Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng Chương 123 : Chim sẻ ở phía sau

“Chuyện này, em đã đi hỏi tiểu Đức, hắn lại ngậm miệng không đề cập đến!”

“Tiểu Đức lén nói cho em biết, Hoàng thượng bị chọc giận, liền đuổi nàng ta đi, cho nên —”

Thải Thải cũng không hỏi nhiều nữa, nếunhư vậy, Tô cô nương cũng có thể về nhà. Nàng căn dặn:” Đi chuẩn bị mộtít trang sức của ta, còn có mấy cây quạt trong cung, đưa cho Tô cô nương mang theo.” Dù sao cũng là người đã bước vào tẩm cung Hoàng thượng, cho dù là chưa xảy ra việc gì, à không, xem như nàng ta đã từng ngồi chungtrên một con ngựa với Hoàng thượng đi.

Huống chi nếu lời Như Tâm nói là sự thật, nàng ta bị Sở Cuồng cự tuyệt thì đoán chừng cũng sẽ cảm thấy không được dễ chịu cho lắm, vậy thì đưa chút đồ cho nàng mang về, xem như là đềnbù vậy. Như Tâm chuẩn bị mấy món quà tặng xong liền nói, “Đối xử tốt với nàng ta như vậy để làm cái gì, đối tốt với nàng ta, nàng ta cũng khônghiểu được.” Thải Thải lại hỏi : “Còn y phục cho Thục phi, làm xongchưa ?”

“Cả đêm cho người gấp gáp làm, đã xong rồi ạ.”

“Đưa đến cho Thục phi nương nương đi, thuận tiện mang đến cho bản cung một cây trâm màu đỏ đi.”

“Vâng.”

Trong lòng Thải Thải lúc này mới thấythanh tĩnh lại, nên như vậy, làm bất cứ việc gì, tốt cũng được, mà không tốt cũng được, phải gọn gàng dứt khoát không để lại râu ria, tránh chovề sau lại trở thành phiền toái không cần thiết.

Buổi sáng ngày kế tiếp, Thải Thải cùng Sở Cuồng đến nhà Tô đại nhân.

Tô đại nhân cùng Tô phu nhân đứng thẳng người, vô cùng thành kính.

“Tô đại nhân, nhà ông có một vị gọi là Tô Bái Hiền tiểu thư phải không?” Sau khi ngồi xuống, Sở Cuồng liền đi thẳng vào vấn đề.

Tô đại nhân vừa nghe thấy, đôi mắt liền đỏ hoe, nhìn Sở Cuồng hỏi: “Lam thế nào hoàng thượng lại biết được ạ?”

Vì vậy Sở Cuồng vỗ vỗ tay, Tô Bái Hiền liền dáng vẻ thướt tha mềm mại từ bên ngoài đi vào.

“Bái Hiền con gái của ta!” Tô phu nhân lao đến như con bướm, ôm đứa con gái dáng vẻ thướt tha mềm mại của mình vào lòng.

“Mẹ! Con gái rất nhớ người!”

Rối ra rối rít, hai mẹ con vừa bước đivừa ân cần hỏi han. Tô đại nhân phụ trách nói lời cảm ơn, dập đầu với Sở Cuồng, thanh âm binh binh nghe rất vang dội, trên đầu ông lập tức nổilên cục u nhỏ như nửa cái trứng chim bồ câu. Hai hàng lệ nóng lẫn vớinước mũi cứ nhằm hướng cái miệng đang mở ra của ông mà chảy vào. Lại còn không ngừng nói: “Tìm bao nhiêu ngày, mong bao nhiêu ngày, rốt cục, cha con chúng ta cũng đoàn viên rồi, đa tạ hoàng thượng, đa tạ hoàngthượng !” Binh binh binh, đúng vậy, lại là một màn tạ ơn điên cuồng.

Sở Cuồng ho khan, “Chỉ là một cái nhấc tay mà thôi.”

“Hoàng thượng là tìm được tiểu nữ ở chỗ nào vậy ”

“Từ……” Làm sao có thể nói với ông là ởtrên thuyền hoa đây? Sở Cuồng cười một tiếng: “Là thị vệ của trẫm tìmđược tiểu thư trên thuyền hoa.”

“Thuyền hoa?” Tô đại nhân giương mắt nhìn, đột nhiên khóc lớn lên: “Con gái ngoan, làm sao con lại ở trên thuyền hoa chứ?”

Tô Bái Hiên lau nước mắt, đang định mởmiệng, lúc này có một thân ảnh màu trắng từ bên ngoài bước vào, Sở Cuồng ngẩng đầu lên, trong lòng không khỏi chợt động.

Đây là một tuyệt sắc mỹ nữ vô cùng thanh nhã thoát tục, nàng bưng trà, nhẹ nâng làn váy bước vào.

Thải Thải quay đầu lại nhìn cằm Sở Cuồngđang từ từ nâng lê, từ khi thân ảnh màu trắng kia bước vao, ánh mắt củahắn, đã không rời khỏi người của nàng ta.

Sau đó nữ tử đưa bàn tay ngọc mềm mại ra, đem trà phân ra đặt ở bên cạnh Thải Thải và Sở Cuồng.

Nàng cười khanh khách vạn phúc nói: “Thần nữ tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương.” Cười một tiếng, nụcười vô cùng xinh đẹp.

Sở Cuồng nhìn đôi mắt như mùa thu củanàng, đột nhiên nghĩ, nếu Thải Thải cũng có dung mạo như thế này, chẳngphải sẽ hoàn mỹ hơn hay sao, ai ngờ hắn đột nhiên sâu kín thở dài mộthơi, cúi đầu, nâng chung trà lên. Thải Thải ngẩn người, mới rồi Sở Cuồng nhìn mỹ nữ chằm chằm nư mất hồn nàng một chút cũng không kỳ quái, nhưng hiện tại hắn lại ỉu xìu, lại thêm phần ủ rũ. Nàng cười nói với nàngkia: “Ngươi là ai?”

“Thần nữ là con gái thứ của cha.” Nói xong xấu hổ cười một tiếng, bước qua đỡ cha dậy, giúp ông lau nước mắt.

Một nữ hài tử vô cùng dịu dàng à nha. Sovới trước nay đều tốt, thậm chí so với các nương nương trong cung lạicàng hoàn hảo hơn, Thải Thải cảm thán Giang Nam tạo vật thần kỳ, rốt cục cũng xuất hiện một nữ tử xem như rất tốt. Tô đại nhân nín khóc mỉmcười, lau nước mắt nước mũi trên mặt: “Đây là con gái thần, muội muộicủa Bái Hiền, Khả Khanh.”

Tô Khả Khanh.

Một trong những mỹ nữ kiêm tài nữ nổi danh Giang Nam.

Là đối tượng truy đuổi của không biết bao tài tử Giang Nam.

Người ta gọi nàng là thư họa song tuyệt, hơn nữa còn là một cây thi ca tuyệt vời.

Sở Cuồng đã từng nghe được phong thanh, không khỏi liếc nhìn, cảm thán một câu ‘đây chính là Tô Khả Khanh’ à nha.

Thải Thải cũng nghe nói đến Tô Khả Khanh, tựa hồ là từ mấy câu tán gẫu của hạ nhân trong hành cung. Nói rằngtrước đó vài ngày Tô Khả Khanh đã ra mấy đề thi rất khó để tuyển phuquân, thế nhưng một người cũng không trả lời được.

“Đề thi mà Tô tiểu thư ra để chọn phuquân là gì?” Thải Thải chỉ tò mò điểm này: “Có thể nói cho bản cung nghe một chút không? Bản cung rất tò mò.” Sở Cuồng tựa hồ cũng rất muốnbiết, Thải Thải nói tiếp: “Chuyện Tô tiểu thư chọn phu quân, chúng tamới đến thì đã nghe thấy, bản cung thật sự rất bội phục.”

Tô Khả Khanh cười dịu dàng, nói: “Kỳ thật cũng không có gì khó khăn, tiểu nữ chỉ muốn hỏi, có một trăm bốn mươicái bánh màn thầu chia cho một trăm hòa thượng, đại hòa thượng được bacái, tiểu hòa thượng thì mỗi người được một cái, hỏi có bao nhiêu đạihòa thượng và tiểu hòa thượng? Đây là đề thứ nhất.”

Thì ra là đề thi về tính toán, Thải Thảinhớ kỹ câu hỏi, lại hỏi hai đề thi khác, Tô Khả Khanh lắc đầu cười cười, “Đại khái nếu như đề này mà không người nào đáp đúng, những đề khác tựnhiên không cần phải nhắc đến.”

Sở Cuồng nghe thấy câu chuyện vòng luivòng đến như vậy, trong lòng lại hoàn toàn không có cảm giác gì cả, lạitrò chuyện đôi câu đơn giản với Tô đại nhân, rồi định hồi cung.

Không ngờ, Tô đại nhân đột nhiên lại nói: “Hoàng thượng, thần rất cảm kích hoàng thượng, nếu không có người thìBái Hiền sẽ không trở về được, cho nên, thần nguyện ý đem tiểu nữ dânglên. Xin hoàng thượng vui vẻ nhận giúp.”

Sở Cuồng sửng sốt, kinh ngạc vạn phần.

“Con gái thứ Khả Khanh của thần, nếu có thể được hoàng thượng xem trọng, thì thật là vinh hạnh đặc biệt của nhà họ Tô của thần!»

Bây giờ Sở Cuồng mói hiểu, thì ra là ông đang nói đến Tô nhị tiểu thư.

Hắn liếc mắt nhìn, Tô nhị tiểu thư này so với đại tỷ, tốt không biết bao nhiêu lần.

Thật đúng là có chút động lòng.

Thải Thải nửa ngày không lên tiếng, độtnhiên cười khanh khách, trả lời: “Ta hiểu rồi, tiểu hòa thượng có támmươi người, đại hòa thượng có hai mươi người!”

Mọi người đều bị một câu đột ngột của nàng làm cho sửng sốt.

Sở Cuồng cau mày, mới vừa rồi Tô đại nhân nói đến chuyện muốn cho Tô nhị tiểu thư vào cung, chả nhẽ một câu nàngcũng không nghe thấy sao?

“Nhị tiểu thư, cuối cùng bản cung nói có đúng không? Tiểu hòa thượng có tám mươi, đại hòa thượng, hai mươi?”

“Nương nương đoán đúng rồi.” Tô Khả Khanh kinh ngạc, không nghĩ đến hoàng hậu nương nương lại thông tuệ đến vậy,chẳng qua chỉ tính nháp trong đầu, lại có thể cho đáp án chính xác nhưthế.

“Vậy đề thứ hai là gì?”

“Chính là……”

“Hoàng hậu!” Sở Cuồng đúng là không nhịn được nàng nữa: “Chẳng lẽ ngươi không nghe thấy chúng ta đang nói cái gì sao?”
Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/hoang-hau-de-bep-hoang-thuong/chuong-123/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận