Bất Hủ Thần Vương Chương 446 : Ngũ đại trưởng lão

Bất Hủ Thần Vương
Tác giả: Lê Thiên

Chương 446: Ngũ đại trưởng lão

Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp
Nguồn: metruyen.com



Tô Thần nghe nói tập thể khách khanh Trưởng lão mời Nhậm Thương Khung dự tiệc, trong nội tâm liền biết nội tình. Những khách khanh trưởng lão này, là bởi vì Nhậm Thương Khung mới đến, thần thần bí bí, lại có đãi ngộ cao nhất, trong nội tâm thấy không công bằng.

Lập tức tới chỗ Nhậm Thương Khung, cười nói:
- Thương Khung trưởng lão, ta cùng ngươi đi dự tiệc. Những thứ này, chỉ sợ là muốn nhiều người ăn hiếp ít người. Thăm dò ngươi sâu cạn, sau đó ra oai phủ đầu.

Tô Thần xung phong nhận việc, Nhậm Thương Khung tự nhiên không phản đối.

Người phát khởi yến hội này, là một khách khanh Trưởng lão thâm niên, tên là Tiếu Canh, ở Đan Tiên Đông Điện đảm nhiệm khách khanh Trưởng lão, đã gần một trăm năm mươi năm.



Không thể không nói, ở vị trí khách khanh trưởng lão này, thời gian dài như vậy vẫn không lui ra, Tiếu Canh trưởng lão này đúng là một nhân vật.

Cũng bởi vì tư cách lão, cho nên đối với Nhậm Thương Khung mới đến, một bước lên trời, trực tiếp đạt được đãi ngộ cao nhất như hắn, hắn cảm thấy trong nội tâm có chút không công bằng.

Hắn là phấn đấu trên trăm năm, mới từng bước một đạt được cấp bậc đãi ngộ này.

Giờ phút này, trong phủ Tiếu Canh trưởng lão, bốn khách khanh trưởng lão khác đều đã đến. Những khách khanh trưởng lão này, trở thành khách khanh trưởng lão của Đan Tiên Đông Điện không lâu, dài thì hơn bảy tám chục năm, ngắn thì hai ba mươi năm đều có.

Tiếu Canh trưởng lão ngồi ở chủ vị, đầu đầy tóc trắng, một đôi mắt nhìn như quanh năm không tỉnh, nhưng ngẫu nhiên chuyển động thoáng một chút, lại tràn đầy thâm thúy, phảng phất chuyện trong thiên hạ này, không có chuyện gì hắn không biết.

Bốn gã trưởng lão khác, ba nam một nữ, đều ăn mặc theo cách khách khanh trưởng lão của Đan Tiên Đông Điện, tuổi thoạt nhìn cũng cao thấp không đều.

- Tiếu lão, lần này điện chủ đại nhân bổ nhiệm trưởng lão mới, lai lịch tựa hồ rất thần bí ah. Đến nay, ngay cả thân phận của hắn cũng không công bố.

Khách khanh trưởng lão lên tiếng, ăn mặc kiểu văn sĩ, đong đưa một cây quạt giấy, tướng mạo thanh tĩnh, bộ dáng có chút tự đắc.

Một khách khanh trưởng lão đầu trọc khác, tức giận bất bình nói:
- Không rõ lai lịch, lại trực tiếp cho hắn đãi ngộ cao nhất. Chúng ta tân tân khổ khổ vài chục năm, bây giờ chỉ có đãi ngộ nhị lưu, thậm chí tam lưu! Chẳng lẽ người mới tới, công lao có thể vượt qua Tiếu lão?

Khách khanh trưởng lão ăn mặc kiểu văn sĩ, tên là Từ Huân; mà trưởng lão đầu trọc này, tên là Lương Vô Cực.

Lương Vô Cực này, ở bên trong tất cả khách khanh trưởng lão, tính tình táo bạo nhất, cũng là kẻ không kín miệng nhất.

Mà nữ trưởng lão duy nhất lại cười ha ha nói:
- Lương trưởng lão nóng lòng rồi. Nơi này có Tiếu lão làm chủ, ngươi gấp cái gì? Có thể cùng Tiếu lão sánh vai hay không, chờ chút nữa sẽ biết. Ngươi bây giờ như vậy, người kia sẽ rất khó chịu.

Lời này nói không sai, lại mang vài phần ý tứ hàm xúc.

- Mẹ nó, ta chính là không phục. Lão tử vất vả nhiều năm như vậy, không ngờ lại kém một gia hỏa mới đến? Hắn dựa vào cái gì đãi ngộ cao hơn ta?

Một trưởng lão thân thể khô héo, dung mạo bình thường, giống như một anh nông dân, hừ nhẹ một tiếng:
- Lương trưởng lão, ngươi còn chưa thấy qua hắn, làm sao biết hắn không có tư cách? Hà tiên cô nói rất đúng, nơi này có Tiếu lão làm chủ, chúng ta căn bản không cần phải kích động như vậy.

Nữ trưởng lão kia họ Hà, ở Kính Nguyệt thành hành y tế thế, danh tiếng rất tốt, bởi vậy được người địa phương gọi là Hà tiên cô.

Hà tiên cô mỉm cười:
- Vẫn là Điền trưởng lão bảo trì bình thản.

Trưởng lão có dung mạo bình thường kia, họ của hắn cũng như tướng mạo, họ Điền, tên Sinh Căn. Đại danh Điền Sinh Căn.

Ở bên trong năm đại khách khanh trưởng lão này, đãi ngộ của Điền Sinh Căn là thấp nhất, chẳng qua hắn không có ôm oán, bình thản chịu đựng gian khổ, cần cù chăm chỉ, là khách khanh trưởng lão được công nhận là con bò già, chịu mệt nhọc.

Tiếu lão nghe bốn người này đều tỏ thái độ qua, đại khái đã biết những người này nghĩ gì, thú vị nhìn qua Điền Sinh Căn, cười ha hả nói:
- Điền lão đệ, đãi ngộ bây giờ của ngươi, là đãi ngộ tam cấp? Qua nhiều năm như vậy, ngươi cũng không có một câu oán hận, lẽ ra, cũng nên tiến thêm một bước.

Khẩu khí Tiếu lão, có một loại hấp dẫn, còn có mấy phần kích động.

Ngược lại là Điền Sinh Căn kia, mặt không biểu tình, bộ dạng không bi không hỉ, phảng phất đang nói không phải sự tình của hắn, nhàn nhạt nói:
- Ta tiến vào Đan Tiên Đông Điện, thời gian mới ba mươi năm, công huân không nhiều, cống hiến rải rác, có thể có đãi ngộ như hôm nay, đã là không tệ.

Ngụ ý rằng, hắn đối với tăng đãi ngộ lên, cũng không có bao nhiêu hứng thú.

Tiếu lão đụng phải một cây gỗ cứng, vốn muốn dùng kế này, thống nhất thái độ năm người ở đây. Lại không nghĩ rằng, Điền Sinh Căn lại không hợp tác.

Lương Vô Cực khinh thường cười một tiếng, hiển nhiên đối với thái độ của Điền Sinh Căn này, có chút bất mãn, thậm chí cảm thấy hắn bề ngoài trung thực, kỳ thật dối trá vô cùng.

Tất cả mọi người là khách khanh trưởng lão, người nào không biết lẫn nhau? Bày đặt đãi ngộ cao hơn không muốn, thiên hạ có người ngu như vậy sao?

Hà tiên cô cười mà không nói, không phát biểu ý kiến. Mà Từ Huân trưởng lão, thì đong đưa cây quạt, phảng phất trong phòng này rất nóng, bộ dạng việc không liên quan đến mình.

Nhìn thấy tràng diện có chút căng thẳng, Tiếu Canh trưởng lão cười nói:
- Mọi người khó có khi tụ lại, cũng không cần quá câu thúc, có ý kiến gì, cũng có thể nói một câu. Lão phu ý định mấy ngày nữa đi bái kiến điện chủ, có một số việc, cũng cần phải nhắc tới.

Khách khanh trưởng lão, luận địa vị hiển nhiên không bằng chính thức. Nhưng mọi thứ đều có ngoại lệ. Ví dụ như Tiếu Canh trưởng lão, là tư cách lão, tư lịch ở Đan Tiên Đông Điện, so với rất nhiều chính thức trưởng lão còn cao hơn, bởi vậy, cho dù rất nhiều chính thức trưởng lão thấy hắn, cũng phải nể ba phần mặt mũi.

Nguyên nhân chính là như thế, Tiếu Canh ở trước mặt điện chủ Xích Hằng Vũ, cũng là nhân vật có quyền lên tiếng. Cũng chỉ có hắn, mới có thể cùng Xích Hằng Vũ cò kè mặc cả. truyện copy từ tunghoanh.com

Đổi lại là những khách khanh trưởng lão khác, mặc dù ở nơi này có chút bực tức, nhưng nếu tới trước mặt điện chủ đại nhân, khó tránh khỏi có chút khẩn trương, có chút câu thúc.


Từ Huân trưởng lão cười nói:
- Tiếu lão thả con tép, bắt con tôm, mọi người có thể nắm lấy cơ hội này ah. Các ngươi không nói? Ta đây lên tiếng trước. Đãi ngộ ta bây giờ cũng là đẳng cấp thứ ba. Lại nói tiếp, ta ở Đan Tiên Đông Điện đã năm mươi năm. Đãi ngộ cho dù không tăng lên, nhưng linh điền của ta chỉ có mười mẫu? Ta gần đây trồng nhiều Linh dược, số linh điền này, thật là có chút thiếu thốn ah.

Lương Vô Cực thì càng không khách khí:
- Ta không có lời khác, ta bây giờ không dám lấy đãi ngộ cao nhất, nhưng đãi ngộ đẳng cấp thứ hai, ta phải có!

Nói xong, Lương Vô Cực nhìn về phía Hà tiên cô.

Hà tiên cô khẽ cười nói:
- Lương trưởng lão, ngươi nhìn ta làm gì? Trên mặt ta có hoa sao?

Lương Vô Cực cười quái dị:
- Trên mặt ngươi không có hoa, nhưng toàn thân cao thấp đều có hoa. Lão Lương ta từ khi nhìn thấy ngươi, vẫn cảm thấy xem không đủ.

Lời này có vẻ khinh bạc vô cùng, nhưng Hà tiên cô lại nhẹ nhàng cười cười, như tiểu cô nương cười khanh khách, cũng không tức giận, chỉ nói:
- Miệng là của ngươi, nói sao mà chẳng được.

Kỳ thật, Hà tiên cô lại biết rõ, Lương Vô Cực xem nàng, hơn phân nửa là bởi vì Hà tiên cô nàng hưởng thụ, là đãi ngộ cấp thứ hai. Lương Vô Cực xem ra, hắn cống hiến không ít hơn Hà tiên cô.

- Hà Tiên cô, ngươi có ý kiến gì không?
Tiếu lão tươi cười hòa ái hỏi thăm.

Hà tiên cô khanh khách một tiếng:
- Ta đãi ngộ cấp thứ hai đã rất thỏa mãn. Không thể cùng Tiếu lão ngang hàng a? Người có tâm này, ta cũng không có gan nhận.

Tiếu lão hết sức hưởng thụ loại tâng bốc này, cười ha hả nói:
- Tiên cô, ngươi hành y tế thế, nói đến nhân khí, coi như là ta, cũng không kịp ngươi ah. Cho ngươi đãi ngộ cao nhất, cũng là chuyện nên làm.

- Được rồi, tiểu nữ không có phúc duyên lớn như vậy, bây giờ đã rất thỏa mãn rồi. Yêu cầu cao hơn, cũng không dùng được.

Hà tiên cô rất biết nói chuyện, cũng không muốn đắc tội với ai.

Năm người đang bàn bạc, thì Dược Đồng phía ngoài báo lại:
- Lão gia, bên ngoài có người cầm thiệp mời, nói đến dự tiệc.

- Mời.
Tiếu Canh cười nhạt một tiếng, trong lòng tự nhủ rốt cục đã đến, nói là mời, nhưng bước chân bất động, hiển nhiên không có ý định tự mình ra ngoài đón khách.

Nhưng dược đồng kia không có rời khỏi, mà ấp úng nói:
- Bên ngoài là tới hai người.

- Hai người?
Tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.

- Đúng vậy, một cái tự xưng là khách khanh trưởng lão, còn lại là Tô Thần trưởng lão.

- Tô Thần? Hắn tới làm gì?
Khẩu khí Lương Vô Cực có chút khó chịu.

Tiếu lão hơi sững sờ, nhưng lại cười nói:
- Tốt, Tô Thần trưởng lão, là tâm phúc của điện chủ đại nhân, hắn tự mình đến, chúng ta cũng không thể chậm trễ. Tất cả mọi người ra cửa nghênh đón.

Bọn hắn có thể không nể mặt tân trưởng lão, nhưng không thể không nể mặt Tô Thần.

Dù sao, Tô Thần không phải đơn giản là một trưởng lão của Đan Tiên Đông Điện, hắn còn là tâm phúc của điện chủ đại nhân.

Từ xưa đến nay, địa vị của tâm phúc đều không tầm thường, hơn nữa rất có thể là người nối nghiệp, nhân vật như vậy, cho dù là Tiếu lão, cũng đắc tội không nổi.

- Ha ha, Tô trưởng lão, hôm nay là ngọn gió nào, đem ngươi thổi tới đây? Khó được khó được, Tiếu lão ta những ngày này thường nói Tô trưởng lão tuổi trẻ tài cao, định rảnh rỗi sẽ đến nhà bái phỏng. Không nghĩ tới... Ha ha, thật sự là khách quý, khách quý, mời mời mời.

Tiếu Canh không hổ là người từng trải, lão hồ ly, rõ ràng quan hệ cùng Tô Thần bình thường, giao tình rất nhạt, thế nhưng mà nói gần nói xa này, lại lộ ra hết sức thân mật, hơn nữa lại rất tự nhiên.

Công lực bậc này, không phải người bình thường có thể làm được.

Hơn nữa, quan trọng nhất chính là, hắn thân mật hàn huyên cùng Tô Thần như thế, lại phảng phất đã quên một chuyện, tân khách khanh trưởng lão mới là khách hắn mời.

Kể từ đó, bất động thanh sắc, liền đem Nhậm Thương Khung gạt ở một bên, hoàn toàn dấu diếm dấu vết. Lôi kéo Tô Thần trưởng lão đi vào trong.

Tô Thần trưởng lão là người thông minh, xem xét tình hình này, dưới chân tựa như mọc rể, vẫn không nhúc nhích, Tiếu Canh nhẹ nhàng kéo một cái, rõ ràng không có di chuyển.

Bởi vậy, thế cục liền lộ ra có chút lúng túng. Vốn chủ nhân kéo cánh tay khách nhân, là một động tác thân mật, khách nhân cần phải phối hợp với chủ nhân, thuận thế đi theo, như vậy mới có vẻ khách chủ hài hòa.

Thế nhưng mà hắn lại đứng im, tràng diện lập tức lộ ra chút quái dị.

Tiếu Canh trong lòng khẽ động, nhưng lại bất động thanh sắc, cười ha ha nói:
- Tô trưởng lão, chẳng lẽ xem thường rau dưa trong phủ Tiếu lão ta?

Vốn khóe miệng Tô Thần mỉm cười, nhưng giờ phút này lại không biểu tình:
- Tô mỗ không mời mà tới, thật ra là tới cùng Lưu Kim trưởng lão tham gia náo nhiệt.

- Lưu Kim trưởng lão?

Mọi người không khỏi hướng Nhậm Thương Khung nhìn lại, trong nội tâm đều minh bạch. Nhìn trận thế này, nguyên lai Tô Thần trưởng lão mất hứng, là vì Tiếu lão không chào đón khách nhân!

Các chương khác:

Nguồn: tunghoanh.com/bat-hu-than-vuong/chuong-446-reCaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận