Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 031-1032: Tình yêu.

Chung Cực Truyền Thừa
Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1031-1032: Tình yêu.

Nhóm dịch: Dungnhi
Nguồn: Vipvandan






Chương 1032: Tình yêu. (2)

Khi loại tín niệm của mình bị phá vỡ triệt để, hành vi của họ chỉ có thể dùng từ ngữ điên cuồng để mà hình dung được...Nó sẽ làm cho con người ta đi vào con đường hủy diệt!

Nhãn thần Vân Tinh nhất thời trở nên ngưng trọng, nàng không hề nghĩ ngợi, thân thể mạnh mẽ bắn ra. Chỉ thấy tay phải của nàng vươn lên, một đạo quang thủ băng lam sắc cự đại nhất thời xuất hiện trước thân thể Khương Như, tựa hồ như trở thành cánh tay đang vươn dài ra của nàng. Một cỗ năng lượng uy năng khổng lồ, còn cường hãn hơn so với lúc Lâm Dịch toàn lực kích phát thú văn chi nguyên, tràn ngập xuất hiện, xông tới ầm ầm hướng về phía Khương Như!



Toàn bộ sự việc chỉ diễn ra trong chớp mắt. Bàn tay lam sắc khổng lồ xuất hiện, lóe lên về phía Khương Như. Gương mặt Khương Như vẫn còn mang bộ dạng điên cuồng, nụ cười vẫn còn trên môi, cũng chỉ trong nháy mắt cứng ngắc lại...

- Điều này...không có khả năng... nguồn tunghoanh.com

Khương Như trừng lớn hai mắt, ánh mắt sáng bóng tràn ngập vẻ không thể tin tưởng, hắn lẩm bẩm nói hết được những lời này thì nghe tiếng "Tích" vang lên rất nhỏ, toàn thân hắn hoàn toàn biến thành vô số mảnh vụn. Trong trận cuồng phong lạnh thấu xương, hoàn toàn tiêu tán trên không trung. Một viên châu đen sẫm huyền phù giữa không trung, trên nó đã xuất hiện một vài vết rạn.

Gương mặt Vân Tinh không hề có chút biểu tình nào, nàng vung tay lên, khỏa châu đen sẫm nhất thời rơi vào trong bàn tay nhỏ bé của nàng.

Vẻ băng lãnh trong ánh mắt nàng dần dần thối lui, biến thành một tia than thở.

- Cố gắng mà thanh tĩnh lại cho tốt đi...Hy vọng mấy vạn năm tiếp theo, ngươi có thể suy nghĩ cẩn thận về đạo lý này.

Nàng nhẹ nhàng nói xong, bấm tay búng ra, viên châu đen sẫm nhất thời hóa thành một đạo kinh hồng bắn về phía đại dương vô biên...Tuy rằng hành động điên cuồng của đối phương cũng làm cho Vân Tinh tức giận, nhưng mặc kệ dù sao đi chăng nữa nàng cũng có giao tình với hắn hơn mười vạn năm, làm sao có thể nói đoạn tuyệt là đoạn tuyệt ngay được? Cường giả Thần cấp cũng không phải là loại con người tuyệt tình tuyệt nghĩa...

Phiêu Miễu Thiên rốt cuộc hoàn toàn rời khỏi sân khấu Loạn Tinh Hải. Khương Như ngã xuống, Phiêu Miễu Vân Cung cũng hoàn toàn trở thành một mảnh phế tích! Địa phương cường giả Thần cấp giao chiến trở thành vài trăm dặm không gian xuất hiện vết rách ở khắp nơi. Xung quanh phạm vi đó tràn ngập năng lượng còn sót lại của cường giả Thần cấp, kể cả cường giả Ngưng Thần kỳ bình thường cũng không có năng lực tiến nhập vào trong đó.

- Tiếp theo phải làm sao bây giờ?

Trong Loạn Tinh Hải, Vô Thượng Thiên.

Vô Thượng Thiên được thành lập trên cao vài vạn dặm, trên đỉnh Vô Thượng Thiên tuy rằng vẫn chỉ là tầng mây hôi sắc như cũ nhưng nơi đây đã rất tiếp cận với địa vực của cường giả Thần cấp. Tầng mây hôi sắc cuồn cuộn trên đỉnh Vô Thượng Thiên tựa hồ như chỉ gần trong gang tấc.

Cung điện hùng vĩ, to lớn, uy thế hoành tráng, tuyệt đối không hổ danh với ba chữ "Vô Thượng Thiên",

Trong một căn phòng cao nhất trên cung điện Vô Thượng Thiên, Vân Tinh cùng với đám người Lâm Phỉ, Lâm Dịch đang tụ tập tại nơi đây. Chỉ có điều Lâm Dịch vẫn còn đang hôn mê nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt không chút huyết sắc.

Lúc này thân thể của hắn bị xé rách so với tưởng tượng còn muốn cường liệt hơn nhiều. Sử dụng Thú văn chi nguyên quá nhiều làm cho xương cốt và kinh mạch của hắn hoàn toàn bị phá hủy. Mặc dù vậy nhưng điều này không là gì đối với cường giả Thần cấp...Trọng yếu nhất chính là ý thức hải của hắn cũng bị phá hư...quả thật đã gần như bị tan vỡ hoàn toàn.

Việc này thì năng lực của cường giả Thần cấp cũng không dám đơn giản tiến nhập vào sâu trong ý thức hải của hắn để tìm tòi. Thần thức cường đại của cường giả Thần cấp đủ để làm cho ý thức hải của hắn vốn đã vô cùng bất ổn, sẽ trở nên băng liệt hoàn toàn.

Đó là lý do tại sao đến bây giờ hắn vẫn không thể thanh tỉnh lại được.

Lâm Phỉ vẫn đang ngồi bên người Lâm Dịch, khuôn mặt nàng lo lắng nhìn hắn. Mà một bên chính là chủ nhân của Vô Thượng Thiên, cũng là người thanh niên đã trợ giúp cho Lâm Phỉ hồi phục lại ký ức, cường giả Thần cấp Sử Vũ. Sử Vũ nhíu mày, định mở miệng hỏi rồi lại thôi.

Vân Tinh ngồi ở một bên, ánh mắt nàng cũng đang rơi trên người Lâm Dịch. Một lát sau, nàng nhẹ nhàng thở dài ra một hơi, mở miệng nói:

- Bằng vào thần thức của đại nhân, điểm thương tổn này có lẽ cũng không gây ra khó khăn gì nhiều. Chỉ có điều...muốn chân chính thức tỉnh lại hoàn toàn, sợ rằng cũng phải mất một, hai ngày thời gian mới có thể làm được. Trước khi đại nhân hoàn toàn thức tỉnh lại, tin tức này nhất định không thể tiết lộ ra bên ngoài...Thế lực tứ thần vẫn không hề buông tha, hiện tại vẫn đang tìm kiếm đại nhân ở khắp nơi. Nếu như để cho bọn họ phát hiện ra...sợ rằng đại nhân sẽ gặp phải nguy hiểm.

Những người khác cũng đều có nhận định như vậy, cùng gật đầu, thần sắc hiện thêm vài phần lo lắng.

- Hiện tại chúng ta nên làm gì?

Hồng y nhân cũng chính là Phần Viêm nhíu mày lên tiếng hỏi.

Vân Tinh nhíu mày, đánh giá tình hình một chút rồi nói:

- Hiện tại không thích hợp để đại nhân biết rõ thân phận của mình...Cũng may lúc trước Khương Như chưa nói rõ ràng, tỉ mỉ, dù sao có lẽ chính hắn còn có chút mơ hồ. Thế lực tứ thần vẫn đang phái người lúc nào cũng nhìn chúng ta chằm chằm. Một hai ngày đêm thì không sao, nhưng nếu kéo dài quá khó tránh khỏi sẽ lộ ra kẽ hở, vì vậy chúng ta cũng không thích hợp để đi theo bên người đại nhân...

Nói tới đây, ánh mắt Vân Tinh lại chuyển sang nhìn về phía Lâm Phỉ, mở miệng nói tiếp:

- Cũng may Hân Dao đã trở về. Trước đây Hân Dao đã ngã xuống trong một trận chiến, những người khác trong tứ thần phương diện cũng đều biết rõ chuyện này. Vì vậy...chỉ có một mình Hân Dao là có thể đi theo bên mình đại nhân, bảo hộ cho hắn.

Lâm Phỉ nghe được lời nàng nói, nhẹ nhàng gật đầu:

- Tỷ tỷ yên tâm, chuyện này hãy giao cho ta.

Vân Tinh nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt nhìn theo Lâm Phỉ mang theo một tia ước ao...Kỳ thực, làm sao chính nàng lại không muốn đi theo bên người đại nhân đây? Chỉ có điều thân phận của nàng quá nhạy cảm, nếu như nàng đột nhiên biến mất tại Loạn Tinh Hải, sợ rằng không cần bao lâu tất cả mọi người của tứ thần phương diện sẽ đều biết hết hay sao? Đến lúc đó đại nhân sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm.

- Khổ cực cho muội rồi.

Vân Tinh hơi gật đầu, sau đó quay đầu lại tiếp tục nói:

- Chúng ta tạm thời xa nhau, Hân Dao biến trở lại dáng dấp trước khi thành thần, tiếp tục đi theo bên người đại nhân, cùng đại nhân đi ly khai Tây Bắc Thiên...Cũng may Đông Nam Thiên là địa phương của Hắc Long thần năm xưa, người này đối với đại nhân vô cùng kính trọng. Ở đó cũng sẽ không có gì nguy hiểm.

Đám người Phần Viêm đều gật đầu.

Thế nhưng, còn chuyện Khương Như...

Sử Vũ đột nhiên nhướng mày, nhẹ nhàng nói. Tuy rằng cuối cùng Khương Như trở nên điên cuồng, nhưng dù sao cũng đã có giao tình nhiều năm như vậy. Nhớ tới việc Khương Như ngã xuống, Sử Vũ cũng không kìm lòng được, hiện lên vẻ buồn bã.


Nguồn: tunghoanh.com/chung-cuc-truyen-thua/chuong-1032-84Saaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận