Bất Hủ Thần Vương Chương 191 : Tống Lam hiến kế, Thương Khung sát tâm

Bất Hủ Thần Vương
Tác giả: Lê Thiên

Chương 191: Tống Lam hiến kế, Thương Khung sát tâm

Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp - Mê Truyện
Share by MTQ --- 4vn.eu





Sau khi hoàn thành ba lượt khiêu chiến, Nhậm Thương Khung liền trở về động phủ, không hề gặp mặt bất luận kẻ nào.

Ngày hôm sau, sự tình đồng dạng lại phát sinh lần nữa. Ba lượt khiêu chiến, đồng dạng có ba võ giả đáng thương, bị đánh rớt xuống đài.

Ngày thứ ba, sự tình vẫn như vậy. Mỗi ngày ba lượt khiêu chiến, Nhậm Thương Khung không ít một lần, hơn nữa theo đúng đủ quy, mỗi lần vượt cấp, đều trong vòng hai mươi tên, hoặc là vượt cấp hai mươi tên, hoặc là mười chín hay mười tám tên gì đó.

Nhưng có một điểm giống nhau đáng kinh người, đệ tử mà Nhậm Thương Khung khiêu chiến, đều là đệ tử của Thiên Kiêu Minh, là Thiên Các dòng chính!



Hơn nữa, những người này, hoặc ít hoặc nhiều đều có chút quan hệ cùng Hạ thị Âm Dương Đạo.

Người thông minh, đã mơ hồ đoán ra dụng ý của Nhậm Thương Khung. Nhậm Thương Khung là muốn từng bước một khiêu chiến, tạo áp lực cho Hạ Vũ Trùng.

Mặc dù trước mắt, bài danh Nhậm Thương Khung còn chưa đủ để trùng kích Hạ Vũ Trùng, nhưng bài danh mỗi ngày tiến lên năm sáu mươi tên, dùng tốc độ này mà nói, trùng kích đến Hạ Vũ Trùng chỉ cần nửa tháng!

Ngắn ngủn sáu ngày qua đi, bài danh Nhậm Thương Khung một đường tiêu thăng, đã giết đến vị trí ba trăm.

Mà đệ tử bị hắn đánh bại, cũng đạt mười tám người.

Rất nhiều đệ tử bài danh trước ba trăm, đều không nén được tức giận. Nhất là những kẻ cùng Hạ Vũ Trùng quan hệ mật thiết, càng giống như kiến bò trên chảo nóng.

Nhậm Thương Khung này, là cố ý dùng đao cùn giết người, từng bước một xông lên, làm cho người khác đứng ngồi không yên, như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

Ai cũng biết, Nhậm Thương Khung khẳng định có thực lực cùng lòng tin cường đại. Bằng không mà nói, hắn sẽ không có tiết tấu cùng quy luật như thế.

Đương nhiên, cũng có một số nhỏ ôm lấy tưởng tượng, hi vọng Nhậm Thương Khung dừng lại, không hướng lên khiêu chiến nữa.

Đệ tử Thiên Kiêu Minh, đại đa số lòng nóng như lửa đốt. Mà đệ tử đến từ bên ngoài, thì ôm thái độ xem náo nhiệt, nhìn có chút hả hê.

Tần suất khiêu chiến của Nhậm Thương Khung như vậy, không thể nghi ngờ là kinh người. Mỗi ngày ba lượt, một lần không bớt. Hơn nữa mỗi lần khiêu chiến, đều vượt cấp tận cùng!

Không thể nghi ngờ, điều này hiển nhiên là trải qua tỉ mỉ tính toán!

Xem ra, Nhậm Thương Khung thật sự cùng Hạ Vũ Trùng đối mặt, hơn nữa còn dùng một phương thức phi thường âm hiểm. Dùng phương thức như vậy không ngừng khiêu chiến đi lên, giống như một thanh lợi kiếm treo ở trên đầu những đệ tử dòng chính. Ai cũng không biết chuôi lợi kiếm này lúc nào chặt xuống!

Loại cảm giác áp bách này, theo bài danh không ngừng bay lên, càng lúc càng hung mãnh.

Rốt cục có người hiểu được, đây là Nhậm Thương Khung thị uy Hạ Vũ Trùng, tạo áp lực cho Hạ Vũ Trùng, làm Hạ Vũ Trùng mất bình tĩnh.

Sau khi khiêu chiến ngày thứ sáu kết thúc, đám đệ tử cùng Hạ Vũ Trùng quan hệ mật thiết, rốt cục ngồi không yên. Nhận được triệu hoán, đến động phủ của Hạ Vũ Trùng tụ tập!

Lúc này, ai cũng không có tâm tư cảm thụ siêu cấp động phủ của tầng thứ chín phúc địa ngưu bức đến cỡ nào, bọn hắn hiện tại quan tâm nhất chỉ có một chuyện, Hạ Vũ Trùng đến cùng có ý định trấn áp Nhậm Thương Khung hay không.

- Đáng giận!

Một gã đệ tử cửu tinh tên Phó Vĩnh Sinh hung hăng mắng:
- Nhậm Thương Khung này đang làm cái gì vậy? Hẳn cho rằng Thiên Kiêu Minh chúng ta không người hay sao?

- Ai, Vĩnh Sinh, vấn đề bây giờ là, Nhậm Thương Khung này rất giảo hoạt. Người hắn khiêu chiến, đại bộ phận đều cùng Âm Dương Đạo quan hệ mật thiết. Nói cách khác, hắn chỉ nhằm vào thủ hạ của Trùng thiếu gia. Thiên Kiêu Minh. . . Thiên Kiêu Minh bây giờ ý kiến cũng không thống nhất ah.

Người này là một đệ tử thập tinh, ở trong hội của Hạ Vũ Trùng, địa vị cũng tương đối cao, tên là Khiếu Vô Ưu.

Ở nơi này, ước chừng hơn mười hai người, đều là nòng cốt trong hội chó săn của Hạ Vũ Trùng. Tống Lam cũng có mặt. Sắc mặt nàng âm trầm, lại không vội phát biểu ý kiến.

Hạ Vũ Trùng thản nhiên nói:
- Dưới mắt, ta trùng kích Thiên Cương đại viên mãn là việc cấp bách. Nhậm Thương Khung theo như quy củ khiêu chiến, các ngươi trấn áp không được, là các ngươi vô dụng, chẳng lẻ các ngươi muốn ta phân thân ra làm chuyện này? Mặc kệ biện pháp gì, nhất định phải đem hắn đè xuống.

Khiếu Vô Ưu than nhẹ một tiếng, ánh mắt bỗng nhiên nhìn về phía Tống Lam:
- Tống sư muội, ngươi cùng Nhậm Thương Khung là đồng hương, tiểu tử này đến cùng có bao nhiêu cân lượng, ngươi nên biết một chút chứ?

Tống Lam suy nghĩ một lát, nói:
- Một năm trước hắn vẫn là phế vật. Bỗng nhiên ở Vân La thịnh hội, thực lực lại cao hơn ta một chút. Đoán chừng là có kỳ ngộ, phục dụng thiên địa linh dược gì đó?

Khiếu Vô Ưu chau mày:
- Có biện pháp gì đối phó hắn không?

Tống Lam cười lạnh một tiếng:
- Cũng không phải hoàn toàn không có!

Lông mày Hạ Vũ Trùng giương lên:
- Có biện pháp nào?

Tống Lam không dám thừa nước đục thả câu trước mặt Hạ Vũ Trùng, nói ra:
- Nhậm Thương Khung cùng Bắc Cung Dao thông gian, kỳ thật ở Vân La Thành đã có. Nếu có thể giết chết Bắc Cung Dao, nhất định sẽ làm cho Nhậm Thương Khung đại loạn. Quấy rầy bố trí của hắn.

- Hả?

Kế này của Tống Lam vừa ra, hai mắt của tất cả mọi người đều tỏa sáng.

Ngay cả Hạ Vũ Trùng, cũng khó được mà nhẹ nhàng gật đầu, trên mặt nảy sinh một tầng sát ý lạnh lùng, đưa tầm mắt nhìn qua, hỏi:
- Các ngươi, ai có thể thay ta giết Bắc Cung Dao?

Khiếu Vô Ưu cười ha ha nói:
- Ta là thập tinh tiềm lực, theo như quy củ không thể khiêu chiến. Bởi vậy ta là không được. Vĩnh Sinh bọn họ là cửu tinh tiềm lực, cũng không thể khiêu chiến nàng. . .

Hạ Vũ Trùng gật đầu, ánh mắt tập trung ở trên người Tống Lam, thản nhiên nói:

- Tống Lam, ngươi hôm nay bao nhiêu chuyển?

Lông mi Tống Lam giương lên, nói ra:
- Hạ sư huynh, ta hôm nay đã hai mươi tám chuyển, tu vi tối thiểu tăng lên ba đến năm lần!

- Cái gì?
Khiếu Vô Ưu cùng bọn người Phó Vĩnh Sinh, đều chấn động.

Tống Lam mặt mỉm cười, trong lòng có chút thích ý. Nàng sợ Hạ Vũ Trùng, nhưng trước mặt những người khác, vẫn muốn ưu việt hơn.

Những người này bộ dáng giật mình, làm cho nàng cảm giác được một loại khoái cảm.

Khiếu Vô Ưu giật mình nói:
- Mạnh như vậy? Ta thập tinh tiềm lực, hôm nay bất quá mới hai mươi bảy chuyển. Vĩnh Sinh, các ngươi cửu tinh tiềm lực, tối đa cũng không vượt qua hai mươi bốn chuyển a?

Phó Vĩnh Sinh cùng các đệ tử cửu tinh, đều bất đắc dĩ cười khổ, lắc đầu.

- Nói như thế, Tống sư muội đưa ra kế này, trong nội tâm sớm đã có thí sinh, ha ha.
Khiếu Vô Ưu phản ứng nhanh nhất, biết Tống Lam hiến kế, thật ra là tự đề cử mình.

Khẩu khí Tống Lam có một ít điên cuồng:
- Đúng vậy, Nhậm Thương Khung nhiều lần làm nhục tôn nghiêm của ta, ta muốn hủy diệt hắn hết thảy! Giết Bắc Cung Dao, chỉ là bước đầu tiên.

Khiếu Vô Ưu vỗ đùi:
- Hay! Trùng thiếu gia, ta xem trận chiến này, không phải Tống sư muội thì không còn ai khác. Tống sư muội đã thiên tài như thế, nhất định nhất chiến thành danh! Giết Bắc Cung Dao, đủ đả kích Nhậm Thương Khung, lại để cho hắn đại loạn. Chúng ta liền có cơ hội tìm ra sơ hở của hắn!

Tất cả mọi người đều nhao nhao gật đầu, đây là chuyện tốt ah. Không cần bọn hắn xuất lực, có thể đả kích Nhậm Thương Khung, cớ sao không làm?

- Tốt nhất là nhanh một chút, trận chiến này nên nhanh không nên chậm!

- Đúng đúng đúng, phải nhanh. Đả kích Nhậm Thương Khung, tiến trình phải nhanh hơn!

Đương nhiên đều hi vọng càng nhanh càng tốt, xu thế khiêu chiến của Nhậm Thương Khung này, một ngày ba lượt, cơ hồ đã đuổi tới mông của bọn hắn.

Những đệ tử này, cả đám đều cảm giác được lưng mình lạnh toát.

Hạ Vũ Trùng mặt không biểu tình như cũ, bộ dạng cao thâm mạt trắc. Ánh mắt nhàn nhạt chuyển hướng Tống Lam:
- Trận chiến này, ngươi chủ động xin đi giết giặc, rất tốt. Nếu vì ta làm việc, phải không ngừng cố gắng. Bất quá, trận chiến này quan hệ trọng đại, chỉ có thể thắng không được bại. Thắng, ngươi chính là tâm phúc của ta; bại, ngươi nên tự sát đi.

Tất cả mọi người đều hít một ngụm lãnh khí, thua phải tự sát?

Trùng thiếu gia này, không hổ là truyền nhân của Hạ thị Âm Dương Đạo, vài ba câu, đã định người sinh tử. Tất cả mọi người đều thầm nói may mắn, mới vừa rồi không có chủ động xin đi khiêu chiến Bắc Cung Dao. xem chương mới tại tunghoanh(.)com

Sắc mặt Tống Lam lúc trắng lúc xanh, biết rõ đây là Hạ Vũ Trùng khảo nghiệm nàng. Nàng cùng Hạ Vũ Trùng song tu qua, truyền thừa thiên phú của Hạ Vũ Trùng, trận chiến này chính là đại biểu Hạ Vũ Trùng xuất chiến.

Vừa nghĩ đến chuyện này, Tống Lam lập tức hiểu được. Thế mới biết, vì cái gì Hạ Vũ Trùng bảo nàng thua phải chết.

Nếu là đại biểu Hạ Vũ Trùng xuất chiến, nàng thua, chẳng khác nào Hạ Vũ Trùng thua? Nàng không chết thì ai chết?

Bất quá Tống Lam rất tin tưởng, Hạ Vũ Trùng truyền thừa thiên phú cho nàng, quả thật làm cho thiên phú võ học của nàng tăng lên trên phạm vi lớn, hoàn toàn không kém đệ tử thập tinh tiềm lực.

Nàng hôm nay đã hai mươi tám chuyển, đối phó Nhậm Thương Khung còn chút lo lắng, nhưng mà Bắc Cung Dao? Khóe miệng Tống Lam nhếch lên, khom người nói:
- Ta nhất định sẽ giết chết Bắc Cung Dao!

Hạ Vũ Trùng híp mắt, cũng không nói cái gì.

Khiếu Vô Ưu dẫn đầu vỗ tay:
- Tốt, chúng ta chúc Tống sư muội mã đáo thành công, chém giết nhân tình Nhậm Thương Khung, thay Trùng thiếu gia phân ưu!

Đệ tử khác đều theo chân vỗ tay.

. . .

Trong động phủ Nhậm Thương Khung, Bắc Cung Dao lại một lần hành công hoàn tất.

Nhậm Thương Khung mỉm cười nói:
- Sáu ngày, A Dao lại có tinh tiến, vậy mà đã luyện đến ba mươi hai chuyển, thật đáng mừng. Huynh xem trong hai tháng này, muội nhất định xông qua ba mươi ba chuyển, thành công tiến vào Thiên Ngoại Thiên cảnh giới.

Hậu Thiên cảnh, ba mươi bốn chuyển tới ba mươi sáu chuyển, gọi là Thiên Ngoại Thiên. Kỳ thật cũng là Hậu Thiên cảnh mà thôi.

Bắc Cung Dao tâm tình thật tốt, cười nói:
- Sáu ngày này, bài danh của huynh không ngừng tăng cao, chỉ sợ những người kia ngồi không yên a?

Nhậm Thương Khung thản nhiên nói:
- Bọn hắn có ngồi yên hay không, huynh cũng không thèm để ý. A Dao, muội biết ta vì cái gì không trực tiếp khiêu chiến chín tầng phúc địa, ta đợi chính là ngày hôm nay ah.

Bắc Cung Dao hơi lệch cái đầu, chỉ chốc lát, lộ ra một tia vui vẻ hiểu ý:
- Muội hiểu được.

Nhậm Thương Khung cười ha ha:
- Hiểu rồi hả?

- Ân, huynh muốn giết Tống Lam. Có đúng hay không?

Nhậm Thương Khung cực kỳ vui sướng, thở dài:
- Người hiểu ta, chỉ có A Dao. Tống Lam này, lòng dạ rắn rết, ta không giết nàng, hậu hoạn vô cùng. Khó có cơ hội như vậy. Ta nếu như thoáng cái leo đến chín tầng phúc địa, chẳng phải sẽ mất đi cơ hội này? Để cho nàng tiếp tục nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật? Khắp nơi gây phiền toái cho ta? Nhổ cỏ không trừ gốc, chắc chắn sẽ lưu hậu hoạn!

Bắc Cung Dao yên lặng gật đầu, khẽ thở dài:
- Tống Lam đắm mình, đã không có thuốc chữa.

Đang lúc hai người nói đến đây, ngoài động phủ truyền tới thanh âm của Chu Vân dồn dập:
- Nhậm huynh, Nhậm huynh, việc lớn không tốt. Bắc Cung tiểu thư có ở đấy không, xảy ra chuyện lớn!

Các chương khác:

Nguồn: tunghoanh.com/bat-hu-than-vuong/chuong-191-kl9aaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận