Ma Long Phiên Thiên Chương 121-122 : Không phục


- Hỗn đản! Phong Liệt, ngươi muốn làm gì?

Sở Huyền ngây ngốc lộ ra hai hàm răng đầy máu, sau khi sững sờ thì lửa giận bốc lên ngút trời!

Sở Huyền đường đường là Thiên cổ Ma Long hoàng chuyển thế chi linh, bất luận là thân phận đời nào cũng vô cùng hiển hách, điều khiển sinh tử ức ức vạn người! Trong quá khứ, chỉ có hắn giết người khác, đã bao giờ bị người khác đánh qua? Đã bao giờ chịu khuất nhục như này?

Sau một khắc, hắn tỏa ra khí thế, sau lưng xuất hiện ba đầu hư ảnh Ma Long lớn hơn một trượng, muốn đứng bật dậy muốn xông tới thu thập Phong Liệt.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng bịch trầm đục vang lên, một bàn chân hung hăng dẫm lên lưng hắn, chẳng những đánh tan nguyên lực ngưng tụ, còn mạnh mẽ đạp hắn nằm sấp trên mặt đất.


- Tiểu tạp chủng! Chỉ bằng một tên phế vật như ngươi cũng dám cười lão tử sao! Xem ta làm thế nào thu thập ngươi!

Phong Liệt xông tới, ngoài miệng tức giận mắng, bắt đầu dùng chân đạp lên mặt, lên lưng, lên bụng Sở Huyền, tiếng bịch bịch vang lên không ngớt.

Bịch! Bịch! Bịch!

Mỗi cước của Phong Liệt hạ xuống đều đánh tan nguyên lực Sở Huyền ngưng tụ, hắn căn bản không thèm biến thành Ma Long hắc ám chi thân, chỉ dựa vào tu vi Nguyên Khí cảnh ngũ trọng thiên, muốn thu thập Sở Huyền chỉ có tu vi Nguyên Khí cảnh tam trọng thiên cũng rất dễ dàng.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Sở Huyền không sử dụng thần thông linh hồn thiên phú của Ma Long hoàng: Nhiếp Hồn Chi Mâu!

Chỉ có điều, trong lòng Phong Liệt biết Sở Huyền thích giả heo ăn thịt hổ, tin rằng chỉ cần mình không uy hiếp tính mạng của hắn thì hắn sẽ một mực giả bộ!

Cho nên hắn nắm chắc khống chế lực đạo, cố gắng che dấu sát cơ trong lòng, chỉ thuần túy đánh Sở Huyền cho hả giận.

Lúc này những đệ tử gần đó đều ngơ ngác nhìn Phong Liệt nổi điên, cho dù bọn họ không biết lý do, nhưng theo bản năng thì cách xa tên điên Phong Liệt một chút vẫn an toàn hơn.

- Phong Liệt, tên cẩu tạp chủng nhà ngươi! Bổn hoàng, bổn công tử ngày sau nhất định sẽ khiến ngươi trả một giá đắt! Ngươi nhất định phải hối hận!

- Hiện giờ lão tử sẽ khiến ngươi phải trả giá nhiều!

Bịch! Bịch! Bịch!

Liên tục đạp vào Sở Huyền, trên mặt Phong Liệt hiện ra một tia khoái ý điên cuồng, chỉ hận không thể ngửa mặt lên trời cười to vài tiếng.

- Hừ hừ! Chẳng phải ngươi thích giả heo ăn thịt hổ sao? Hôm nay lão tử sẽ đánh ngươi thành đầu heo!

Kiếp trước chẳng những Sở Huyền giết chết người trong lòng cùng hảo hữu của mình, lại còn đoạt xá, thù này bất cộng đái thiên!

Nghĩ lại tình hình kiếp trước, nghĩ tới cừu sâu như biển, trong lòng Phong Liệt cơ hồ muốn cắn nuốt nố tia lý trí cuối cùng kia, ra tay độc ác tiêu diệt Sở Huyền, xong hết mọi chuyện!

Nhưng ý nghĩ này vừa xuất hiện lập tức biến mất.

Phong Liệt hiểu rõ hiện giờ mình tuyệt đối không thể giết được Sở Huyền.

Chỉ cần mình lộ một tia sát ý, Sở Huyền chắc chắn lập tức thi triển đại thần thông phản kích, hơn nữa tên kia cách Sở Huyền không xa cũng đã đề phòng, tùy thời toàn lực ra tay. Đến lúc đó người gặp không may chính là bản thân Phong Liệt!

- Ai! Quả nhiên là hồng mềm dễ bóp nha!

- Hừ hừ! Con chó điên Phong Liệt không dám đối nghịch Long sư huynh, vì vậy trút giận lên tên xui xẻo kia, ai! Cũng là do tên gia hỏa kia không may! Cho dù cười nhạo cũng đừng rõ ràng vậy chứ!

- Thân phận tiểu tử kia tựa hồ không đơn giản nha? Nghe nói năm nay có một thiên tài huyết mạch bát phẩm vừa gia nhập Ma Vũ viện.

- Đúng vậy! Nghe nói giáo chủ đại nhân nhiều lần còn triệu kiến hắn! Đáng tiếc hôm nay gặp chó điên Phong Liệt, chỉ có thể trách hắn không may!



Mọi người chung quanh nhao nhao nghị luận, nhìn Sở Huyền với ánh mắt đồng tình.

Tình hình trước mắt rất rõ ràng, Phong Liệt chịu thiệt trước Long Khuynh Vân và Nhạc Đông Thần, vì vậy phát tiết lửa giận lên tên nhãi nhép Sở Huyền, tuy nhiên ngoài ý muốn nhưng cũng là chuyện bình thường.

Sở Huyền vừa gia nhập Ma Long giáo không lâu, hơn nữa bình thường ít xuất hiện, không có giao tình gì với những đệ tử Ma Vũ viện khác, cho nên những người khác cũn g không quan tâm, chẳng muốn vì một tên không quen mà chêu trọc Phong Liệt.

Từ điểm này có thể nhận thấy sự khác biệt giữa Ma Vũ viện và Kiên Vũ viện.

Kiên Vũ viện trong mười tám viện phái nổi tiếng đoàn kết, nếu như lúc này Phong Liệt đánh người Kiên Vũ viện, e là cho dù đệ tử Kiên Vũ viện e ngại Phong Liệt cũng sẽ ra tay!

Nhưng Ma Vũ viện thì khác, trong Ma Vũ viện tôn sùng thực lực, giống như chia rẽ. Một người muốn không bị bắt nạt hoặc là dựa vào bản lãnh, hoặc là dựa vào bối cảnh gia tộc, nếu không có giao tình thì người khác chẳng bao giờ để ý tới sống chết.

Trước khi Phong Liệt động thủ cũng đã để ý tới bản thân Sở Huyền, tên Lý trưởng lão kia cùng với tình huống ở Ma Vũ viện cho nên mới không chút cố kỵ ra tay với Sở Huyền.

Sau một lát, đám người Long Khuynh Vân, Nhạc Đông Thần cũng khôi phục tinh thần.

Long Khuynh Vân thấy Phong Liệt nổi bão, mày ngài nhướng lên.

Chỉ có điều lúc trước nàng cường thế trấn áp Phong Liệt, trong lòng có một tia áy náy, Phong Liệt lại cũng không ra tay với đệ tử Kiên Vũ viện, cho nên nàng cũng không để ý tới, chỉ thờ ơ lạnh nhạt.

Mà Nhạc Đông Thần lại tức giận vô cùng, tên Sở Huyền này được giáo chủ đại nhân triệu kiến, là đối tượng Nhạc Đông Thần hắn lôi kéo, Sở Huyền lần này tới Thiên Thủy giản cũng là nhận lời mời của hắn, cho nên hắn không thể ngồi im không để ý tới.

- Phong Liệt! Tên điên nhà ngươi mau dừng tay!

Nhạc Đông Thần sau khi khôi phục tinh thần, không khỏi nổi giận gầm lên một tiếng, bước nhanh về phía trước.

Hắn ngoài phẫn nộ, trong lòng cũng có chút do dự, dù sao Phong Liệt vừa mới phế người hắn cũng không chọc nổi là đi Triệu Đống, nếu không phải bất đắc dĩ hắn cũng không muốn trêu chọc tên điên bất chấp hậu quả này!

- Đá chết tên khốn kiếp nhà ngươi!

- Cho ngươi cười nhạo lão tử!

- Dám trừng mắt nhìn ta sao!

Bịch! Bịch! Bịch!

Lúc này Phong Liệt hùng hùng hổ hổ, vừa đánh vừa chửi Sở Huyền.

Giờ khắc này hắn giống như một thiếu gia ăn chơi ức hiếp dân lành khiến cho đám người Lý U Nguyệt há hốc mồm nhìn.

Chỉ trong chốc lát, Sở Huyền đã bị đánh thành đầu heo, hai mắt được Phong Liệt chiếu cố đặc thù, hóa thành mắt gấu, đau đớn thân thể co quắp, hai tay ôm đầu, lăn lộn trên mặt đất.

Nhưng hai mắt hắn lại nhìn chằm chằm vào Phong Liệt, hận ý đủ để cắn nuốt thiên địa, trong lòng đang do dự có nên bộc phát lá bài tẩy của mình, tiêu diệt tiên thiên tài cửu phẩm này hay không!

Chỉ có điều, quả nhiên giống như sở liệu của Phong Liệt, Sở Huyền giả heo ăn thịt hổ đã quen, nếu không phải là uy hiếp tới tính mạng thì theo thói quen hắn đã coi mình trở thành một đầu heo rồi.

Bình thường hắn đều cho rằng một cường giả chỉ khi biến chính mình trở thành một đầu heo mới là cảnh giới cao nhất của giả heo ăn thịt hổ!

Hơn nữa nếu hôm nay hắn sớm bạo lộ thực lực của mình sẽ ảnh hưởng tới kế hoạch, một đại kế có quan hệ với Thiên cổ!

Nhưng thời gian dần trôi qua, Sở Huyền thực sự không nhịn nổi nữa!

Cảm thụ toàn thân đau nhức, hai mắt hắn nhìn chằm chằm Phong Liệt, lửa giận trong lòng đã đạt tới cực hạn, tùy thời có thể bộc phát!

Mà tên đệ tử phổ thông một mực đi thep hắn cách đó không xa sắc mặt cũng tức giận nhìn Phong Liệt, hắn được Sở Huyền phân phó nếu không được gọi thì tuyệt đối không thể để lộ thân phận, cho nên mới nhịn đến lúc này.

Nhưng giờ trong lòng hắn do dự có nên xông tới ngăn cản Phong Liệt.

Đúng lúc này, Nhạc Đông Thần cách đó không xa gầm lớn một tiếng, khiến Sở Huyền và tên đệ tử kia đểu bỏ đi ý niệm để lộ thực lực.

- Phong Liệt! Ngươi cố ý đánh đệ tử Ma Vũ viện, chẳng lẽ lấn Ma Vũ viện chúng ta không có người sao?

Nhạc Đông Thần bước nhanh tới, đột nhiên chém ra một đạo chưởng phong về phía Phong Liệt.

Phong Liệt hừ lạnh một tiếng, mạnh mẽ đá ra một cước, đá Sở Huyền tiến vào trong Tụ Nguyên trì, nước ao màu đen văng tung tóe, cũng tuyên cáo vở kịch chấm dứt.

Đồng thời Phong Liệt lách mình, dễ dàng tránh thoát được một chưởng thăm dò của Nhạc Đông Thần.

Sau khi Nhạc Đông Thần chém ra một chưởng, thấy Phong Liệt thu tay cũng không tiếp tục công kích, mà tranh thủ thời gian bảo người mò Sở Huyền đầy vết thương từ trong Tụ Nguyên trì ra.

Sở Huyền sau khi lên bờ, ngồi xổm xuống đất không ngừng ọe nước, nhổ ra một ngụm nước đen, khóe mắt bốc lửa, nhìn như Lệ Quỷ.

Chật vật như vậy, Sở Huyền cũng không muốn mất mặt xấu hổ, hắn nhìn chằm chằm Phong Liệt, thầm hạ quyết tâm ngày sau nhất định phải khiến Phong Liệt sống không bằng chết!

- Phong Liệt, nhục ngày hôm nay Sở Huyền ta nhất định sẽ trả gấp trăm lần! Chúng ta đi! Khục khục…

Sau khi hắn nói xong, liền được tên đệ tử phổ thông kia dìu ra ngoài động phủ.

Phong Liệt nhìn Sở Huyền dần đi xa, trong lòng cười lạnh không thôi:

- Hừ! Sớm xéo đi có phải tốt không, lại còn khiến lão tử phí một phen tay chân!

Kế tiếp, Phong Liệt rũ bụi bẩn trên tay, ung dung liếc nhìn mọi người. Người bị Phong Liệt đảo mắt nhìn qua trong lòng run lên, chuyển rời ánh mắt.

- Hừ! Phong Liệt, ngươi đả thương đệ tử Ma Vũ viện! Hôm nay bất luận thế nào cũng phải cho Ma… Long sư huynh một cái công đạo!

Nhạc Đông Thần hung hăng chỉ vào Phong Liệt, ánh mắt lập lòe nói.

Phong Liệt lạnh lùng nhìn hắn một cái:

- Công đạo? Hừ! Phong mỗ đương nhiên sẽ cho ngươi một cái công đạo!

Lập tức, hắn đưa mắt nhìn về phía Long Khuynh Vân đứng cách đó không xa đang lạnh nhạt xem, cười lạnh nói:

- Long sư huynh, Phong mỗ không phục với quyết định kia, cho nên Phong mỗ bất tài muốn mời Long sư huynh chỉ giáo mấy chiêu!

Phong Liệt vừa nói xong, đệ tử toàn trường đều trợn mắt há mồm, lập tức cả đám người đều bàn tán.

- Phong Liệt điên rồi sao? Hắn… hắn cũng dám khiêu chiến Long sư huynh?

- Điên rồi! Hắn điên rồi! Long sư huynh là đệ nhất cao thủ Nguyên Khí cảnh ở Ma Long giáo không ai có thể rung chuyển! Tên Phong Liệt này…

- Hừ! Thần thông thiên phú Thiên Chấn của Long sư huynh từng đánh chết một cao thủ Chân Khí cảnh! Tên Phong Liệ t này chỉ là một đệ tử Nguyên Khí cảnh ngũ trọng thiên cũng dám khiêu chiến Long sư huynh! Quả thực là tự rước lấy nhục!

- Long sư huynh, đánh chết tên đệ tử không biết trời cao đất dày này! Để cho hắn biết sự lợi hại của đệ nhất cao thủ giới trẻ tuổi của Ma Long giáo!



Vừa nghe Phong Liệt mở miệng khiêu chiến đệ nhất cao thủ trẻ tuổi Long Khuynh Vân, tất cả đệ tử xung quanh đều xôn xao cả lên.

Đệ tử ma Vũ viện nhìn Phong Liệt cười lạnh không thôi, khi trước Phong Liệt phế đi Triệu Đống của Ma Vũ viện, không coi ai ra gì đánh Sở Huyền của Ma Vũ viện, khiến cho bọn hắn khó chịu.

Lúc này nghe Phong Liệt muốn khiêu chiến Long Khuynh Vân, bọn hắn chỉ ước Phong Liệt bị Long Khuynh Vân phế đi!

Nhạc Đông Thần càng mừng thầm, vội vàng trở về bên người Long Khuynh Vân thêm mắm thêm muối, hận không thể khiến Long Khuynh Vân đánh Phong Liệt thành thái giám, như vậy sẽ không còn ai tranh đoạt Lý U Nguyệt với hắn.

Mà đám đệ tử Kiên Vũ viện kia trong lòng căm phẫn, tình cảm sôi sục!

Phong Liệt khiêu chiến uy nghiêm Long Khuynh Vân, đây chẳng khác gì khiêu chiến chiêu bài của Kiên Vũ viện, tất cả ðều xoa tay, hận không thể xông lên thay Long Khuynh Vân khiêu chiến Phong Liệt.

Lý U Nguyệt và Triệu Thung âm thầm lo lắng không thôi, bọn họ rất có lòng tin, dù sao bọn họ từng thấy Phong Liệt giết chết một tên cao thủ Chân Khí cảnh thất trọng thiên.

Nhưng bọn họ cũng biết Long Khuynh Vân có thần thông thiên phú Viễn Cổ Ma Long, vượt qua đại cảnh giới tác chiến cũng không phải nói suông, tuyệt đối không dễ chọc.

Trong lúc nhất thời, hai người lo lắng Phong Liệt thua, lại lo Phong Liệt giết chết Long Khuynh Vân, trong lòng rất khó khăn.

Tề Xương Vũ kẹp giữa hai bên càng khó chịu hơn, hai tiểu tổ tông này hắn đều không đắc tội nổi, giờ phút này chỉ muốn tìm một cái lỗ chui xuống, chờ mọi việc xong mới xuất hiện. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

Long Khuynh Vân nghe Phong Liệt nói vậy, sắc mặt xinh đẹp trầm xuống.

Kể từ ba năm trước nàng đi xuống Long Hồn tế đàn tới này, chưa có ai can đảm khiêu chiến uy nghiêm của nàng mà có một kết cục tốt, dù là cao thủ Chân Khí cảnh cũng cho nàng bảy phần thể diện.

Không ngờ hôm nay lại bị một để tử Nguyên Khí cảnh ngũ trọng thiên khiếu khích, trong lòng giận dỗi không thôi.

Nàng cười lạnh, âm trầm nói:

- Hừ hừ, Phong Liệt, đã lâu bổn công tử không động thủ cùng người khác, ngươi đã có đảm lượng này thì bổn công tử chơi đùa với ngươi! Chỉ có điều bổn công tử động thủ không biết nặng nhẹ, đến lúc đó ngươi cũng chớ hối hận!

Phong Liệt không để ý cười nhạt một tiếng, cuồng vọng đáp:

- Long sư huynh cứ dùng hết sức, Phong mỗ dù bất tài nhưng cùng cấp bậc chưa bao giờ gặp đối thủ, hi vọng Long sư huynh chớ để Phong mỗ thất vọng!

Xôn xao.

Giọng điệu cứng rắn tự phụ của Phong Liệt ra khỏi miệng có thể khiến trời long đất lở! Mọi người xung quanh đều xôn xao cả lên!

- Long sư huynh! Đánh chết hắn! Đánh chết tên điên không biết trời cao đất dày này! Đánh dập xương cốt toàn thân!

- Con bà nó! Lão tử sống hai mươi năm chưa từng thấy tên nào không biết ngượng như vậy! Long sư huynh, nhọc ngươi động thủ! Mã Đại Hạp ta thay ngươi thu thập hắn!

- Làm thịt tên điên này! Tức chết bổn công tử rồi!



Phong Liệt nói lời này khiến nhiều đệ tử Kiên Vũ viện tức giận, bốn năm mươi tên đệ tử hạch tâm suýt nữa nhào tới xé Phong Liệt thành mảnh nhỏ. Những đệ tử viện phái khác cũng hận nghiến răng ken két, nếu không phải hung danh của Phong Liệt quá thịnh, e là xũng không nhịn được chửi ầm lên.

Tề Xương Vũ cười khổ không được, chỉ đành thở dài, thành thành thật thật lui xuống cuối cùng, sự tình giữa hai tiểu tổ tông này hắn không muốn quản, cũng không muốn biết.

- Ha ha ha…! Được!

Long Khuynh Vân ngược lại cười lớn, biểu hiện vẻ cuồng ngạo, nàng nhẹ nhàng vung tay lên, lập tức khiến đám đệ tử Kiên Vũ viện đang rục kia yên lặng.

- Phong Liệt, khá lắm ! Bổn công tử cũng không ức hiếp ngươi. Chỉ cần ngươi có thể kiên trì mười chiêu trong tay ta, ta sẽ tha cho ngươi một mạng ! Nếu không ta sẽ lưu cho ngươi một cái vuốt !

Long Khuynh Vân lạnh lùng nói, trong mắt tỏa ra sát khí bức người.
Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/ma-long-phien-thien/chuong-101/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận