Giang Sơn Mỹ Sắc Chương 488: Áp chế (1)

Trương Tế có sự tinh táo người thường nhân khó có. Hắn khi hòi có người ờ nhà. giống như thân nhàn bẳng hữu đường xa bái phỏng.

Quý Thu không biết nên cười hay nên khóc, ánh mắt quét qua, sắc mặt khè biến. Bời vi chi trong một lát vừa rồi, bốn phía lờ mờ đã đến mắv chục người, đều ăm mặc như dân chúng tầm thường. Nhưng khi Quý Thu thấy bọn họ đối với khu nhà đã thành thế bao vây thi đã biết. Những người này đều là tinh anh của Tâv Lương vương, thoáng qua sẽ đối với người trong đinh viện tiến hành một hồi tàn sát đẫm máu!

Trương Tế khi lên tiếng hòi. những người kia đã trấn giữ ờ yếu đạo. Quy Thu mặc dù nhìn không thắv động tĩnh ờ hậu viện, nhưng cùng biết những người này tuyệt đối sè không xem nhẹ phòng thủ nơi đây. Những nhân thủ mà hắn nhìn thấv. có lẽ chi là phẩn nổi của núi băng.

Trương Tế sau khi hòi xong, trong đinh viện sau hồi làu không có trả lời. Sau đó có người ỡ trong cửa không kiên nhẫn nói: ""Không có người ở nhà. Ngươi là ai?" Trương Tế mặc dù trẽn mặt không có nửa phẩn nụ cười, nhưng thanh âm nghe lại tràn đằv sự vui sướng. Hắn chi nói bốn chữ: "Chúc mừng phát tài!"

Lô lào Tam hiểu 1'ẳng những lời này chính là ám hiệu tiến vào trong nhà. cũng là phương thức liên lạc mà Quý Thu nói cho bọn hắn biết. Quy Thu trước khi tới đây. sớm đã đem thủ đoạn liên lạc với những người trú đóng ở đâv. nói ra rò ràng.

Quý Thu đã phản bội. đương nhiên sẽ cầu phản bội triệt để một chút. Bỡi vi mồi một càu nói của hắn hiện nay đều quan hệ đến vận mệnh của hắn sau này.

Trong cửa truyền đến tiếng bước chán lẹp xẹp. Có người không kiên nhẫn mỡ cửa ra quát: "Lào Thất. Ngươi sao lại nói những lời kỳ quái như vậv. Cơm sao không có mang về?"

Tiếng kẽo kẹt vang lẻn. cửa chính mỡ ra. lộ ra cái đầu. Khi nhìn thấy Trương Tế, tràn đầv kinh ngạc, nghiêm nghị quát: "Ngươi là..." Hắn chữ ai còn chưa ra khỏi miệng. Đã bị Trương Tế một phát bắt được, bóp nát vểu hầu. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

Người nọ một tiếng thét thê lương vang lên nửa chừng đã bị ngắt đoạn, có vẻ có chút thê lương quỷ dị. Vừa rồi Trương Tế giết người đầu tiên, chi sợ hắn tiết lộ tin tức. Cho nén ra tay tuy chậm, nhưng lại vô thanh vô tức. Lần này Trương Tế chọn dùng thủ đoạn giết người như sét đánh, quả thực là kinh hồn.

Người trong đinh viện cảnh giác cũng không kém. đểu đứng lên. Có hai người đã tới bẽn cạnh, rút đao chém ra. Trương Tế khi giết chết một người. đã thắv rõ trong đình viện ít nhắt có hơn mười người. Một cước đá ra đi, cửa chính bay ra ngoài đón lắv hai người nọ.

Hai ngưỡi không kịp thu đao, đều bồ vào trên ván cửa. Bọn họ dù là kinh qua nhiều trận chiến, gặp được loại biến hóa này cũng thúc thủ vô sách. Cửa chính thế tới cực nhanh. Hai người chi cảm thắv gió táp vào mặt. áp tới không thờ nồi. Hai tay theo ý thức đưa lẻn chống đờ cửa chính. Không ngờ cửa chính mới nâng lên. một đôi thiết quyền đã xuyên qua cửa. đánh vào trên ngực hai ngưỡi. Hai người ngực lòm xuống, phát ra một tiếng hét thảm, đã cùng cửa chính bay đi ra ngoài.

Mọi người trong đinh viện đều đứng lẻn. nhìn thấy loại quái sự này. có mấy người kinh hài không thể nhúc nhích. đã có mấy người tránh ra khòi chồ. mấv đạo ám khí đã đánh về phía Trương Tế ờ sau ván cửa.

Trương Tế sau khi liên tục giết ba người, cũng không tham công. Thán hình lóe lẻn. đã tránh sau một câv đại thụ dựa vào bên cạnh tường, không một tiếng động.

Đại thụ rất lớn. mấy người cung ôm không xuể. Trương Tế tránh ờ phía sau gốc cãv. Mọi người không thắv được hắn. Có mấy người sốt ruột báo thù, không khòi phân ra theo hai bên đi vòng tới tập kích Trương Tế.

Bọn họ đến bâv giờ vẫn không biết thân phận của Trương Tế, nhưng đã không quan trọng nữa. Trương Tế là ai. đều chi có con đường chết. Bọn họ khi lén ra phía sau cây, ít nhắt một hơi phát ra hơn mười đạo công kích, nhưng toàn bộ thất bại!

Phía sau cây lại không có người!

Tất cả mọi ngưỡi đều là chấn động, khó có thể tin cảnh tượng trước mắt. B ọn họ rò ràng nhìn thấy Trương Tế nấp ỡ phía sau cảv, tại sao lại hư khôngtiẻu thất khôngthấv?

Trong khi bọn họ còn chưa hết kinh ngạc. Trương Tế đã từ trên cãv hạ xuống, hai chân đã vòng lên trẽn cổ một người, toàn thân vừa chuyển đã bé cổ người này.

Hắn động tác sạch sẽ lưu loát, thủ pháp giết nguỡi thiên kì bách quái. Quy Thu nhìn thấv. chi cảm thấv cổ cứng ngắc.

Mọi người trong nội viện không thấv được động tác của Trương Tế, nhưng Quy Thu ờ ngoài cửa lại thắv rò tinh, tường. Thi ra Trương Tể lách mình ờ phía sau cây, cùng không ngừng lại. Mà là vận động cả tay chân, giống như một con mèo rừng bò lên trên câv.

Hắn động tác mềm nhẹ, thật chẳng khác gì một con mèo. Mọi người bởi vi cách thán cây nên nhìn không ra hành động của hắn. Theo thói quen đi đánh phía sau cây. một lằn nữa bị Trương Tế từ trên câv đánh lén đắc thủ. Nhưng dù là Trương Tế thù đoạn chồng chắt, cùng rơi vào trong vòng vây của mọi người.

Mắt thấv đồng bạn chết thảm, cả đám ngưỡi chẳng những không có sợ hài, ngược lại phát lên cảm giác thù hận. Trường kiếm đoản đao. song phủ đơn tiên đểu đánh ra. nhất tề đánh về phía Trương Tể.

Trương Tế khẽ vươn tay. bắt lấv người đã chết ngăn ở trước ngưỡi. Chi nghe tiếng phập phập vào thịt không dứt bẽn tai. Người nọ đã bị nững vú khí đánh tới chém thành vài đoạn, không thành, nhân dạng. Trương Tế lại nhân cơ hội giết thêm một người, rồi xoay người lăn một vòng, thối lui đến dưới tường.

Lô lào Tam xa xa nhìn thấy cũng thán phục. Hắn cũng coi như là trong đống người chết lăn ra. Nhưng cùng ít gặp loại sinh tử một đường này.

Trương Tế đương nhiên không dũng mãnh vô địch, đánh đâu thắng đó. không gì cản nổi bẳng Tiêu Bố Y. Nhưng thủ pháp, thời cơ. thủ đoạn độc ác giết nhàn so với Tiêu Bố Y, chi có thể nói chi có hơn chứ không kém.

Hắn thổi lui đến bên tường, đã mất đường thổi lui. Mọi người hai mắt phóng hòa. muốn

xông lên. Đột nhiên nghe được thanh âm xẹt xẹt vang lên liên miên không dứt. Sự chú ý của mọi người đểu bị Trương Tế hấp dẫn. chưa bao giờ nghĩ đến đầu tường đột nhiên tuôn ra rất nhiều người. Mỗi người cẩm trong tay nò cứng, vừa bóp cò, giữa không trung tên nỏ đã như châu chấu!

Một khắc này đinh viện, giống như địa ngục chốn nhân gian. Chi thấy tên nõ đan xen, từng đạo huyết vụ từ thân thể mọi người toát ra, tràn ngập cả đinh viện. Một đợt tên nỏ đi qua. mấy chục hán tử mới vừa rồi còn như rồng như hổ. đã mềm nhũn gục xuống đắt. trong mắt tràn đằv sự không thể tin nổi.

Trương Tế sắc mặt không thay đồi. ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Chi nghe thấv tiếng ồn ào vang lên. ỡ các phòng sau của đình viện, trong đại sảnh, lúc này mới lại chạy ra không ít hán tử. đểu quát hỏi: "Có chuyện gì?"

Những ngưỡi này nghe được tiếng hô quát thảm thiết, trong lúc nhất thời không rõ chuyện gi. Đen khi cảm thấy không đúng thi đợt giết chóc thứ nhắt đã chấm dứt. Trương Tế làm gương cho binh sĩ, không nói hai lời đã xông về phía đám người kia. Mọi người đều hô hoán lên. Ngay sau đó. trên đẩu tường các vệ binh đã nhảv xuống, như sói như hổ hướng về phía những kia hán tử phóng đi. Thoáng qua đã triển khai đợt tàn sát thứ hai.

Quý Thu một mực ỡ ngoài cửa nhìn, nhịn không được hai chán phát run. Trong mắt hắn. mồi một người Vương Thế Sung phái đến ỡ đãv đều là hảo thủ lấv một chọi mười. Thậm chí có thể ngăn cản quân đội tấn cõng. Nhưng hòm nay hắn mới phát hiện, bán thán đã sai rồi.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp. Binh sì Tây Lương không chút kiêng nể gì mà ra tay. Khu nhá vốn có chút vắng vẻ, vốn thích hợp cho những người này làm việc. Xung quanh cũng không có dân chúng. Nhưng cho dù có dân chúng thi tròng thấv loại tình hình này. đã sớm cao chạy xa bay, làm sao mà dám tiến đến.

Trong loạn thế, mạng nhu cỏ cây. ké mạnh thì sống. Ai cũng không muốn chịu chết một cách khó hiểu.

Càng nhiều nguỡi trang phục dân chúng vây tới. Trước nhảv vào nhà, đánh vào cửa chính. Sau khóa chăt đầu tường, ngõ nhò các vếu đạo. Bọn họ động tác mau lẹ, hung mãnh mà lại đâu vào đấv.

Phụ trách giết ngưỡi không lưu tình chút nào. Phụ trách trấn giữ vô cùng lãnh khốc. Tuy có người phát giác không đúng, muốn lao ra khỏi khu nhà. nhưng lại bị những người bảo vệ yểu đạo bóp chăt lấy, ngà xuống dưới đầu tường.

Sau chừng một chén trà nhò. tiếng kêu thảm thiết chậm rãi dừng lại. Lò lào Tam lúc này mới thở phào một hơi. cưỡi khổ lắc đầu. Hắn tuy là tổng chi huy nhiệm vụ lần này. nhưng chi có phẩn đứng xem.

Bước đi thong thả vào trong đình viện, nhìn thấy thi thể khắp nơi trên đất. máu chảv thành sòng. Lò lào Tam cùng không đồng tình, lập tức hỏi: "Đều đã giải quyết chưa?"

Trương Tế toàn thân đều là máu tươi của ngưỡi khác, nghe được câu hòi, trầm tĩnh nói: "Căn cứ hồi báo. Đã chết ba mươi tám người" Hắn lời còn chưa dứt. chợt nghe thấv xa xa có hai tiếng kêu thảm thiết truyền đến. không lộ ra chút vẻ mặt nào nói: "Đã chết bốn mươi người. Nói như vậy còn hai người". Tiếng của hắn vừa dứt. lại một tiếng hét thảm truyền đến. Lô lào Tam cười nói: "Còn một người cuối cùng".

Căn cứ theo tin tức của Quý Thu. ỡ đãv tổng cộng có bốn mươi ba người. Trước mắt chi cằn chờ người cuối cùng chết, thi nhiệm vụ của bọn họ sẽ hoàn thành. Nhưng Trương Tế, Lô lào Tam đợi thật lâu. cũng không có tiếng kêu thảm thiết truyền ra nữa.

Nhìn thấy Trương Tế nhìn qua. giống như nhìn về phía người chết. Quý Thu rùng minh một cái gắp giọng nói: '"Bốn mươi ba người. Tuyệt đổi không có sai. Ta thật không có lừa các người. Chẳng lè người nọ ra ngoài sao?"

Trương Tế chi trả lại bốn chữ: "Tiếp tục lục soát!"

Bên ngoài đình viện có chừng trăm người bảo vệ các vếu đạo. Trong đình viện ít nhất có năm mươi người đang tìm kiếm, mồi người chia ra một góc. Những người này đều kinh nghiệm phong phú, cho dù là ruồi bọ. chắc hắn cũng có thể phát hiện. Nhưng không ai phát hiện ra người cuối cùng kia.

Trương Tế không hề ngồi đợi. cũng gia nhập còng tác tim kiếm. Ngay khi Lô lào Tam cực kv thất vọng, thi có một người chạv tới. ờ bên tai Trương Tế nói mấv câu. Trương Tế gật đầu. sải bước về phía hậu viện, đi thẳng tới trước một giếng nước.

Cúi đầu ngắm nhìn xuống phía dưới. Chi thấy được tối om nhìn không thắy đáv. Trương Tế nói: "Leo ra. Ta không giết ngươi".

Trong giếng không có một tiếng động. Trương Tế khua tay nói: "Ném đá xuống dưới"'. Hắn vừa ra mệnh lệnh, một khối đá lớn đã được ném xuống. Sau khi nghe một tiếng đùng vang lớn. khòi phục sự vên lặng. Trương Tể ánh mắt lộ ra âm lành, trầm giọng nói: "Ta một lần nữa cho ngươi cơ hội cuối cùng".

Trong giếng vẫn không có động tình. Quý Thu hầu như cho rẳng Trương Tế là đang tự nói một mình. Nhưng cũng biết, trong giếng cho dù có người, lúc này cùng sẽ tuyệt không đi ra. Bởi vì dựa váo địa thế. hắn còn có thể sống sót. Chi cần có người xuống giếng xem xét, hắn có thể tránh ở chồ tối cấp cho một đao. Nhưng nểu chui ra, đối mặt với những sát thủ máu lạnh này. Người này thật sự không có bất kỳ cơ hội sống sót nào.

Chi tiếc. Hắn cho dù tránh ỡ trong giếng. Cũng không có bắt luận cơ hội sống sót nào!

Trương Tế vung tay lên. lỡn tiếng nói: "Chuyển tảng đá lớn tới. lấp đày miệng giếng này!"

Hắn thanh âm thật lớn. chẳng những tất cả thủ hạ nghe rõ ràng. Mà cho dù có người tránh ỡ trong giếng, hiển nhiên cùng có thể nghe được. Các thủ hạ nhất tề lên tiếng. Trong giếng lập tức truyền đền Thanh âm sợ hài, "Ta lặp tức đi ra. cẩu ngươi tha cho ta!"

Người nọ trong thanh àm tràn đằv vé khủngbố. TrươngTế lại tàn nhẫn cười cười, không nói hai lời. Hơn mười khối đá lớn ném vào trong giềng. Trong giềng truyền đến một tiếng hét thảm, thoáng qua đã không còn tiếng động. Trương Tể cười lạnh một tiếng, vươn tay lắv một thanh chùy, nặng nề đập cho vách giếng sụp xuống. Đem miệng giếng phong kín. Mọi người còn lấp đất lên trẽn. Người nọ ỡ dưới giếng cho dù không chết, cũng không có khả năng có thể còn sống.

Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/giang-son-my-sac/chuong-624/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận