Dị Thế Ma Hoàng Chương 48: Gian trá, Vô sỉ.

Phong Dực hướng về nàng nháy mắt mấy cái, sau đó chậm rãi hướng phía quái thú kỳ lạ đi đến.

"Cẩn thận, đừng nhìn con mắt của Yêu Đồng Thú." Khuất Dịch nhắc nhỏ nói.

"Nguyên lai thứ này gọi là Yêu Đồng Thú a, ta cảm thấy được quái vật xấu xí này cũng có đôi mắt xinh đẹp." Phong Dực cưới hắc hắc nói, hắn hiện tại cũng hiểu rõ chổ lợi hại của Yêu Đồng Thú là ở đâu rồi, chính là cường đại vô cùng của mê hồn tác dụng, cho dù ngươi không nhìn ánh mắt nó thì cũng phải chịu ảnh hưởng, nếu như nhìn ánh mắt của nó thì phải chịu ảnh hương lớn hơn nữa mà thôi, loại cường độ tác dụng mê hốn này, đừng nói cùng với người bình thường giống nhau, mà Khuất Dịch lại là Đại ma pháp sư nếu như trên người không mang theo Thanh tâm thạch thì cũng không thể kiên trì lâu như vậy.

Bất quá Phong Dực lại tựa hồ như không hề chịu ảnh hưởng, bước tiến tuy rắng chậm rãi nhưng lại vô cùng ổn định, rất nhanh đã đi tới trước mặt của Yêu Đồng thú.

Yêu đồng thú cắn răng vận công, bộ lông toàn thân bùng nổ, bất quá bị Khuất Dịch trói buộc chặc nên thoát thân không được, nọ yêu dị hào quang trong đồng tử lại càng tăng thêm.

"Vô dụng, gia hỏa xấu xí." Phong Dực khóe miệng hé ra một cái hàm rắng trắng tinh. Đột nhiên duỗi tay trái ra, giông như sắt như kìm bóp chặt lấy cái cổ của Yêu Đồng Thú, nấm đấm tay phải hướng phía con mắt trên trán của Yêu Đồng thú mà hung hăng đập tới.

"Ai bảo ngươi trừng mắt với thiếu gia, ta đấm, còn trừng, ta lại đấm …" Phong Dực quả đấm thép cứ một quyền lại tiếp theo một quyền đánh về phía con mắt của Yêu đồng thú, lại phát hiện khí tức của nó tuy rằng càng ngày càng yếu, nhưng ánh mắt không cam lòng bao giờ cũng mở to.

"Đừng đánh nữa, đánh tiếp nó sẽ chết đó." Khuất Dịch triệt hồi ma pháp, thấy rõ Phong Dực giống như là tranh hơn thua, bất đắt dĩ phải lên tiếng kêu hắn, trong lòng rất là kinh ngạc, vì sao hắn không bi ảnh hưởng của yêu đồng thú, chẳng lẻ tinh thần lực của hắn đã đạt đến cảnh giới pháp thần?

"Đã chết? Đã chết mà con mắt vẫn còn hữu thần màu?" Phong Dực cảm giác một chút, quả nhiên yêu đồng thú này đã đoạn khí, chỉ là nhìn thấy con ngươi nó vẫn như cũ mà trợn to, lại như cũ có thể nhận thấy được trong đó phát ra cái loại kia lực lượng hê hồn.

"Yêu đồng thú cho dù đã chết thì uy lưc mê hồn trong con mắt cũng không giảm đi rất nhiều, con yêu đồng thú này ta đuổi theo đã lâu, vài tháng nay,…ít nhất… Có mấy ngàn người đã chết tại nó yêu đồng dưới. Khuất dịch di lên trước nói rằng, lại là không dám nhìn tới con mắt của yêu đồng thú.

"A? Nó ăn thịt người?" Phong Dực kinh ngạc hỏi.

"Chính xác vậy, nó chỉ ăn trái tim con người." Khuất Dịch nói.

"Ác độc vậy sao? Vậy coi như là lột da, rút gân của nó cũng không giải được mối hận trong lòng a, đương nhiên, ngươi đuổi theo nó lâu như vậy khẳng định đối với nó hận thấu xương, chuyên rút da,lột gân

Khuất Dịch tránh né, sẵng giọng nói:" Phong Dực…" Sau đó lại nhận thấy ngử khí của mình có chút không đúng, lập tức thay đổi ngữ khí, nói tiếp: " Này con mắt của Yêu đồng thú có tác dụng đối với ta, ngươi có thể hay không bỏ những thứ yêu thích để tặng cho ta?"

"Ngươi biết là bỏ những thứ yêu thích, khẳng định làm cho phải có được đại giới, ta có hai cái điều kiện, lại nhìn ngươi có đáp ứng hay không." Phong dực cười hắc hắc nói, trêu đùa một lần "Công tử" bóng bẩy này cũng là một chuyện tình rất khoái trá.

"Điều kiện gì?" Gương mặt khuynh thành của Khuất Dịch lập tức xuất hiện vẻ cảnh giác.

"Thứ nhất, ngươi là người trong buổi đấu giá họ Khuất... Thiếu gia đúng không, ta cần một cái hắc tinh tạp khách quý, đây không khó làm được a." Phong Dực cười nói.

Khuất Dịch thở dài một hơi, gật đầu nói: "Chưa tính là khó."

"Thứ hai, ta muốn biết ngươi rốt cuộc…"

" Ta đã nói qua với ngươi, ta là nam nhân, trăm phần tram là nam nhân, ngươi nếu tiếp tục ô nhục nhân cách của ta, ta liền muốn cùng ngươi quyết đấu." Khuất Dịch nghe thấy ngữ khí của Phong Dực như thế, không đợi Phong Dực nói xong tựa hồ gặp phải khuất nhục vô cùng liền lớn tiếng nói.

"Ách... Ta không phải hỏi cái này, ngươi là nam nhân ta tin tưởng trăm phần trăm, hơn nữa ta cũng không phải quý tộc lỗi thời một bộ quyết đấu, ta chỉ là có chút hiếu kỳ, lúc ngươi đang bị ảnh hưởng mê hồn thuật của yêu đồng thú thì trong lòng nghĩ muốn người đàn bà kia đến tột cùng là ai a." Phong Dực cười ha hả giả tạo nói.

Xem ra khuôn mặt trắng noãn của Khuất Dịch nhất thời đỏ bừng một mảnh, tức giận nói: "Làm sao ngươi có thể vô sỉ như vậy."

"A, Khuất Dịch, đến cùng ngươi có đúng là đàn ông hay không, nam nhân nhớ đến nử nhân là việc thiên kinh địa nghĩa, cảm tưởng vì sao không dám thừa nhận? Thì ra ngươi này cái quý tộc dối trá như thế?" Phong Dực giả vờ kinh ngạc nói.

Khuất Dịch hô hấp nhất thời bị kiềm hãm, nam nhân cùng nam nhân lúc này là có thế tùy tiên nói chuyện về mấy thứ này sao?Nhưng mà, nàng chẳng lẻ nói với hắn, hỗn đãn, lúc đó ta muốn lại là ngươi hay sao.

"Ngươi tạm thời dừng phép khích tướng lại đi, nói cho ngươi biết cũng chẳng sao, ta muốn chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nữ, Vân tiên tử của Kim Phượng các." Khuất Dịch thản nhiên nói.

"Khụ...khụ…" Nghe khuất Dịch đáp xong, Phong Dực thiếu chút nữa bị nước bọt làm cho bị sặc, chọc ai không chọc, hết lần này tới lần khác lại chọc nữ nhân kia, một ngày nào đó, một ngày nào đó, hắn phải đem nàng bắt về để làm áp trại phu nhân, sinh một đống hài tử, nhìn nàng làm sao long vẫn tĩnh tâm như nước.

"Đã nói cho ngươi biết rồi thì đem con mắt của yêu đồng thú cho ta đi." Khuất Dịch thấy rõ vẻ mặt Phong Dực, không khỏi giảo hoạt cười. Chỉ cần ở bên ngoài lăn lộn, không ai mà không biết đại danh của kim phượng các Vân Tiên Tử, mà hầu như bất kỳ nam nhân nào cũng đều lấy nàng làm người tình trong mộng, ân, hình như ca ca nhà mình cũng như vậy.

Phong Dực bĩu môi, đột nhiên tròng mắt loạn chuyển, cười trộm mà hỏi thăm: " Ở đây ta có thêm một vấn đề, tai trong huyễn cảnh kia, ngươi cùng với Vân Tiên Tử đang làm việc gì?"

Khuất Dịch run rẩy một lát mới hiểu được, mang tai của nàng đã đỏ cả lên, nàng hít một hơi thật sâu, thay đổi sắt mặt lạnh lùng nói: " Phong huynh, hai điều kiện ta đều đã đáp ứng, về vấn đề thứ ba ta cự tuyệt trả lời.

"Không trả lời thì không trả lời, chăm chú như thế để làm gỉ, đồ vật này nọ cho ngươi đó."

Phong dực đem tròng mắt của yêu thú đồng ném cho khuất dịch, lầu bầu nói. Trong đầu thì lại điên cuồng hô, ta chán ghét bối bối nhưng ta thích hoa bách hợp a, nhất niệm điên đảo chúng sanh cùng với khuất dịch khuynh quộc khuynh thành ở trên giường phong vân gì kia… Mại cao, thất là tà ác, không thể còn muốn, còn muốn máu mũi điên cuồng phún ra.

Khuất Dịch tiếp nhận tròng mắt của yêu thú đồng, ánh mắt hiện lên một tia dị sắc, tình ra hai cái điều kiên đơn giản thì phong dực sẽ đem đồ vật này nọ cho nàng, nàng là đã chiếm tiện nghi rất lớn rồi. Tiểu tử này thông minh như vậy, không phải không biết rõ giá trị tròng mắt của yêu đồng thú chứ. Chỉ cần đem nó luyện chết một lần rồi khảm lên trên pháp trượng, như vậy khi phóng xuất ma pháp sẽ mang theo thật lớn mê hồn hiệu quả, nếu khảm cho trường kiếm, sử xuất đấu khí cũng có thể phụ gia mê hồn hiệu quả. Mà tròng mắt có mê hồn lực của yêu đồng thú thì ngay cả khuất dịch là đại ma pháp sư cũng khó khăn chống cự lại, từ nhưng được cho nhất kiện bảo vật đỉnh cấp, thế nhưng hắn lại là tiện tay cho mình, một chút thần sắc không đành long, không nở cũng không có.

Không sai, tròng mắt của yêu thú giá trị thế nào mà Phong Dực lại không biết, coi như là hắn chưa nghe qua tên của yêu thú đồng, nhưng hắn không phải người ngu, uy lực của tròng mắt này hắn đã kiến thức qua, đương nhiên long dạ hắn biết rõ ràng. Truyện được copy tại TruyệnYY.com

Nếu là có người khác cười hắn là thằng ngốc, hắn nhất định viết lên trên đất một câu: Người khác cười ta quá khùng điên, ta cười người khác nhìn không thấu ta.

Tròng mắt của yêu thú đồng là vô giá, nhưng có thể so được với một vị lão bà xinh đẹp như vậy sao? Thằng nhãi này rất là gian trá.

Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/di-the-ma-hoang/chuong-47/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận