Bất Hủ Thần Vương Chương 3 : Nguy cơ của ca ca

Bất Hủ Thần Vương
Tác giả: Lê Thiên

Chương 3: Nguy cơ của ca ca

Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp
Nguồn: metruyen




Vô số mảnh vỡ trí nhớ không ngừng xuất hiện trong đầu Nhậm Thương Khung. Những manh mối này dần dần hội tụ thành một sự kiện chính, từ chỗ sâu trong trí nhớ, lại lần nữa trở nên hết sức rõ ràng.

Thời gian: trước bảy ngày đại thọ bảy mươi của Tổ Mẫu, là ngày tám đầu tháng, buổi tối.

Nhân vật chính: ca ca Nhậm Tinh Hà.

Sự kiện: Nhậm Tinh Hà đơn thương độc mã xâm nhập vào Bắc Cung gia tộc là một trong Vân La Thành thập đại gia tộc trộm đồ, bị bắt quả tang. Bắc Cung gia tộc dùng cái này áp chế, cưỡng bức Nhậm Thương Khung giao ra tam cấp Nguyệt Hoa Huân Chương mà phụ thân lưu lại.



Kiếp trước, trước khi tai nạn Yêu tộc bộc phát, Nhậm Thương Khung đối với người ca ca này có rất nhiều bất mãn, cảm thấy Nhậm Tinh Hà xưa nay chơi bời lêu lổng, không làm việc đàng hoàng, chẳng những không giúp gia đình vượt qua khó khăn, ngược lại còn rước thêm nhiều phiền phức. Dưới sự phẫn nộ, cùng những lời nói lạnh lùng ở Bắc Cung gia tộc, thành một sự việc mà hắn hối hận suốt đời.

Lúc ấy hắn nói:
- Tam cấp Nguyệt Hoa Huân Chương là vinh quang mà cha ta lưu lại, Nhậm Tinh Hà làm tặc, đắm mình không nói, còn đánh mất thể diện cha ta. Bắc Cung gia tộc ngươi muốn xử trí như thế nào cũng được.

Lời nói này, không thể nghi ngờ chẳng khác gì là lời tuyên án vận mệnh của Nhậm Tinh Hà.

Bắc Cung gia tộc bị lời này làm cho tức giận, muốn nương tay cũng không được, chặt đứt gân tay phải của Nhậm Tinh Hà. Biến Nhậm Tinh Hà thành tàn phế. Khi Yêu tộc xâm lấn, trong chiến đấu, Nhậm Tinh Hà bởi vì tay phải không cử động được, bị Yêu tộc cắn trúng, xuất hiện yêu hóa nên vun đao tự vận.

Lúc ấy, sau khi Nhậm Tinh Hà bị cắt đứt gân tay, cũng không có oán trách Nhậm Thương Khung. Nhưng quan hệ hai huynh đệ vốn đã không hòa hợp, bởi vì sự kiện này mà càng thêm trầm trọng.

Mãi cho đến năm năm sau, khi Yêu tộc xâm lấn, mẫu thân Thu thị bên trong tuyệt cảnh mới nói ra chân tướng.

Mà cái chân tướng này, làm cho Nhậm Thương Khung đến chết cũng không hết hối hận.

Nguyên lai, Nhậm Tinh Hà đi Bắc Cung gia tộc trộm đồ, hết thảy nguyên nhân, chính là vì Nhậm Thương Khung đào tạo thất bại mười cây Tử Châu Thảo.

Bắc Cung gia tộc nghe nói có một loại "Hồi Xuân Cam Lộ", có thể cứu vãn vận mệnh của Tử Châu Thảo.

Mà Nhậm Tinh Hà đi trộm, chính là nhắm vào "Hồi Xuân Cam Lộ", hắn xuất phát, cũng là vì cứu vãn Tử Châu Thảo. Cứu vãn một mạch của gia đình.

Để cho Nhậm Thương Khung hối hận nhất chính là, từ trong miệng mẫu thân biết được, hắn mỗi tháng từ trong gia tộc nhận lấy lương tháng cùng tài nguyên, đều chia hai phần. Một phần cho bản thân hắn, một phần đưa cho Nhậm Thương Khung.

Nói cách khác, Nhậm Thương Khung một người, chiếm dụng tài nguyên của hai huynh đệ.

Mà hết thảy những việc này, Nhậm Tinh Hà chưa bao giờ để mẫu thân nói cho đệ đệ biết.

Nhậm Tinh Hà sở dĩ làm như vậy, là vì đệ đệ Nhậm Thương Khung trong bụng mẹ có được đại đạo hạt giống. Có được đại đạo hạt giống, nói chung đều là thiên tài.

Bởi vậy, Nhậm Tinh Hà cảm thấy tài nguyên của hai người bọn họ không phong phú, hai người lãng phí, còn không bằng tập trung ưu thế, ưu tiên bồi dưỡng đệ đệ, đem một mạch phát dương quang đại.

Kiếp trước, ca ca dụng tâm lương khổ, Nhậm Thương Khung đều không biết. Thẳng đến khi Yêu tộc xâm lấn, ca ca yêu hóa tự sát, mẫu thân mới khóc lóc nói ra chân tướng.

Mà một khắc này… đã trễ. Nhậm Thương Khung lòng đầy hối hận, cũng vô lực sửa chữa!

Đó là tiếc nuối mà hắn đến chết cũng không thể tha thứ cho mình!

Cũng may, hắn sống lại.

Hôm nay, suy tính thời gian, ca ca đã lẻn vào Bắc Cung phủ. Muốn ngăn cản hắn, đã không kịp rồi.

Nhậm Thương Khung sau khi sống lại thì đây là bước ngoặt đầu tiên. Làm thế nào để bi kịch không còn tái diễn? Trong đầu Nhậm Thương Khung ý niệm xoay nhanh.

Kiếp trước, ca ca vì mình mà thua thiệt quá nhiều, ở kiếp này cũng nên trả nợ!

Nhậm Thương Khung sắc mặt không ngừng biến hóa, hết thảy đều không qua được ánh mắt của Thu thị.

Thu thị tự nhiên không rõ trong nháy mắt này, nội tâm con thứ hai của nàng đã trải qua một hồi kịch liệt phong bạo.

Đối với quan hệ của hai đứa con trai này, Thu thị cũng rất đau đầu, con lớn Nhậm Tinh Hà bí mật hi sinh, nàng làm mẫu thân tất nhiên biết rõ.

Nhưng Nhậm Tinh Hà cũng không phải là mua bán ân huệ hay báo đáp ân tình gì, vô luận như thế nào cũng không muốn đem những chuyện này nói ra.

Nhậm Tinh Hà cùng Thu thị đều rất rõ ràng, dùng lòng tự trọng của Nhậm Thương Khung, nếu như biết cho tới nay, hắn đều đang nhận lấy ân huệ của ca ca, quả quyết sẽ không bao giờ nhận nữa.

Thế nhưng, nếu như không nói ra, quan hệ hai huynh đệ sẽ không hòa thuận, chuyện này thủy chung vẫn là một cái tâm bệnh của người làm mẫu thân như nàng.

Thấy Nhậm Thương Khung sắc mặc không tốt, cho rằng Nhậm Thương Khung đang oán trách Nhậm Tinh Hà, Thu thị bờ môi khẽ nhúc nhích, muốn nói cái gì, nhưng nhớ tới lời dặn dò của con lớn, cuối cùng vẫn là than nhẹ một tiếng không nói ra.

Chỉ là, Thu thị vô luận như thế nào cũng không nghĩ ra, con lớn Nhậm Tinh Hà, giờ phút này đã bị bắt tại Bắc Cung gia tộc.

Nhậm Thương Khung đem biểu lộ của mẫu thân thu hết vào mắt. Trong lòng không khỏi chua xót, hai huynh đệ quan hệ không hòa hợp, chỉ sợ vẫn luôn là một cái tâm bệnh của mẫu thân a?

Kiếp trước, mình tùy hứng cố chấp, tuy cũng rất thương mẫu thân, nhưng chung quy rất ít đi bận tâm cảm thụ của nàng.

Mình đã có cơ hội làm lại hết thảy, như thể nào lại để cho tâm bệnh của mẫu thân kéo dài chứ?

Bởi vậy, đêm nay, nhất định phải nghĩ ra một phương pháp xử lý thích đáng, tránh gây hậu quả như trước.

Nguyệt Hoa Huân Chương?

Nếu như cần phải xuất ra Nguyệt Hoa Huân Chương đi trao đổi, Nhậm Thương Khung cũng sẽ không tiếc.

Kiếp trước, hai huynh đệ bởi vì tính cách sai biệt, luôn có hiểu lầm, điều này làm cho Nhậm Thương Khung đến chết vẫn tiếc nuối.

Kiếp này, Nhậm Thương Khung vô luận như thế nào cũng không để cho bi kịch tái diễn!
nguồn truyện t u n g h o a n h . c o m
Nha hoàn tiểu Kỳ tuy nói không nhiều lắm, nhưng nội tâm sắc sảo, xưa nay cũng biết quan hệ hai vị thiếu gia không quá hòa hợp, mắt thấy chủ mẫu cùng thiếu gia biểu lộ như thế, linh cơ khẽ động, mở miệng đánh vỡ không khí có chút xấu hổ này:
- Thiếu gia, thuốc rất nhanh sẽ nguội lạnh, uống nhanh đi.

Vừa nói, một bên cầm chén thuốc đưa qua

Lời này ngược lại là nhắc nhở Thu thị, cũng liên tục thúc giục:
- Đúng, Thương Khung, con trước uống thuốc đi.

Nhậm Thương Khung gật đầu, phi thường phối hợp mà đem chén thuốc tiểu Kỳ đưa tới uống một hơi.

Linh dược này có được không dễ, hiệu quả cũng rất tốt. Một chén thuốc xuống dưới, sắc mặt Nhậm Thương Khung cũng thoáng hồng nhuận một chút, tư duy càng thêm rõ ràng.

Hắn biết rõ, sự tình của ca ca, tạm thời không nên kinh động mẫu thân. Nói cách khác, dùng mẫu thân ái tử tình thâm, không giúp gì ngược lại hư mất sự tình.

Còn nữa, mẫu thân những năm gần đây cũng hết sức đau khổ. Ngoại giới một mực thịnh truyền phụ thân đã mất mạng khi làm nhiệm vụ cho Thiên Các, điều này làm cho của mẫu thân càng thêm phiền muộn.

Nếu lại để cho mẫu thân biết rõ sự tình ca ca lần này, chỉ sợ nàng thoáng cái liệt hỏa công tâm, kinh mạch bế tắc.

Thấy Nhậm Thương Khung uống thuốc xong, dáng tươi cười trên mặt Thu thị càng phát ra dày đặc. Nàng cảm thấy, đêm nay lão Nhị quả nhiên thay đổi, chẳng những hiểu chuyện thông suốt, còn rất biết nghe lời.

Mặc dù chỉ là một cái biến hóa nho nhỏ của nhi tử, nhưng ở trong mắt mẫu thân, tự nhiên sẽ bị phóng đại vô hạn.

- Tiểu Kỳ, dìu thiếu gia trở về phòng nghỉ ngơi đi.

Thu thị cảm thấy, hài nhi bệnh vừa mới khỏi, vẫn phải nghỉ ngơi nhiều.

Nhậm Thương Khung lại vung tay lên, phân phó nói:
- Tiểu Kỳ, ngươi ở nơi này cùng mẹ ta nói chuyện, ta đi ra ngoài hóng gió một chút.

Tiểu Kỳ là thiếp thân nha hoàn của Nhậm Thương Khung, trong mắt tiểu Kỳ, thiếu gia là thiên, thiếu gia là địa, thiếu gia là hết thảy.

Thiếu gia phân phó, tự nhiên là nói gì nghe nấy.

- Tiểu Kỳ, ngươi ở lại nhớ lời ta dặn đó.

Nhậm Thương Khung hôm nay biểu hiện một loạt "Khác thường", cho Thu thị quá nhiều kinh hỉ. Nàng xác thực hi vọng có người cùng nàng tiêu hóa một chút.


Tiểu Kỳ là nha đầu lanh lợi nhu thuận, tự nhiên là một lựa chọn tốt.

. . .

Tại Vân La Thành, có thập đại gia tộc, địa vị hiển hách.

Nhậm thị với tư cách là một trong mười đại gia tộc, địa vị tại Vân La Thành tự nhiên rất cao.

Mà một mạch Nhậm Thương Khung, bởi vì phụ thân Nhậm Đông Lưu mười sáu năm trước ngang trời xuất thế, được thế lực thần bí Thiên Các chọn trúng, tiến vào Thiên Các Nguyệt Hoa Điện tu luyện.

Mà một mạch Nhậm Đông Lưu, cũng bởi vậy mà được trao tặng một quả tam cấp Nguyệt Hoa Huân Chương.

Tuy tam cấp Nguyệt Hoa Huân Chương cấp bậc không tính là cao, nhưng ở Vân La Thành, chính là đệ nhất vinh quang!

Cũng bởi vậy, một nhà Nhậm Thương Khung tại Vân La Thành, nơi ở chính là độc môn độc viện phủ đệ.

Nhưng mà, hết thảy vinh quang địa vị này, bởi vì một cái tin đồn mà mấy năm qua có chút bấp bênh.

Nghe đồn Nhậm Đông Lưu tại một lần thí luyện mất tích, hài cốt không còn.

Tin đồn này lập tức làm cho địa vị một nhà Nhậm Thương Khung trong gia tộc trở nên hết sức khó xử. Các loại phiên bản nghi vấn bên tai không dứt, người bỏ đá xuống giếng như măng mọc sau mưa không ngừng toát ra, nói chung là muôn hình muôn dạng.

Mà những người bỏ đá xuống giếng, mục tiêu kỳ thật rất rõ ràng, chính là vì… tam cấp Nguyệt Hoa Huân Chương.

Ngồi ở trên mặt ghế đá trong đình viện, gió xuân tháng hai thổi vào mặt có chút cảm giác mát mẻ thoải mái. Loại lương phong này làm cho Nhậm Thương Khung sau khi trọng sinh có chút nhức đầu dần dần tỉnh táo lại.

Suy tính thời gian, ca ca tại Bắc Cung gia tộc, đã động thủ. Thậm chí….

Bắc Cung gia tộc phái người đi, đã lên đường rồi.

Tên đã lên dây!

Phải ứng đối như thế nào mới có thể tránh được kiếp nạn này, mới có thể đền bù tiếc nuối kiếp trước, thời gian dành cho Nhậm Thương Khung kỳ thật đã không còn nhiều lắm.

Phải lập tức tìm ra đối sách.

Nguồn: tunghoanh.com/bat-hu-than-vuong/chuong-3-zg7aaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận