Đế Tôn Chương 139

Đế Tôn
Tác giả: Trạch Trư
Chương 139: Hai Đại Kiếm Khí. (2)
  
Ads
Xùy~~!

Ngón giữa của hắn dẫn đầu toát ra một đạo kiếm quang màu vàng nâu, dần dần biến hóa thành một tòa Kiếm Phong dài ba xích, rừng rực vô cùng, tản mát ra nhiệt độ cao đậm đặc, Giang Nam nhẹ nhàng hướng mặt đất đâm tới, chỉ thấy mặt đất lập tức như khối băng bị nhiệt độ cao tan rã, xuất hiện một dấu vết thật sâu, một chút lực cản tựa hồ cũng không có gặp được.

- Không biết Nam Nhạc Kiếm Khí của ta uy lực như thế nào?

Giang Nam có ý ở trên người mình cắt thoáng một phát, kiểm nghiệm uy lực, lại e sợ cho đạo kiếm khí này uy lực quá lớn, không để ý đem mình cắt thành hai đoạn.

- Chúa công! Thượng Thanh Thần Quang của ta đã có chỗ tiểu thành rồi!



Đột nhiên, tiếng cười to của Thần Thứu Yêu Vương truyền đến, chỉ thấy một đạo nhân đầu trọc vọt ra, cười to nói:

- Chúa công, ta cảm giác lão tử đã vô địch thiên hạ rồi!

Đầu Yêu Vương này hôm nay tinh lực bắn ra bốn phía, yêu khí cuồn cuộn, da mặt ẩn ẩn hiện ra một tầng Thanh Quang, hiển nhiên trong lúc bế quan này, vô luận tu vi hay là thực lực, đều có tăng trưởng bay vọt.

- Yêu Vương, ngươi đứng yên đừng nhúc nhích.

Giang Nam nhìn thấy Thần Thứu Yêu Vương xuất hiện, không khỏi đại hỉ, tâm niệm vừa động, lúc này đầu Yêu Vương kia hóa thành nguyên hình, đứng ở nơi đó, vẫn dương dương đắc ý.

Phốc phốc!

Giang Nam giơ ngón tay giữa lên một kiếm chọc tới, Thần Thứu Yêu Vương ngơ ngác nhìn trên người mình nhiều ra một cái lỗ máu, nóng rát đau nhức, còn chưa kịp phản ứng, liền gặp chủ công của mình lại dựng thẳng lên ngón út, một đạo Kiếm Phong xanh thẳm lại Xùy~~ một tiếng chọc đi qua, Thần Thứu Yêu Vương ngơ ngác chứng kiến trên người mình lại nhiều ra một cái lỗ máu, vô cùng mát mẻ.

- Ân, tuy có thể phá vỡ phòng ngự của Thần Thông cường giả, nhưng như trước gặp được lực cản thật lớn, không cách nào tạo thành vết thương trí mạng. . . Đúng rồi Yêu Vương, ngươi mới vừa nói cái gì?

Giang Nam tỉnh ngộ lại, vội vàng hỏi.

- Ta mới vừa nói ta đã Vô Địch rồi, sau đó ngươi liền ở trên người của ta chọc hai cái lổ thủng. . .

Thần Thứu Yêu Vương vẻ mặt cầu xin, vô tình, bị đả kích đến bị giày vò, quay người phản hồi chỗ mình bế quan:

- Xem ra ta tu luyện còn chưa đủ, chúa công, ta trở về trốn ở góc phòng một mình nhấm nháp vết thương, ta cảm giác lòng ta bị thương, đau quá. . .

- Kiếm khí của ta uy lực thì đã có, bất quá còn có điều khiếm khuyết, dù sao Thần Thông cường giả đều là ngưu nhân luyện Thần Thông, sẽ không cho ta cơ hội khoảng cách gần chém giết, xa xa chính là một chiêu Thần Thông đánh tới. Coi như là Thần Luân cường giả, một chưởng đánh ra, khoảng cách công kích cũng có thể dài đến chừng năm ba mươi trượng!

Giang Nam khẽ nhíu mày, đối mặt Thần Luân Thần Thông cường giả, đối phương cũng sẽ không như Lạc Hoa Âm tự phong tu vi như vậy, cùng hắn cận thân vật lộn, thậm chí nếu có cao thủ tu luyện loại công pháp như Đại Ngũ Hành Kiếm Khí, chỉ cần Ngoại Cương cảnh, liền có thể thi triển cương khí phóng ra ngoài, loại lực công kích này cũng không phải hắn có thể chống cự.

- Ngoại Cương cảnh, đã miễn cưỡng có thể tính toán làm tiểu Thần Thông, nếu tu luyện công pháp cấp bậc Đại Ngũ Hành Kiếm Khí này, thậm chí ngay cả Thần Thông cường giả bình thường cũng có thể làm bị thương! Ta hiện tại còn xa xa chưa đủ!

Hắn tiếp tục vùi đầu khổ tu, không ngừng tôi luyện kiếm khí của mình, luyện thành Đại Ngũ Hành Kiếm Khí cần lượng lớn ngũ đại nguyên lực, cũng may U Minh Thần Thủy cùng Đâu Suất Thần Hỏa đều là bảo vật khó gặp, trong đó chất chứa Thủy Hỏa Nguyên Lực cơ hồ như là biển lớn mênh mông, mặc dù hắn không ngừng lấy, cũng thủy chung không thấy nửa phần tiêu hao, tẩm bổ hai đại kiếm khí của hắn không ngừng tăng trưởng.

Tu vi của hắn đã ở bên trong đồng thời cấp tiến, vô luận Đại Ngũ Hành Kiếm Khí hay là Hỗn Nguyên Nhất Khí Khổng Tước Minh Vương Kinh, so với Ma Ngục Huyền Thai Kinh mà nói đều sâu sắc không bằng, hắn vẫn là dùng Ma Ngục Huyền Thai Kinh làm căn bản, Đại Ngũ Hành Kiếm Khí cùng Hỗn Nguyên Nhất Khí Khổng Tước Minh Vương Kinh cũng chỉ là thủ đoạn phụ trợ, để cho Ma Ngục Huyền Thai Kinh phát huy ra uy lực.

Lần này bế quan, hắn trọn vẹn tốn hao gần tháng thời gian, lúc này mới xuất quan, Nam Nhạc Kiếm Khí cùng Bắc Nhạc Kiếm Khí hai đại sát chiêu, đã bị hắn luyện đến dài ngắn một trượng, thậm chí ngay cả tu vi của hắn, cũng đạt tới cảnh giới Nội Cương viên mãn, ẩn ẩn có xu thế cương khí phá thể mà ra!

Cương khí phá thể mà ra, chính là Ngoại Cương.

Nếu có thể làm được một bước này, Giang Nam chính là Ngoại Cương cường giả, đối với vận dụng hai đại kiếm khí thế tất càng thêm thuận buồm xuôi gió!

Ông!

Thân hình Giang Nam khẽ động, thi triển ra Khổng Tước Minh Vương Kinh, một thân tám tay, mỗi cánh tay có tất cả Thủy Hỏa lưỡng đạo kiếm khí, trượng trường kiếm phong, nhẹ nhàng khẽ động, liền cắt không khí xuy xuy rung động, sắc bén vô cùng.

Tám bàn tay, cộng lại có 16 đạo kiếm phong, ngay ngắn vung vẩy, kiếm khí như là quang đoàn khổng lồ phạm vi hai trượng, ai có thể địch?

- Mười sáu đạo kiếm khí đồng xuất, tiêu hao quá lớn!

Giang Nam vừa mới thi triển một chiêu, liền cảm thấy cương khí trong cơ thể mình bị tiêu hao hết hơn phân nửa, trong nội tâm cả kinh, vội vàng dừng lại thầm nghĩ:

- Tu vi của ta so với lúc trước thâm hậu sáu bảy thành, còn xuất hiện tình huống không cách nào thừa nhận mười sáu đạo kiếm khí. Xem ra Đại Ngũ Hành Kiếm Khí này đối với tu vi yêu cầu rất cao, nếu bốn mươi đạo kiếm khí đều xuất hiện, chỉ sợ trong nháy mắt sẽ đem ta hấp thành người khô! Mỹ nữ sư phó ngày ấy dùng kiếm khí thắng ta, bằng tu vi Nội Cương trung kỳ lúc ấy của nàng, đoán chừng thi triển mấy chiêu, sẽ gặp kiên trì không nổi! Nếu ta dùng thân pháp né tránh mấy chiêu này, thua nhất định sẽ là nàng!

Ánh mắt Giang Nam chớp động, lúc này mới ý thức tới lúc trước Lạc Hoa Âm có thể đủ thắng mình, chỉ sợ đùa nghịch chút ít tâm cơ cùng thủ đoạn, lúc này hào hứng bừng bừng, thẳng đến chỗ sâu ở trong Thúy Vân Cung:

- Nếu Sư tôn dùng cảnh giới Nội Cương trung kỳ, tuyệt đối không cách nào thi triển Đại Ngũ Hành Kiếm Trận, ta hiện tại đã Thủy Hỏa lưỡng kiếm đều có tiểu thành, lại đi cùng nàng so đấu!

- Thúy Thúy tỷ, sư tôn đâu?

Giang Nam mới vừa đến trước cửa cung, chỉ thấy Thúy Thúy dẫn theo lẵng hoa chuẩn bị vào cung, vội vàng nói:

- Ngươi đi bẩm báo sư tôn, nói ta đã luyện ra Nam Nhạc Bắc Nhạc Kiếm Khí, muốn cùng nàng ở cùng cảnh giới tỷ thí một chút, thỉnh sư tôn chỉ điểm chỗ thiếu sót của ta.

Hắn thực sự giở trò đùa bỡn, chưa nói muốn giáo huấn Lạc Hoa Âm một chút, mà là thỉnh Lạc Hoa Âm đến chỉ điểm hắn.

Thúy Thúy bật cười nói:

- Đại sư huynh, ngươi còn không có tiếp nhận giáo huấn sao? Cũng được, ta liền đi vào thay ngươi thông truyền một tiếng.

Sau một lúc lâu, Thúy Thúy đi ra cửa cung, lắc đầu nói:

- Đại sư huynh, Phong chủ xuất môn rồi, đoán chừng nhất thời bán hội sẽ không trở về. Phong chủ nhắn lại nói, ngươi nếu tu thành kiếm khí, không cần thiết kiêu ngạo tự mãn, cần biết người giỏi còn có người giỏi hơn, thiên ngoại hữu thiên. Phong chủ còn nói, muốn ngươi đi làm mấy cái nhiệm vụ sư môn, sớm ngày tiến vào Nguyên Khí Đại Điện, triệt để tu thành Đại Ngũ Hành Kiếm Khí.

Nguồn: tunghoanh.com/de-ton/chuong-139-dyfbaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận