trong thạch thất trước đó.

- Đây là địa phương nào?

Điền Thi Vận nói:

- Các ngươi không sao chứ?

- Không có chuyện gì.

- Ta cũng không có chuyện gì!

Dương Lỗi nói:

- Nếu như ta đoán không sai, đây chính là không gian ở trong Côn Luân Kính rồi.

- Không gian của Côn Luân Kính?

Điền Thi Vận giật mình không dứt, không nghĩ tới chính mình không thể mở ra không gian của Côn Luân Kính, lại đến trong tay của Dương Lỗi liền mở ra, chính mình dù gì cũng là chủ nhân của Côn Luân Kính, chủ nhân cũng không thể mở ra, ngược lại là để cho Dương Lỗi mở ra, điều này làm cho Điền Thi Vận kinh ngạc, đồng thời lại cũng có chút mất mác.

- Không sai!

Dương Lỗi gật đầu.

- Linh khí nơi này thật nồng nặc, ở chỗ này tu luyện mà nói, tốc độ đích xác là có thể một ngày ngàn dặm, Thi Vận tỷ, ngươi thử một chút, xem có thể cảm nhận được tin tức của Côn Luân Kính hay không.

Điền Thi Vận gật đầu, nhắm hai mắt lại, nhưng rất nhanh liền mở ra, nhìn Dương Lỗi mà lắc đầu:

- Không được, ta không có một chút cảm giác, tựa hồ mất đi liên hệ với Côn Luân Kính rồi!

- Tại sao có thể như vậy?

Bạch Tố Trinh nói:

- Vậy mà sao bây giờ?

Điền Thi Vận suy nghĩ một chút nói:

- Tiểu Lỗi, nếu không ngươi thử cảm ứng một chút đi, không gian này là ngươi mở ra, ta nghĩ ngươi hẳn là có thể khống chế.

Dương Lỗi lắc đầu, chính hắn đã sớm thử cảm ứng qua, nhưng cũng là không có chút phản ứng nào.

- Vậy... Vậy chúng ta chẳng phải là bị vây ở chỗ này rồi?

Điền Thi Vận ngẩn ngơ nói.

- Đi một bước tính một bước!

Dương Lỗi nhún vai, vào lúc này phải giữ vững trấn định, nếu đây là Côn Luân Kính, mà Tiên thiên linh bảo giống như Côn Luân Kính nhất định là có khí linh của nó, hơn nữa nó nếu đem ba người chính mình đi vào bên trong, lại không có ý tứ thương hại, nghĩ đến là có mục đích nào đó, cho nên Dương Lỗi lại cũng không lo lắng sẽ có nguy hiểm gì:

- Côn Luân Kính nhưng không phải là vũ khí bình thường, tối thiểu cũng là tin khí, cho nên hẳn là có khí linh, ta nghĩ hiện tại không thể cảm ứng được đó là bởi vì khí linh của Côn Luân Kính đã thức tỉnh.

Điền Thi Vận cùng Bạch Tố Trinh cũng là gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nếu như khí linh của Côn Luân Kính đã thức tỉnh mà nói, như vậy hết thảy cũng liền có thể giải thích rồi.

- Hống hống hống!

Vào lúc này, tiếng hống cực lớn từ chỗ xa truyền tới.

- Thanh âm gì?

Tiếng hống như vậy, cộng thêm chấn động từ mặt đất truyền đến làm cho người ta không khỏi có chút sợ run.

- Long, ta cảm giác có khí tức của Long!

Bạch Tố Trinh lúc này lên tiếng nói, Bạch Tố Trinh hôm nay mặc dù không có hóa thân thành Long, nhưng dù sao có huyết mạch Bạch Long, cho nên đối với khí tức của Long đặc biệt nhạy cảm.

Thời điểm khi ba người xoay người nhìn về nơi phát ra thanh âm kia, cả đám đều mở to hai mắt nhìn.

- Viễn cổ bạo long?

- Đây.... Đây.... Con mẹ nó là khủng long a!

Dương Lỗi nuốt nuốt nước miếng, một loạt đại gia hỏa này điên cuồng chạy nhanh, tràng diện khí thế rộng rãi, mắt thấy hướng dến bên cạnh chính mình chạy tới, nếu như bị trùng kích lên mà nói, kết quả là chỉ có một, bị dẫm đạp thành thịt nát.

- Làm sao bây giờ?

Chúng ta làm sao bây giờ?

Bạch Tố Trinh vội nói.

- Làm sao bây giờ? Ân, bọn chúng hẳn là không biết bay, chúng ta liền bay lên trời là được.

Dương Lỗi lúc này mới nhớ tới mình còn có hai cánh, chỉ cần mình bay lên trời là có thể né tránh trùng kích của bọn chúng rồi.

Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/he-thong-tu-luyen-toan-nang/chuong-356/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận