Bất Hủ Thần Vương Chương 176 : Thỏa mãn điều kiện, Hoa Đà bái phục

Bất Hủ Thần Vương
Tác giả: Lê Thiên

Chương 176: Thỏa mãn điều kiện, Hoa Đà bái phục

Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp - Mê Truyện
Share by MTQ --- 4vn.eu






Hai điều kiện của Nhậm Thương Khung, cũng không phải sư tử mở miệng. Sau khi hắn cân nhắc, mới cho ra hai điều kiện này, hắn cũng rất có tự tin.

Bách Thảo Đường thiếu nhân tài, nên đưa ra thành ý như vậy. Mặc dù nói trực tiếp cho hắn danh hiệu chấp sự, đã là đề bạt đặc biệt.

Nhưng mà, chấp sự dù sao chỉ là trung tầng của Bách Thảo Đường, ở Bách Thảo Đường, cung phụng không dưới mấy trăm người.

Địa vị hoàn toàn bất đồng.

Làm một cái chấp sự, phải xử lý rất nhiều tục vụ. Mặc dù địa vị tương đối cao, nhưng đồng dạng phải mất rất nhiều thời gian xử lý công việc.



Nhậm Thương Khung muốn tu luyện tới đỉnh cao, tuyệt không cam lòng đem thời gian lãng phí ở tạp vụ.

Bởi vậy, hắn đối với vị trí chấp sự, không hài lòng

Mà cung phụng thì không giống.

Cung phụng, tên như ý nhĩa, ở Bách Thảo Đường chính là đại gia. Có địa vị cao cả, thoát ly trói buộc của tạp vụ.

Ngoại trừ xử lý đại sự của Bách Thảo Đường ra, cung phụng không cần đối mặt với các tạp vụ.

Quan trọng nhất là, cung phụng ở Bách Thảo Đường đã tính là địa vị rất cao. Chỉ dưới lão tổ cùng trưởng lão.

Mà lão tổ cùng trưởng lão, không người nào mà không mấy trăm hay ngàn tuổi, thậm chí có lão quái vật vượt qua thiên tuế?

Sau khi Nhậm Thương Khung cho ra hai điều kiện, cũng không nói thêm lời nào. Hai mắt híp lại, ngồi xếp bằng, chờ Minh Hoa Đà trả lời thuyết phục.

Minh Hoa Đà thật sự là dở khóc dở cười. Hắn sống mấy trăm tuổi, từng quen biết rất nhiều người trẻ tuổi.

Đại bộ phận đệ tử có Linh dược thiên phú cao, nghe nói Bách Thảo Đường mời chào, có thể không cần thông qua Nguyệt Hoa Điện khảo hạch, trực tiếp lưu tại Thiên các tổng bộ, căn bản không cân nhắc cái gì, đáp ứng ngay lập tức. Cho dù là từ đồng tử đi lên.

Dần dà, Minh Hoa Đà cảm thấy Bách Thảo Đường mời chào, đối với đệ tử trẻ tuổi là một loại cất nhắc, là cơ hội cho bọn hắn vượt long môn, một bước lên trời.

Thế nhưng mà, hôm nay hắn vấp phải trắc trở.

Thiên tài chính thức, ba hạng khảo hạch toàn bộ thập nhị tinh, hơn nữa trong hai tháng đào tạo ra bảy đoạn Thanh Linh Trúc, phần thực lực này, đúng là thiên tài hiếm thấy trong lịch sử Bách Thảo Đường!

Minh Hoa Đà xoa xoa hai tay, hướng Nhậm Thương Khung nói:
- Nhậm tiểu ca, ngươi chờ một lát. Ta xin chỉ thị của ba vị lão tổ đã.

Trực tiếp cho danh hiệu cung phụng, Minh Hoa Đà không thể quyết định. Dù sao cung phụng ở Bách Thảo Đường, tổng cộng cũng không quá mười mấy vị. Mỗi cái đều là cạnh tranh rất lớn.

Minh Hoa Đà sau khi phát ra một đạo truyền âm phù, đi trở về động phủ, cười nói:
- Sau thời gian uống cạn tuần trà, sẽ có hồi đáp.

Nhậm Thương Khung cười mà không nói, khẽ gật đầu xem như đáp lại.

Minh Hoa Đà ngay từ đầu còn cảm thấy, Nhậm Thương Khung cố ý trấn định, người trẻ tuổi thích làm lão thành. Nhưng thời gian dài như vậy, hắn mới phát hiện, Nhậm Thương Khung này là trấn định thật. Ít nhất, Minh Hoa Đà hắn không cảm giác được, đối phương có cảm xúc chấn động gì.

Phảng phất Bách Thảo Đường mời chào, đối với Nhậm Thương Khung chỉ là một sự tình bình thường, có hay không đều không sao cả.

Người trẻ tuổi kia, tự tin như vậy sao? Minh Hoa Đà gặp quá nhiều nịnh nọt. Lúc này lĩnh giáo qua Nhậm Thương Khung, ngược lại sinh ra ý thưởng thức.

- Bất kể nói thế nào, người trẻ tuổi kia không kiêu ngạo, không xiểm nịnh. Có tự tin cường đại, loại khí độ này, rất hiếm gặp ở người trẻ tuổi. Kẻ này tuyệt không phải vật trong ao, gặp thời thế sẽ hóa rồng bay lên. Bách Thảo Đường ta, nhất định phải nắm lấy cơ hội này. Không thể bỏ qua một thiên tài như vậy, cũng không để cho Âm Dương Đạo làm hỏng!

Nói cho cùng, Minh Hoa Đà với tư cách là người Thiên Các, ở sâu trong nội tâm vẫn hi vọng Thiên Các có nhiều người mới hơn. Tuyệt không muốn bởi vì nội đấu mà khiến cho thiên tài vẫn lạc.

- Nhậm tiểu ca, lão phu rất hiếu kỳ. Ngươi tuổi còn trẻ, gia tộc tựa hồ cũng không có bối cảnh, như thế nào. . .

Minh Hoa Đà nhịn không được hỏi.

Nhậm Thương Khung trong nội tâm cười thầm, hắn biết rõ, Linh dược thiên phú của hắn không ngừng bộc lộ tài năng, nhất định sẽ có rất nhiều người quan tâm vấn đề này.

Mà vấn đề này, Nhậm Thương Khung sớm chuẩn bị xong đáp án. Giống ở Vân La Thành, Dung Tố Tố hỏi hắn. Câu trả lời của hắn không thay đổi một chữ.

Mỉm cười, Nhậm Thương Khung nói:
- Hoa Đà tiên sinh tin tức rất linh thông, tổ tông ta hơn mười đời đều không có thiên tài linh dược, đây là sự thực. Chỉ là lúc ta còn rất nhỏ, thích đi ra ngoài thành chơi đùa, một lần ngẫu nhiên ở trên bến tàu Vân La gặp phải một vị tiền bối. Lúc ấy hắn bảo ta đi mua một bầu rượu, ta liền đi mua giúp. Nào biết được, chính là một bầu rượu này, lại làm cho tiền bối kia có hứng thú với ta, hỏi ta có muốn học luyện đan hay không. Ta lúc ấy mới sáu bảy tuổi, tỉnh tỉnh mê mê, liền đáp ứng.

- Một vị tiền bối? Vị tiền bối này là ai?

Nhậm Thương Khung ra vẻ cười khổ, giang tay ra:
- Muốn nói vị tiền bối này, quả nhiên là thần long thấy đầu không thấy đuôi. Ta cùng hắn học sáu năm. Bỗng nhiên có một ngày, hắn mất tích. Chỉ chừa một lời nhắn, nói cái gì sáu năm duyên phận, từ nay đã hết, chân trời xa thẳm, chớ nhớ chớ tìm. Ta lúc ấy cũng không biết rõ. Về sau mới biết những tri thức ta học được đáng giá cỡ nào. Chỉ tiếc, từ đó, không có tin tức lão nhân gia nữa. Chỉ sợ từ nay về sau cũng không có cơ hội gặp mặt.

Minh Hoa Đà nghe xuất thần, lời này của Nhậm Thương Khung, hắn căn bản không có ý định đi tìm sơ hở. Bởi vì hắn cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.


Nhậm Thương Khung không có gia truyền, tự nhiên là có kỳ ngộ khác. Nói cách khác, Linh dược thiên phú này từ đâu mà đến? Hắn hiện tại càng thêm tò mò là, vị tiền bối thần bí này rốt cuộc là ai.

Có thể nào đem một người tuổi còn trẻ, dạy dỗ thành thiên tài như thế?

- Từ xưa danh sư xuất cao đồ, xem ra vị tiền bối này, tất nhiên là đại tông sư của Linh dược giới. Ít nhất cũng là cấp bậc Dược Vương! Nhậm tiểu ca phúc duyên thật là thâm hậu!

Minh Hoa Đà hết sức than thở, hắn là từ tầng dưới chót từng bước một dốc sức đi lên, cho nên đối với kỳ ngộ, hắn rất hâm mộ.

Nhậm Thương Khung vội nói:
- Hoa Đà tiên sinh ngàn vạn đừng nói như vậy. Lão nhân gia từng nói rõ, ta chỉ là bạn vong niên của người, không có quan hệ thầy trò.

- Hả?
Minh Hoa Đà giật mình:
- Ngươi kia có nói hắn họ gì không?

Nhậm Thương Khung lắc đầu:
- Lão nhân gia đối với thân thế tính danh, đều không đề cập một chữ.

Minh Hoa Đà phảng phất nhớ tới một người, con mắt tỏa sáng, thân thể cũng có chút run lên, khóe miệng run rẩy, nỉ non nói:
- Không phải là hắn chứ? Nhưng tựa hồ rất giống.

Nhậm Thương Khung cố ý dẫn đạo như vậy, chính là muốn mọi người hoài nghi Vạn Dược Tôn, lại không thể khẳng định.

Hắn muốn chính là hiệu quả như vậy, cố ý hỏi:
- Hoa Đà tiên sinh nói tới ai? Ta đối với Linh dược giới, lại dốt đặc cán mai.

Minh Hoa Đà thở dài:
- Nếu như hắn là người mà Nhậm tiểu ca ngươi học nghệ sáu năm, vậy đúng là ngươi có phúc duyên thâm sâu vô cùng. Nghe nói người này không thu đồ đệ, tính cách vừa chính vừa tà, không theo đạo lý thông thường. Hơn nữa, cũng có nghe đồn người này vài thập niên trước, từng xuất hiện ở khu vực Thiên Các chúng ta khống chế.

- Hoa Đà tiên sinh, ngươi nói rốt cuộc là ai? Đừng thừa nước đục thả câu.
Nhậm Thương Khung cố ý kháng nghị.

- Aii, người này mặc dù quật khởi không lâu, nhưng tên tuổi tuyệt đối chấn nhiếp Thiên Trạch thế giới, tên hắn là Vạn Dược Tôn!

- Là hắn?
Nhậm Thương Khung trừng to mắt, một bộ trợn mắt há hốc mồm, lập tức lắc đầu:
- Làm sao có thể? Hoa Đà tiên sinh, ngươi nói ta cùng Vạn Dược Tôn tiền bối học nghệ sáu năm. Ngươi dám nói nhưng ta không dám tin. Ta dựa vào cái gì? Không có gia thế hiển hách, cũng không có thiên phú siêu nhiên. . .

Minh Hoa Đà cũng khóc không ra nước mắt:
- Này hết thảy cũng chỉ là suy đoán, người nọ đã thần bí như thế, lại không định quan hệ thầy trò với ngươi, như vậy chân tướng của chuyện này chỉ sợ sẽ chìm vào đáy biển. Vô luận như thế nào, Linh dược thiên phú của ngươi hôm nay đúng là rất siêu quần, đây là thật sự.

Nhậm Thương Khung cười ha ha, lại nói:
- Cũng phải ah. Bất quá suy đoán này của Hoa Đà tiên sinh, ngàn vạn lần đừng để lan truyền, nếu không tất cả mọi người sẽ cho ta là đệ tử của Vạn Dược Tôn tiền bối, sau đó ca ngợi tới trời. Chúng ta không thể làm sự tình khinh nhờn tiền bối như vậy.


Minh Hoa Đà sùng bái đối với Vạn Dược Tôn, là phát ra từ tâm phế. Bởi vậy nghe Nhậm Thương Khung nói, cũng sâu sắc chấp nhận:
- Đúng đúng, chuyện này, ngươi biết ta biết, sẽ không lan truyền. Nếu không, môn phái khác sẽ điên cuồng muốn đem ngươi cướp đi.

Vạn Dược Tôn lôi kéo không được, ngược lại có thể lôi kéo đệ tử hắn, cái kia cũng không tệ.

Một cái chủ đề, đã đem khoảng cách của Minh Hoa Đà cùng Nhậm Thương Khung kéo gần lại. Hai người cũng hợp nhau, Minh Hoa Đà đối với Nhậm Thương Khung càng xem càng thuận mắt.

Ngay vào lúc này, truyền âm phù đã bay trở lại.

Minh Hoa Đà mở ra xem, vui mừng nhướng mày, kêu lên:
- Tốt, Nhậm tiểu ca, ba vị lão tổ thì có hai vị gật đầu đồng ý! Còn có một thái độ không rõ, nhưng thiểu số phục tùng đa số, điều kiện của ngươi, được thông qua!

- Hả?
Nhậm Thương Khung nhãn tình sáng lên, vừa cười vừa nói: xem tại t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m
- Này quả nhiên là nhờ hồng phúc của Hoa Đà tiên sinh ah.

Minh Hoa Đà khoát tay:
- Không thể nói như vậy, không thể nói như vậy.

Mặc dù không thể xác định Nhậm Thương Khung có phải là đồ đệ của Vạn Dược Tôn hay không, nhưng Minh Hoa Đà cũng không dám vô lễ.

Hắn đã ý thức được, người trẻ tuổi này, sớm muộn sẽ quật khởi, sẽ trở thành tồn tại mà hắn phải nhìn lên!

Lúc này không kết giao, đợi đến khi nào nữa chứ?

- Nhậm tiểu ca, lão phu cùng ngươi hết sức hợp ý. Sau này chúng ta đều là cao tầng của Bách Thảo Đường. Nếu Tiểu ca không chê, ta và ngươi hai người kết thành bạn vong niên, như thế nào? Ngươi kêu ta một tiếng lão ca, ta gọi ngươi một tiếng Nhâm lão đệ hoặc là Thương Khung lão đệ, có được không?

Minh Hoa Đà nói xong, vẻ mặt chờ đợi nhìn Nhậm Thương Khung, có chút lo được lo mất.

- Ha ha, đây cũng là suy nghĩ của tiểu đệ. Đã như vậy, lão ca, ta liền không khách khí.

Nhậm Thương Khung cũng biết, ở bất kỳ địa phương nào, chỉ lo thân mình là khó có khả năng. Nhân mạch, vĩnh viễn có chỗ tốt của nó. Nếu muốn ở Thiên Các quật khởi, phải có nhân mạch!

Minh Hoa Đà cười ha ha nói:
- Tốt tốt tốt, có thể kết giao với một thiên tài như lão đệ, lão huynh rất vui mừng. Tốt, lão đệ ngươi đã muốn lập chí ở Nguyệt Hoa Điện khảo hạch, lão ca ta tạm thời sẽ không quấy rầy ngươi nữa!

Sau khi tiễn Minh Hoa Đà về, Nhậm Thương Khung trở lại động phủ, cũng cảm khái:
- Thực lực, bất kỳ địa phương nào, thực lực mới là quang minh đại đạo. Không có thực lực, quả nhiên là một bước khó đi! Xem ra, ta cần phải suy nghĩ một chút, đem thực lực lợi dụng thật tốt! Khâu thứ ba, giết yêu thú, cướp lấy yêu đan! Cũng không xa lạ gì, ngược lại muốn nhìn khâu khảo hạch này của Nguyệt Hoa Điện, có gì đổi mới hay không

Nguồn: tunghoanh.com/bat-hu-than-vuong/chuong-176-Uk9aaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận