Đại Đường Đạo Soái Chương 675: Ngày chuyển dạ


Ngày mười sáu tháng năm, ngày hôm nay, cao thấp Đỗ phủ, người đến người đi, ra ra vào vào, vô cùng khẩn trương.

Trải qua gần mười tháng hoài thai, Trường Nhạc, vị công chúa cao quý nhất của Đại Đường, cũng là công chúa cao quý nhất, rốt cục cũng đến ngày chuyển dạ.

Bà đỡ, phòng sinh sớm đã chuẩn bị sẵn sàng.

Đỗ Như Hối khẩn trương như con kiến bò trên lò lửa, trong sân đổi tới đổi lui, sắc mặt thái sơn không sụp đổ vào lúc bình thường kia, lộ ra vẻ khác thường hiếm thấy, lòng dạ nhảy lên, tâm thần bất định bất an.

- Phụ thân đại nhân... Chớ khẩn trương, Trường Nhạc công chúa, cát nhân thiên tướng, không có việc gì...

Trên mặt lão đại Đỗ Cấu lộ ra không ít lo lắng, trên đầu khẩn trương xuất mồ hôi, khí hậu Quan Trung còn tốt hơn phương bắc nhiều lắm, đã từ từ trở nên ấp ám, nhưng xa xa không có đến tình trạng làm cho người ta đổ mồ hôi.


Biểu hiện của Đỗ Cấu, hiển nhiên co chút dị thường.

Thời gian quá dài, thời gian Trường Nhạc sinh con vượt xa phu nhân bình thường.

Ngay cả bà đỡ cũng nói, nếu tiếp tục như vậy, rất có khả năng nguy hiểm tới tính mạng.

Từng có kinh nghiệm Chương thị cũng đi vào trong phòng.

Bên trong trừ âm thanh Trường Nhạc kêu to ra, không có âm thanh gì.

Đàn ông ở ngoài phòng, còn có Lý Tuyết Nhạn, Vũ Mị Nương giống như con kiến bò trên lò lửa.

- Hoàng Thượng giá lâm, Hoàng hậu nương nương giá lâm...

Ngay ở bên ngoài, bên ngoài phủ truyền đến âm thanh to truyền tới.

Hoàng đế, hoàng hậu của Đại Đường, lòng dạ nóng như lửa đốt.

Đỗ Như Hối, Đỗ Cấu rung động mạnh, bước ra ngoài nghênh đón, nghênh đón đại giá.

- Thần Đỗ Như Hối, Đỗ Cấu bái kiến bệ hạ, hoàng hậu nương nương...

- Miễn lễ miễn lễ...

Lý Thế Dân gấp không dằn nổi cho hai người đứng dậy, bối rối nói:

- Trường Nhạc như thế nào rồi?

Hắn lúc này, không còn phong thái vui một nước nữa, là một phụ thân đang lo lắng cho nữ nhi bảo bối.

Đỗ Như Hối nói:

- Trường Nhạc công chúa có bệ hạ thiên ân phù hộ, nhất định có thể gặp dữ hóa lành, cứ yên tâm đi... Bệ hạ, hay là mời ngài trở về đi, chuyện này không hợp lễ nghĩa...

Do từ trước đến nay, còn không có có một hoàng đế đến thần tử chỗ ở, hỏi đến sản phụ như thế nào. Mặc dù sản phụ là hoàng đế con gái, cái này cũng không hợp lễ phép.

Lý Thế Dân sáng nay biết được tin Trường Nhạc sắp chuyển dạ, đáy lòng kích động cũng có chút khẩn trương. Trường Nhạc sinh con, đây chính là tâm sự trong lòng của hắn, nhưng hắn là người từng trải, biết rõ sinh con rất nguy hiểm, nhất là cái thai đầu tiên, càng phải như vậy. Năm đó Trưởng Tôn hoàng hậu sinh Lý Thừa Càn, suýt nữa khó sinh, cũng may cuối cùng lành ít dữ nhiều.

Trường Nhạc hôm nay chuyển dạ, cũng không đến tiêu chuẩn mười tháng, không tính là sinh non, nhưng xác thực không phải là thời gian thích hợp sinh nhất, cho nên có nguy hiểm. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Lý Thế Dân đã có được chiến báo của phương bắc, chỉ có điều phương bắc quá xa, trong lòng biết Đỗ Hà không quay về kịp, cố tình tự mình đi Đỗ phủ, nhưng sợ xấu cấp bậc lễ nghĩa, cũng không biết nên đi hay không, chỉ có phái người đi tới Đỗ phủ trước. Trưởng Tôn hoàng hậu cũng giống như vậy, hai người đợi quá lâu, lại biết được Trường Nhạc rất có thể khó sinh.

Mà có thể làm Lý Thế Dân, Trưởng Tôn hoàng hậu dọa hỏng, nữ nhi bảo bối, sống chết không rõ, cần gì lo lắng lễ nghĩa hay không lễ nghĩa, trực tiếp giết qua.

Chưa tiếp cận trong sân, đã bị Đỗ Như Hối, Đỗ Cấu chắn lấy, muốn hắn trở về, tức giận tâm giết người cũng có, cả giận nói:

- Hôm nay trẫm không liên quan cái gì cấp bậc lễ nghĩa hay không lễ nghĩa, chỉ có con của trẫm, ai dám ngăn cản trẫm, đừng trách trẫm không khách khí...

Hắn trực tiếp vượt qua Đỗ Như Hối, đi vào trong sân, nghe Trường Nhạc khàn giọng nói, tâm giống như đao cắt.

Trường Nhạc từ nhỏ đến lớn là người hắn ưa thích nhất, là bảo bối trong tay, mà hiện giờ nàng bị loại tra tấn này, trong lúc nhất thời khóe mắt ê ẩm, có chút cảm giác muốn khóc.

Đột nhiên sau lưng có người đụng hắn, cả người hồ đồ chúi người, té lăn trên đất.

Lý Thế Dân đau đớn, đang định tức giận, thấy rõ người tới liền nhíu mày, bởi vì đó là Đỗ Hà.

Đỗ Hà cũng không biết Trường Nhạc lúc nào sinh, nhưng sau khi hắn bắt được Hầu Quân Tập, cũng đã cuối tháng tư rồi.

Hắn thông báo Lý Tích một tiếng, sau đó đi trước, bằng vào Tuyết Vô Ảnh, một đường chạy như điên, trên đường người ngựa không nghỉ ngơi, về phần ăn uống cùng các nhu cầu sinh lý khác, nhất trí thời gian dừng ngựa nghỉ sẽ giải quyết, từ vương đình Tiết Duyên Đà trở lại Quan Trung Trường An, hành trình hơn tháng, Đỗ Hà chỉ dùng mười sáu ngày.

Mà vừa đi vào phủ đệ, phải biết Trường Nhạc chuyển dạ hôm nay, nhưng gặp khó sinh, gấp quá, hắn vận kinh công tới cực hạn, phóng vào phòng sinh.

Nhưng hắn đánh giá quá cao thực lực của mình, mười sáu ngày chạy đi không biết ngày đêm, thể lực của hắn tiêu hao sạch sẽ. Dưới loại tình huống này, hắn mất đi tỉnh táo, cưỡng ép thi triển khinh công, khống chế không được mạnh yếu, dưới chân mềm nhũn, cả người bay đi như đạn pháo.

- Hình như không đau, có đệm thịt...

Đỗ Hà chậm rãi phục hồi tinh thần lại, sau đó đưa mắt nhìn, rốt cục phát hiện đệm thịt chính là nhạc phụ hắn, Đại Đường đế quốc hoàng đế, cứt đái suýt nữa dọa ra, xoay người, vội vàng đỡ Lý Thế Dân đứng dậy, còn chưa kịp nói chuyện.

- Oa oa oa...

Trong tai của Đỗ Hà nghe được âm thanh tự nhiên, hình như là biết được Đỗ Hà đã đến. Cho nên nó ra đời, không đến mười giây đồng hồ, một hài nhi mới sinh đã chào đời.

Bà đỡ vui mừng chạy đến, hét lớn:

- Sinh, sinh... Công chúa sinh rồi, công chúa sinh rồi. Là một công tử, là một công tử...

Đỗ Hà kinh hỷ như điên, lại có chút khó xử, cảm tính nói cho hắn biết giờ phút này hắn phải bỏ Lý Thế Dân xuống, đi gặp phu nhân của mình, con của mình, nhưng lý tính nói cho hắn biết, không giải quyết tốt hậu quả, hắn sẽ có kết cục không tốt.

Lý Thế Dân thấy Đỗ Hà vẻ mặt phong trần, trên người có một tầng tro bụi, hai mắt đỏ bừng, biết hắn chạy đến không dễ, cũng không truy cứu, đẩy Đỗ Hà một cái, nói:

- Còn không mau đi...

Đỗ Hà được thánh chỉ, chạy vào trong phòng, vừa bước vào trong phòng đã bị một bà đỡ đẩy ra, nói:

- Gấp cái gì, còn có một... Đi ra ngoài, đi ra ngoài...

Đỗ Hà bị đẩy ra, không chỉ có một, mà là hai, vui mừng tìm không thấy nam bắc, giống như có hai phát đạn pháo bắn ra.

Trước sau không qua bao lâu, thêm một đứa bé khác ra đời.

Bà đỡ kích động chạy đến, vui mừng kêu lên:

- Là bé gái, là một đôi thai nhi long phượng...

Đỗ Như Hối thấy Đỗ Hà thất thần đụng trúng Lý Thế Dân, sợ tới mức trái tim cũng nhảy ra khỏi lồng ngực, không kịp vui mừng, đi lên bồi tội.

Lý Thế Dân lý cũng không có lý Đỗ Như Hối, thật dài nói ra khí, thì thầm tự nói:

- Sinh ra là tốt, sinh ra là tốt... Là nam hài...

Giọng của hắn, lại có chút tiếc nuối, lập tức nghe còn có một, hơn nữa còn là nữ hài, con mắt đều cười híp mắt, thấp giọng nói:

- Nữ hài tốt, nữ hài tốt, nhất định phải giống như Trường Nhạc, làm người khác ưa thích...

Thời cổ đại trọng nam khinh nữ, với tư cách hoàng đế Lý Thế Dân, lại là dị loại trọng nữ khinh nam.

Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/dai-duong-dao-soai/chuong-675/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận