Ân Thù Kiếm Lục Chương 2


Chương 2
Chủ Nhân Thần Mộc Lịnh

Hồ Bất Sầu bất quá chỉ nghĩ rằng Phương Bửu Nhi từng được ông ngoại nuông chiều quá độ rồi sanh tánh ương ngạnh, bướng bỉnh mà thôi, chứ nằm mộng y cũng chẳng tưởng hắn can đảm đến thế. Trêu vào tay bà, ba tên đại cường đạo bỏ mạng không kịp thở, huống hồ một đồng tử như hắn?

Mắng như tát nước vào mặt lão phu nhân nhà họ Vạn là tự tuyên bản án từ hình cho hắn rồi, đó là thông lệ của bà ta, chẳng bao giờ bà để cho ai ngoài lệ cả.

Hồ Bất Sầu kinh hãi ra mặt, cấp tốc bước đến trước Phương Bửu Nhi. Nhưng chẳng rõ nghĩ sao, y lại trở về chỗ cũ, ngồi xuống nhếch môi cười, trong nụ cười có ẩn sự khinh khỉnh, chừng như không cần lo lắng về hậu quả do Vạn lão phu nhân dành cho Phương Bửu Nhi qua thái độ của hắn.

Vạn lão phu nhân cười nhẹ:

- Khá đó tiểu tử! Ngươi dám mắng ta! Không lẽ ngươi không thấy ba đống thịt còn nằm lồ lộ nước mặt kia sao?

Phương Bửu Nhi đã buông tất phải buông luôn:

- Bà lấy cái chết để dọa tôi? Chết thì chết sợ gì? Có ai tham sống, phải sợ đến cái hèn mà chẳng dám nói cho hả?

Vạn lão phu nhân thở dài:

- Tiểu tử không sợ chết ? Con người ta chỉ có mỗi người một sanh mạng, sao ngươi lại khinh thường sanh mạng như thế? Ngươi muốn chết, lão bà trước hết cho ngươi nếm thử mùi vị của cảnh dở sống dở chết cho ngươi biết sanh mạng quý như thế nào, sau đó sẽ hạ sát ngươi cũng chẳng muộn.

Bà hướng mắt sang Hồ Bất Sầu, thấy y vẫn ngồi yên tại chỗ, nụ cười nở trên môi, nụ cười bình thản, y lại nhìn trời, không lưu ý đến tình cảnh của Phương Bửu Nhi.

Vốn gian hoạt xảo trá, Vạn lão phu nhân không khỏi lấy làm lạ trước thái độ thản nhiên của Hồ Bất Sầu, bà cười nhẹ, từ từ hỏi:

- Gã to đầu kia, tiểu tử cùng đến đây với ngươi?

Hồ Bất Sầu gật đầu:

- Hắn là bạn đồng hành của tại hạ!

Vạn lão phu nhân đưa tay xoa xoa trên đầu Phương Bửu Nhi dịu giọng hỏi tiếp:

- Ta sẽ mang tiểu tử theo ta, ngươi có tưởng là hắn sẽ sống sót trở về với ngươi chăng?

Hồ Bất Sầu lắc đầu, cười mỉa:

- Tại hạ không tưởng hắn sẽ được sống sót trở về!

Vạn lão phu nhân hừ một tiếng:

- Thế tại sao ngươi không tỏ vẻ lo sợ cho hắn?

Hồ Bất Sầu cười hì hì:

- Bà mang hắn đi, sẽ có người tìm hắn về. Bà giết hắn, sẽ có người tìm bà giết bà báo thù cho hắn, tại hạ còn lo lắng gì nữa chứ?

Vạn lão phu nhân cười lớn:

- Báo thù? Ta sống đến từng tuổi này, có chết cũng vừa rồi. Nếu có kẻ tìm ta, báo thù cho hắn mà giết ta, thì càng hay cho ta, ta không phải sống nốt chuỗi ngày thừa trong cô đơn buồn thảm, khỏi phải phiêu dạt linh đinh, không cửa không nhà, ta khỏi gây ra thêm nhiễu tội lỗi.

Nhưng ta muốn chết từ lâu, những kẻ đã tìm ta muốn giết ta, lại phải chết vì tay ta, chết tất cả, thành thử ta chưa chết được, ta bắt buộc phải sống mãi sống đến ngày nay. Và gần đây, chẳng còn kẻ nào dám tìm ta mà báo thù, sự giết ta trở thành cái mộng của những kẻ thù ta, chẳng bao giờ những kẻ đó thực hiện mộng nổi.

Hồ Bất Sầu điềm nhiên, trong vẻ điềm nhiên của y có ẩn lộ chút nào niềm thương hại bà ta:

- Không ai dám, chỉ có người đó dám!

Vạn lão phu nhân bật cười khanh khách:

- Nếu ta giết luôn ngươi, còn ai biết tiểu tử chết trong trường hợp nào mà mách lại với người nào đó vừa do người đề cập để tìm ta? Ngươi rất thông minh, thế mà vẫn không nghĩ ra điều ấy à?

Hồ Bất Sầu điềm nhiên điểm một nụ cười ung dung thốt:

- Không ai biết, nhưng người đó biết! Bà giết tôi cũng chẳng bưng bít được hành động của bà!

Vạn lão phu nhân vẫn cười lớn:

- Bằng vào lời nói của ngươi, thì người nào đó thần thông quảng đại, biết cả mọi việc, việc trước việc sau, việc lớn việc nhỏ. Ha ha! Ta muốn biết người đó là ai?

Hồ Bất Sầu thong thả đứng lên, lấy trong mình ra một nhánh cây khô, nhánh cây Thanh Bình Kiếm Khách Bạch Tam Không trao cho y, y tiếp:

- Người đó dùng một nhát kiếm, chém đứt cành cây nầy, bà cứ xem chỗ đứt tất biết rõ người đó là ai!

Y trao cành cây cho Vạn lão phu nhân.

Vạn lão phu nhân tiếp lấy cành cây, thoạt đầu bà ta cười còn mỉm, càng xem kỹ thì bà ta biến sắc mặt, dần dần sắc mặt càng biến thảm, cuối cùng thì gương mặt bà xanh dờn, tay bà, run run, giọng bà cũng run run:

- Nhân vật nào có đường kiếm tuyệt diệu như thế? Hay là... hay là...

Ngũ... Ngũ...

Hồ Bất Sầu vẫn điềm nhiên, thay bà nói tiếp câu bỏ dở:

- Ngũ Sắc Phàm Thuyền Chủ!

Chủ nhân chiếc thuyền có cánh buồm ngũ sắc. Trời!

Vạn lão phu nhân vội lùi lại hai bước, lúc đó tay bà còn kẹp Phương Bửu Nhi, lập tức buông hắn rơi xuống đất, dùng hết cả sức lực trao hoàn cành cây khô cho Hồ Bất Sầu, nhặt nhanh mấy chiếc bao của bọn Phấn Bưu, Thiết Hổ và Nhất Trận Phong, rồi phi thân vút vào màn đêm không nói một tiếng nào.

Đợi cho Vạn lão phu nhân khuất, Hồ Bất Sầu bước nhanh đến cạnh Phương Bửu Nhi, nhưng đi được mấy bước, y ngã quỵ xuống.

Thì ra, trong khi đối thoại với Vạn lão phu nhân, y quá sức khẩn trương, tinh thần căng thẳng cực độ, khí huyết ngưng đọng nặng nề, toàn thân như tê liệt, y vụt đứng lên bước vài bước, khí huyết chưa lưu hành như bình thường, thành ra y chới với rồi ngã xuống.Y phải vận ngầm nội công cho chân khí chuyển động quanh cơ thể một lượt để lấy thăng bằng, rồi đứng lên bước đi.

Tự lượng sức mình, biết là chẳng làm sao chống nổi Vạn lão phu nhân, không dùng sức được tất phải dùng mưu, y định mượn danh nghĩa người áo trắng để áp đảo tinh thần bà, nhưng bà lại đề cập đến chủ nhân chiếc thuyền buồm ngũ sắc, y chụp ngay cơ hội bịa luôn câu chuyện.

Sở dĩ y định mượn danh nghĩa của người áo trắng là vì sư phụ y dù sao cũng là một nhân vật hữu danh trên giang hồ, vừa trông thấy nhát kiếm trên cành cây liền biến sắc mặt. Nhát kiếm đó hẳn phải có cái nhiệm mầu siêu việt của nó. Rất có thể y dùng cành cây để lòe bà ta, y nghĩ tài nghệ của bà ta suýt soát với Bạch Tam Không, dĩ nhiên cũng phải sợ nhát kiếm của người áo trắng.

Y thành công, và hiện tại Vạn lão phu nhân đã bỏ đi, y và Phương Bửu Nhi không còn lo ngại vì bà ta nữa.

Y đến cạnh Phương Bửu Nhi, thấy hắn đờ người nằm bất động, y biết là hắn bị bà ta điểm huyệt. Vì cấp bách quá chẳng thể dần dà giải quyết ngay tại chỗ cho hắn, Hồ Bất Sầu cúi xuống bế xốc hấn lên, mang hắn phóng chân chạy đi.

Vượt được mấy dặm đường, y mới dám dừng chân lại, đưa mắt nhìn qua màn đêm, thấy dựa vách núi, có một cái động nhỏ, y liền bế Phương Bửu Nhi vào động đó, đặt hắn nằm xuống, giải khai huyệt đạo cho hắn.

Phương Bửu Nhi không am tường võ thuật, chẳng hiểu tại sao mình đang thư thái trong người, bỗng nhiên lại cứng đờ chẳng còn nhúc nhích được tay chân, thân thể như bị ngàn muôn lượt giây mây quấn quanh.

Tuy nhiên, tâm trí còn sáng suốt, không cử động được chứ hắn vẫn còn nghe, còn hiểu những gì xảy ra chung quanh, hắn nghe rõ cuộc đối thoại giữa Hồ Bất Sầu và Vạn lão phu nhân.

Giải huyệt cho Phương Bửu Nhi trở lại bình thường rồi, Hồ Bất Sầu dịu giọng hỏi hắn:

- Ngươi sợ hãi chăng?

Phương Bửu Nhi lắc đầu:

- Chết còn chẳng sợ, tôi sợ gì cái mụ tàn độc đó? Có điều tôi hết sức lấy làm lạ, mụ ta tàn độc là thế, giết người không chớp mắt, sao lại thấy cành cây vô giá trị tức khắc biến sắc mặt.

Hồ Bất Sầu mỉm cười:

- Sự tình dài dòng phức tạp lắm, trong phút giây ngắn ngủi, ta không thể nào tóm lược cho ngươi hiểu được. Khi nào rỗi rảnh ta sẽ giải thích cho.

Hắn trầm ngâm một chút, lại hỏi:

- Tại sao bà ta chỉ điểm nhẹ vào người tôi, tôi lại bất động liền?

Hồ Bất Sầu nhìn hắn:

- Đó là pháp điểm huyệt của con nhà võ. Nếu muốn tránh khỏi bị người điểm huyệt không gì bằng học võ.

Phương Bửu Nhi cười mỉa:

- Thúc thúc định nhân cơ hội này, thuyết phục cho tôi học võ phải không? Đừng! Đừng mong thúc thúc thành công! Chẳng bao giờ tôi học võ, dù có phải bị người điểm huyệt trăm lần, ngàn lần.

Hồ Bất sầu lắc đầu, thở ra không nói gì nữa. Y nhìn ra bên ngoài động, chăm chú hướng xuống dưới triền. Bỗng y quay nhìn Phương Bửu Nhi, vừa khoát tay vừa thì thầm:

- Bên dưới chúng ta có người, đừng gây tiếng động.

Rồi y nép sát mình xuống nền động, bò lần ra đến mép đá. Phương Bửu Nhi động tính hiếu kỳ, cũng bò theo kế bên y.

Cả hai thò nửa đầu ra khỏi mép động, vừa đủ nhìn xuống.

Bên dưới, tại một khoảng trống, nằm sâu trong vách núi, có bảy ngọn lửa, lửa cháy không do nhiên liệu cháy tự nhiên, như lửa thần lửa ma, lửa màu lam chẳng sáng lắm. Để ý nhìn kỹ tất thấy mỗi ngọn lửa bên trên một chiếc ống bằng đồng, bảy ngọn kết thành một vòng tròn khá rộng.

Khoảng cách từ ngọn này đến ngọn kia cũng khá xa. Nơi trung tâm vòng lửa có một người xếp bằng tròn, trong tư thế tham thiền nhập định.

Người đó vận chiếc áo bố, dĩ nhiên nhắm mắt, không rõ ngồi như thế được bao lâu rồi, bất động như tượng gỗ.

Phương Bửu Nhi hết sức lấy làm lạ, hỏi:

- Ngồi làm gì thế hở thúc thúc? Có lẽ y sợ lạnh nên đốt lửa chăng?

Hồ Bất Sầu lắc đầu:

- Không phải là người đâu!

Phương Bửu Nhi càng lấy làm lạ, nhướng mắt cố nhìn kỹ, bất giác a lên một tiếng, nhận ra không phải là người thật sự, mà chính là một pho tượng bằng gỗ, tay thợ nào đó chạm thành quả là một nhà nghề, tượng giống người thật như hai giọt nước.

Hắn lẩm bẩm:

truyen8.mobi

- Tượng gỗ sao lại sợ lạnh, bởi sợ lạnh nên mới đốt lửa chứ? Kẻ nào đốt lửa sưởi ấm pho tượng, đúng là ngốc tử?

Tượng có dáng dấp không hiền. Giữa đêm khuya, dưới ánh lửa bập bùng, hình tượng đó hiện ra, dù ít nhiều cũng gieo khiếp đảm nơi lòng kẻ nào bất ngờ trông thấy. Hồ Bất Sầu thầm nghĩ:

- Không ai ngu dại gì bố trí cái cảnh đó không có lý do? Hẳn bên trong sự tình phải có điều gì bí ẩn cùng cực.

Đột nhiên, từ nơi cạnh núi gần đó có tiếng động vang lên rồi hai bóng người xuất hiện. Hai người đó bước đi rất nhanh. Thoạt trông, Hồ Bất Sầu biết ngay họ thuộc thành phần võ lâm.

Còn xa xa, họ hước nhanh họ cười nói, nhưng đến gần vùng lửa, họ chậm chân lại, bước rón rén, họ nín lặng, tỏ vẻ cung cung kính kính. Họ tiến đến từ từ, khi vừa đúng tầm đã định, bỗng họ cùng quỳ xuống.

Người bên tả cất giọng trầm trầm, thốt:

- Đinh Trọng Hoa và Đinh Bá Hoa, kính dâng bảy mươi hai món báu và bảy trăm lượng vàng ròng, cầu xin Thần Quân thu nhận!

Cả hai.hoành tay ra sau, lấy chiếc bọc mở ra tuông số báu vật và vàng ròng ngay trên khoảng đất trắng trước tượng gỗ.

Rồi cả hai cúi đầu, lạy lạy mấy lạy, đoạn đứng lên, quay mình trở lại, gương mặt lộ vẻ hân hoan như một đứa bé con vừa được người lớn khen tặng.

Làm được cái việc đó, họ thích thú như bình sanh chưa hc làm được một việc nào thích thú bằng, chẳng hề tiếc số báu vật và vàng ròng bỏ bừa bãi tại đó.

Lửa bập bùng, ánh sáng châu báu chiếu vàng, ngời sáng lên, xem ngoạn mục vô cùng.

Phương Bửu Nhi lấy làm lạ, thầm nghĩ:

- Họ điên hay họ ngốc? Mang bao nhiêu báu vật vàng ròng đến đây, cung cung kính kính hiến dâng cho một pho tượng gỗ, thế là nghĩa gì?

Đã vậy, lại còn nói năng lễ phép với pho tượng. Một pho tượng biết nghe sao? Một pho tượng biết sử dụng bạc vàng châu báu sao?

Chính Hồ Bất Sầu cũng kỳ quái như hắn.

Y còn lạ gì anh em Đinh Trọng Hoa và Đinh Bá Hoa, có ngoại hiệu Kim Tiễn Ngân Câu, là những tay hữu danh trong giới lục lâm làm cường đạo, từng làm mưa làm gió vùng Giang Chiếc, ai ai nghe nói song kiệt họ Đinh cũng đều xám mặt, vậy mà giờ đây, trước một pho tượng gỗ, họ lại cúi đầu bái phục, lại dâng hiến vàng bạc châu báu, tất phải có nguyên do.

Bỗng y chợt nhớ ra, khẽ ạ lên một tiếng, thầm nghĩ:

- Hay là tượng gỗ là biểu hiện của chủ nhân Thần Mộc Lịnh mà bảy ngọn lửa kia chính là Linh Phong Thần Hỏa, như Nhất Trận Phong đã tiết lộ?

Cả hai chú mắt nhìn xuống chỗ trũng, chờ xem sự tình có biến chuyển như thế nào nữa chăng.

Từ phút giây đó, lần lượt có nhiều toán người, có kẻ đi đơn độc, có người đi với bằng hữu. Phương Bửu Nhi đếm đúng mười bảy người rồi, người nào cũng có bọc theo bạc vàng, châu báu, cũng đổ tuôn ra trước tượng gỗ, cũng lạy, cũng khấn như anh em họ Đinh. Họ gồm cả nam lẫn nữ, đủ tác vóc.

Làm xong công việc đó, lúc trở ra về, người nào cũng lộ vẻ hân hoan, tưởng chừng bình sanh họ vừa làm được một việc hết sức quan trọng.

Mười bảy người đó, chẳng xa lạ gì với Hồ Bất Sầu, y biết rõ họ là những kẻ tham tàn, cướp đoạt của người thì có, chẳng bao giờ bố thí cho ai một vật nhỏ mọn nào, họ tham tàn như vậy, bỗng dưng lại mang gia tài cung hiến cho tượng gỗ, kể cũng là một sự hi hữu, chính vì cái lẽ hi hữu đó, Hồ Bất sầu mới nghĩ ngợi mông lung...

Quanh pho tượng gỗ, giờ đây có những đống bạc vàng châu báu chất thành đồi, đồi này liền mí với đồi kia, tạo thành một cảnh huy hoàng rực rỡ. Lửa vẫn cháy đều, lửa tỏa ánh sáng, chiếu ngời châu báu, từ trên trông xuống, Phương Bửu Nhi vừa lạ kỳ vừa thích thú, chưa bao giờ hắn mục kích một cảnh tượng thần bí huyền ảo như vậy.

Hắn tặc lưỡi nói:

- Chủ nhân tượng gỗ vắng mặt, bạc vàng châu báu lại để tung bừa bãi thư thế không sợ cường đạo đến cướp đoạt hết sao?

Cường đạo! Còn cường đạo nào nữa? Chính những tên cường đạo khét tiếng hung tàn, tham bạo mang báu vật đến đây, còn tên nào to gan dám cướp đoạt? Nếu có ý muốn cướp đoạt thì tội gì chúng lại mang tư sản của chúng, cung hiến cho kẻ khác.

Hồ Bất Sầu lắc đầu:

- Ta không hiểu nổi rồi! Nhưng...

Y chưa dứt câu, có giọng ca từ đâu đây văng vẳng vọng đến. Thoạt đầu nhỏ, dần dần to, lời ca thanh thoát, khẩu khí của kẻ từng sống với đồng tiền hạt gạo của nhân loại bốn phương trên khắp mọi nẻo đường, hiện lộ rõ rệt trong lời ca, khẩu khí của những kẻ vô câu thúc, khỏi lo cái ăn cái mặc, lấy trời đất làm nhà, dựa vào từ tâm nhân loại làm nguồn sống.

Lời ca dứt, ba bóng người xuất hiện, trong lớp áo lông chim chẳng rõ đúng thật bằng lông chim hay rách mướp giống lông chim, áo chằm vá trăm mảnh.

Ba người hành khất.

Là hành khất, họ có bị, có gậy, đặc biệt là ba người nầy có rất nhiêu bị, mỗi người ít nhất cũng mang sáu bảy bị.

Họ cùng lứa tuổi với nhau, vào trạc bốn mươi trên dưới.

Họ đi tới, khi đến gần, họ trố mắt nhìn đống bạc vàng, châu báu, họ sửng sốt thừ người, đứng lặng mồm há hốc, mắt trợn tròn.

Hồ Bất Sầu nhận ra ngay họ là những đệ tử thượng thặng của Cái Bang. Y biết luôn họ đến đây chẳng phải hiến dâng lễ vật, bất quá nhân lộ trình phải ngang qua đây, tình cờ bắt gặp cảnh này thôi, bởi họ kinh ngạc trước đống châu báu quá to lớn, tức nhiên cảnh tượng đó hiện đúng ngoài chỗ tưởng của họ.

Họ thừ người một lúc, rồi đưa ánh mắt nhìn nhau, trong số đó có một người ốm, một người mặt đầy nốt ruồi, một người thọt chân.

Người ốm, qua một lúc lâu, cất tiếng trước:

- Lão tứ, lão thất? Các ngươi thử đoán xem việc gì như thế này?

Người có nốt ruồi lắc đầu, buông một câu:

- Một tôn giáo bí mật nào trên giang hồ, bày cuộc tế lễ thần bí này?

Người chân thọt tặc lưỡi:

- Mang bao nhiêu báu vật, cung hiến cho quỷ thần ma mỵ hư vô, phiêu diêu. Hừ! Nếu không điên thì cũng chỉ là ngu. Trong thế gian sao lại có hạng người ngu thế?

Cả ba nhìn báu vật, rồi nhìn quanh.

Nằm tại mép động, Hồ Bất Sầu cơ hồ nín thở, dõi mắt theo từng cử chỉ của ba người hành khất bên dưới.

Người mang nốt ruồi nói:

- Bốn phía vắng lặng, chẳng có một tiếng động, chẳng có một bóng người...

Y dừng lại một chút, rồi tiếp:

- Nếu chúng ta thu dọn bao nhiêu báu vật này, thì... hay biết mấy!

Người chân thọt thốt:

- Những vật đó, thuộc về tượng gỗ, mà tượng gỗ là vật vô tri giác, tự nhiên không hưởng thọ được, chúng ta là kẻ hưởng thọ được, tại sao không hưởng thọ?

Người có rốt ruồi cười lớn:

- Ha ha! Người không hay, quỷ thần không biết. Còn ai truy rạ..

Y nhìn thoáng qua người ốm, hỏi:

- Nhị ca có ý kiến gì chẳng?

Người ốm trầm ngâm một chút:

- Có chắc là tượng gỗ hay không đó? Nếu là người thì sao?

Người có nốt ruồi mỉm cười:

- Muốn biết có đúng tượng gỗ hay là người, chúng ta cứ thử, khó khăn gì mà nhị ca phải thắc mắc?

Y cúi xuống, nhặt một hòn đá, khá to, nhắm đúng chiếc đầu tượng gỗ, vung tới.

Đã là tượng gỗ, tự nhiên không thể né tránh, chiếc đầu hứng trọn hòn đá đó, một tiếng bốp vang lên.

Đệ tử thượng thặng của Cái Bang hẳn phải có công lực hơn người.

Hòn đá đó được tung ra với toàn công phu tu vi, áp lực phải trên mấy trăm cân, dù vật cứng rắn đến đâu, chạm phải hòn đá cũng vỡ tan.

Nhưng chiếc đầu lâu vẫn còn nguyên vẹn, chỗ bị chạm chỉ xây xát một chút, chẳng thấy máu chảy. Không có máu chảy tức nhiên là một tượng gỗ, chứ chẳng phải người bằng xương bằng thịt.

Người chân thọt cười lớn:

- Đúng là tượng gỗ rồi?

Người ốm lại trầm ngâm một chút, lẩm nhẩm:

- Chỉ sợ bang chủ hay được...

Y nhìn đống châu báu, mắt chớp từng hồi, sau cùng y tặc lưỡi lắc đầu:

- Không thể bỏ qua! Dù bang chủ có hay dược thì...

Người có nốt ruồi vỗ tay bôm bốp:

- Nhị ca thông minh quá! Đáng phục nhị ca!

Cả ba nhún chân nhảy vọt tới, cạnh tượng gỗ.

Hồ Bất Sầu thầm nghĩ:

- Từng nghe quy luật của Cái Bang rất nghiêm, tại sao bọn này lại sanh lòng tham, thấy báu vật là tối mắt, quên đi chánh đạo giang hồ?

Bên dưới ba gã hành khất cùng bước qua vòng lửa, gã thọt chân nhanh hơn đồng bọn, vọt mình tới trước, chụp lấy một số châu báu, rồi hướng mắt thẳng vào tượng gỗ, bật cười ha hả thốt:

- Bằng hữu gỗ ơi! Đành vậy nhé, ba anh em ta tạm đỡ số châu báu này, chi dụng một thời gian, khi nào...

Y chưa dứt câu, bỗng y giật mình trố mắt, ngây người. Rồi bao nhiêu châu báu từ hai bàn tay rơi lộp độp xuống đất.

Người ốm và người có nốt ruồi lấy làm lạ, bước nhanh đến gần hấp tấp hỏi:

- Việc gì thế? Sao lạ vậy chứ!

Liền sau đó cả hai cũng giật mình, cũng trố mắt cũng ngây người.

Cả ba há hốc mồm ra, há rất lâu vẫn chưa khép lại.

Thì ra họ đã trông thấy đôi mắt nhắm nghiền của tượng gỗ, đột nhiên mở ra, đôi mắt đó bắn tinh quang sáng rực chiếu thẳng vào mặt cả ba, đôi mắt lạnh lùng ngời niềm oán độc.

Chẳng những ba gã hành khất kinh khiếp vô cùng mà Hồ Bất Sầu và Phương Bửu Nhi cũng hãi hùng không kém họ.

Bỗng người có nốt ruồi hét lớn:

- Ngươi là người trá hình làm thần, làm quỷ phải không?

Cả ba trấn định tinh thần, họ bình tĩnh rồi thì hung tánh nổi lên, người nào cũng vận công, chuyền nội lực vào hai tay, chính người có nốt ruồi nhào tới trước, tung một chưởng vào ngực tượng gỗ.

Chưởng lực đó nặng ít nhất cũng ngàn cân, nếu trúng đá, đá cũng phải vỡ, đừng nói là một tượng gỗ hay da thịt người.

Tượng gỗ không né tránh, mà cũng chẳng xuất thủ phản công.

Người có nốt ruồi cả mừng, cầm chắc thế nào tượng gỗ cũng phải nát dưới chưởng kình của y, hoặc giả nếu là người thật sự, người đó cũng phải nhừ như cám.

Một tiếng bịch vang lên, mường tượng tiếng một vật thể lao vào một tấm da căng phồng.

Tượng gỗ bất động, nhưng người có nốt ruồi lại bị chấn dội như quả cầu tung vào tường bật trở về, xa hơn vị trí chân chạm đất, y loạng choạng mấy lượt không gượng đứng được, ngã nhào.

Y cảm thấy khí huyết trong người nghịch chuyển, đôi cánh tay đau nhức vô cùng, mặt y xanh dờn.

Nếu tượng gỗ là một con người trá hình, tại sao lại không bị bắn đi, dưới chưởng kình của y? Tại sao tiếng chạm chỉ nghe bịch như lượt da phồng. Nhưng nếu không phải là người, sao đôi mắt lại tinh quang sáng rực?

Người chân thọt và người ốm kinh hãi hết sức, cả hai trố mắt nhìn tượng gỗ trừng trừng.

Lâu lắm, người có nốt ruồi cố lết tới gần run run giọng hỏi:

- Ngươi... ngươi... thật sự ngươi là người?

Tượng gỗ bất động.

Vừa lúc đó, từ sau lưng ba gã hành khất một giọng dịu dàng vọng đến:

- Đáng thương hại cho bọn trẻ con...

Âm thanh dịu như gió xuân, nhưng ba gã hành khất là những con chim bị tên, thấy cây cong là sợ, nghe tiếng động là giật mình, cùng quay lại phía hậu, thấy một lão phụ vừa lùn vừa mập đến độ tròn như quả cầu, tay tả đeo một tay nải, t 64d9 ay hữu nương trượng khập khễnh bước tới.

Phương Bửu Nhi nhận ra bà ta liền, hắn run sợ, thấp giọng kêu lên:

- Không xong rồi! Yêu phụ lại đến đây!

Bà ấy đúng là Vạn lão phu nhân, nếu Phương Bửu Nhi không mục kích hành động tàn độc của bà vừa rồi, hắn phải tin là bà ta hiền hơn Bồ Tát. Bà cười lạnh quá, bà nói hiền quá, dáng dấp của bà khệnh khạng, cái vẻ già nua đó nói lên một tâm tánh từ bi, bác ái vô lường.

Hắn rùng mình, không dám nhìn bà ta lâu, vội nhắm mắt lại.

Nhưng tuổi trẻ là tuổi háo kỳ, hắn không nhìn làm sao được? Nhắm mắt lại rồi hắn liền mở ra.

Vạn lão phu nhân khệnh khạng bước tới, vừa bước vừa lẩm bẩm:

- Đáng thương hại cho bọn trẻ con. Thật đáng thương hại!

Bà nói mãi, nói không ngừng. Chừng như từ tâm của bà bị kích động mãnh liệt, bà phải nói, nói cho dịu bớt niềm kích động.

Cuối cùng bà đến trước mặt ba gã hành khất.

Người có nốt ruồi chịu không nổi cái vẻ đạo đức của bà ta, hét to:

- Bọn trẻ con nào đáng thương hại mà bà cứ lải nhải thế?

Vạn lão phu nhân nhìn gã, thở dài:

- Trẻ con là ngươi đó!

Người có nốt ruồi thoáng giật mình, song sôi giận lên liền:

- Cái bà này có lẽ điên rồi? Ta có gì mà bà phải thương hại chứ?

Vạn lão phu nhân lại thở dài:

- Ta thương hại vì ngươi chẳng sống nổi qua ba khắc thời gian nữa?

Người có nốt ruồi nói lớn:

- Câm ngay!

Vạn lão phu nhân thong thả tiếp:

- Ngươi đừng tưởng ta nói ngoa, ngươi đã trúng phải Khô Mộc Thần Công, phàm ai trúng phải Khô Mộc Thần Công thì đừng hòng sống sót quá ba khắc, hiện tại ngươi cầm như chờ chết mà không hay, nên ta thương hại cho ngươi đấy!

Ba gã hành khất đột nhiên biến sắc, cùng cất giọng run run kêu lên:

- Khô Mộc Thần Công?...

Cả ba quay đầu lại nhìn tượng gỗ, mặt lộ vẻ kinh khiếp rõ rệt.

Phương Bửu Nhi thấy cả ba trước thì hùng hổ, giờ đây lại sợ hãi cùng cực lấy làm lạ, thầm nghĩ:

- Khô Mộc Thần Công là cái gì? Tại sao nghe nói đến thần công đó, ba gã hành khất lại sợ hãi như thế?

Hồ Bất Sầu vụt đưa tay nắm bàn tay hắn, lòng bàn tay của họ Hồ đẫm ướt mồ hôi lạnh.

Hắn kinh dị quay sang họ Hồ, thấy y cũng sợ hãi như ba gã hành khất, hắn càng kinh dị hơn nữa.

Không đợi Phương Bửu Nhi hỏi, Hồ Bất Sầu rỉ bên tai hắn:

- Khô Mộc Thần Công là một môn võ công trong số bảy môn võ công tuyệt đỉnh thất truyền từ lâu, thuộc về Ma Giáo. Phàm người luyện môn công đó, đều tuyệt diệt lục dục thất tình, trở thành như gỗ như đá, do đó vượt ra ngoài đạo lý của thế nhân. Theo ta nhận xét thì tượng kia, chẳng phải là tượng gỗ đâu, như ta đã nghĩ lúc đầu, mà là một người đã luyện được Khô Mộc Thần Công đến bảy tám thành rồi. Toàn thân mất hẳn cảm giác, chẳng khác nào một khúc gỗ, đao kiếm thường không thể gây thương tổn được. Gã hành khất có nốt ruồi ngông cuồng chạm phải người đó, cầm như mất mạng không thể sống sót nổi. Chúng ta phải hết sức cẩn thận, nếu để y phát hiện thì kể như đi đời.

Bên dưới ba gã hành khất thừ người, đứng đờ ra chẳng khác nào ba tượng gỗ, cũng như tượng gỗ đang ngồi xếp bằng tròn bất động giữa trung tâm vòng lửa.

Một lúc sau, người có nối ruồi bỗng hự lên một tiếng to, rồi ọc ra một búng máu, ngã nhào.

Thương thế đến bây giờ mới phát tác, đủ biết cái độ âm nhu của lực đạo do môn Khô Mộc Thần Công phát huy.

Vạn lão phu nhân lắc đầu, thở dài:

- Xong rồi! Đáng thương hại quá. Ta nói không sai mà! Chẳng thể nào sống nổi quá ba khắc thời gian!

Bà tặc lưỡi tỏ vẻ tiếc thương. Bà ta làm như từ bi bác ái đến độ thương xót cả một con kiến chẳng nỡ đạp nhầm.

Phương Bửu Nhi thấy thái độ của bà, hắn hết sức khinh miệt.

Người thọt chân và người ốm xanh mặt, cùng rú lên một tràng kinh thảm, cùng cúi xuống soát khắp thân thể của người có nốt ruồi, cố ý tìm một thương tích, chỉ thấy gương mặt của nạn nhân tím đen lại, hơi thở của y đã đứt.

Bất giác cả hai bật khóc.

Vạn lão phu nhân lại thở dài:

- Các ngươi đến bây giờ mới biết xót thương đồng bạn à? Có cái chết nào lại chẳng gây thương tâm? Song, nghĩ cho kỹ, sống cũng không có thú vị gì, ai được chết sớm, cầm như giải thoát sớm. Nghe theo ta. nên đào huyệt vùi xác kẻ bạc mạng đi, ta sẽ giúp một tay, làm cho chóng xong việc.

Bà đổi tay tả cầm trượng, còn tay hữu mò mò trong túi.

Phượng Bửu Nhi kinh hãi thầm nghĩ:

- Nguy! Nguy cho hai gã đó rồi! Bà ta lại định dùng hạt đào, hạt hạnh nhân, hạt mai, giết người nữa rồi!

Vừa lúc đó, tượng gỗ vụt mở miệng:

- Việc của Mộc Lang Quân, người ngoài không được can thiệp vào!

Giọng nói hết sức lạnh lùng, hết sức tàn khốc. Từng tiếng nói buông rõ như tiếng mõ nện giữa canh trường vắng lặng, dội vào tai người như những tiếng búa đập.

Giọng nói chẳng còn một điểm âm thanh của con người mà là một vật thể ngân ra.

Vạn lão phu nhân cười nhẹ, gật đầu:

- Cũng được!

Mộc Lang Quân lạnh lùng gọi:

- Đệ tử Cái Bang bước lại đây!

Dù đang đau đớn về cái chết thảm của bạn đồng môn, người chân thọt và người ốm trước môn Thần Công siêu đẳng của Mộc Lang Quân, chẳng dám chẳng vâng lời, cùng đứng lên, cùng từ từ bước đến trước mặt lão.

Mộc Lang Quân nghiêm giọng:

- Nể mặt Gia Cát Thông, ta tha chết cho hai ngươi!

Người chân thọt và người ốm mừng rỡ, đồng thốt:

- Đa tạ tiền bối mở đức hải hà!

Mộc Lang Quân lạnh lùng tiếp:

- Các ngươi đã dùng tay hữu hốt châu báu của ta, hãy chặt cánh tay đó, để lại đây rồi tự do ra đi!

Người chân thọt và người ốm xanh mặt run bắn mình, mồ hôi đượm quanh trán, mồ hôi đẫm ướt lưng, họ ấp úng:

- Tiền bối... đã thương xin thương cho trót, đã nể mặt bang chủ chúng tôi, xin nể trọn niềm tha cho chúng tôi được toàn vẹn...

Mộc Lang Quân thản nhiên:

- Ta nói lần thứ hai, chặt cánh tay tận vai!

Người thọt chân và người ốm càng run hơn:

- Tiền bối... tiền bối...

Mộc Lang Quân vẫn thản nhiên:

.truyen8.mobi

- Ta nói lần thứ ba, cắt luôn hai vành tai các ngươi!

Người chân thọt và người ốm càng run rẩy hơn, đôi chân nhũn lại ngã sụm xuống tại chỗ, mặt họ trắng nhợt, chằng còn một hạt máu.

Phương Bửu Nhi cũng lạnh người, chẳng khác chính hắn ở trong cuộc, lòng bàn tay của hắn ướt lạnh.

Vạn lão phu nhân thở dài, dịu giọng thốt:

- Ta khuyên các ngươi một câu nhé, đừng kêu ca van nài gì nữa. Nếu cứ nói mãi, đôi chân các ngươi cũng đứt luôn, cả chiếc đầu cũng chẳng còn nằm yên trên cổ.

Bà tặc lưỡi, tiếp nói:

- Mỗi một tiếng van xin là mỗi một bộ phận trên người các ngươi đứt lìa thân thể, hãy nhận chịu số phận đi!

Hai gã hành khất biết là bà ta không nói ngoa, vội rút chủy thủ trong mình ra, tự chặt tay hữu, tự thẻo vành tai.

Có lẽ bình thường, họ giết người rất diệu tay, ngọt đao, nhưng hiện tại họ lúng túng thấy rõ, bởi họ quá run sợ, tay cầm trủy thủ hầu như cầm một hòn núi, nghe nặng làm sao!

Chặt cánh tay xem chừng dễ hơn, đến khi xẻo tai, họ cứa đến mấy lượt, vành tai mới đứt, mặc dù thanh trủy thủ sắc bén vô cùng.

Trong lúc hai gã hành khất tự hủy đi mấy bộ phận thân thể của họ, Vạn lão phu nhân luôn luôn tặc lưỡi, luôn luôn lắc đầu, luôn luôn buồn thảm:

- Đáng thương hại quá! Đáng thương bọn trẻ con quá!....

Đột nhiên bà vung trượng lên, từ nơi đầu trượng ló ra một vật nhọn, dài độ ba thước...

Chiếc trượng dài độ chín thước, thêm một vật nhọn đó, chiều dài của chiếc trượng tăng lên, nghiễm nhiên thành một chiếc sào.

Sử dụng một chiếc sào dài như vậy, dĩ nhiên bà khỏi cần xê dịch cũng đâm trúng hai gã hành khất ở trong khoảng cách rất vừa tầm.

Và hiện tại, vật nhọn cắm nơi đầu trượng sắp sửa đâm vào đầu hai gã hành khất.

Bà muốn hạ sát họ? Tại sao bà có ý định đó?

Nhưng hai gã hành khất trông thấy kịp, họ rú lên một tiếng kinh khiếp, nghiêng mình vọt lên theo một góc độ thuận lợi, tránh mũi nhọn của Vạn lão phu nhân rồi đáp xuống đất, không còn nghĩ đến xác đồng bạn nằm phơi lộ dưới sương đêm, mang thân vấy máu chạy bay xuống núi.

Vạn lão phu nhân đã thu chiếc trượng về, mũi nhọn cũng thụt vào thân trượng, bà nhìn hai cánh tay, bốn vành tai đổ máu trên mặt đất lắc đầu thở dài:

- Già rồi? Ta đã già quá rồi? Thủ pháp không còn linh hoạt như xưa.

Rồi bà đưa lay vào túi, lấy ra một quả ô mai bỏ vào miệng nhai ngon lành, không vì thấy máu trước mặt mà gớm.

Trước đó, khi Vạn lão phu nhân tung ám khí hạ sát bọn Phấn Bưu, Thiết Hổ và Nhất Trận Phong, Hồ Bất Sầu chỉ nghĩ là bà ta sở trường ám toán giết người trong lúc bất ngờ, giờ đây thấy bà vung trượng hết sức nhanh, y mới thức ngộ là bà có võ công kỳ diệu.

Y còn biết thêm là chiếc trượng của bà, xem thì thông thường như bao nhiêu chiếc trượng trên đời, song thật ra, là một loại vũ khí hết sức lợi hại với bao nhiêu ám khí chứa đựng bên trong. Đúng là một vũ khí ngoại môn độc nhất vô nhị trong võ lâm.

Mộc Lang Quân hừ một tiếng lạnh lùng nói:

- Ai bảo ngươi xuất thủ?

Vạn lão phu nhân điểm nụ cười:

- Người ta thường nói, không ai nỡ xuống tay đối với kẻ đang cười tươi được, cũng như không ai nỡ khước từ cái hảo ý của kẻ khác mang đến cho mình. Già từ xa mang lễ vật đến đây cung hiến cho Thần Quân, chẳng lẽ Thần Quân lại bắt tội vì một phút vui hay sao?

Mộc Lang Quân lại hừ một tiếng.

Vạn lão phu nhân hoành tay để chiếc bọc nơi vai xuống, vừa mở bọc vừa thốt:

- Nếu Thần Quân cho là không xứng đáng, già sẽ trở về thu góp thêm!

Phương Bửu Nhi không cần phải nhìn kỹ cũng thừa hiểu những món đó do bà ta đoạt nơi tay ba tên cường đạo, hắn giương tròn mắt nhìn xem Mộc Lang Quân có thái độ gì.

Bỗng Mộc Lang Quân vụt đứng lên, gương mặt của lão bốc ra một vầng thanh khí.

Vạn lão phu nhân trông thấy vầng thanh khí đó biến sắc mặt, song bà ta lấy ngay bình tĩnh điểm nhẹ một nụ cười:

- Thần Quân định làm gì?

Mộc Lang Quân từ từ buông từng tiếng một:

- Ai bảo ngươi đến đây? Đến đây để làm gì?

Vạn lão phu nhân giương tròn mắt:

- Làm gì? Làm gì?...

Mộc Lang Quân cười lạnh:

- Đừng vờ cái vẻ từ cung trăng rơi xuống!

Tràng cười lạnh của lão càng lúc càng vang, lớn âm thanh gieo cái rợn chẳng những cho Vạn lão phu nhân mà đến cả Hồ Bất Sầu và Phương Bửu Nhi là những kẻ ngoài cuộc, vô can vẫn hãi hùng như thường. Tràng cười nhói tai họ còn hơn một tiếng sét bất ngờ.

Tuy nhiên, chừng như có chủ trương vững, Vạn lão phu nhân qua phút giây giật mình, lấy lại bình tĩnh ngay, cũng bật cười lạnh nhưng chẳng to bằng đối tượng:

- Thần Quân nói gì, già chẳng hiểu sao cả! Già nhận thấy mình thành thật quá, lòng nghĩ sao, thái độ biểu hiện làm vậy, có gì vờ vĩnh đâu?

Dù cười lạnh, bà vẫn ngơ ngơ ngác ngác, thần tình nửa lấy làm lạ nửa sợ sệt, bất an.

Mộc Lang Quân trầm giọng:

- Tiện phụ họ Thủy kia, ngươi có biết là bổn tòa dùng Thần Mộc Lịnh điều động quần hùng cống hiến lễ vật làm lễ ra mắt Thuyền chủ Ngũ sắc Phàm chăng? Ngươi bắt được tin đó ở đâu rồi định đến đây phỗng tay trên ta?

Hồ Bất Sầu kinh hãi thầm nghĩ:

- Thì ra, sự việc này có liên quan đến vị thuyền chủ mà ta sắp sửa tìm đến bái kiến theo sự ủy thác của sư phó!

Bỗng Vạn lão phu nhân đổi thái độ, từ cái vẻ ngơ ngơ ngác ngác, bà ta trở nên cao ngạo, và có ý khiêu khích rõ rệt:

- Lời truyền thuyết trên giang hồ cho rằng Mộc Lang Quân toàn thân như gỗ, riêng chỉ có quả tim thì chưa thành gỗ, lời truyền thuyết đó chẳng ngoa tí nào, bởi còn quả tim con người nên Thần Quân nghi ngờ thiện ý của ta.

Mộc Lang Quân bật cười ha hả:

- Bổn tòa chẳng hề truyền lệnh đến ngươi, ngươi lại tự dấn thân đến đây, dĩ nhiên là phải có lý do chứ! Và cái lý do thầm kín của ngươi được che đậy bằng cái lý do thông thường, là ngươi cũng mượn cớ cống hiến báu vật cho ta để được đến đây. Ngươi định lấy mồi nhỏ nhử con cá lớn phải chăng?

Lão bước tới mấy bước, vượt khối đống châu báu, chân và tay lão xem thì cứng đờ như gỗ nhưng động tác của lão nhanh vô cùng, trên mức linh hoạt thường.

Vạn lão phu nhân thở dài:

- Già đã bị Thần Quân khám phá tâm tư, giờ chỉ còn mong Thần Quân dung thứ cho thôi!

Bà chống đầu trượng xuống đất, nương thế nhảy vọt tới.

Phương Bửu Nhi thầm nghĩ:

- Bà này lại thừa lúc người ta không phòng bị đột kích đây!

Hắn chưa nghĩ tròn ý, thì bên dưới, Vạn lão phu nhân vừa chấm chân xuống đất, đầu trượng đã cất lên, ngang tầm Mộc Lang Quân bất thình lình bà đâm tới.

Dĩ nhiễn mũi nhọn cũng ló ra như lúc bà định hạ sát hai gã hành khất.

Một chiếc trượng dài chín thước, cộng với ba thước của mũi nhọn, thừa chạm vào người Mộc Lang Quân, gia dĩ bà đâm nhanh hơn con rắn độc thè lưỡi. Thân pháp của bà lại ảo diệu, tuy với một mũi nhọn bà đâm tới hầu như trên dưới tả hữu đều có đủ, phong tỏa hẳn đối phương trong vị trí chẳng cho xê dịch qua bên, hoặc tung lên hụp xuống.

Dù cho mũi nhọn đó không trúng đích đi nữa, ít nhất bà cũng được cái lợi là đối phương chẳng nhập nội được. Địch tay không, lại chẳng nhập nội được, thì làm gì bà nổi, rồi nhân dó bà cứ đảo lộn chiếc trượng cầm chân địch trong một khoảng cách an toàn, tránh được cái hại, thong thả thừa cơ hội nắm cái lợi.

Hồ Bất Sầu thấy thế giật mình thầm nghĩ:

- Bà ta quả lợi hại thật! Dùng vũ khí dài, lại xuất thế công trước, giữ được khoảng cách an toàn, chẳng sợ địch nhập nội, khởi đầu cuộc giao thủ đã nắm cái ưu vị rồi, dù đối phương có xoay chiều cục diện cũng còn lâu!

Nhưng Mộc Lang Quân nào phải tay vừa. Mũi nhọn của Vạn lão phu nhân linh hoạt ảo diệu đến đâu, thân pháp của lão cũng nhanh nhẹn chẳng kém. Lạ một điều là dù xê dịch cách nào, dù động tác trong giác độ nào, thân hình lão cũng vẫn cứng đơ như tượng gỗ.

Trong thoáng mắt, chẳng rõ Vạn lão phu nhân đã xuất phát được bao nhiêu thức, chính Hồ Bất Sầu là tay khá mà cũng chẳng nhận định kịp, bỗng nghe Mộc Lang Quân hét lên một tiếng lớn trụ bộ lại đứng bất động.

Vạn lão phu nhân cũng trụ bộ, bất động.

Chiếc trượng chong ngay ngực Mộc Lang Quân trong khoảng cách độ ba tấc, nhưng chẳng phải do bà chống thẳng, hòng phóng tới nếu cần, mà chính do Mộc Lang Quân giữ khoảng cách đó.

Không rõ lão xuất thủ cách nào, bàn tay của lão đang nắm cứng mũi nhọn, bàn tay đó chẳng hề bị thương tổn qua ánh chớp rùng rợn của mũi nhọn.

Vạn lão phu nhân lộ hẳn vẻ hãi hùng trên gương mặt. Bà ta không tưởng là Mộc Lang Quân dám dùng tay không chụp vũ khí của bà, bà càng không tưởng hơn nữa là chiêu thức tiến công của bà lại bị địch phong tỏa quá dễ dàng như vậy.

Tuy tạp niệm đột hiện trong tâm tư, Vạn lão phu nhân không vì sự hoang mang hãi hùng đó mà chậm phản ứng, vừa trụ bộ nhận ra vũ khí bị kềm chế, lập tức bà giật mạnh tay lại, vũ khí theo đà tay thu về, Mộc Lang Quân chừng như cũng chỉ chờ có thế nên đối phương vừa nhích động cánh tay, lão buông tay liền, đối phương vừa lùi lại một bước lão cũng vừa tiến lên nhập nội.

Lão nhập nội khoảng cách thu hẹp, chiếc trượng dài hơn mười thước trở thành vô dụng, vũ khí vô dụng thì người cầm nó phải lúng túng ngay.

Vừa nhập nội, Mộc Lang Quân xuất chưởng giáng xuống vai tả của Vạn lão phu nhân liền.

Hồ Bất Sầu dù là một cao đồ của Thanh Bình Kiếm Khách Bạch Tam Không vẫn phải thán phục thân pháp và thủ pháp của Mộc Lang Quân. Tài nghệ đó ít nhất cũng ngang hàng với sư phó y trở lên, và như vậy là y chưa có thể sánh mình được. Dù muốn dù không, y cũng nhận thấy với những gì thọ huấn nơi sư phó, y chưa đủ mang ra sử dụng trên bước giang hồ.

Y hết sức lo sợ cho Vạn lão phu nhân, đã từ cái thế chủ động trở về thế thụ động, và trong một cuộc ác chiến, chỉ thụ động một giây thôi cũng đủ giúp cho địch chuyển nguy thành an, chuyển bại thành thắng.

Hiện tại, bà ta mất cả ưu thế, và sắp rơi vào thảm bại, bởi ỷ vào vũ khí trong khi địch tay không, mà còn chẳng làm gì được. Khi địch nhập nội rồi, vũ khí vô dụng, bà ta còn hy vọng gì nữa?

Trong tình trạng đó, nếu bà tiếc rẻ chiếc trượng, chẳng chịu bỏ đi thì chẳng những bà giữ một vật thừa vướng bận, mà còn mất hết một cánh tay, trong khi địch có đủ hai tay.

Mộc Lang Quân tiến tới, ngoài tay chưởng giáng xuống vai tả của bà, lão còn phát động một đạo âm nhu kình lực cuồn cuộn dồn tới, kình lực đó càng lúc càng mãnh liệt, càng mãnh liệt cà

--------Hết chương 2---------

Nguồn: truyen8.mobi/wDetail/control/chapter_id/1550


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận