Đại Đường Song Long Truyện Chương 231

Đại Đường Song Long Truyện
Hồi 231: Trò Chơi Chiến Tranh truyện copy từ tunghoanh.com
    
      
Khấu Trọng cùng Từ Tử Lăng dẫn theo hai trăm khinh kỵ đi ra từ cửa Đông thành, đảo một vòng lớn, vừa tiến vào một khu rừng nằm phía Đông trại tiền tiêu của địch nhân thì Từ Tử Lăng đột nhiên dừng lại.

 
Khấu Trọng ngạc nhiên kìm cương ngựa lại, vẫy tay ra hiệu cho chúng nhân dừng lại theo, rồi hỏi: “Chuyện gì vậy?”.

 
Từ Tử Lăng thần sắc nghiêm trọng nói: “Ta cảm thấy rất không thỏa đáng, từ khi chuyển hướng tiến vào bình nguyên phía Đông Bắc thành, ta đã có cảm giác bị người khác giám thị, chỉ sợ chúng ta đã trúng phải gian kế của địch nhân, lần vận lương này thực chất chỉ là một cạm bẫy cũng không chừng”.



 
Hai gã thúc ngựa ra ngoài bìa rừng, ngấm ngầm quan sát.

 
Dưới ánh mặt trời rực rỡ, bên ngoài là một thảo nguyên dài, phía trái có một ngọn núi nhô lên, bên phải thì dốc núi kéo dài liên tiếp, chừng nửa dặm phía trước là một khu rừng thưa, phía sau khu rừng này có lẽ là lộ tuyến mà đoàn vận chuyển lương thực của địch nhân phải đi qua. Bọn gã sớm đã bố trí thám tử ở hậu quân của địch nhân, chỉ cần xe lương rời trại, khinh kỵ sẽ lập tức chặn đường tập kích, cướp lấy lương thảo.

 
Khấu Trọng nói: “Cảm giác của ngươi lần nào cũng đúng cả. Chúng ta có nên lập tức lui quân không?”.

 
Từ Tử Lăng ung dung cười cười: “Nếu ngươi mà là Vũ Văn Vô Địch, ngươi sẽ sắp đặt cạm bẫy thế nào?”.

 
Khấu Trọng lấy roi ngựa chỉ về khu rừng thưa phía trước: “Đương nhiên là bố trí dây thừng cản bước ngựa hay thứ gì đó tương tự như vậy trong rừng, nhưng trừ phi lão ca của hắn là thần tiên sống, bằng không làm sao biết chúng ta sẽ chặt đường cướp lương ở đó?”.

 
Từ Tử Lăng mỉm cười: “Ngươi nói hay lắm, Vũ Văn Vô Địch có thể là một viên mãnh tướng, nhưng tuyệt đối không phải là kẻ giỏi dùng âm mưu thủ đoạn. Cạm bẫy này có lẽ là do mưu thần thủ hạ của hắn hiến kế. Theo ta đoán, chắc hắn sẽ mai phục cung tiễn thủ ở chỗ cao, kỵ binh thì ẩn nấp trong rừng. Chi bằng chúng ta dụ rắn rời hang, mục tiêu đổi thành lấy cái đầu chó của Vũ Văn Vô Địch, ngươi thấy thế nào?”.

 
Khấu Trọng hưng phấn gật đầu: “Chặt cái đầu chó của hắn xuống rồi treo bên ngoài thành, như vậy sẽ không sợ Vũ Văn Hóa Cốt không lập tức công thành nữa”.

 
Từ Tử Lăng ngạc nhiên: “Hình như ngươi rất mong Vũ Văn Hóa Cập sẽ lập tức công thành trong đêm nay thì phải, rốt cuộc là có quỷ kế gì vậy?”.

 
Khấu Trọng cười lớn: “Sơn nhân tự có diệu kế, đêm nay ngươi sẽ hiểu. Hà hà... trò chơi này càng lúc càng hứng thú rồi”.

 
o0o

 
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng dẫn thủ hạ thúc ngựa phóng vào thảo nguyên, khoái mã gia tăng tốc lực, nhằm khu rừng thưa ở giữa hai rặng đồi thẳng tiến. Thoạt nhìn, không ai biết rằng bọn gã vẫn còn để lại hai mươi người trong rừng để sắp đặt cạm bẫy. Khi đến giữa thảo nguyên, Khấu Trọng liền giơ tay ra hiệu dừng lại, chúng nhân liền lập tức ghì cương, đứng sững lại.

 
Khấu Trọng giả bộ hét lớn ra lệnh: “Ta đi trước dò đường, khi nào có hiệu lệnh thì mới được tiến lên”.

 
Từ Tử Lăng nói: “Ta đi với ngươi!”.

 
Hai gã vung roi, tiếp tục phóng lên phía trước, trong nháy mắt đã đến sát khu rừng thưa trước mặt, đột nhiên Khấu Trọng hét lớn: “Có mai phục!”.

 
Lời còn chưa dứt, phía trước đã có người quát: “Phóng tiễn!”.

 
Khi trận mưa tên từ hai bên tả hữu rải xuống, thì bọn gã đã quay ngựa chạy ngược lại. Do hai gã có chuẩn bị từ trước, còn địch nhân thì bất ngờ phát xạ, nên các mũi tên đều bắn vào khoảng không, chẳng có lấy một mũi trúng đích. Đúng lúc hai gã chạy về đường cũ, trong rừng liền ồ ạt lao ra mấy trăm kỵ binh, dẫn đầu chính là lão bằng hữu Vũ Văn Vô Địch.

 
Đám thủ hạ của Khấu Trọng giả bộ tay chân luống cuống như một đám quân ô hợp, trận thế rối loạn, không ngừng chạy ngang chạy dọc, nhưng cuối cùng toàn bộ cũng đều chạy cả về phía khu rừng nơi đã đặt cạm bẫy.

 
Vũ Văn Vô Địch thấy vậy thì càng nôn nóng đuổi theo, tiếng vó ngựa của năm trăm kỵ binh rầm rập chấn động cả thảo nguyên.

 
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng trước sau phóng vào trong rừng, tung mình bay lên nấp trên những tán cây rậm rạp.

 
Chỉ chưa đầy mười cái nháy mắt, kỵ binh của Vũ Văn Vô Địch đã lao vào rừng như một cơn lốc, lướt qua phía dưới hai gã.

 
Kế đó là tiếng chiến mã hí lên thảm thiết, địch nhân không phải đạp trúng hầm chông thì là vấp phải dây chăng ngang đường, hoặc bị tên nỏ bắn trúng, lần này thì tới lượt bọn Vũ Văn Vô Địch rối loạn như bầy kiến vỡ tổ, bỏ chạy tứ tán.

 
Khấu Trọng, Từ Tử Lăng từ trên cao nhảy xuống như thiên binh thần tướng, thấy địch nhân là liền xuống tay hạ sát, tuyệt đối chẳng lưu tình.

 
Thủ hạ của hai gã cũng từ bốn phía xông tới, địch nhân lúc đầu khí thế hung hăng, lập tức tan vỡ toàn quân, tuy nhân số đông hơn, nhưng toàn bộ đều mất hết đấu chí, chỉ biết bỏ chạy thục mạng.

 
Vũ Văn Vô Địch biết chuyện chẳng lành, vội ra lệnh triệt thoái, dẫn mười tên cận vệ mở đường thoát khỏi khu rừng chết chóc. Đúng lúc này, phía trước đột nhiên thấy ngựa đổ người ngã, nhưng y cũng ứng biến khá nhanh, lập tức bỏ ngựa nhảy lên cây, đang định chuyển sang một ngọn cây khác thì Khấu Trọng đã hiện thân trên chạc ba của cây đó, hoành đao mỉm cười: “Bên ngoài thành Ngõa Cương, Vũ Văn huynh đã đánh chết ái mã của chúng ta, cảnh tượng đau lòng đó, giống như vừa mới xảy ra hôm qua vậy, bây giờ dã đến lúc phải kết liễu chuyện này rồi”.

 
Gương mặt như được đúc từ đồng của Vũ Văn Vô Địch lộ ra thần sắc hung hãn điên cuồng, bướu thịt trên trán rung rung, cười khẩy nói: “Ta bất quá chỉ giết chết hai con súc sinh, chứ có giết mẹ các ngươi đâu! Không quên được là do các ngươi ngu xuẩn, còn trách được ai nữa!”.

 
Song mục Khấu Trọng ẩn hiện sát cơ, nhớ đến hai con ngựa ngoan ngoãn mà gã và Từ Tử Lăng lần đầu tiên dùng vàng thật bạc thật mua về, lại nhớ đến Phó Quân Sước, gằn giọng quát: “Được lắm! Ta vốn chỉ muốn bắt sống ngươi để đổi chút đồ, giờ thì quyết định không lưu tình nữa, giữ cái đầu thối của ngươi cho cẩn thận đó”.

 
Vũ Văn Vô Địch gầm lên một tiếng, trường mâu trong tay hóa ra vô số bóng ảnh, phóng vút qua khoảng cách giữa hai thân cây, điên cuồng tấn công Khấu Trọng. Chỉ cần Khấu Trọng né tránh, y sẽ có cơ hội đào thoát khỏi khu rừng này, hội hợp với bộ binh tới tiếp viện.

 
Khấu Trọng đứng lạnh lùng như một bức tượng đá nhìn thân hình to lớn của Vũ Văn Vô Địch lao tới, ngấm ngầm vận tụ công lực.

 
Cả trời đất đột nhiên như thay đổi, độ linh mẫn của các cảm quan của Khấu Trọng tăng lên mấy lần, không những có thể tính toán và nắm được mỗi một động tác nhỏ nhất của Vũ Văn Vô Địch, còn thấy được Từ Tử Lăng bên dưới đang đại triển thần uy, chặn lại những tên địch đang muốn đào thoát ra bên ngoài rừng, để đoạt lấy những con chiến mã quý giá.

 
Ánh mắt hai người chạm nhau.

 
Trong sát na ấy, gã đã nhìn thấy nỗi sợ trong thâm tâm Vũ Văn Vô Địch.

 
Đối phương đã bị sự trấn định đến lãnh khốc của gã làm cho sợ hãi.

 
“Vù!”.

 
Tỉnh Trung Nguyệt vạch ra một đường thần kỳ giữa không trung, xuyên qua làn mâu ảnh trùng trùng điệp điệp của Vũ Văn Vô Địch.

 
Thật khó có thể dùng ngôn ngữ để hình dung sự kinh hãi trong lòng Vũ Văn Hóa Cập lúc này.

 
Vì y đã từng giao thủ với Khấu Trọng và Từ Tử Lăng, nên tuy rằng có nghe võ công hai gã không ngừng tinh tiến, nhưng trong lòng cũng không tin tưởng lắm, mà chỉ cho rằng là thiên hạ thổi phồng lên mà thôi. Nhưng đến khi cho dù y biến chiêu thế nào, cũng vẫn bị một đao tưởng chừng hết sức đơn giản của Khấu Trọng phá giải toàn bộ hư chiêu, mới biết thực lực chân chính của gã thế nào.

 
Y là người thân chinh bách chiến, nghĩ công lực hỏa hầu của Khấu Trọng không bằng mình, nên liền vận công dồn Băng Huyền Kình gia truyền vào đầu mũi mâu, hy vọng có thể mượn lực tung người ra xa, không cầu tấn công, chỉ mong có thể tránh được một đao của đối phương.

 
Chẳng ngờ đao chém vào đầu mũi mâu, nhưng lồng ngực của y như bị trúng một chùy vạn cân, Băng Huyền Kình đột nhiên tan biến như làn khói, còn Loa Hoàn Kình hung mãnh đáng sợ của địch nhân thì ào ạt chảy vào tâm mạch như nước lũ cuộn dâng.

 
“A!”.

 
Trường mâu của Vũ Văn Vô Địch rời tay, rơi xuống dưới gốc cây.

 
Khấu Trọng cũng bị lực phản chấn của y làm cho lắc lư một hồi, thổ ra một búng máu. Gã không buồn để ý, cho đao vào vỏ, tay kia đưa lên quệt vết máu trên miệng, cao giọng quát: “Đắc thủ rồi! Chúng ta đi!”.

 
o0o

 
Khấu Trọng dõi mắt nhìn những ánh đuốc không ngừng di động như những con đom đóm trên bình nguyên bên ngoài thành, thở hắt ra một hơi nói: “Thống khoái! Thật thống khoái! Ta chưa từng nghĩ rằng chém ra một đao lại thống khoái như vậy! Thắng phụ chỉ quyết định trong nháy mắt, không hề có chút gì may mắn! Ha ha... ta đã báo thù cho Tiểu Khôi và Tiểu Bạch rồi!”.

 
Dưới ánh sao nhấp nháy, thành Lương Đô tối đen, không một ánh đèn ánh lửa, quân dân trong các chòi canh trên tường thành lặng lẽ chờ đợi quân địch tấn công trong bóng tối mờ mờ.

 
Tiếng kẻng báo canh một đã vang lên.

 
Xe chặn tên của địch nhân được đẩy đến cách chân thành chừng trăm bộ, rồi dừng lại để chấn chỉnh trận thế.

 
Trống trận đã vang lên không ngừng từ lúc hoàng hôn.

 
Từ Tử Lăng nói: “Không phải ngươi nói muốn lấy thủ cấp Vũ Văn Vô Địch treo lên thị chúng sao? Tại sao cuối cùng cả thi thể hắn cũng bỏ lại không màng vậy?”.

 
Khấu Trọng trầm giọng: “Ta chỉ nói vậy thôi mà”.

 
Lúc này Trần Gia Phong chạy đến bên cạnh hai gã báo cáo: “Tiểu nhân đã y theo lời dặn của Khấu gia, xếp cây khô cỏ khô bên dưới thành. Hắc! Kế này của Khấu gia thật tinh diệu tuyệt luân, lợi hại nhất chính là liệu địch như thần, đoán được đối phương sẽ công thành ngay trong đêm”.

 
Khấu Trọng nói: “Để thắng trận rồi hãy nói! Hãy bảo tất cả mọi người ở nguyên vị trí, chờ lệnh của ta mới được phát động”.

 
Trần Gia Phong lập tức lĩnh mệnh quay người chạy đi.

 
Khấu Trọng cười hắc hắc nói: “Hôm nay chúng ta đã cướp được gần hai trăm chiến mã của đối phương, làm cho kế đánh trại của ta càng thêm nắm chắc phần thắng. Vũ Văn Hóa Cốt ơi là Vũ Văn Hóa Cốt, e rằng ngươi có nằm mộng cũng không ngờ mình sẽ phải nuốt hận ở Lương Đô này phải không?”.

 
Trống trận dồn dập.

 
Địch nhân hò hét vang trời, gần trăm cỗ xe bắn đá ùn ùn tràn lên, kế đó là xe chặn tên và xe nỏ. Tiếng bánh xe, tiếng gào hét vang động cả một góc trời, thanh thế làm người ta phải kinh hồn bạt vía.

 
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng chẳng buồn để ý, chỉ bình tĩnh chăm chú quan sát quân tiên phong của đối phương đang dần tiến sát chân thành.

 
Bộ binh cầm thuẫn bài chia làm ba tổ, mỗi tổ ngàn người, phía sau có hai cỗ xe thang mây theo sát.

 
Kỵ binh của Vũ Văn Hóa Cập bày trận ở phía xa hơn, chuẩn bị sẵn sàng chi viện cho quân công thành.

 
Những tảng đá lớn và hỏa tiễn bay về phía tường thành như châu chấu, ánh lửa sáng rực cả bầu trời đêm.

 
Quân dân thủ thành đều nấp kín trong những chỗ trú ẩn kín đáo.

 
Tiếng nổ ầm vang, vài tảng đá rơi trúng tường thành, cát bụi tung bay mù mịt, cảnh tượng thật kinh tâm động phách.

 
Khấu Trọng hét lớn: “Ném củi xuống!”.

 
Toàn thể quân dân trên tường thành cùng hò hét vang trời, hơn năm ngàn người, ngoại trừ gần nghìn người được trang bị cung tên ra, những người khác đều gấp rút ném những bó củi lớn xuống bên dưới, ngoài ra cũng có một số phụ trách ném đá, ném gỗ nữa.

 
Những bó củi lớn không ngừng tích dồn lại trên khoảng trống gần tường thành, trong bóng đêm, địch nhân hoàn toàn không rõ đó là chuyện gì, còn tưởng rằng trong thành thiếu tên, thiếu đá, nên phải dùng củi khô để bổ sung cho đủ số.

 
Khấu Trọng khẽ kêu một tiếng: “Thật hiểm quá!”. Nếu không có kế này của Khấu Trọng, so sánh thực lực hai bên, chỉ e là muốn giữ thành qua khỏi đêm nay cũng khó khăn vô cùng.

 
Địch nhân cuối cùng cũng đã đến được dưới chân thành, từng chiếc từng chiếc thang mây được vắt lên tường thành cao ngất.

 
Khấu Trọng thấy tình hình khẩn bách, liền hô vang: “Phóng hoả!”.

 
Giờ đây củi không được ném xuống nữa, mà thay vào đó là những quả hỏa cầu khổng lồ.

 
Khi cuộc chiến khốc liệt nơi tường thành bắt đầu khai diễn, thì những bó củi và cỏ khô chất bên dưới cũng được hỏa cầu dẫn phát, lần lượt bốc cháy, lửa nhanh chóng lan khắp bình nguyên.

 
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng tung hoành trên tường thành, đao thương tới đâu là địch nhân máu chảy đầu rơi tới đó.

 
Quân dân thủ thành trông thấy chủ soái quên mình giết địch, lại thấy bên dưới lửa cháy phừng phừng làm thành một biển lửa nhấn chìm toàn bộ xe bắn đá, xe bắn nỏ của đối phương, lại càng vạn người đồng lòng, dũng cảm đánh đuổi cường địch.

 
Vũ Văn Hóa Cập nhận thấy tình hình không ổn, liền vội vàng cho thổi tù và thu quân, nhưng cũng đã quá muộn.

 
Cả bình nguyên rộng dưới chân thành đã thành một biển lửa khổng lồ, địch nhân bị thiêu đốt kêu la thảm thiết vang trời, trở thành những bó đuốc sống lăn lộn dưới đất.

 
Trong nháy mắt, trên tường thành đã không còn một bóng địch nhân. Những tên may mắn không bị lửa thiêu cháy, đều đã bỏ chạy tán loạn.

 
Khấu Trọng nhảy xuống đứng bên Nhậm Mi Mi nói: “Nơi này giao cho Nhậm tiểu thư”.

 
Nhậm Mi Mi ngạc nhiên thốt: “Hai người định đi đâu nữa?”.

 
Khấu Trọng mỉm cười: “Xuất kỳ bất ý, công kỳ vô bị, cô nương đã hiểu chưa?”.

 
o0o

 
Khấu Trọng, Từ Tử Lăng dẫn theo bốn trăm kỵ binh, hội sư với hơn ngàn kỵ sĩ của Tuyên Vĩnh trên một ngọn đồi ở phía Đông Bắc chiến trường, ai nấy đều chiến ý bốc cao, tinh thần phấn chấn.

 
Tuyên Vĩnh khâm phục nói: “Tại hạ và các huynh đệ ở bên quan sát Khấu gia và Từ gia dùng diệu kế thiêu hủy quân tiên phong và các công cụ phá thành của Vũ Văn phiệt, giết cho bọn chúng phải vứt cả khôi giáp mà bỏ chạy, không ai là không tâm phục khẩu phục, suýt chút nữa là không thể đè nèn được tâm trạng kích động mà thúc ngựa phóng ra xông vào trận địch”.

 
Khấu Trọng không ngờ lại khiêm nhượng nói: “Chỉ là một trận thắng nhỏ mà thôi! Nhưng dù sao cũng đã đập tan được nhuệ khí của địch nhân, có điều nếu ngày mai bọn chúng quay lại, tất sẽ vô cùng cẩn thận, không nóng nảy nôn nóng như đêm nay nữa, lúc ấy thì chúng ta càng khó khăn hơn nhiều”.

 
Từ Tử Lăng tiếp lời: “Cho dù có thể giữ được thành thì thương vong cũng rất trầm trọng, vì vậy chúng ta phải nhân thế đêm nay, đánh bại địch nhân, lấy cái đầu chó của Vũ Văn Hóa Cốt xuống”.

 
Tuyên Vĩnh cũng là mãnh tướng trí dũng song toàn, hơn nữa lại hành sự quyết đoán, gan to hơn trời, nhưng khi nghe gã nói vậy cũng ngây người ra một lúc, rồi mới ngạc nhiên nói: “Tại hạ còn tưởng rằng lần này chỉ là tập kích trận địa phía sau của đối phương, chỉ cầu làm nhiễu loạn quân tâm của địch thôi chứ?”.

 
Chợt có một kỵ mã từ xa phóng tới, Lạc Kỳ Phi lao vút lên đỉnh đồi, đứng trước mặt ba người báo cáo: “Quả đúng như Khấu gia đã liệu trước Vũ Văn quân sau khi đại bại đã bố trận trùng trùng bên ngoài doanh trại vì sợ chúng ta thừa thắng tấn công phá trại”.

 
Khấu Trọng cười lớn: “Người hiểu ta chính là Vũ Văn Hóa Cốt... hà hà... hắn đã biết được chúng ta là quân thiếu lương thảo”.

 
Tuyên Vĩnh chau mày: “Nếu đã là vậy, chúng ta làm sao tấn công được?”.

 
Khấu Trọng vỗ ngực nói tự tin: “Không phải có một chiêu gọi là vây Nguỵ cứu Triệu hay sao? Chúng ta chia làm hai đường, do Tuyên huynh phụ trách tấn công hậu doanh, thiêu đốt doanh trại, quan trọng nhất là phải làm cho thanh thế lớn một chút. Hậu doanh là mệnh căn của Vũ Văn Hóa Cốt, hắn không thể không cứu được. Khi hắn dẫn viện quân tới, thì ta sẽ phục kích giữa đường, đảm bảo có thể giết cho hắn một trận máu chảy thành sông, lạc hoa lưu thủy”.

 
Tuyên Vĩnh thở dài thán phục, không còn dị nghị điều gì nữa.

 
Nên biết rằng chỗ lợi hại nhất của Khấu Trọng, chính là có đạo kỳ binh của Tuyên Vĩnh mà Vũ Văn Hóa Cập hoàn toàn không hay biết. Vì vậy khi thấy hậu doanh bị tấn công, dù thế nào y cũng quyết không để cho Khấu Trọng cướp được lương thảo, hơn nữa y vừa mới bại trận, lại biết Khấu Trọng binh lực mỏng yếu, không đáng lo ngại, tất sẽ mang quân tới cứu, hòng chuyển bại thành thắng, vậy thì đã tự bước chân vào thòng lọng do Khấu Trọng chăng sẵn.

 
Khấu Trọng nói: “Thành công hay thất bại, đều phải dựa vào trận chiến này đó!”.

 
Dứt lời, liền chia nhau dẫn quân phóng đi.

Nguồn: tunghoanh.com/dai-duong-song-long-truyen/chuong-231-FKEaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận