Chiến Thiên Chương 29 : Hùng đảm diệu dụng (diệu dụng của mật gấu )

Chiến Thiên
Tác giả: Thương Thiên Bạch Hạc

Quyển 1 : Thánh quả truyền nhân.
Chương 29 : Hùng đảm diệu dụng (diệu dụng của mật gấu )

Dịch : Chiến Thiên
Biên : Tiểu Phương
Nguồn :Kiemgioi
Đêm đó, Trịnh Thành Liêm quả nhiên nấu một bàn mỹ vị ê hề, mời một nhà Dư Kiến Thăng cùng Lâm Đình đến đánh chén tơi bời trong vườn .

Mẫu thân Trịnh Hạo Thiên đa mất từ rất sớm vì bị bệnh, bản thân hắn tất cả đều là được một tay cha nuôi nấng cho đến trưởng thành. Mà thân thế Lâm Đình lại còn thê lương hơn vài phần, mẹ của hắn cũng bởi vì bệnh mất, mà phụ thân vào năm hắn năm tuổi một mình vào núi rồi sau đó không bao giờ thấy quay trở về nữa.

May mắn hắn còn có một thúc thúc thân làm săn sư, người này cùng Dư Kiến Thăng và Trịnh Thành Liêm kết tình giao hảo, cho nên đem Lâm Đình phó thác cho Dư gia chăm sóc, mà hai vợ chồng Dư Kiến Thăng đối với hắn cũng coi như con đẻ của mình, cũng không thiên vị. Cho nên lúc mời một nhà Dư Kiến Thăng, chẳng khác nào cũng mời Lâm Đình lại đây.



Đến buổi tối, tuy rằng tâm cảnh Trịnh Hạo Thiên còn không có hoàn toàn bình phục, nhưng là so với lúc ban đầu kiến huyết đã tốt hơn nhiều rồi. Ít nhất hắn ăn cái gì sẽ không tiếp tục bởi vì mùi huyết tinh mà nôn mửa.

Thói quen là một cái gì đó đáng sợ, một khi đã bắt đầu thích ứng rồi, cho dù là tiếp tục chuyện tình huyết tinh cũng đều tập mãi thành thói quen.

Sau khi một nhà Dư Kiến Thăng ra về, Trịnh Thành Liêm lấy từ trong phòng ra một vật giao cho nhi tử, nói : "Hạo Thiên, đây là mật gấu, ngươi cầm lấy dùng đi."

Con ngươi Trịnh Hạo Thiên hơi hơi sáng ngời lên, nói : "Cha, ngài không phải từng nói là trước khi mười lăm tuổi tốt nhất không nên dùng mật gấu sao."

Mật gấu là vật đại bổ, cho dù là đối với người luyện võ mà nói, cũng là thứ tốt hiếm có. Bất quá, bởi vì thứ này đại bổ, cho nên người bình thường lúc tuổi nhỏ không nên dùng, nếu không hoả khí thịnh vượng quá mức không phải là chuyện tốt .

Trịnh Thành Liêm mỉm cười, nói : "Trước kia không cho con dùng, là sợ thân thể của con ăn không tiêu. Bất quá thôn trưởng nói, xem biểu hiện từ lần này con vào núi, dùng mật gấu hẳn là không có bất cứ vấn đề gì, chỉ có lợi, không có tai hoạ ngầm."

Trịnh Hạo Thiên trịnh trọng gật đầu một cái, cầm túi mật gấu đã rửa sạch, trực tiếp nuốt luôn xuống. Tuy rằng trước kia hắn chưa bao giờ dùng qua mật gấu, nhưng cũng biết thứ này rất đắng cơ hồ không cách nào nhai vào miệng, chỉ có toàn bộ nuốt xuống, mới không khó chịu.

Trịnh Thành Liêm phất phất tay, nói : "Con lần này vào núi cũng mệt mỏi, sớm một chút trở về phòng nghỉ ngơi đi thôi, ngày mai luyện võ không thể gián đoạn."

Trịnh Hạo Thiên lên tiếng, hai ba bước chân liền quay về trong phòng, hắn cũng không có nghỉ tạm theo lời như phụ thân, mà là ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu vận chuyển chân khí.

Ở trong ba thiếu niên chơi cùng nhau, Dư Uy Hoa cùng Lâm Đình đều dùng qua mật gấu, bọn hắn nói qua, thứ này đối thân thể quả thật rất tốt, tuy rằng không thể trực tiếp gia tăng chân khí, nhưng có thể tăng thể chất. Mà người thể chất càng mạnh, mỗi ngày chân khí sinh ra lại càng nhiều, ngày sau thành tựu tự nhiên cũng càng cao.

Hơn nữa, sau lúc dùng mật gấu, tốt nhất chính là lập tức vận chuyển chân khí, điều này mới có thể đủ đem toàn bộ mật gấu dốc sức kích phát, nếu để cho mật gấu ở trong bụng tự nhiên phát huy tác dụng, như vậy này công hiệu sẽ giảm đi rất nhiều.

Lúc này, Trịnh Hạo Thiên hai mắt nhắm nghiền, chân khí trong cơ thể bắt đầu liên tiếp vận chuyển. Hiện giờ chân khí đã trở biến thành ngưng thực, gây cho hắn một loại cảm giác rất nặng. Bất quá, so với cảnh giới săn sư có thể phóng chân khí ra ngoài đả thương địch thủ khoảng cách tựa hồ còn kém một chút.

Nhưng Trịnh Hạo Thiên cũng không nóng nảy, bởi vì hắn tin chắc, chỉ cần không ngừng tiếp tục tu luyện, khẳng định sẽ có một ngày nước chảy thành sông. Mơ hồ, trong bụng bắt đầu chậm rãi nóng lên . Đây là chân khí vận chuyển kích thích đến tràng vị, phản ứng sau lúc gia tốc tiêu hoá.

Đương nhiên, nếu không phải có mật gấu ở trong bụng, hiệu quả cũng tuyệt đối không có rõ ràng như vậy. Nhiệt khí, đại lượng nhiệt khí từ trong bụng tràn ngập đi ra. Tuy nói Trịnh Hạo Thiên sớm có chuẩn bị, nhưng lúc này vẫn hoảng sợ.

Trước kia mỗi lần dùng thịt gấu, cũng đều sinh ra một ít nhiệt lưu, nhiệt lưu này lưu thông vận hành qua kinh mạch đến ẩn núp khắp mỗi ngõ ngách thân thể. Hơn nữa khi hắn tu luyện, luồng nhiệt lưu này chậm rãi chuyển hóa thành chân khí.

Đương nhiên, số lượng nhiệt lưu chân chính chuyển hóa thành chân khí cũng không nhiều, bởi vì tuyệt đại bộ phân đều là bị thân thể tiêu hoá, làm cho lực lượng của hắn tăng thêm đạt được đến một cảnh giới không thể tưởng tượng nổi.

Tuy nhiên, lần này nhiệt lượng từ trong toàn bộ mật gấu tràn ngập ra khác hoàn toàn. Ở dưới sự dẫn dắt của chân khí của, nhiệt lượng này cũng không có tản phát đến bên trong nhục thể, mà là dọc theo kinh mạch toàn bộ hội tụ vào trong đan điền.

Cho dù là ở trong tình trạng nhập định, Trịnh Hạo Thiên cũng có một loại cảm giác kinh hỉ tột cùng . Tình huống như vậy hắn lần đầu gặp được, ngay cả hắn cũng không thể nói rõ cuối cùng là chuyện tốt hay không.

Bất quá cũng may thân thể hắn đối với cái loại nhiệt khí này đã là tương đối quen thuộc, sau khi nhiệt lưu đi tới trong đan điền, toàn bộ chân khí nhất thời bắt đầu tự hành vận động.

Trước kia lúc tu luyện chân khí, ở trong người vận chuyển một vòng cũng bất quá chỉ có thể thu thập được một chút nhiệt lưu hơn nữa cũng không chuyển hóa thành tân chân khí. Nhưng lúc này lại đã xảy ra biến hóa cực lớn, tất cả nhiệt lưu sinh ra từ bụng một khi đi tới trong đan điền, nhất thời liền tự nhiên mà vậy chuyển biến thành chân khí, cả quá trình không có nửa điểm đình trệ, tự nhiên như trời đất sinh ra vậy.

Công hiệu của mật gấu rõ ràng vượt xa tưởng tượng của Trịnh Hạo Thiên, nhiệt lưu trong bụng phảng phất là cuồn cuộn không dứt mạnh mẽ tuôn ra.

Kỳ thực, công hiệu một cái mật gấu đương nhiên không có lớn như vậy, chính là Trịnh Hạo Thiên trước kia cũng đã quen dùng thịt gấu gây ra toàn bộ lượng nhiệt lưu hàm chứa trong hắn, cho nên sau lúc hắn dùng mật gấu, liền gặp cảm thấy được loại nhiệt lượng này đạt tới một mức độ khó có thể tưởng tượng.

Bên trong đan điền, chân khí nguyên bản cũng chưa tràn đầy bắt đầu trở nên càng thêm dồi dào cùng ngưng thực dầy nặng. Trịnh Hạo Thiên hít khí thật sâu, trên khuôn mặt của hắn mơ hồ tràn ngập bốc lên một phiến triều hồng khác thường, cho đến cả người tựa hồ cũng cảm nhận được cỗ nhiệt lượng này mà trở nên phát đỏ lên.

Bất quá, đó cũng không phải màu máu đỏ khủng bố doạ người, mà là một loại sắc mầu hồng nhuận đại biểu cho sự khỏe mạnh. Hắn vứt bỏ hết thảy tạp niệm, tập trung toàn bộ tinh lực.

Càng ngày càng nhiều nhiệt lưu dũng mãnh vào đan điền, dưới sự lưu chuyển chân khí, nhanh chóng biến thành tân chân khí. Chúng nó khoan khoái trào ra đan điền, men theo hắn kinh mạch trong cơ thể bắt đầu chạy toán loạn trong cơ thể.

Khi một luồng tân chân khí sinh ra đến lần thứ hai phản hồi đan điền là lúc Trịnh Hạo Thiên triệt để yên tâm.

Chân khí này cũng không có như hắn lo lắng một lần nữa biến thành nhiệt lưu bị thân thể hấp thu, mà đã chân chính đã trở thành chân khí trong cơ thể hắn, làm cho hàm lượng chân khí của hắn tiến lên từng bước phát triển to lớn.

Cũng không biết qua bao lâu, nhiệt lưu trong bụng rốt cục toàn bộ tiêu thất.(tiêu thất: biến mất) Mở ra hai mắt, ở một khắc này, mắt của hắn rõ ràng sáng hơn một ít so với trước kia.

Diệu dụng của mật gấu rất nhiều, trong đó có tác dụng sáng mắt, tuy nói Trịnh Hạo Thiên đem tuyệt đại bộ mật gấu đều chuyển biến thành chân khí, nhưng là vẫn còn có một chút xíu tác dụng tốt khác đối với thân thể hắn.

Hắn vươn một bàn tay, nhẹ nhàng đặt tại đan điền, tất cả phát sanh vừa rồi đã làm trong tim của hắn trở nên cực kỳ kích động.Hít khí thật sâu, Trịnh Hạo Thiên rốt cục bình tĩnh lại.

Hắn do dự một chút, lại như vậy bắt đầu vận chuyển đan điền khí . Ngay sau đó, hắn bên ngoài thân thể cũng nhất thời đã xảy ra biến hóa cực kỳ kỳ diệu.

Khi hắn thao tác vận hành chân khí từ bên trong đan điền đến ngực bụng, hơn nữa không ngừng thử cách ngưng thực thêm dày, da thịt nơi này lập tức phồng lên, giống như là ở dưới làn da ẩn dấu một con chuột nhỏ.

Trịnh Hạo Thiên trong lòng mừng như điên, tinh thần của hắn chấn động, suýt nữa làm một hơi khí này tan đi. Cũng may hai năm cố gắng vẫn chưa uổng phí, hắn rất nhanh thu liễm tâm thần, lại một lần nữa thao tác.
Bỗng nhiên, con chuột nhỏ này bắt đầu không ngừng di chuyển, chạy tán loạn ở dưới làn da của hắn .

Sau khi dạo qua một vòng gần như khắp nơi trên cơ thể, Trịnh Hạo Thiên thu hồi tâm niệm, con chuột nhỏ nhất thời tiêu tán vô tung tại chỗ, biến thành từng tia chân khí trở về đan điền.

Đây là biểu hiện chân khí đã đạt đến cường độ nào đó, khi đánh giáp lá cà, chỉ cần đề tụ một ngụm khí ở đan điền, là có thể hình thành phòng ngự ở trong người, khi gặp Độn khí (khí cùn, khí không sắc bén) đả kích có thể cam đoan thân thể lông tóc không tổn hao gì.

Nếu là có thể đủ mạnh tiến thêm một bước, có thể làm chân khí trong cơ thể là phóng ra ngoài đả thương địch thủ. Khi đó tất cả lực phá hoại sinh ra quả là chân chính nghe rợn cả người .

Đương nhiên, có thể làm được chân khí phóng ra ngoài đả thương địch thủ, thì phải là thủ đoạn của săn sư, còn không phải hiện giờ Trịnh Hạo Thiên có thể với tới.
truyện copy từ tunghoanh.com
Sau lúc dùng mật gấu, lại có thể làm chân khí tăng nhiều. Tuy rằng không biết làm như vậy có hay không di chứng, nhưng là từ trước mắt mà xem, đây tuyệt đối là một việc tương đối đáng mừng.

Tu luyện chân khí là một việc buồn tẻ, làm từng bước, trừ phi là dùng một vài thiên tài địa bảo, nếu không không có đường tắt mà theo. Đây cũng là duyên cớ lớn nhất giải thích vì sao đệ tử nhà cao cửa rộng đại phiệt tràn ngập ra số thiên tài hơn xa đệ tử bình dân.

Bởi vì tuyệt đại đa số tài nguyên tu luyện đều bị thế lực to lớn này lũng đoạn, các đệ tử bình dân chỉ có thể bằng vào cố gắng của mình mà tu luyện, trừ phi là chân chính trời sinh kỳ tài hoặc là vận khí tốt đến nghịch thiên tìm được thiên địa chí bảo, nếu không ở tốc độ tu luyện căn bản là đừng nghĩ đánh đồng cùng với đệ tử trong đại môn phái, đại gia tộc.

Trịnh gia ở thôn Đại Lâm xem như giàu có, nhưng Trịnh Thành Liêm lại không thể cung cấp cho nhi tử đan dược có thể đủ tăng lên chân khí, chỉ có để cho hắn chậm rãi tu luyện, không ngừng tích lũy chịu đựng. Nếu Trịnh Hạo Thiên không có năng lực đặc thù ăn thịt gấu sinh ra nhiệt lưu, như vậy hắn cũng vô pháp có được thành tựu lúc như này.

Bất quá, từ nay về sau lại bất đồng.
Trịnh Hạo Thiên nắm chặt nắm tay nhỏ, trước đến giời hắn hề có tràn ngập sự tin tưởng như hiện tại.

Nguồn: tunghoanh.com/chien-thien/quyen-1-chuong-29-oDaaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận