Bất Hủ Thần Vương Chương 425 : Đại trận thần bí, ứng đối đại kiếp

Bất Hủ Thần Vương
Tác giả: Lê Thiên

Chương 425: Đại trận thần bí, ứng đối đại kiếp

Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp
Nguồn: metruyen.com







Hạ Tùng Ngâm thoáng như không thấy, Hạ Tùng Linh đối với Vưu Thiên Chiến lần này rất xem thường. Tất cả mọi người không phải là giao thiệp ngày một ngày hai. Vưu Thiên Chiến này cố làm ra vẻ, một bộ mãng phu, Hạ Tùng Linh sao lại không nhìn ra tâm tư của hắn?

Bỗng nhiên, Nguyên Tông Sư phía sau Vưu Thiên Chiến, cước bộ vừa động, đi tới trước mặt tam đại Đạo tôn, quỳ rạp xuống đất:
- Đệ tử Nguyên Tông Sư, khẩn cầu Âm Dương Đạo tôn ân xá tộc nhân của ta!

Nguyên Tông Sư thình lình quỳ xuống, cũng làm cho Vưu Thiên Chiến bất ngờ, quát to:


- Tông sư, ngươi làm gì vậy?

Nguyên Tông Sư nức nở nói:
- Đệ tử biết gia tộc phạm vào tội nghiệt, nhưng làm đệ tử, nếu như nhìn cha mẹ chịu tội, không có mặt mũi nào sống nữa.

Vưu Thiên Chiến tức đến tím mặt:
- Nghịch đồ, nghịch đồ a! Uổng công ta ngày thường dạy ngươi, chỉ điểm ngươi. Lần trước, ta nghĩ ngươi đã thấu triệt, khám phá hồng trần nghiệt duyên này, không nghĩ tới, ngươi vẫn chấp mê bất ngộ như thế. Mất mặt xấu hổ cũng quăng đến Âm Dương Thần Điện này rồi!

Nguyên Tông Sư dập đầu rơi lệ, không nói tiếng nào.

Hạ Tùng Linh mặt không chút thay đổi:
- Ngươi nếu sớm mấy ngày van cầu, là có thể, nhưng hôm nay đã chậm rồi.

Nguyên Tông Sư trong lòng đau nhói, sắc mặt tái nhợt đứng lên.

- Tông sư, ngươi mau trở về Sâm La Huyền Không Điện, chờ ta về xử lý!
Vưu Thiên Chiến giận không kiềm được.

Nguyên Tông Sư không nói một lời, nét mặt đờ đẫn đi ra ngoài.

Chờ Nguyên Tông Sư đi rồi, Nha Thần bỗng nhiên nhếch miệng cười một tiếng:
- Sư huynh, ta đi xem Tông Sư một chút, đứa nhỏ này tâm chí cùng hài tử bình thường không giống.

- Ừ, ngươi đi mắng hắn một trận, cho hắn một chút giáo huấn cũng tốt.
Vưu Thiên Chiến một bộ tức giận còn chưa tiêu.

Chờ Nha Thần đi rồi, Vưu Thiên Chiến nhịn không được hỏi:
- Tùng Linh lão ca, ngày đó ngươi từ đoạn đầu đài cứu nhiều người như vậy. Toàn bộ đều đưa đến Thiên Đoạn Sơn Mạch sao?

- Thế nào?
Hạ Tùng Linh khẩu khí đạm mạc.

- Chuyện Thiên Đoạn Sơn Mạch, là ngươi ta liên thủ. Những người đó đều là tinh anh, dù sao cũng phải lưu lại một số cho huynh đệ ta chứ?

Hạ Tùng Linh cười quái dị nói:
- Lưu cho ngươi? Ngươi cũng chớ chiếm tiện nghi, lúc ấy ở Thiên Hình Đường, sao ngươi không đi cứu người? Ta làm ác nhân, người lưu lại một phần cho ngươi sao?

Ngày đó cứu những người kia, đều là phản nghịch của năm đại phân đà, trừ Tần Bang của Thiên Mãnh phân đà bị Nhậm Thương Khung tại chỗ chém giết ra, còn dư lại một nhóm lớn, riêng Thần Thông cường giả, cũng có mười mấy tên.

Nhóm người này, đưa đi luyện chế yêu hóa chiến sĩ, tự nhiên là tài liệu cao nhất.

- Tùng Linh lão ca, tình thế ngày đó, ngươi cũng biết. Nếu như ta ra mặt, thì sao dạy môn hạ đệ tử? Tôn chỉ của Trảm Không Đạo ta, ta không thể dẫn đầu phá hư?

Vưu Thiên Chiến nói rất có đạo lý, Trảm Không Đạo tự xưng chém không hết thảy, nếu như Vưu Thiên Chiến hắn đi cứu tộc nhân đồ đệ, thì còn ra thể thống gì nữa?

Hạ Tùng Linh cười nói:
- Đó là chuyện không có biện pháp. Ngươi muốn người, tự mình nghĩ biện pháp đi tìm. Chủ ý đám người này, ngươi không cần nghĩ nữa.

Vưu Thiên Chiến thở phì phì nói:
- Nguyên Kỳ Lân là tộc nhân của đệ tử ta, giao cho ta, là chuyện hợp lý mà? Ta không cần nhiều, chỉ cần một cái!

- Không có thương lượng. Nguyên Kỳ Lân là Thần Thông ngũ trọng, ít nhất là một Đại soái yêu hóa chiến sĩ, ngươi còn dám đánh chủ ý đến người này sao.

Hạ Tùng Linh cười quái dị:
- Ngươi nếu như cố chấp đến vậy, ta cho ngươi một nhân tình, đem Ứng Vô Nhai cho ngươi.

Trong đám phản nghịch lần này, địa vị tối cao, thực lực mạnh nhất, chính là Nguyên Kỳ Lân, Hạ Tùng Linh tự nhiên không thể nào đem Nguyên Kỳ Lân chắp tay đưa cho Vưu Thiên Chiến.

- Phế vật Ứng Vô Nhai kia?
Vưu Thiên Chiến suy nghĩ một chút:
- Thôi thôi, có so với không có thì tốt hơn. Đem Ứng Vô Nhai chuyển cho ta đi. Bồi dưỡng tốt, ít nhất có thể thành Tướng quân yêu hóa chiến sĩ! xem tại t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

- Ngươi cũng thật là, ai cũng không cự tuyệt, chỉ cần là tiện nghi, không có gì là ngươi không chiếm.
Hạ Tùng Linh châm chọc nói.

Vưu Thiên Chiến cười ha ha:
- Có tiện nghi không chiếm, đó là khốn kiếp. Ngươi cảm thấy ta giống như khốn kiếp sao? Lần sau đi Thiên Đoạn Sơn Mạch, ta tự mình lấy Ứng Vô Nhai.

Nói xong, Vưu Thiên Chiến cười ha ha, nghênh ngang rời đi.

Tam Đại Đạo tôn của Âm Dương Đạo, nhìn Vưu Thiên Chiến rời đi, nét mặt cũng có chút phức tạp.


Hạ Tùng Linh thở dài nói:
- Người này giả ngây giả dại, thật là một hảo thủ.

- Không đúng sao? So với Lý Dật Phong tính tình vừa thối lại vừa cứng, thật muốn chơi, sợ rằng sẽ bị Vưu Thiên Chiến này đùa chết.

Hạ Tùng Phong cũng tràn đầy cảm xúc.

Ngược lại là Âm Dương Đồng Tử Hạ Tùng Ngâm, cười nhạt:
- Vưu Thiên Chiến này, quả thật không thể coi thường. Nguyên Tông Sư kia cũng vậy, thậm chí vào lúc này phối hợp Vưu Thiên Chiến diễn trò, còn nhỏ tuổi, tâm cơ như vậy, khó được khó được! Bất quá, ba trăm năm đại bỉ lần này, ta xem Vưu Thiên Chiến sẽ thiệt thòi rất lớn.

Hạ Tùng Linh cười hắc hắc nói:
- Tất nhiên là lỗ lã. Đao Bạch Vũ mạnh bao nhiêu ta không biết, nhưng mà Nhậm Thương Khung kia nếu như dự thi, Đao Bạch Vũ cũng chưa chắc chống đỡ được. Nhưng Nguyên Tông Sư kia, Đại Đạo tôn cảm thấy hắn diễn trò sao?

- Là diễn trò.
Giọng nói Hạ Tùng Ngâm rất khẳng định.

Hạ Tùng Linh trở về chỗ cũ, trong lòng có chút hiểu được, ngừng lại một chút, lúc này mới nói sang chuyện khác, hỏi:
- Đúng rồi, Đại Đạo tôn, thượng cổ sát trận kia, bố trí ra sao rồi?

- Nguyên lý vận hành Đại trận, căn bản là không có vấn đề. Bất quá, thượng cổ đại trận này bị phong ấn, nếu muốn khởi động, phải cần vô số linh thạch. Linh thạch dự trữ của Thiên Các, tối đa chỉ duy trì đại trận này một hai trăm năm.

- Một hai trăm năm, không phải là quá tốt sao?

Hạ Tùng Phong có chút lạc quan.

Hạ Tùng Ngâm lại nói:
- Ngươi quá lạc quan rồi. Mười vạn năm đại kiếp này, có lẽ là Thiên Trạch Thế Giới từ trước tới nay, nhân loại gặp phải nguy cơ lớn nhất. Đừng nói một hai trăm năm, rất có thể năm trăm năm, một ngàn năm, nhân loại cũng không nhất định có thể thay đổi đại cục!

- Nghiêm trọng như thế sao?
Hạ Tùng Phong cũng là sợ hết hồn.

- Ta chỉ là suy đoán, nhưng chưa hẳn là không chính xác. Nếu như bi quan hơn, nhân loại có thể vượt qua một kiếp này hay không, cũng là chưa nắm chắt.

Hạ Tùng Ngâm than nhẹ một tiếng:
- Nhị vị hiền đệ, đại trận kia, sau này các ngươi phải tập trung chú ý. Mặt khác, những sự tình sau này Tùng Linh sẽ thay ta quản lý. Trong khoảng thời gian này, ta tính bế quan, đánh sâu vào ngũ trọng. Ở trước đại kiếp này, có thể tiến vào hậu kỳ hay không, sẽ quyết định vận mệnh ngày sau của Âm Dương Đạo ta!

- Mặt khác, Vũ Cương, Hàn Hiên tu luyện, Tùng Linh ngươi thỉnh thoảng thúc dục một chút.

- Vâng, cung chúc đạo huynh bế quan có thành công, đột phá Đại Đạo ngũ trọng!

Hạ Tùng Ngâm thở dài nói:
- Tất cả tùy theo Thiên mệnh.

- Được rồi, Tùng Phong, trong khoảng thời gian này, ngươi phải nghĩ biện pháp, để điện phủ phía dưới, giục mỗi phân đà thu thập linh thạch, cấp bậc càng cao càng tốt. Linh thạch này, sẽ quyết định vận mệnh của Thiên Các chúng ta. Ít nhất, cũng phải thu thập đủ linh thạch để duy trì đại trận ba trăm năm!

- Vì sao là ba trăm năm?
Hạ Tùng Phong có chút nghi ngờ.

- Ba trăm năm sau, nếu như yêu tộc thế lớn, có xu thế nuốt cả Thiên Trạch Thế Giới, đến lúc đó, trong thiên hạ, không thể tiếp tục ngồi im. Nhân loại võ giả, sẽ đoàn kết chống cự, đến lúc đó, chúng ta cũng không có đường lui rồi.

Hạ Tùng Phong yên lặng gật đầu, như có điều suy nghĩ.

Trên Kiếm Vương Phong, Lý Dật Phong nhìn Bộ Thương Lãng một cái, cười nói:
- Có phải bị đả kích rồi hay không?

Bộ Thương Lãng bại hoại cười một tiếng:
- Đệ tử sớm đã thành thói quen, ở Đại Vương Ốc Sơn, đệ tử vẫn bị khinh thị, bị xa lánh. Qua nhiều năm như vậy, cũng không phải là không có ích? Hơn nữa, thí luyện năm đó, trừ Đao Bạch Vũ thiên phú siêu quần ra, còn lại mấy người xếp hạng cao hơn con, cũng không mạnh hơn bao nhiêu.

- Ha ha, tính cách này của ngươi, bề ngoài hỉ hả, nhưng nội tâm có kiên trì minh xác. Như vậy rất tốt, đủ giảm bớt áp lực bên ngoài, lại không thiếu hụt động lực.
Lý Dật Phong đối với Bộ Thương Lãng, vẫn tương đối thưởng thức.

- Thương Khung, thực lực của ngươi, sư tôn cũng không cần quan tâm. Cách ba trăm năm đại bỉ này, còn chưa tới nửa năm, ta dẫn Thương Lãng sư huynh ngươi, đi đặc huấn một thời gian ngắn. Truyền cho hắn một số kỹ xảo chiến đấu, cũng cho những tên kia biết, Lý Dật Phong ta có thể độc lập chống đỡ Chân Kiếm Đạo, không phải là hư danh!

Nhậm Thương Khung gật đầu:
- Vâng, đệ tử vừa lúc cũng có một số việc vặt cần xử lý.

Sau khi từ biệt Kiếm Vương Phong, Nhậm Thương Khung trở lại thượng cổ động phủ.

Tới Âm Dương Thần Điện lần này, Nhậm Thương Khung chợt nhớ tới ngày đó ở Hắc Thạch Thành của Địa Chu phân đà, Mục Thiên Cơ đã từng nói một chuyện, nói là xem xét thiên cơ, suy tính ra đại kiếp.

Chuyện này, Nhậm Thương Khung vẫn nhớ trong lòng. Nhớ lúc ấy Mục Thiên Cơ từng nói, thiên cơ hiện ra, đại kiếp này đến từ hai phương hướng.

Một là đến từ Tu La Hải Vực; một phương hướng khác, là đến từ hướng tây bắc, cũng chính là Thiên Các tổng bộ.

Lần này ở Âm Dương Thần Điện biết được, đại kiếp này, tất nhiên là hoạ ngoại xâm. Thái độ của Âm Dương Đạo cùng Trảm Không Đạo rất rõ ràng, một khi đại kiếp không thể nghịch chuyển, Thiên Các sẽ buông tha chống cự, buông tha phần lớn bình dân của Thiên Các.

Nhậm Thương Khung trong lòng thở dài, đến lúc này, hắn cơ hồ đã có thể đoán được, trong trận đại nạn này, sẽ có vô số bình dân hóa thành oan hồn.

Nhậm Thương Khung mặc dù không muốn nhìn thấy chuyện này, nhưng mà, hắn cũng biết, trừ khi tất cả tông môn của Thiên Trạch Thế Giới đoàn kết, nếu không, đại thế hình thành, bất kỳ người nào, cũng không cách nào nghịch chuyển đại thế này!

- Thôi, loạn thế tương lai này, người người đều cầu tự bảo vệ mình. Chỉ cần mọi việc ta làm không thẹn với lương tâm, thì không cần nghĩ nhiều.
Nhậm Thương Khung hôm nay, để ý nhất, chính là tung tích phụ thân.

Chuyện này, hắn phải điều tra rõ ràng. Bởi vì cái gọi là, thù cha bất cộng đái thiên, chuyện này, nếu không điều tra rõ ràng, cả đời hắn khó có thể an lòng.

Cho nên, hắn quyết định, đầu tiên phải hướng Khúc Trung Hòa, Phó thống lĩnh của Nghênh Tân Các hạ thủ. Nhớ Điền Trường Sinh từng nói, chuyện ngày đó, trừ Đao Bạch Vũ cùngTông Không Sân ở đây, còn có nhóm người Nguyên Bạch Lộc cùng Khúc Trung Hòa cũng có mặt.

Khúc Trung Hòa này, địa vị thấp nhất, lại dễ hạ thủ nhất!

Các chương khác:

Nguồn: tunghoanh.com/bat-hu-than-vuong/chuong-425-wSBaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận