Đế Quân Chương 467: Cách ứng đối!

Cái gọi thượng lương, chính là Ngũ trưởng lão vừa rồi không phân tốt xấu, hạ lương, tự nhiên là Thanh Lăng thẹn quá hoá giận rồi.

Bất quá một khắc này, Thanh Lăng đè xuống nộ khí trong nội tâm, không lại ra tay nữa, làm vậy chưa chắc giết được tên gia hỏa đáng giận này, nếu như muốn tiếp tục, rất có thể sẽ khiến Khiếu Lôi Tông sa vào trong cục diện bị động.

Có thể trở thành hậu tuyển Thánh nữ, Thanh Lăng dựa vào cũng không phải chỉ tu vị, hơn nữa đối với nàng mà nói, mục đích đã đạt được, nếu như Tiết Vô Nghịch không muốn, mình tuyệt không thể nào đột phá được áp chế của hắn cả.

Tin tưởng, chớp mắt vừa rồi tuy rất nhanh, nhưng Tử Huyên nhất định có thể trông thấy được, vậy cũng đủ rồi.

- Tiểu hỗn đãn, lần này xem ở mặt mũi Tử Huyên sư tỷ, tạm thời cho ngươi ở lại Khiếu Lôi Tông, nhưng ngươi thông minh một chút, nếu không, ngươi sẽ chết vô cùng thảm đấy!

Tuy chỉ là một câu nói, nhưng Thanh Lăng vẫn nói sát khí đằng đằng, bởi vì đại cục, nàng chỉ có thể dừng ở đây, nhưng đối với Thần Dạ, nàng đã nổi lên sát tâm chân chính, nhưng lời hắn nói kia không phải nàng có thể nhẫn nhịn được.

Thấy Thanh Lăng đi rồi, Tiết Vô Nghịch mới nói:

- Tử Huyên sư muội, vị tiểu huynh đệ này, thật sự không có ý tứ....

- Tiết sư huynh, nếu là chỗ ở của ta, vậy cũng không cần ngươi dẫn đường nữa, ta còn nhận ra đường.

Tử Huyên đạm mạc một tiếng, mang theo Thần Dạ trực tiếp rời đi.

Nhìn qua bóng lưng uyển chuyển kia, trong mắt Tiết Vô Nghịch có bất đắc dĩ thật sâu, nhưng vẫn cắn răng theo sát tới.

Trong cung điện rộng rãi đại khí, năm vị trưởng lão Khiếu Lôi Tông ngồi lẳng lặng, dùng tu vi của bọn hắn, bên ngoài xảy ra chuyện gì, tự nhiên đều rõ ràng, sau khi trận ồn ào kia qua đi, trong cung điện, mới có một tiếng thở dài chậm rãi vang vọng.

Nghe tiếng thở dài, Ngũ trưởng lão tính tình nóng nảy ông thanh hỏi:

- Nhị sư huynh, chúng ta thật sự ba ngày sau mở ra Bách Binh Các, để tiểu tiện nhân Tử Huyên kia đi vào lấy Lôi Kình Diệt Thế Thương sao?

Nhị trưởng lão than nhẹ lấy:

- Bằng không thì lại có thể thế nào, chẳng lẽ lại để nàng cưỡng ép triệu hoán sao? Chúng ta cũng biết, nàng nếu làm vậy, đối với Khiếu Lôi Tông mà nói, sẽ có tổn thất như thế nào.

- Hừ!

Ngũ trưởng lão nghiêm nghị nói:

- Trực tiếp giết nàng, chẳng phải xong chuyện rồi sao?

- Nếu có thể giết, cần gì ngươi nhiều lời?

Nhị trưởng lão trừng Ngũ trưởng lãom chợt ánh mắt chuyển sang một hướng khác, nói:

- Tam sư đệ, ngươi có đối sách g ì không

Tam trưởng lão như gần đất xa trời trầm tư nói:

- Trong Bách Binh Các coi như là chúng ta tiến vào cũng không dám nói có thể an toàn trở ra, Tử Huyên mặc dù bất phàm cũng khó mà tiến thối tự nhiên, điểm này, chúng ta ngược lại không lo lắng, lo lắng chính là....

Tam trưởng lão trầm giọng nói:

- Vạn nhất nàng lấy không được Lôi Kình Diệt Thế Thương, chỉ sợ nàng vẫn sẽ cưỡng ép triệu hoán, cho nên, trước đó, chúng ta phải nghĩ biện pháp ổn định nàng mới được.

Lúc này, Ngũ trưởng lão lại nói:

- Nhị sư huynh, dù sao tình huống đã như vậy, chúng ta trực tiếp giết tiện nhân kia là được, mặc dù sẽ có tổn thất, nhưng so sánh ra, tổn thất sẽ nhỏ nhất. Thời gian của chúng ta đã không nhiều lắm rồi.

- Đúng là thời gian không nhiều lắm, cho nên mới phải cực lực lùi lại, bằng không cố gắng tám năm này của chúng ta không phải toàn bộ đều lãng phí sao?

Nhị trưởng lão lạnh lùng nói:

- Tứ sư đệ, Huyền Y, nàng lúc nào có thể quay lại tông?

- Ít nhất còn cần nửa tháng.

- Nửa tháng sao?

Nhị trưởng lão không khỏi lại lần nữa thở dài:

- Vốn tưởng rằng thời gian đầy đủ, ai ngờ đến, Tử Huyên rõ ràng vào lúc này lại trở về, hơn nữa kiên quyết như thế, lại không để cho chúng ta chút thời gian để chuẩn bị....

Nghe vậy, bốn người khác cũng liên tục cười khổ, người tính, thủy chung đều không bằng trời tính!

- Tứ sư đệ, lập tức đưa tin cho Huyền Y, bảo nàng buông chuyện khác, dùng tốc độ cao nhất chạy về Khiếu Lôi Tông.

- Năm vị sư đệ, các ngươi không cần lo lắng, Bách Binh Các, cứ để Tử Huyên ra vào, mà Huyền Y, yên tâm đi, sau nửa tháng cũng sẽ về kịp thôi.

Trong khi năm người đang vô kế khả thi, trong đại điện, bỗng nhiên vang vọng ra một tiếng nói, tuy bình thản, nhưng lại khiến năm người này, thoáng cái khó mà ngồi yên được.

- Liên lụy Đại sư tỷ vì chuyện này mà xuất quan, các sư đệ thật sự hổ thẹn.

Dùng Nhị trưởng lão cầm đầu, năm người vội vàng đứng dậy, ngay ngắn cung kính nói

- Ha ha!

Thanh âm đột nhiên kia lập tức cười khẽ:

- Việc này, vốn do sai lầm của lão thân, hôm nay Tử Huyên trở về rồi, lão thân tự nhiên cũng phải giải quyết hoàn mỹ. Năm vị sư đệ, việc này, lão thân đã có cách ứng đối, các ngươi không cần vì thế mà lo lắng, chỉ có điều....

Thanh âm kia có chút ngưng trọng:

- Người thiếu niên đến cùng Tử Huyên có vài phần cổ quái, trong ba ngày này, các ngươi hảo hảo quan sát hắn cho lão thân, ngàn vạn đừng xuất hiện những gì ngoài ý muốn.

Một kích nén giận của Ngũ trưởng lão và Thanh Lăng nhưng ngay cả thân ảnh người thiếu niên kia cũng không bắt được, tuy nói, đó cũng không phải là một kích toàn lực, nhưng cũng khiến người phải giật mình.

Phải biết rằng, Ngũ trưởng lão chính là Lực Huyền cao thủ hàng thật giá thật, hơn nữa, còn là cao thủ Lực Huyền thất trọng cảnh giới!

Như thế cũng không gây thương tổn được người thiếu niên kia chút nào, có thể nghĩ cổ quái cỡ nào!

Nếu không để ý đến hắn, nói không chừng, thực sẽ phát sinh một ít chuyện không ngờ được....

á

Dựa vào núi mà xây, có một tòa tiểu viện tử độc lập.

Nó ở chỗ sâu nhất trong phần đông công trình kiến trúc, cũng cách những kiến trúc này phi thường xa, phảng phất như cách một thế hệ vậy.

Bên ngoài sân nhỏ, có hàng rào do cây trúc tạo thành, nhẹ nhàng vây quanh một vòng, ở phía bên tiểu viện, có một giàn bồ đào, hiện giờ chính là mùa thành thục, cho nên, tản mát ra một cổ quả hương nhàn nhạt.

Ở dưới giàn bồ đào, có một cái bàn nhỏ và mấy cái ghế, cũng là dùng cây trúc tạo thành.

Lúc trăng lên, đặt mấy đĩa điểm tâm và một bầu rượu, mời vài ba bằng hữu tri tâm ngồi trước bàn nhỏ này, uống rượu nói chuyện phiếm, cũng có thể xuyên thấu qua khe hở của giàn bồ đào đi thưởng thức trăng sáng trên bầu trời, đây thật là một chuyện khiến người thích thú.

Nhất ở bên trong, có ba gian phòng!

Phòng không lớn, cũng dùng cây trúc dựng thành, đẩy cửa phòng ra xem bên trong, bài trí thập phần đơn giản.... Quả thật đúng như lời Nhị trưởng lão nói, ở đây, mỗi ngày đều sẽ có người quét dọn, bằng không thì đã tám năm trôi qua, nơi này sớm nên phủ đầy tro bụi rồi mới phải.

- Ở đây chính là nơi mà ta đã sinh sống gần hai mươi năm!

Ra khỏi phòng, đứng trong sân, Tử Huyên nhẹ nhàng nói.

Nhiều năm không quay lại, nàng vốn nên có một ít chút ít kích động, thậm chí mừng rỡ mới phải.... Đáng tiếc, ở đây mặc dù từng là nhà nàng nhưng nàng cũng không có nửa phần quải niệm.

Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/de-quan/chuong-455/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận