Anh sửa lại quần áo cho chỉnh tề rồi ra ngoài.
Cửa đóng lại, Vi Vi đuối sức không bước nổi tới ghế salon, chỉ trượt theo cánh cửa ngồi bệt xuống đất, ôm lấy đầu gối, lúc đỏ mặt tía tai, lúc thì hồn bay lâng lâng, lúc lại ảo não thắc mắc…
Cứ lúc thế này lúc thế khác, đến khi Vi Vi đã thoát ra khỏi trạng thái tứ chi rũ rượi đầu óc thiếu oxy, thì thời gian đã trôi qua lâu lắm rồi.
Vi Vi cố ngồi dậy. Sao có thể đợi anh ở đây được, quá là ngoan ngoãn rồi! Không được! Nên nhanh chóng bỏ chạy mới đúng!
Nhưng khi thực sự bước đến cửa công ty, cô lại dừng.
Chạy thế này thì có ra gì đâu. Chuyện này, chuyện này thực ra bình thường mà, thì cô đã từng thầm nghĩ đến đó thôi… chẳng qua chuyện xảy ra quá đột ngột và cô thì chẳng một chút chuẩn bị nào cả, phản ứng giống một con ngốc ấy = =
Nếu cứ chạy đi thế này, có khi nào càng như chuyện bé xé ra to càng giống con ngốc hơn không.
Vi Vi đứng ở cửa công ty nghĩ ngợi lung tung, đi cũng không mà về cũng chẳng, sắp phiền muộn chết đi được!
Trong lúc tiến thoái lưỡng nan, một phần cơm thịt bò đã cứu rỗi đời cô.
Cửa thang máy “ding” một tiếng mở ra, một chàng trai đội mũ mỏ vịt xách một chiếc túi nhựa bước ra, nhìn ngó quanh quất, cuối cùng đến trước mặt Vi Vi.