Bất Hủ Thần Vương Chương 24 : Cường thế phản công

Bất Hủ Thần Vương
Tác giả: Lê Thiên

Chương 24: Cường thế phản công

Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp
Nguồn: metruyen




Bên ngoài Nhậm thị trang viên, trong bóng đêm nồng đậm, vốn là thời điểm trăng tròn mười lăm, lại bởi vì trời đầy mây, nên không có chút ánh trăng nào. Đúng là rất thuận tiện cho việc giết người.

Một chỗ tối bên ngoài trang viên, có hai nhóm người mai phục trong đó. Hai nhóm người này có tất cả hai trăm tên võ giả. Nhóm đầu tiên, một thân Hắc Y che mặt, tay cầm đao kiếm.

Mà nhóm thứ hai, lại là cung tiễn thủ.

Hai gã thủ lãnh của hai nhóm mai phục trong bóng đêm nhẹ nhàng trao đổi.

Trong đó, một tên cao lớn vẻ mặt âm trầm, nhìn đèn đuốc sáng trưng trong trang, thấp giọng nói:


- Đã bắt đầu a?

Tên thấp hơn kia khẽ gật đầu một cái:
- Đợi tín hiệu a. Tùng Vân Tán, vô sắc vô vị, nhưng dược lực bá đạo vô cùng. Một chén rượu vào trong bụng, cho dù lão tiện nhân kia là Thiên Nhân cảnh cường giả, cũng không có một chút lực hoàn thủ, tay chân tê dại. Hắc hắc, lão đại, đợi lát nữa, thủ cấp lão tiện nhân kia, ta sẽ chém. Hai anh em chúng ta đời này có thể tiêu diệt một cường giả Thiên Nhân cảnh, cũng coi như sống không uổng kiếp này ah.

Tên kia mỉm cười:
- Ai tới động thủ cũng thế thôi. Bất quá phải nhớ kỹ, mục tiêu của chúng ta không phải đem Nhậm thị đuổi tận giết tuyệt, mà là muốn khống chế Nhậm thị, mưu đồ sản nghiệp của bọn hắn. . .

Hai người thấp giọng nói chuyện, mặt mày lại giống như Dạ Kiêu, hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm vào trang viên phía trước.

Bỗng nhiên, trước cửa ra vào trang viên, một đạo ánh sáng trùng thiên bay lên.

Hai người kia ánh mắt âm trầm, lập tức bắn ra một đạo tinh mang. Nhóm đầu tiên hơn một trăm tên võ giả giống như hổ lang vọt vào.

Mà ở trong đại đường, ba bàn yến hội hạch tâm của Nhậm thị đã ngã trái ngã phải. Nguyên một đám sắc mặt trắng bệch, toàn thân vô lực.

Lão thái thái cũng ngồi không vững, tựa ở trên mặt ghế, sắc mặt âm trầm, một đôi mắt nghiêm nghị sinh uy, lại tràn ngập một cảm giác không cam lòng.

Mà khách mời tứ phương, hiển nhiên cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, đều nhao nhao đứng lên.

Loảng xoảng!

Trang viên đại môn, bị một cổ cường đại lực đạo đánh vào phá hủy, trăm tên võ giả võ trang đầy đủ, như thủy triều tràn vào.

- Ha ha, trúng độc, quả nhiên đã trúng độc.

- Đều nghe cho kỹ! Hôm nay, chúng ta chỉ trả thù Nhậm thị gia tộc, cùng khách mời không quan hệ. Không muốn chịu liên quan, lập tức rời khỏi! Trong mười tiếng đếm, nếu còn ở chổ này, tự gánh lấy hậu quả!

Trong đêm tối, trăm tên võ giả dũng mãnh đã đem toàn bộ đại sảnh vây quanh.

Mà bên ngoài trang viên, nhóm thứ hai cung tiễn thủ, cũng đã có vị trí tốt. Một trăm cung thủ, chiếm cứ vị trí có lợi, lực sát thương bậc này, tân khách muốn xông ra bên ngoài, ít nhất cũng có hơn phân nửa sẽ chết trong loạn tiễn!

Vấn đề là, những người này chỉ đến làm khách. Cũng không phải là cùng Nhậm thị gia tộc có giao tình gì. Muốn bọn hắn không tiếc tánh mạng cùng Nhậm thị gia tộc công kích đẩy lùi quân địch, hiển nhiên là không có khả năng.

Nhìn thấy trận thế này, cùng Nhậm thị gia tộc giao tình không sâu, đã thức thời rút lui.

Có cái thứ nhất, sẽ có thứ hai.

Thậm chí, có gia tộc xưa nay cùng Nhậm thị gia tộc lục đục với nhau, trong lòng còn hả hê. Chỉ là lúc này, ai cũng không dám tỏ ý gì.

Thử hỏi, đối mặt một trăm trường cung thủ, hai đạo vòng vây, ai dám lỗ mãng?

Loại tình huống này, bản năng cầu sinh khiến ai cũng chạy rất nhanh. Mười tiếng đếm còn chưa tới bảy, toàn bộ khách mời đã lui ra không còn một mống.

Mà thành viên bên trong Nhậm thị gia tộc, không có trúng độc vẫn chiếm tuyệt đại đa số, tuy thất kinh nhưng vẫn ở lại tử chiến đến cùng..

Đã đến nước này, phải liều chết đánh cược một lần.

Chỉ là, những người mạnh nhất trong gia tộc, kể cả lão thái thái, toàn bộ đã trúng độc ngã xuống đất. Còn lại những tộc nhân này, căn bản là không đáng nhắc tới.

Tên thủ lãnh dáng người cao lớn cười âm hiểm, thân ảnh nhoáng một cái, đã thoát khỏi sự ngăn cản của một đám Nhậm thị tộc nhân, phiêu nhiên đi đến bên người lão thái thái.

Tên lùn kia cũng không cam lòng rớt lại phía sau, lách mình theo tới, kêu lên:
- Lão đại, đã nói trước lão tiện nhân này để ta làm động thủ!

Hai tên thủ lãnh, một cao một thấp, một đao một kiếm đã đặt lên cổ lão thái thái.

Tên dáng người cao quát:
- Đều nghe kỹ đây, buông vũ khí đầu hàng sẽ miễn chết. Ai chống cự, lão thái bà này chính là tấm gương của các ngươi!

Nói xong, ánh mắt hai tên giao nhau, đao kiếm vung lên, muốn đem đầu người lấy xuống.

Đúng lúc này, lão thái thái đang vô lực ngồi trên ghế bỗng nhiên sắc mặt phát lạnh, một đạo cương khí từ hai vai của bà xông lên đỉnh đầu, trực tiếp đem hai thanh đao kiếm bắn ra.

Cùng lúc đó, thân hình lão thái thái đột nhiên giống như vượn, vô cùng nhanh nhẹn. Hai tên thủ lĩnh kia chỉ cảm thấy trước mắt nhoáng một cái, thân ảnh lão thái thái đột nhiên biến mất.

Sau một khắc, bọn hắn chỉ cảm thấy thân thể tê rần, đao kiếm trong tay cầm không vững, trực tiếp rớt xuống, toàn thân nhúc nhích không được!

Nhậm Thương Khung cùng Nhậm Thanh Sương bên cạnh lão thái thái đồng thời nhảy lên, nhặt lấy đao kiếm vừa rơi xuống đất.


Hàn quang lóe lên!

PHỐC, PHỐC!
Liên tục hai tiếng …

Chỉ thấy huyết quang bắn ra, hai thủ cấp rơi xuống đất, bốn phía máu tươi tung tóe.

Biến cố này làm cho toàn trường trợn mắt há hốc mồm!

Lão thái thái hai chân đứng thẳng, thiên tiên chân lực cường đại bắt đầu khởi động, xung quanh thân hình nổi lên khí lưu cuồn cuộn, đem ba bàn lớn trước mặt nâng lên đánh thẳng đến trận doanh đối phương.

Khí thế giống như dời non lấp biển, đem đội hình đối phương đánh tan!

Trường đao trong tay Nhậm Thương Khung huy động, quát:
- Tất cả tộc nhân nghe lệnh, hướng bên này tập hợp! Bảo hộ trưởng bối trong tộc!

Nhóm võ giả đầu tiên tiến vào đại sảnh, lập tức bị thế cục này đảo loạn, ba bàn lớn của lão thái thái đánh xuống, trong đó mang theo thiên nhân chân khí cường đại, so với đao thương còn lợi hại hơn ba phần.

Một cái đập tới, lập tức quét ngang một mảng lớn.

Lão thái thái vung gậy đầu rồng lên, thân ảnh đã theo tới. Một gậy vung lên, giống như bằm tỏi, mỗi một cái liền đem hai đầu lâu đập nát.

PHỐC, PHỐC. . .

Nhậm Thương Khung thấy một màn như vậy, cũng là trợn mắt há hốc mồm. truyện copy từ tunghoanh.com

Thiên Nhân cảnh, không hổ là Thiên Nhân cảnh cường giả. Tại thế công trước mặt của lão thái thái, đội ngũ một trăm người kia, đã nhanh chóng tan rã, cơ hồ chỉ một cái hô hấp, đã bị lão thái thái giết chết hai ba mươi người.

Bộ phận còn lại, nhao nhao hét lớn muốn vây quét lão thái thái.

Chỉ là, Thiên Nhân cảnh cường giả một khi ra tay, tựa như mảnh hổ xuống núi, Giao Long rời biển, thế tới như núi đổ, thực lực của Thiên nhân cảnh, căn bản không phải võ đạo Trúc Cơ bình thường có khả năng ngăn cản.

Nhóm võ giả này, một khi đã mất đi thủ lãnh, bố cục thất bại, trận hình tan rã, ưu thế của bọn hắn đã không còn nữa.

Chỉ là, bọn hắn đến thời khắc này vẫn nghĩ không ra, lão thái bà này chẳng lẽ đã mạnh mẽ đến trình độ bách độc bách xâm?

Lễ thọ yến giờ phút này đã biến thành chiến trường đẫm máu.

Nhậm Thương Khung cùng Nhậm Thanh Sương đã đem tộc nhân tổ chức tốt, làm thành hai đạo phòng thủ, đem những trưởng bối trong tộc bị trúng độc vây quanh, không cho tàn quân của địch nhân có cơ hội đánh lén.

Còn sót lại vài tên mắt thấy đại thế đã mất, căn bản ngăn không được thế công như vũ bão của lão thái thái. Trong lòng có ý chạy trốn, lập tức ra hiệu cho nhóm thứ hai phối hợp tác chiến.

Vừa đánh vừa lui, hiển nhiên là muốn thối lui ra ngoài đại môn, dựa vào cung tiển thủ cường công.

Chỉ là, mặc cho bọn hắn gào thét không ngừng, bên ngoài cũng không có nửa điểm phản ứng. Chỉ sợ bọn họ nằm mộng cũng nghĩ không được, nhóm thứ hai bên ngoài giờ phút này cũng như Bồ Tát đất sang sông … bản thân khó bảo toàn huống hồ còn có thể giúp ai.

Trong đêm tối, nhóm cung tiển thủ bên ngoài bỗng nhiên giống như diều bị đứt dây, không ngừng từ trên cao té xuống.

Sau lưng mỗi người đều cắm vài mũi tên chí mạng!

Có tên còn thê thảm hơn, toàn thân bị bắn hơn mười mũi tên, thân hình chẳng khác nào con nhím.

Nhậm Thương Khung hai mắt bắn ra tinh quang, giơ bó đuốc nhìn biến cố bên ngoài, quay đầu lại hướng Nhậm Thanh Sương giơ lên một cái ngón tay cái.

Tỷ tỷ này, quả nhiên không để cho hắn thất vọng.

Bố trí nhiều ngày như vậy, rốt cục có thể đem thế cục khống chế trong tay.

Nguyên lai, ngày ấy sau khi Nhậm Thương Khung cùng Nhậm Thanh Sương thương nghị. Nhậm Thương Khung liền đề nghị Nhậm Thanh Sương bí mật thay đổi các võ giả bảo vệ tổng bộ, tạo thành một đội ngũ sáu mươi người. Sáu mươi người này, không có người nào không phải là tâm phúc của Nhậm Thanh Sương.

Mà vũ khí của sáu mươi người này, đều là liên nỏ! Mà còn là liên nỏ một lần có thể bắn ra mười hai mủi tên.

Loại liên nỏ này, uy lực cực lớn, phạm vi công kích rộng. Mặc dù là trong bóng đêm, một lần bắn ra, đã đem một trăm tên tập kích giết quá sáu bảy thành.

Dáng sợ nhất là, đây là ở Nhậm thị trang viên. Sau một trận cuồng xạ, bọn hắn có đầy đủ thời gian cùng địa điểm ẩn nấp để lắp tên một lần nữa.

Còn lại những tên cung thủ kia, đã biết rõ kế hoạch triệt để thất bại. Giờ phút này nếu không chạy trốn để khỏi chết, chỉ sợ là toàn quân bị diệt.

Tiếng rít lại đến… đâu còn thời gian để chạy trốn chứ.

Nhóm võ giả đầu tiên vừa đánh vừa lui ra ngoài đại môn, liều mạng phá vòng vây.

Lão thái thái chống đầu rồng dừng lại, khí thế nghiêm nghị, tóc bạc phấp phới, quay đầu lại hô:
- Đuổi theo cho ta!

Nhậm Thương Khung vội vàng lách mình đi tới trước mặt lão thái thái:
- Tổ Mẫu đại nhân, không cần đuổi, bọn hắn đi không được đâu!

Lúc này đuổi bắt hiển nhiên là không sáng suốt. Trong đêm tối, địch nhân dù sao còn có một bộ phận cung thủ còn chưa ngã xuống, trong hỗn loạn mà đuổi bắt, tộc nhân có thực lực thấp, khó tránh khỏi sẽ bị tử thương.

Hôm nay, Nhậm Thương Khung bố cục năm bước, đã đi ra bốn bước rồi, chỉ đợi bước cuối cùng mà thôi.

Dưới ánh lửa bập bùng, Nhậm Thương Khung ánh mắt kiên định, nhìn ra bên ngoài trang viên, cái thần sắc kia lại để cho lão thái thái cơ hồ cảm thấy đây là Nhậm Đông Lưu tái sinh, phảng phất hết thảy đều nằm trong kế hoạch của hắn.

Mà bà vốn là nhất gia chi chủ, Thiên Nhân cảnh cường giả, tựa hồ tại thời khắc này, cũng thành râu ria mà thôi!

Nguồn: tunghoanh.com/bat-hu-than-vuong/chuong-24-Kg7aaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận