Đấu La Đại Lục II Chương 195: Siêu Tụ Năng Đại Pháo vô cùng oanh liệt (Trung)

Lúc này, mũi tên ánh sáng đã gần như đến bên cạnh Hòa Thái Đầu rồi nhưng hắn vẫn chưa hoàn thành xong quá trình hội tụ năng lượng. Mà lúc này hắn căn bản không thể di chuyển, có muốn tránh cũng tránh không được. Huyết Lang chạy như điên về trước nháy mắt đã đi được hơn năm mươi thước, chỉ vài giây nữa thôi hắn đã vào phạm vi có thể tấn công rồi.
Cũng ngay lúc này, bất kể là Đường Tiêu Lệ hay Huyết Lang đều không để ý thấy cô bé có hai Hồn Hoàn đứng bên cạnh bắt đầu hành động.
Một cái đỉnh lặng lẽ xuất hiện chắn ngay phía trước Hòa Thái Đầu, nháy mắt khi nó va chạm với mũi tên ánh sáng màu vàng thì phát ra một tiếng nổ thật lớn, cái đỉnh kia vừa vặn chặn được một đòn tấn công này.
Tiếng nổ kia vang lên kèm theo một số tia lửa điện, trên cái đỉnh lớn xuất hiện một khe nứt, sau đó mũi tên màu vàng bị lệch khỏi quỹ đạo, xẹt ngang vai Hòa Thái Đầu rồi bay thẳng vào bức màn phòng hộ.

- Vù vù vù vù...
Từng tiếng gió rít kinh người vang lên, bức màn phòng ngự kiên cố do 108 hồn sư tạo thành thế mà bị mũi tên kia bắn vào cũng vang lên từng tiếng động quỷ dị. Tuy rằng tích tắc sau nó đã khôi phục lại trạng thái ban đầu và mũi tên màu vàng cũng biến mất nhưng cũng đủ thấy nó có lực công kích mạnh mẽ đến mức nào.
- Giỏi thật, khả năng quán đoán vô cùng chính xác.
Đường Tiêu Lệ nhìn Tiêu Tiêu với vẻ kinh ngạc, sau khi thấy Hồn Hoàn thứ hai trên người cô bé lấp lánh ánh sáng không khỏi nhíu mày, ánh sáng màu tím từ hai mắt càng thêm nồng đậm.
Đúng vậy, đây hoàn toàn là bản thân Tiêu Tiêu sự tính toán. Vì chuẩn bị cho trận chiến thứ ba nên Hoắc Vũ Hạo không thể tiêu hao hồn lực để giúp đỡ bọn họ được. Hành động ban nãy của cô bé đều hoàn toàn dựa vào cảm giác của mình, vì cô bé không thể nhìn rõ mọi chuyện đang diễn ra nên theo bản năng sử dụng Đỉnh Chi Đãng đỡ lấy mũi tên đó rồi thay đổi quỹ đạo của nó.
Nhưng, Đường Tiêu Lệ lại lần như hai giương Tử Hoa Cung lên, lúc này, mũi tên vẫn màu vàng nhưng lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác.
Mũi tên thứ nhất thiên về tốc độ, còn mũi tên thứ hai thì là áp lực.
Cũng trong lúc này, Huyết Lang lại di chuyển thêm được mười thước mà tốc độ còn càng lúc càng tăng nhanh.
Đúng lúc này, một tiếng tiêu đột ngột vang lên, tiếng tiêu này có chút sắc bén cũng có chút chói tay, nhưng khi lọt vào tai Đường Tiêu Lệ và Huyết Lang thì cả hai đều chấn động. Tốc độ đồng thời giảm xuống một chút.
Tuyệt đối đừng xem thường cái một chút này, chỉ trong nháy mắt đó, thời gian Tiêu Tiêu và Hòa Thái Đầu bị rơi vào phạm vi công kích của Huyết Lang tăng lên một chút, thao tác bắn tên từ Tử Hoa Cung của Đường Tiêu cũng chậm nửa nhịp. Hòa Thái Đầu càng có thêm thời gian chuẩn bị.
Đây cái cái gì? Hồn Đạo Khí sao? Đường Tiêu Lệ và Huyết Lang nhìn chằm chằm vào cây tiêu xinh đẹp vừa xuất hiện trên tay Tiêu Tiêu.
Không, cái này không phải Hồn Đạo Khí, vì số Hồn Hoàn trên người Tiêu Tiêu đã giảm từ hai xuống một. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nháy mắt, bất kể là khán giả đang xem trận đấu hay các học viện đến thi đấu đều hiểu ra tại sao học viện Sử Lai Khắc lại chọn một cô bé yếu ớt thế này ra thi đấu ở cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái. Người ta là Hồn Sư có Vũ Hồn Song Sinh đó. Thử hỏi xem ở đây có học viện nào có Hồn Sư có Vũ Hồn Song Sinh chứ?
Hai Hồn Hoàn thì sao? Song Sinh Vũ Hồn chính là đại biểu cho một tương lai vô hạn. Nhất thời, mọi người không còn nhìn Tiêu Tiêu bằng ánh mắt khinh thường nữa. Thậm chí còn chuyển sang ánh mắt nóng bỏng, nhất là các vị lão sư dẫn đội đến thi đấu, bọn họ đều hận tại sao cô bé không phải là học viên của học viện bọn họ.
Tốc độ của Huyết Lang chậm đi một chút, nhưng hắn vẫn tiếp tục vọt về trước, tốc độ cũng không có tăng lên, ngược lại còn cúi người xuống.
Đây là do hắn phối hợp với Đường Tiêu Lệ, vì ngay sau đó, mũi tên thứ hai của Đường Tiêu Lệ cũng bay đến,
Lúc này, tiếng xé gió từ mũi tên thứ hai càng lúc càng to, hình dáng của nó cũng không giống với mũi tên thứ nhất nữa, tuy đều là màu vàng như lúc này nó có hình bầu như một quả dưa hấu nhỏ.
Nếu quan sát nó từ phía sau, thì sẽ trông thấy mũi tên ấy đang tự xoắn vào nhau.
Đây là Hồn Kỹ thứ hai của Đường Tiêu Lệ, Phá Tiễn, mũi tên hình xoắn ốc.
Mũi tên này mặc dù không có lực xuyên thấu như mũi tên đầu tiên nhưng sức công phá lại hơn hắn nó, nhất là lực nổ, cực kỳ khủng bố.
Cũng ngay giây phút này, không ai ngờ Tiêu Tiêu đang đứng phía sau Hòa Thái Đầu lại xông về phía trước, nói đúng hơn là cô bé bước đến chắn trước mặt Hòa Thái Đầu, hơn nữa còn nghiên về hướng Huyết Lang đang vọt đến nữa.
Chiếc đỉnh màu đen ban nãy xuất hiện đầu tiên lúc này lại bay lên lơ lửng phía sau Tiêu Tiêu, tiếp đó đại đỉnh tách ra làm ba phần di chuyển về ba gốc khác nhau.
Mặc dù cô bé là Hồn Sư có Vũ Hồn Song Sinh, tương lai phát triển không thể nói trước được nhưng bấy giờ cô bé chỉ là một Đại Hồn Sư. Cô bé hoàn toàn không thể so được với Đường Tiêu Lệ và Huyết Lang. Nhưng cô bé không thể dối lòng mình mà không vọt về trước.
Phần đầu của Siêu Tụ Năng Đại Pháo mà Hòa Thái Đầu đang khiêng trên vai đã đỏ lên. Cũng ngay lúc này, cô bé khẽ lên tiếng nói:
- Hòa sư huynh, mọi chuyện muội có thể làm chỉ có bấy nhiêu thôi, những chuyện còn lại đều nhờ vào huynh.
Hòa Thái Đầu là người cao lớn nhất trong Sử Lai Khắc Thấy Quái, mà Tiêu Tiêu lại là người có dáng người nhỏ bé nhất. Nhưng giờ phút này, cô bé lại bước ra che cho mình, đối thủ của bọn họ lại còn là một Hồn Vương mà một Hồn Tông nữa, tâm trạng của Hòa Thái Đầu rối rắm ra sao chỉ cần nghĩ là biết. Trong nháy mắt, bóng hình của cô bé mà trước nay hắn ít chú ý đến, đã in sâu vào tận đáy lòng của hắn. Hắn mãi mãi không thể nào quên được đôi mắt kiêng cường, giọng nói chân thành, dáng người xinh đẹp với gương mặt non nớt ấy.
Tiêu Tiêu!
Hòa Thái Đầu nghiến răng, tất cả hồn lực còn sót lại trong cơ thể điên cuồng di chuyển vào Siêu Tụ Năng Đại Pháo, có lẽ tốc độ hồn lực di chuyển quá nhanh mà cách mạch máu trên cơ thể hắn đã rỉ máu thấm ra ngoài da, trên trán cũng nổi đầy gân xanh. Trông dáng vẻ hắn lúc này cứ như cơ thể hắn bất kỳ lúc nào cũng có thể nổ tung.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Tiêu có chút lạnh lùng, đôi mắt bùng lên ngọn lửa với ý chí chiến đấu vô cùng mãnh liệt. Cô bé biết rõ chỉ cần một trong hai người trước mặt, nếu họ muốn, đều có thể đánh bại mình nhưng bản thân Tiêu Tiêu không thể buông tay được.
Vinh dự của học viện Sử Lai Khắc không phải chỉ thuộc về các học trưởng mà cũng đang nằm trong tay của cô bé, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, mặc dù cả ba là ba người có thực lực yếu kém nhất.
Các trận đấu trước, Hoắc Vũ Hạo đã vì cả nhóm làm biết bao chuyện, ngay cả Vương Đông cũng từng phối hợp với Hoắc Vũ Hạo sử dụng Hoàng Kim Lộ kết thúc một trận đấu. Còn cô bé thì sao? Từ đâu đến cuối chưa làm được gì cả. Cô chỉ đến để làm nền thôi sao? Tuy không ai nói vậy và chắc chắn cũng không ai nghĩ như thế nhưng đây là suy nghĩ trong lòng Tiêu Tiêu.
Khi Bối Bối chọn cô bé và Hòa Thái Đầu ra đấu trận này, trong lòng cô bé chợt sinh ra một cảm giác rất kỳ lạ, cô bé biết mình chỉ có nhiệm vụ dụ đối thủ phái ra một người mạnh để làm thực lực của họ bị suy yếu nhưng bản thân cô bé là ai? Cô bé có Vũ Hồn Song Sinh, từ trước đến nay trong lòng cô bé lúc nào cũng cảm thấy kiêu ngạo vì điều đó. Cho nên, trong trận đấu này, cô bé đã quyết định không cần biết thắng hay thua, cô bé cũng sẽ liều mạng bộc lộ hết thực lực của mình.
Đấy là lý do tại sao trong thời điểm quan trọng này cô bé lại quyết định bước về trước. Trong lòng cô bé có một cảm giác, cảm giác đó không ngừng nói với cô bé rằng nếu mình có thể thay Hòa Thái Đầu đỡ một kích này thì Siêu Tụ Năng Đại Pháo của sư huynh sẽ vừa đủ thời gian ngưng tụ. Lúc này, việc cô bé có thể làm chính là tranh thủ thời gian.
Khi Huyết Lang thấy Tiêu Tiêu bước lên hướng về phía mình thì bản thân hắn cũng cảm thấy tim của mình càng lúc càng đập nhanh.
Cô bé kia rõ ràng thực lực kém mình rất nhiều, nhưng tại sao gương mặt non nớt ấy lại mang theo một cảm giác rất lạ. Cô bé tại sao lại bước lên chứ? Không lẽ cô bé không muốn sống nữa sao? Cô bé nghĩ mình có thể đỡ được mũi tên của Đường Tiêu Lệ? Cô bé điên rồi.
Giờ phút này, trong lòng Huyết Lang cảm nhận được cả sự kiên cường từ Tiêu Tiêu, thậm chí hắn còn thoáng nghĩ đến chuyện không công kích nữa.
- Tiêu Tiêu.
Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông, Bối Bối và Vương Ngôn ở bên dưới đồng thanh hét lớn. Bọn họ vốn đã muốn bỏ qua trận đấu này rồi mà, tại sao Tiêu Tiêu lại không làm thế.
Phá Tiễn càng lúc càng đến gần, cả người bắn ra nó là Đường Tiêu Lệ lúc này cũng bị hành động không sợ chết của tiêu Tiêu lay động, nhưng tên đã bắn ra rồi làm sao rút lại đây? Huống chi trận đấu này liên quan đến vinh dự của học viện Chính Thiên, bất kể thế nào, hắn cũng phải cắn răng tấn công. Thế nên lúc này, hắn không kềm được mà đưa mắt nhìn về trọng tài.
Đúng vậy, chính là trọng tài, vị trọng tài kia cũng đã xông đến, cách nơi va chạm của cả hai đội chừng ba mươi thước, nhưng ba mươi thước này không phải là một khoảng cách ngắn, cho dù là với cường giả bậc Hồn Thánh, vị trọng tài kia nào có kỹ năng Thuấn Di nên căn bản không thể đến kịp.
Cũng ngay lúc này, hai mắt Tiêu Tiêu sáng rực lên. Một luồng ánh sáng màu trắng từ người cô bé bay ra, hai Hồn Hoàn màu vàng sáng rực lên, sau đó bay lên như một ngôi sao chổi, Tam Đỉnh Hợp Nhất, sau đó bay thẳng về phía Huyết Lang.
Quốc Trọng Khí, Đỉnh Chấn Động, kỹ năng công kích mạnh nhất của Tiêu Tiêu.
Động tác cuối cùng của Huyết Lang đã không còn nhanh nhạy nữa, đến lúc hắn giật mình muốn sử dụng Hồn Kỹ đã không kịp nữa.
Một đòn công kích mạnh ngoài sức tưởng tượng của hắn chợt nở rộ, Đỉnh Chấn Động của Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh đã toàn hoàn trúng vào người hắn khiến cả người Huyết Lang bị trói chặt bên trong.
Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/dau-la-dai-luc-2/chuong-195/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận