Bất Hủ Thần Vương Chương 413 : Đánh Hình Thiên, trảm Thái Hư

Bất Hủ Thần Vương
Tác giả: Lê Thiên truyện cập nhật nhanh nhất tại tung hoanh chấm com

Chương 413: Đánh Hình Thiên, trảm Thái Hư

Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp
Nguồn: metruyen.com







Vạn Kiếm Bôn Lôi, thần âm Lôi Động, tựa như ngàn vạn Lôi Long gào thét, khí thế ngàn vạn.

Kiếm khí như Long, điên cuồng mà tuyệt tình thu gặt lấy tánh mạng thủ hạ của Hạng Thái Hư. Hạng Thái Hư là Thần Thông hậu kỳ cường đại như thế, bị kiếm khí này trùng kích, cũng phải dốc sức liều mạng ngăn cản.

Chỉ là, hắn coi như hung mãnh kiên quyết, ít nhất không có tránh né chật vật, mà dựa vào thực lực bản thân, đánh ra Càn Lam Bát Quái Kiếm Trận, đem bản thân bảo hộ trong một kiếm trận nho nhỏ này.

Mà Ngân Hồ cùng ba Thần Thông cường giả khác, đều là Thần Thông trung kỳ cường giả, dưới thế công bậc này, cũng cảm thấy cố hết sức, toàn lực ngăn cản. Bọn họ cũng biết, nếu như có một chút sơ sẩy, rất có thể bị kiếm khí này thôn phệ.



Cũng may, thần thông bọn họ rất cao minh, dưới khí thế của Vạn Kiếm Bôn Lôi, cuối cùng không có bị giải khai phòng ngự, không có bị vô số kiếm khí này xé nát.

Nhưng mà, lực lượng cường đại này đánh vào, vẫn là đem trận thế ban đầu của bọn hắn, trùng kích tan tành.

Mà ngoại trừ Hạng Thái Hư ra, cũng chỉ có bốn người bọn họ còn có thể miễn cưỡng duy trì, Kim Đan cường giả còn lại, bị kiếm khí kia xông đến, phá vỡ phòng ngự, bị vô tận kiếm quang giết chết!

- Ha ha, Ngân Hồ huynh, các ngươi đây là sao vậy?

Bọn người Ngân Hồ, bị kiếm khí giải khai, đánh đến thất tinh bát đảo, mỗi người phân tán một phương.

Ngân Hồ vừa mới dừng chân ổn định, sau lưng bỗng nhiên truyền tới thanh âm của Càn Nhất. Ngân Hồ nhìn lại, đại hỉ nói:
- Càn huynh, các ngươi đã tới, thật sự là...Cái gì?

Ngân Hồ lời còn chưa nói hết, thần đao trong tay Càn Nhất đã hóa thành một đạo bạch quang bay đến!

Một đao bổ ra, gọn gàng mà linh hoạt, trực tiếp đem Ngân Hồ chém thành hai khúc. Ngân Hồ ngay cả phản ứng cũng không kịp, thân hình thảm thiết tách ra, tuyệt vọng rớt xuống một bụi rậm.

Một mặt khác, Tốn Ngũ cùng Ly Tam đều đại phát thần uy, một cái bắt chuyện một cái, âm thầm tập kích bất ngờ, đem hai gã Thần Thông cường giả khác diệt sát.

Kể từ đó, ngoại trừ Hạng Thái Hư cùng một thủ hạ Thần Thông cảnh ra, thì đã chẳng còn ai, thật sự đã thành quan can tư lệnh.

Nhậm Thương Khung từng bước tới gần, khóe miệng tràn ra một tia mỉm cười đùa cợt:
- Hạng Thái Hư, ta nói rồi, sẽ như ngươi mong muốn, bây giờ, ngươi cảm giác thế nào?

Hạng Thái Hư quả thực bị biến cố này làm cho choáng váng, sao Càn Khôn Bát Tuấn bỗng nhiên trở mặt? Chẳng lẽ Nhậm Thương Khung cho bọn hắn lợi ích nhiều hơn nữa?

Thế nhưng mà, tư cách của Càn Khôn Minh, lúc nào trở nên không có tiết tháo như vậy rồi hả?

- Càn Nhất, ngươi làm gì vậy hả?
Hạng Thái Hư gào thét:
- Ngươi thu tiền tài ta, lại giết người của ta? Ngươi còn có tiết tháo của sát thủ hay không?

- Lão tặc, ngươi câm miệng cho lão tử!
Càn Nhất mắng:
- Thu tiền ngươi là Càn Khôn Minh, lão tử bây giờ một phân tiền cũng không có cầm đến! Nói sau, lão tử bây giờ đã không làm sát thủ, Càn Khôn Minh thu tiền của ngươi, quản lão tử đánh rắm à?

- Cái gì? Ngươi không làm sát thủ nữa?
Hạng Thái Hư còn cho là mình nghe lầm, đây là chuyện gì vậy trời?

Càn Khôn Bát Tuấn rõ ràng nhận ủy thác của hắn đi giết Nhậm Thương Khung, như thế nào lại biến thành một màn như vậy? Nhậm Thương Khung này đến cùng có bao nhiêu mị lực?

Có thể làm cho sát thủ giết người như ngóe tỉnh ngộ, rửa tay chậu vàng?

Hạng Thái Hư chửi ầm lên:
- Càn Nhất, ngươi thu tiền tài ta, lại giết thủ hạ của ta. Ngươi là bại hoại giới sát thủ, Càn Khôn Minh sẽ không bỏ qua ngươi!

Càn Nhất mặt không biểu tình:
- Càn Khôn Minh không buông tha ta, chỉ sợ ngươi không có cơ hội thấy!

Hạng Thái Hư cất tiếng cười to:
- Ha ha, như thế nào? Ngươi cho rằng, ngươi giết được ta hay sao? Ngươi cho rằng, Hạng Thái Hư ta sẽ không có lá bài tẩy khác sao?

Nhậm Thương Khung mặt không biểu tình, quát:
- Bắt hắn!

- Vâng!

Càn Nhất, Ly Tam, Tốn Ngũ, ba phương nhất thể, hướng Hạng Thái Hư vây công qua. Ba người này đều có thực lực Thần Thông ngũ trọng, mỗi một người, đều ngang cấp như Hạng Thái Hư. Ba người cộng lại, đương nhiên là viễn siêu qua Hạng Thái Hư.

Nhậm Thương Khung không muốn đêm dài lắm mộng, tay áo hất lên, hai đạo kim quang bắn ra, tham gia chiến đấu.

Lưu Kim khôi lỗi tham dự vào, Hạng Thái Hư càng thêm khốn khổ.

Mấy hiệp đã bị đánh cho thở hồng hộc, không hề có lực hoàn thủ.

Hạng Thái Hư ngửa mặt lên trời kêu to:
- Hình Thiên lão tổ, lão phu biết ngươi đã tới, còn không hiện thân, muốn xem lão phu bị chê cười sao?

Lúc này, Hạng Thái Hư cũng bất chấp mặt mũi.

Chỉ là, hắn lúc đó lại phân tâm. Lưu Kim khôi lỗi một trái một phải, đã quay quanh hông của hắn, kim quang khẽ quấn, trực tiếp đem toàn thân hắn buộc chặt.

Mà một gã Thần Thông cường giả còn lại, trực tiếp bị bảo đao Càn Nhất chém bay, chết không thể chết lại!

- Dừng tay!


Hư không gầm lên giận dữ, Hình Thiên lão tổ biết, nếu không hiện thân, thì cục diện không cách nào khống chế được.

Thiên Hình Đường rất nhiều chấp pháp giả, từ trên trời giáng xuống, đã rơi trên đầu thành, đem bọn người Nhậm Thương Khung bao vây.

Ánh mắt Nhậm Thương Khung âm trầm, nhàn nhạt nhìn qua bọn người Hình Thiên trước mặt. Từ Hình Thiên lão tổ, dưới có Hình Chiến lão tổ, Hình Không lão tổ, Hình Phong lão tổ...

Còn có Thiên Hình Trưởng lão, Thiên Hình Cung phụng...

Cơ hồ có thể nói, tinh anh của Thiên Hình Đường đã ra hết, Đội ngũ Chấp Pháp này, đại biểu cho điện phủ mạnh nhất của Thiên Các thập điện, quyền uy chấp pháp cao nhất.

- Hình Thiên lão tổ, ngươi không hảo hảo bế quan, tuổi lớn như thế, khắp nơi chạy tới chạy lui, không thấy mệt mỏi sao?

- Lớn mật, Nhậm Thương Khung! Ngươi thân là Lão tổ cấp cung điện của Thiên Các, lại quan báo tư thù, công nhiên tập kích thế lực thế tục, chứng cớ vô cùng xác thực, lúc này, ta xem ngươi còn chống chế như thế nào!

Hình Thiên lão tổ lần trước bị Nhậm Thương Khung áp chế, thật sự là một bụng lửa giận đến nay. Chỉ khổ nổi tìm không thấy cơ hội trả thù, tìm không thấy cơ hội xoay người.

Lần này, cuối cùng hắn cũng bắt được chứng cớ của Nhậm Thương Khung, hắn tự nhiên không có khả năng bỏ qua.

- Nhậm Thương Khung, ngươi cư cao tự ngạo, coi trời bằng vung. Có phải đem luật pháp Thiên Các, coi là cọng rơm cái rác rồi không? Thực cho rằng Thiên Các này, sẽ không có người trị được ngươi? Hôm nay, Thiên Hình Đường ta muốn thay trời hành đạo, đem cuồng đồ ngươi nắm bắt, dùng luật pháp Thiên Các, nghiêm trị ngươi!

Hình Chiến lão tổ cùng Nhậm Thương Khung là có thù riêng, một bộ ta là chính nghĩa, lên tiếng quát tháo.

Khóe miệng Nhậm Thương Khung hơi động một chút, khinh miệt nói:
- Vẫn là một bộ này sao? Thiên Hình Đường các ngươi có thể thay đổi khẩu hiệu khác được không? Lần nào cũng là thay trời hành đạo? Trước đó mất mặt còn chưa đủ sao? Bảo hộ phản đồ, chính là thay trời hành đạo của Thiên Hình Đường các ngươi sao?

- Ngươi…
Hình Chiến trong mắt phóng hỏa.

Hình Thiên lão tổ cản lại, đi lên trước, lông mày ngướng lên, quát:
- Nhậm Thương Khung, xem ra ngươi là chấp mê bất ngộ, đã không biết trời cao đất dày. Lúc này đây, ngươi công kích thế lực thế tục, chúng ta tận mắt nhìn thấy. Thiên Hình Đường đại biểu luật pháp Thiên Các, mặc dù ngươi là cung điện cấp Lão tổ, cũng không có khả năng làm việc thiên tư. Ngươi là thúc thủ chịu trói, hay là muốn Thiên Hình Đường ta tự mình động thủ?

- Tỉnh lại đi, Hình Thiên, chút bản lĩnh kia của ngươi, ta đã lĩnh giáo rồi. Ta ở chỗ này bất động, ngươi làm gì được ta sao? Còn nữa, Thiên Hình Đường ngươi trước đó bao che phản nghịch, có bao nhiêu tư lợi còn không có bàn giao tinh tường. Đến chỗ ta, Thiên Hình Đường ngươi nên co đầu lại, đừng chìa ra để mất mặt xấu hổ. Thiên Hình Đường ngươi không biết mất mặt, nhưng những cung điện khác đều cảm thấy mất mặt!

Nhậm Thương Khung một chút cũng không khách khí, đối với Thiên Hình Đường này, hắn chịu đã đủ rồi. Lần trước cho Thiên Hình Đường một bậc thang xuống đài. Không nghĩ tới, lần này Thiên Hình Đường cũng chấp mê bất ngộ như trước. Còn muốn mượn cơ hội này sinh sự?

Hình Thiên giận dữ:
- Tà thuyết mê hoặc người khác, bắt lại cho ta.

Đội ngũ Chấp Pháp của Thiên Hình Đường, rục rịch muốn động thủ.

Nhậm Thương Khung bỗng nhiên hét lớn một tiếng:
- Lớn mật!

Thần uy thúc giục, kim quang toàn thân bắn ra, cả người Nhậm Thương Khung như một thiên thần hạ phàm, tràn đầy uy thế, một người một kiếm, một mình ngăn cản Đội ngũ Chấp Pháp mấy trăm người của Thiên Hình Đường. Rất có khí thế một người đã đủ giữ ải, vạn người không thể khai thông.

- Hình Thiên, ngươi đã như vậy, xem bộ dáng là quyết tâm cùng ta đối nghịch! Tốt, Thiên Hình Đường ngươi không sợ mất mặt, ta đây sẽ đánh vào mặt ngươi lần nữa!

Nói xong, tay Nhậm Thương Khung hất lên, đem một ngọc giản ghi chép đánh qua, quát:
- Đây là chứng cứ Hạng Thái Hư cấu kết Càn Khôn Minh, vừa rồi hắn chính miệng thừa nhận. Hắn cấu kết sát thủ Càn Khôn Minh muốn đối phó ta, mưu hại cung điện cấp Lão tổ, đây là tội phản nghịch. Như thế nào, Thiên Hình Đường ngươi, hẳn là còn muốn trình diễn trò bảo hộ phản đồ nữa chứ?

Hình Thiên khẽ giật mình, nhận lấy linh phù kia nhìn lướt qua. Sắc mặt hơi đổi, nhưng miệng lại không phục:
- Nhậm Thương Khung, mặc dù Hạng Thái Hư hắn đã làm sai trước, ngươi cũng nên bẩm báo Thiên Hình Đường ta, do Thiên Hình Đường ta chấp pháp. Hạng Thái Hư này, cũng không phải tông môn nhiệm vụ, ngươi không có quyền chấp pháp?

- Nói lời vô nghĩa, ta lúc nào nói là chấp pháp?

Nhậm Thương Khung mắt trợn trắng lên:
- Ai muốn giết ta, ta muốn hắn chết không yên lành! Hình Thiên lão tổ, ta biết rõ trong lòng ngươi cũng cùng Hạng Thái Hư đồng dạng, muốn giết ta. Bởi vậy, nếu có một ngày ngươi ngu xuẩn như Hạng Thái Hư mà nói, ta cũng sẽ tru sát ngươi như tru sát Hạng Thái Hư!

- Thật ngông cuồng!
Hình Thiên lão tổ mắng to.

- Đúng vậy, ta chính là điên cuồng như thế. Đối với tiểu nhân vô sỉ như các ngươi, ta rất muốn điên cuồng!

Nhậm Thương Khung cười lớn một tiếng, quát:
- Hạng Thái Hư, đây là lần thứ hai ngươi rơi vào tay ta, lần này coi như thần tiên hạ phàm, cũng cứu không được ngươi!

Hạng Thái Hư chửi ầm lên:
- Nhậm Thương Khung, ngươi dám giết ta, Âm Dương Đạo tôn sẽ không bỏ qua cho ngươi! Nói cho ngươi biết, Hạng Thái Hư ta là chấu ngoại của Âm Dương Đạo tôn, cùng Âm Dương Đạo tôn là huyết nhục chí thân. Ngươi giết ta, chính là diệt sát huyết mạch của Âm Dương Đạo!

- Quản ngươi là yêu ma tà đạo gì, ngươi tội đáng chết vạn lần, Giết!
Nhậm Thương Khung vung tay lên, ý bảo Càn Nhất động thủ.

- Chậm đã!

Hư không bỗng nhiên truyền tới một thanh âm, đúng là Âm Dương Đạo tôn Hạ Tùng Linh:
- Nhậm Thương Khung, Hạng Thái Hư này, ngươi dám động hắn một sợi lông, lão phu sẽ đích thân diệt sát ngươi!!!


- Ha ha, là Đạo tôn, là Đạo tôn đại nhân!
Hạng Thái Hư đại hỉ.


Nhậm Thương Khung nghe thấy, biết Âm Dương Đạo tôn còn chưa có đến, tối đa cũng chỉ là trên đường tới, lập tức không chút do dự, lớn tiếng nói:
- Ta nói rồi, dù là thần tiên hạ phàm, cũng không thể cứu được ngươi!


Nói xong, cũng không gọi Càn Nhất.


Tay giương lên, một thanh Vạn Tượng Phi Đao trực tiếp bắn ra, ở trên cổ Hạng Thái Hư lướt qua.


Tròng mắt Hạng Thái Hư bỗng nhiên trợn tròn, vẻ mặt khó có thể tin! Hiển nhiên, hắn thật không ngờ, Nhậm Thương Khung dám trái mệnh lệnh của Đạo tôn, tự tay giết hắn!

Các chương khác:

Nguồn: tunghoanh.com/bat-hu-than-vuong/chuong-413-aJBaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận