Bất Hủ Thần Vương Chương 169 : Các loại ước định, Dược Sư phẩm giai

Bất Hủ Thần Vương
Tác giả: Lê Thiên

Chương 169: Các loại ước định, Dược Sư phẩm giai

Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp - Mê Truyện
Share by MTQ --- 4vn.eu






Bộ Thương Lãng thay đổi phong cách phóng đãng lúc trước, cười tủm tỉm, lộ ra kiên nhẫn mười phần, cũng không thúc giục Nhậm Thương Khung, lẳng lặng đợi đáp án của hắn.

Vấn đề này, Nhậm Thương Khung kỳ thật đã sớm suy nghĩ qua. Hắn biết, sớm muộn gì cũng đứng trước tình thế này.

Trong nội tâm Nhậm Thương Khung, sớm đã có đáp án.

Ánh mắt kiên định, nghênh hướng Bộ Thương Lãng:
- Bộ sư huynh, ta tạm thời không muốn gia nhập bất kỳ một liên minh nào.

Bộ Thương Lãng hoàn toàn không thể tưởng được, Nhậm Thương Khung sẽ trả lời như vậy.



- Ngươi xác định?

Nhậm Thương Khung khẳng định gật đầu:
- Đúng vậy. Bộ sư huynh cũng nhìn ra được, từ thân phận của ta mà xét, ta trời sinh đối với Thảo Căn Liên rất thiên hướng. Nhưng ta mới sinh ra đã mất phụ thân, từ nhỏ tính cách độc lập. Gia nhập bất kỳ một đoàn thể nào, chỉ sợ chịu không nổi ước thúc. Nhưng mà… ta có thể cam đoan, ta tuyệt đối không đứng trên lập trường Thiên Kiêu Minh, làm bất luận sự tình gì gây bất lợi cho Thảo Căn Liên.

Bộ Thương Lãng thoáng cái hiểu được, không khỏi cười rộ lên, biểu lộ hết sức phức tạp. Trong nháy mắt Nhậm Thương Khung cự tuyệt hắn, hắn cảm thấy có chút tức giận.

Nhưng mà, rất nhanh hắn đã minh bạch…

Nhậm Thương Khung này, bề ngoài bình thản, kì thực nội tâm rất giống Hạ Vũ Trùng, là một người không cam lòng dưới người khác! Luật lệ của đoàn thể, muốn quản thúc hắn, rất khó!

Lửa giận của Bộ Thương Lãng, thoáng cái biến thành thưởng thức. Người trẻ tuổi bây giờ, dám ở trước mặt hắn cự tuyệt lời mời, đây tuyệt đối cần có dũng khí, cần ngông nghênh cỡ nào!

Bộ Thương Lãng ở trên người Nhậm Thương Khung, lờ mờ thấy được mình năm đó. Chỉ có điều, Bộ Thương Lãng càng thêm cao ngạo, càng thêm phóng đãng không bị trói buộc.

Nhưng mà, tính cách cùng tài năng của hắn, làm cho hắn mới vừa gia nhập Thiên Các vấp phải trắc trở khắp nơi. Cuối cùng, dưới lời mời của Thảo Căn Liên, hắn thỏa hiệp gia nhập.

Dưới sự bồi dưỡng của Thảo Căn Liên, Bộ Thương Lãng nhanh chóng quật khởi, trở thành đệ tử hết sức nổi bật của Thiên Các.

Nhậm Thương Khung này, so với hắn năm đó, còn ngông nghênh hơn!

Trong nháy mắt, Bộ Thương Lãng suy nghĩ rất nhiều điều, cười ha hả:
- Tốt tốt tốt, Nhậm Thương Khung! Nếu như là bất luận tân đệ tử nào, cự tuyệt lời mời của ta, ta sẽ lập tức rời khỏi, từ nay về sau không hỏi tới, mặc kệ tự sanh tự diệt. Thế nhưng mà ngươi. . . Ta từ lần thứ nhất gặp mặt, đã lưu ý đến ngươi. Cảm thấy ở trên người của ngươi, có một khí thế rất khác người thường!

Nếu có vài thân tín của Bộ Thương Lãng bên cạnh, nhất định sẽ thấy khiếp sợ. Muốn cho Bộ Thương Lãng nói lời này, thật đúng là không dễ ah!

Cho dù có vài người thiên phú cao hơn hắn, hắn cũng chưa từng nói chuyện như vậy.

Nhậm Thương Khung chân thành nói:
- Bộ sư huynh ưu ái, tiểu đệ hổ thẹn cực kỳ.

Bộ Thương Lãng khoát tay áo, cười nói:
- Lời khách khí đừng nói. Nhậm Thương Khung, biết rõ ta vì cái gì thưởng thức ngươi không? Bởi vì ngươi ở trước mặt ta, hoàn toàn không có bộ dáng câu nệ. Tân đệ tử các ngươi, so với chúng ta nhỏ hơn hai mươi tuổi, nhưng thật ra là hai đời người. Bởi vậy, rất nhiều tân đệ tử, mặc dù gọi ta là Bộ sư huynh, nhưng tâm lý vẫn rất chột dạ. Chớ nói chi là công khai xưng huynh gọi đệ cùng ta. Chỉ có ngươi, ta ở trên người của ngươi, nhìn không ra điểm ấy.

Hắn nói không phải khoe khoang, đệ tử bình thường, ở trước mặt Bộ Thương Lãng, đều tự xưng là “Tại hạ”, ít có người xưng “Tiểu đệ”.

Tự xưng “Tiểu đệ”, là chính thức xưng huynh gọi đệ, là ngang hàng nói chuyện.

Quy củ của Thiên Các là như vậy. Mỗi mười sáu năm một lần tuyển bạt. Mười lần mới tính là một thế hệ. Mà Bộ Thương Lãng cùng Nhậm Thương Khung chỉ cách một đời, bởi vậy trên danh nghĩa, vẫn là sư huynh đệ tương xứng.

Bộ Thương Lãng hào hứng rất cao, cười nói:
- Thương Khung lão đệ, ta vô lễ một chút, xưng hô mà chưa được ngươi đồng ý. Vừa rồi ta là đại biểu Thảo Căn Liên mời ngươi, ngươi cự tuyệt. Hiện tại, ta dùng thân phận bằng hữu, nói kinh nghiệm từng trải của ta, muốn nghe một chút không?

- Mời Bộ sư huynh nói, tiểu đệ rửa tai lắng nghe.

Bộ Thương Lãng gật đầu:
- Tốt! Ta nói thẳng. Thiên phú Linh dược của ngươi, ở trong hàng đệ tử lần này, tuyệt đối rất nổi tiếng. Thậm chí, trước sau mười đời, cũng chưa có người có thiên phú cao như ngươi. Bởi vậy, hiện tại rất nhiều người coi trọng ngươi. Vấn đề duy nhất, chính là mâu thuẫn của ngươi cùng Thiên Kiêu Minh!

Nhậm Thương Khung yên lặng lắng nghe, khẽ gật đầu.

- Nếu như là trước kia, hết thảy mâu thuẫn này, đều trong phạm vi khống chế. Nhưng mà hôm nay, ngươi cùng Hạ Vũ Trùng triệt để trở mặt. Dùng thân phận truyền nhân Âm Dương Đạo của hắn. Nhất định sẽ trả thù ngươi. Đương nhiên, loại trả thù này, không có khả năng làm công khai. Trong bóng tối, ngươi cần phải cẩn thận đề phòng.

- Ân.
Đối với lời khuyên này, Nhậm Thương Khung là thành tâm thụ giáo.

- Đương nhiên, ngươi bây giờ, cũng không phải không có vốn liếng đối kháng. Nếu như thiên phú Linh dược của ngươi cao, thời điểm tấn chức Tiên Thiên, trở thành Đại Dược Sư. Cao tầng của Thiên Các, nhất định sẽ không để Hạ Vũ Trùng công nhiên chèn ép ngươi.

Bộ Thương Lãng cảnh báo:
- Đồng dạng, nếu như ngươi có thể đạt tới cấp bậc Đại Dược Sư, Thảo Căn Liên chúng ta có thể mời ngươi làm khách khanh nguyên lão. Như vậy Thảo Căn Liên cùng ngươi là quan hệ hợp tác, không bị chúng ta câu thúc. Nhưng lại có thể hưởng thụ phúc lợi của Thảo Căn Liên. Đương nhiên, điều kiện trước tiên là ngươi phải đến cấp bậc Đại Dược Sư.


Đại Dược Sư, đối với Thiên Các mà nói, cũng không phải vật hi hãn. Ở Thiên Các hay những tông môn khác, đều có vài thậm chí chục vị.

Nhưng mà, tuổi còn trẻ như Nhậm Thương Khung, có thể tấn chức Đại Dược Sư mà nói, vậy thì không giống! Thế giới Võ đạo, tuổi trẻ mới là vốn liếng, tiềm lực mới là vương đạo.

Một Đại Dược Sư mười mấy tuổi, hoàn toàn có khả năng trước ba mươi tuổi trùng kích Dược Vương.

Cấp bậc Dược Vương, Thiên Các chỉ có hai ba cái.

Về phần Dược thánh, Thiên Các không có một người!

Linh dược giới đối với Đan sư cũng phân chia đẳng cấp: Học đồ, Dược Sư, Đại Dược Sư, Dược Vương, Dược Thánh, Dược Tổ, Đan Tiên!

Đan Tiên, ở Thiên Trạch thế giới, đã mấy vạn năm không có xuất hiện! Đó gần như là thần tích, chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Dược Tổ, là ngàn năm có một, thậm chí ba ngàn năm mới xuất hiện một người.

Bốn châu của Thiên Trạch thế giới, gần ba ngàn năm, chỉ có một người được công nhận là Dược Tổ.

Đó chính là Vạn Dược tôn sư… Vạn Dược Tôn!

Vạn Dược Tôn, là dược tổ của Linh dược giới gần ba ngàn năm qua!

Dưới Dược Tổ là Dược Thánh giả, trong bốn châu chỉ có bảy tám người.

Thiên Các mặc dù là thế lực đỉnh cấp của Thiên Trạch, nhưng Dược Thánh một người cũng không có. Có thể thấy được ở Thiên Trạch thế giới, Dược Thánh cũng là một tồn tại đỉnh cấp.

Những điển cố này, Nhậm Thương Khung trước kia hoàn toàn không hiểu, cũng không biết. Nhưng Vạn Dược Tôn truyền thừa, để cho hắn mở rộng tầm mắt, đối với mấy chuyện này, đều rõ như lòng bàn tay.

Đại Dược Sư. . .

Nhậm Thương Khung lẩm nhẩm ba chữ kia, trong nội tâm lại cười ngạo nghễ, tốt xấu gì ta hiện tại cũng là đệ tử truyền thừa của Vạn Dược Tôn!

- Đại Dược Sư? Nếu như Vạn Dược Tôn tiền bối dưới suối vàng có biết, kỳ vọng của người khác đối với đệ tử hắn, chỉ là một Đại Dược Sư, không biết lão nhân gia có tức giận mà sống lại hay không?

Trong nội tâm nghĩ như vậy, khóe miệng Nhậm Thương Khung mỉm cười, gật đầu nói:
- Đệ sẽ theo lời Bộ sư huynh mà làm. Bản tâm của ta, nếu như bị câu thúc, khẳng định ảnh hưởng rất lớn. Nếu chỉ là khách khanh nguyên lão, quan hệ hợp tác, rất thỏa đáng.

- Ngươi xác định có thể thông qua khảo hạch Đại Dược Sư?

- Sẽ không làm huynh thất vọng.
Nhậm Thương Khung đứng dậy, ý muốn tiễn khách.

Bộ Thương Lãng cười ha ha:
- Tốt, ta rất mong thấy ngày đó.

Hắn cũng rất sảng khoái rời đi. Mới vừa đi tới cửa động phủ, bỗng nhiên dừng bước, vỗ đầu, nhớ tới một sự kiện, quay đầu nói:
- Đúng rồi, ta mới nhìn thấy ngươi, cảm thấy như từng quen biết. Ngươi nói từ nhỏ mất đi phụ thân. Vậy phụ thân ngươi là ai?

- Gia phụ là Nhậm Đông Lưu.

Bộ Thương Lãng vốn sững sờ, lập tức giật mình:
- Nhậm Đông Lưu? Cái tên này, ta có ấn tượng!

- Gia phụ mười sáu năm trước, từng được Thiên Các chọn trúng, thông qua được khảo hạch Nguyệt Hoa Điện, đạt được tam cấp Nguyệt Hoa Huân Chương. Về sau nghe nói mất tích trong một lần thí luyện, hài cốt không còn.

Trên mặt Bộ Thương Lãng, có một tia khiếp sợ, phảng phất nhớ lại chuyện gì đó, thật lâu mới than nhẹ một tiếng:
- Phụ thân ngươi, ta có chút ấn tượng, nhưng không có kết giao gì. Thiên Các đệ tử, ở trong thí luyện biến mất, là rất nhiều. Ngươi có thể như ngày hôm nay, coi như là lệnh tôn trên trời có linh thiêng.

Bộ Thương Lãng xác thực có ấn tượng không sâu với Nhậm Đông Lưu, dù sao mười sáu năm trước, thiên phú của hắn siêu quần, chính là một trong những đệ tử nổi bật nhất kỳ đó.

Về sau Nguyệt Hoa Điện khảo hạch, hắn lấy được thất cấp Nguyệt Hoa Huân Chương. Còn Nhậm Đông Lưu chỉ lấy được tam cấp Nguyệt Hoa Huân Chương, xác thực không thể thân thiết quá nhiều.

Nhậm Thương Khung im lặng, hắn còn muốn từ Bộ Thương Lãng nghe ngóng một ít tin tức, xem ra rất khó thực hiện. Bất quá hắn không thất vọng, dù sao vẫn còn nhiều thời gian.

Sau khi Bộ Thương Lãng đi khỏi, Nhậm Thương Khung cũng không vội vã trồng Thanh Linh Trúc. Mà đem cấm chế của động phủ bố trí thật tốt, trở lại trong động, từ trong giới chỉ của Vạn Dược Tôn, lấy ra mấy bản điển tịch.

Có quan hệ tới Thanh Linh Trúc, trong nhiều sáng tác của Vạn Dược Tôn có đề cập, cũng không dưới mười phương pháp. Đương nhiên, Vạn Dược Tôn là Dược Tổ, đối với linh vật như Thanh Linh Trúc, cơ hồ khinh thường đi đào tạo.

Nhưng với tư cách là Dược Tổ, ở bên trong sáng tác của Vạn Dược Tôn, đương nhiên không thể không ghi chép những linh vật mà hắn gặp qua.

Nhậm Thương Khung đem mười một loại phương pháp tâm đắc, đều một mực nhớ kỹ. Sau đó chậm rãi sàng chọn, căn cứ điều kiện hiện hữu, lựa chọn một đường đi có thể thực hiện.

- Xem ra, ta không thể ếch ngồi đáy giếng. Hạ Vũ Trùng có bối cảnh như thế, nếu như ta không biết mình biết người, có nhiều khả năng bị hắn ám toán. Âm Dương Đạo, ta nhớ ở trong một quyển sách của Vạn Dược Tôn tiền bối, chuyên môn nói về các môn phái cùng thế lực trọng yếu của Thiên Trạch thế giới, nhưng từ trước tới nay không có thời gian đọc qua. Hiện tại nên xem một chút. Không thể khinh thường được.

Nhậm Thương Khung đem những điển tịch về Linh dược cất kỹ, lại từ trên kệ lấy ra Thiên Trạch Dị Văn Lục.

- Trong thế giới Võ đạo, ghi lại văn tự, nội dung hình ảnh, thích hợp nhất, số lượng lớn nhất không gì qua được ngọc giản. Mà Vạn Dược Tôn tiền bối hết lần này tới lần khác dùng giấy ghi lại, xem ra đã tốt còn muốn tốt hơn, quả nhiên là có khí độ của đại tông sư. Quyển sách này bất quá chỉ trăm vạn chữ, lại có thể bao trùm toàn bộ Thiên Trạch thế giới, quả nhiên là không dễ!

Nhậm Thương Khung cầm cuốn Thiên Trạch Dị Văn Lục, trong lồng ngực có một cảm giác ngưỡng mộ sùng kính. Hắn biết tầm quan trọng của quyển sách này. Đọc vạn quyển sách, đi ngàn dặm đường. Nếu như không phải Vạn Dược Tôn tiền bối đi khắp Thiên Trạch, cũng quyết không có khả năng sinh ra kiệt tác như vậy, quả nhiên là tác phẩm vĩ đại!

Các chương khác:

Nguồn: tunghoanh.com/bat-hu-than-vuong/chuong-169-Nk9aaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận