Bất Hủ Thần Vương Chương 2 00: Thương Khung xuất kích, động phủ số một

Bất Hủ Thần Vương
Tác giả: Lê Thiên

Chương 200: Thương Khung xuất kích, động phủ số một

Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp - Mê Truyện
Share by MTQ --- 4vn.eu



Đã không thể khiêu chiến Tứ Đại Kim Cương, Nhậm Thương Khung dứt khoát không khiêu chiến nữa, trở lại động phủ, triệu tập năm người Chu Vân tới gặp.

- Thôi Hàng, ngươi đi tầng bảy cùng tầng tám phúc địa lưu ý bọn người Nguyên Tông Sư. Bọn hắn một khi xuất phát, đi tầng chín phúc địa, liền báo cho ta biết.

- Vâng!
Thôi Hàng lĩnh mệnh đi.

Viên Sơn nhịn không được hỏi:
- Thương Khung lão đại, bọn người Nguyên Tông Sư nhất định sẽ đi sao?

Nhậm Thương Khung khoan thai cười nói:
- Bọn hắn không có lựa chọn khác, tất phải đi. Không đi, tiền đồ của bọn hắn ở Thiên Các sẽ không cách nào cứu vãn.



Viên Sơn có chút không hiểu:
- Vậy lão đại có đi không?

Nhậm Thương Khung cười ha ha:
- Ta muốn đi. Thời điểm đó, chính là thời điểm Hạ Vũ Trùng nhìn lên ta.

- Cái gì?

Bọn người Viên Sơn, đều nổi lên hứng thú, tò mò nhìn qua Nhậm Thương Khung.

- Nguyên Tông Sư ah Nguyên Tông Sư, ngươi nên hăng hái tranh giành một chút, trong chốc lát cũng được. Đừng để trước khi ta ra chiêu, ngươi đã thất bại thần phục, vậy thì ta rất xem thường.

Nhậm Thương Khung phảng phất như lầm bầm lầu bầu, bỗng nhiên lại quay đầu hướng Lý Tranh nói:
- Lý Tranh, ngươi đi thống kê một chút, có bao nhiêu đệ tử đầu phục Hạ Vũ Trùng.

- Chu Vân, ngươi lại đi tìm hiểu những đệ tử không đầu nhập Hạ Vũ Trùng kia, xem bọn hắn vì sao lại quyết định như vậy, xem bọn hắn là không muốn dựa vào ai, hay cảm thấy Hạ Vũ Trùng không đáng để cho bọn họ dựa vào.

Hai người này đều lĩnh mệnh đi.

Còn lại Lý Khuê cùng Viên Sơn, Nhậm Thương Khung cười nói:
- Nhiệm vụ chỉ có như vậy, nếu như hai người các ngươi cảm thấy không có chuyện gì, có thể đi tầng chín phúc địa xem náo nhiệt, nhưng không nên gây chuyện thị phi. Đồng thời lưu ý những dây leo tường kia, xem biểu hiện của bọn hắn như thế nào.

Lý Khuê cùng Viên Sơn gật đầu, hướng tầng chín phúc địa đi đến.

Ước chừng một canh giờ sau, Thôi Hàng kích động chạy trở về:
- Lão đại, Nguyên Tông Sư đã đi. Kể cả Ngư Từ Ân, Tiêu Đỉnh Thiên, Lý Chí Thiên, Phong Tứ Hải, Tề Thiên Trần, Lăng Vân, Chu Vân Tòng đều đi.

Nhậm Thương Khung phảng phất hết thảy đều đang trong dự đoán của hắn, gật đầu cười nói:
- Tốt, Nguyên Tông Sư dù sao cũng là Nguyên Tông Sư, không để cho ta thất vọng.

Quay đầu hướng Bắc Cung Dao nói:
- A Dao, chúng ta đi Đại Vương Ốc Điện a.

Thôi Hàng còn không biết Nhậm Thương Khung đến cùng ra chiêu như thế nào, nhưng lại không hỏi, nói:
- Nhậm huynh, ta ở chỗ này, chờ bọn hắn trở về. Tùy thời bảo trì liên lạc.

- Tốt, ta lập tức trở về.

. . .

Đại Vương Ốc Điện, Lưu Dương tự mình phụ trách khâu khảo hạch thứ tư, những ngày này, Tam Anh Tứ Kiệt đều tụ tập cùng một chỗ, thảo luận sự tình Hạ Vũ Trùng đột phá Thiên Cương đại viên mãn, quân lâm Đại Vương Ốc Sơn.

- Lưu huynh, xem ra chúng ta trước kia, đều đánh giá thấp Hạ Vũ Trùng ah. Hôm nay hắn đã là Thiên Cương đại viên mãn, thế cục Đại Vương Ốc Sơn, chỉ sợ đã định ra. Hơn nữa, hắn có thể nghĩ ra biện pháp luận kiếm này, để cho các thiên tài như Nguyên Tông Sư tiến thối lưỡng nan! Đây tuyệt đối là diệu chiêu ah!

Mạc Vô Vi đối với Hạ Vũ Trùng, rất hảo cảm, nhịn không được nói chuyện giúp Hạ Vũ Trùng.

Lưu Dương cười nói:
- Hạ Vũ Trùng này, xác thực ngoài dự liệu của ta. Ngay cả Bạch Lộc sư huynh, hôm qua cũng nói với ta, hắn đánh giá thấp Hạ Vũ Trùng. Bất quá, ta hỏi Bạch Lộc sư huynh, Hạ Vũ Trùng có thể định thế cục của Đại Vương Ốc Sơn hay không, Bạch Lộc sư huynh chỉ cười mà không đáp.

- Có ý tứ gì?
Những người khác đều hiếu kỳ.

Lưu Dương nghiêm mặt nói:
- Bạch Lộc sư huynh thâm bất khả trắc, nếu như vấn đề mà hắn cười không đáp, bình thường đáp án đều là phủ định.

- Làm sao có thể? Chuyện cho tới bây giờ, còn có ai có thể đấu cùng Hạ Vũ Trùng?
Mạc Vô Vi cân nhắc như thế nào, đều cảm thấy không có khả năng.

Thiên Cương đại viên mãn, đây ít nhất là tương đương với Ngân Đan cấp bậc. Hơn nữa Hạ thị Âm Dương Đạo có công pháp truyền thừa, đây là Đại Đạo cấp truyền thừa, thực lực của Hạ Vũ Trùng, cho dù đối chiến cùng Kim Đan cường giả, cũng có thể liều mạng a?

Có lẽ đánh không lại Kim Đan cường giả, nhưng mà lục chuyển Ngân Đan, tuyệt đối có thể đấu được!

Đối với Nguyên Bạch Lộc sư huynh, điểm ấy tu vi có lẽ không coi vào đâu. Nhưng lấy mười sáu mười bảy tuổi của hắn, có thể tu luyện đến Thiên Cương đại viên mãn, đây tuyệt đối là kỳ tích!

Coi như là Nguyên Bạch Lộc sư huynh, năm đó ở Đại Vương Ốc Sơn khảo hạch, cũng không đạt tới Thiên Cương đại viên mãn!

Mỗi một lần, có thể có một cái đạt tới Thiên Cương đại viên mãn, cũng là kỳ tích. Phần lớn thời gian, mười sáu năm một lần khảo hạch, bình thường đều khó có khả năng sinh ra thiên tài Thiên Cương đại viên mãn!

Hôm nay, ra đời.

Người này chính là Hạ Vũ Trùng!

Dưới tình huống như vậy, Nguyên Bạch Lộc sư huynh còn cảm thấy Hạ Vũ Trùng không thể định thế cục của Đại Vương Ốc Sơn được hay sao? Điều này sao có thể?

Không chỉ Mạc Vô Vi, rất nhiều người đều khó có thể tin. Chỉ có điều, bọn hắn không dám nghi ngờ phán đoán của Nguyên Bạch Lộc sư huynh.

Đang lúc này, Lưu Dương đưa tay ra, là một đạo truyền âm phù, sau khi đọc xong, Lưu Dương nở nụ cười:
- Bọn người Nguyên Tông Sư, tổ chức thành đoàn thể xuất phát. Va chạm bắt đầu rồi.

Một trong Thập Tam Thái Bảo, phụ trách giai đoạn khảo hạch thứ nhất Tô Đồng cười nói:
- Luận trận doanh song phương, vẫn là Hạ Vũ Trùng chiếm được ưu thế. Không biết Nguyên Tông Sư có đột phá Thiên Ngoại Thiên hay không. Nếu như không đột phá, hắn căn bản không có phần thắng.


Mạc Vô Vi cũng nói:
- Đúng vậy, cho dù đột phá, là ba mươi bốn chuyển, thậm chí ba mươi lăm chuyển, cũng không thể cùng Thiên Cương đại viên mãn so sánh. Thiên Cương đại viên mãn, thực lực sẽ tăng lên năm ba lần, tuyệt đối là bay vọt về chất. Cùng thế hệ tranh đấu, là không có đối thủ.

Lưu Dương cười nhạt một tiếng:
- Thế sự vô thường. Trong thế giới Võ đạo, nhiều khi xuất hiện kỳ tích, ngoài ý muốn nổi lên, vì thế, mới có thể gọi là Truyền Kỳ. Nếu như không có gì lạ, bọn người Nguyên Tông Sư bị đánh tan từng cái, rồi lại thần phục dưới chân Hạ Vũ Trùng. Như vậy sẽ rất nhàm chán. Mỗi một lần, các thiên tài đều có đường đi riêng. Không thể đoán trước được chuyện gì.

- Ha ha, xem ra Lưu sư huynh đối với Nguyên Tông Sư có chỗ chờ mong?

Lưu Dương cười nói:
- Ta đối với bất luận đệ tử nào có khả năng sáng tạo kỳ tích, đều rất chờ mong. Hi vọng, chờ mong của ta có thể thực hiện.

Đang lúc nói đùa này, một gã đệ tử từ bên ngoài bước chân vội vàng, đi tới bẩm báo nói:
- Lưu sư huynh, bên ngoài có hai đệ tử khảo hạch cầu kiến, nói muốn trùng kích tầng chín phúc địa.

- Cái gì?
Lưu Dương không nói gì, ngược lại là bọn người Mạc Vô Vi, thoáng cái đứng lên.

Chẳng lẽ nói, thật sự có kỳ tích?

Trùng kích tầng thứ chín phúc địa, điều kiện này cũng không thấp ah. Ít nhất phải luyện ra ngoài ba mươi ba chuyển, tiến vào Thiên Ngoại Thiên, mới có tư cách trùng kích tầng thứ chín phúc địa. Hơn nữa, đến một lần lại hai cái!

Phải biết rằng, tầng thứ chín phúc địa này, tổng cộng chỉ có bốn động phủ mà thôi.

Tô Đồng nhịn không được hỏi:
- Là ai?

Muốn nói một cái, bọn hắn có lẽ còn có thể đoán một chút, đến đồng thời hai cái, quả thực để cho bọn họ bất ngờ, làm sao có thể?

Đệ tử kia nói:
- Là Nhậm Thương Khung, cùng với Bắc Cung Dao!

Lưu Dương nở nụ cười:
- Chẳng lẽ ta nói giỡn lại trúng? Chư vị, quy củ như thế, đều theo ta đi xem náo nhiệt?

Mạc Vô Vi rất không phục:
- Đi, đi xem một chút. Nhậm Thương Khung này một mực thần thần bí bí, cũng không biết tu vi thật sự như thế nào. Hắn có thể trùng kích chín tầng phúc địa, ta rất hoài nghi. Chỉ sợ là muốn phân tâm Hạ Vũ Trùng a?

- Ha ha, Mạc sư huynh không cần xúc động phẫn nộ, mắt thấy mới là thật.
Một đồng đạo khác cười khuyên.

- Đi, đi, đi xem một chút.

Trước thí luyện bia, Nhậm Thương Khung đứng chắp tay, thần thái khoan thai. Xa xa nhìn lại, vậy mà ẩn ẩn có một khí độ tông sư, làm cho người ta không thể không bội phục.

Mà Bắc Cung Dao, thì thần thái điềm tĩnh, tiên tay áo bồng bềnh. Hai người tụ hội, đứng ở nơi đó, thật giống như Tiên Đồng Ngọc Nữ, làm cho người ta ao ước.

Lưu Dương xa xa nhìn lại, cũng âm thầm hâm mộ:
- Đều nói “ước làm uyên ương, không ước thành tiên”. Cổ nhân thật không nói sai. Mặc dù mạnh mẽ như Nguyên Bạch Lộc sư huynh, cũng không thể tìm được một người tình đầu ý hợp, thì như thế nào xứng đạo lữ. Nhậm Thương Khung này mặc kệ thiên phú như thế nào, nhưng quả thật có phong phạm tông sư. Người này, chỉ sợ phúc duyên thâm hậu, ngược lại muốn nhìn hắn có thể sáng tạo kỳ tích hay không.

Một ý niệm vừa qua, Lưu Dương đã đi tới trước thí luyện bia.

- Nhậm Thương Khung, ngươi muốn trùng kích tầng chín phúc địa?

Nhậm Thương Khung cười nói:
- Không phải ta, là hai người chúng ta.

Mạc Vô Vi nhịn không được quát lớn:
- Nhậm Thương Khung, trùng kích tầng chín phúc địa, không phải trò đùa. Ngươi nếu như không có nắm chắc, cũng đừng đến tiêu khiển thời gian. Hai người đều trùng kích tầng chín phúc địa, ngươi dám nói hay sao?

Nhậm Thương Khung mây trôi nước chảy, liếc nhìn Mạc Vô Vi, không mặn không nhạt nói:
- Tựa hồ, khâu khảo hạch thứ tư này, Lưu Dương sư huynh là người chủ trì a. Mạc sư huynh đã vất vả một cửa, không nên hao tâm tổn trí nữa.

Mạc Vô Vi bị vài ba câu của Nhậm Thương Khung đánh trở về, khuôn mặt có chút đỏ lên.

Những người khác cũng âm thầm buồn cười, Mạc Vô Vi ngươi cũng quá nhàm chán, người khác trùng kích tầng chín phúc địa, với ngươi không có quan hệ gì. Cho dù ngươi ủng hộ Hạ Vũ Trùng, cũng không cần phải làm ác nhân như vậy?

Thủ đoạn của Nhậm Thương Khung này cũng không phải chưa thấy qua, lúc trước huynh đệ Phương Huy bị hắn hạ đài như thế nào? Mạc Vô Vi ngươi chẳng lẽ đã quên?

Cho nên nói, chuyện liên quan đến Nhậm Thương Khung này, nhìn là tốt rồi. Không nên gây khó dễ cho hắn, rất có thể sẽ bị cắn ngược lại!

Lưu Dương không hổ là Kim Đan cường giả, liếc nhìn Nhậm Thương Khung, cười nói:
- Ở đây thí luyện bia rất nhiều, đồng thời tiến hành, cũng có thể.

Nhậm Thương Khung gật đầu, nhưng lại nói: nguồn truyện t u n g h o a n h . c o m
- Ta nghe nói, chín tầng phúc địa có bốn động phủ. Hạ Vũ Trùng hôm nay chỉ ở động phủ thứ ba mà thôi, đúng hay không?

- Đúng.
Lưu Dương mỉm cười.

- Vậy được rồi, ta muốn trùng kích động phủ số một.
Nhậm Thương Khung nói.

- Cái gì?
Lưu Dương bọn người trực tiếp biến sắc.

Lúc trước Hạ Vũ Trùng trùng kích tầng chín phúc địa, là còn ở ba mươi lăm chuyển tiểu chu thiên, chưa hoàn thành Thiên Cương đại viên mãn, bởi vậy, hắn không có tư cách tiếp tiến vào động phủ số một.

Mà hôm qua sau khi hắn trùng kích thành công, cũng chưa tới làm một cái nghi thức, không có trùng kích lại lần nữa, bởi vậy, động phủ số một bây giờ, vẫn còn trống!

Mà động phủ số một, phải là Thiên Cương đại viên mãn mới có tư cách vào ở!

Không nghĩ tới, Hạ Vũ Trùng lưu lại một chỗ trống, lại bị Nhậm Thương Khung chui vào!

Dưới tình huống bình thường, chỗ trống này mặc dù còn ở đó, cũng phải có người có thực lực đi vào mới được.

Dù sao, động phủ số một là Thiên Cương đại viên mãn mới có tư cách vào ở!

Chẳng lẽ nói, Nhậm Thương Khung này cũng là Thiên Cương đại viên mãn?

Biểu lộ của tất cả mọi người, trong nháy mắt này, đều trở nên phức tạp vô cùng!

Các chương khác:

Nguồn: tunghoanh.com/bat-hu-than-vuong/chuong-200-cl9aaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận