Ma Long Phiên Thiên Chương 147-148: Hắn rất quen thuộc sao?


- Phong sư huynh, đã xảy ra chuyện gì?

Tiểu Yên nhìn sắc mặt khó khăn của Phong Liệt, khẩn trương hỏi.

Phong Liệt quét mắt nhìn mọi người một cái, sắc mặt âm trầm nói:

- Ta cần phải rời đi một thời gian ngắn. Các ngươi tập trung lại ở vùng phụ cận Thanh Thạch Sơn này, không được đi bất cứ đâu, cẩn thận đề phòng!

- Phong huynh, có cần chúng ta cùng đi với huynh không?

Triệu Thung nói.

- Không cần! Mình ta đi được rồi!

- Phong huynh lên đường cẩn thận!

- Phong sư huynh cẩn thận a

...

Lúc này, mọi người tự nhiên cũng biết có đại sự xảy ra. Sắc mặt cả đám người đều vô cùng ngưng trọng.

Sau khi dứt lời, Phong Liệt không nói thêm lời nào nữa, hắn đem Tiểu Dạ giao cho Tiểu Yên cùng Tiểu Lục chiếu cố, sau đó hướng về phía bầu trời, đột nhiên phát ra một tiếng huýt sao the thé sắc lạnh.


- Quác...!

Chỉ sau vài cái hô hấp, một đầu Thần Tuấn Đại Điêu màu vàng lợt giương đôi cánh rộng hơn trượng từ phía xa xa bay nhanh đến, lượn vài vòng phía trên đầu mọi người, sau đó xà xuống đỉnh đầu Phong Liệt. Đầu Thần Tuấn Đại Điêu kia uy thế kinh người làm một đám đệ tử Ám Vũ Viện khiếp sợ không thôi. Không thể nghi ngờ này đầu đại điêu này đầu chính là Kim Câu.

Thân hình Phong Liệt lắc nhẹ, nhẹ nhàng nhảy lên lưng Kim Câu, sau đó chỉ cho Kim Câu thấy thấy chút yên hoa sắp tiêu tán ở phía xa xa.

Hiện nay, linh trí của Kim Câu đã không thua nhân loại bình thường, lập tức hiểu được ý đồ Phong Liệt. Ngay sau đó, nó kêu lên một tiếng, thoáng chốc liền hóa thành một đạo kim quang, nhanh chóng biến mất ở phía chân trời.

Phong Liệt nằm ở trên lưng Kim Câu, đón nhận cuồng phong lạnh thấu xương, lao đi nhanh như điện chớp, trong lòng vô cùng như đốt.

Thật ra thì lấy những điều hắn đã chứng kiến ở kiếp trước, Sở Tiểu Điệp không cần phải lo lắng về tính mạng.

Chỉ có điều, vì sự sống lại của hắn, chung quanh hết thảy hết thảy đều đã xảy ra chút biến hóa vi diệu biến hóa vi diệu. Những biến hóa này có tốt có xấu, nhưng chỗ nào cũng có.

Cái này gọi là sai một ly đi một dặm. Giờ này khắc này, Phong Liệt cũng không dám xác định rốt cuộc Sở Tiểu Điệp có nguy hiểm đến tính mạng hay không.

Trong lúc nhất thời giọng nói và dáng điệu thanh lệ thoát tục giọng nói và dáng điệu, nụ cười của Sở Tiểu Điệp ở trong đầu Phong Liệt hiện lên liên tục, làm hắn càng thêm lo lắng.

Đoạn tình duyên kiếp trước này, hắn từng cố gắng quên đi. Nhưng muốn ngừng mà không ngừng được, chỉ có thể bù đắp.

Đến gần khu vực trung bộ của Dạ Mạc đại hạp cốc có một cái sơn cốc nhỏ. Bên trong cốc, ba thiếu nữ xinh đẹp mặc trang phục Ám Vũ Viện đang vội vàng thoát thân.

- Vương sư tỷ! Người ta chạy hết nổi rồi! Cả người đau quá a! Ô ô ~ ~!

- Lâm sư muội! Không chạy được cũng phải chạy! Nếu không một khi chúng ta bị đuổi kịp, hậu quả sẽ thê thảm vô cùng! Ngươi nhìn Tiểu Điệp tu vi còn không bằng ngươi, cũng không kêu ka câu nào kìa! Chạy mau! Không thể dừng lại!

- Ô ô ~! Những thứ chết tiệt, khốn kiếp kia, đợi sau khi trở về ta nhất định phải nói phụ thân dạy dỗ bọn chúng!

- Lâm sư tỷ! Kiên trì thêm một lát! Chạy ra khỏi khu rừng rậm này có lẽ chúng ta sẽ an toàn!

...

Trong tay ba thiếu nữ đều nắm đều nắm một thanh trường kiếm sắc bén. Một mặt vừa vung chém bụi gai ngăn ở phía trước người để tiến về phía trước, vừa thi thoảng nhìn về phía sau một cái. Trong ba đôi mắt đẹp là sự mệt mỏi cùng hoảng sợ, phảng phất giống như đang bị một đầu ác ma ăn thịt người đuổi theo vậy.

Lúc này, trên người ba thiếu nữ cũng có ít nhiều vết thương, trừ một chút ít thương thế ở bên ngoài do lưỡi kiếm sắc bén gây ra, số còn lại hầu hết là do những bụi gai dày đặc ở xung quanh để lại vết cắt, đem trang phục trên người ba thiếu nữ xé thành mảnh nhỏ, lộ ra từng mảng từng mảng lớn vết máu trên làn da trắng như tuyết.

Trong đó có một thiếu nữ diễm lệ đang mặc trang phục của đệ tử trọng yếu, cho dù là vết máu loang lổ, quần áo lam lũ cũng khó che đậy đức hanh đoan trang cùng vẻ đẹp khuynh thành, chính là người k hiến cho Phong Liệt ruột gan rối bời - Sở Tiểu Điệp.

Một ống tay áo của Tiểu Điệp đã bị bụi gai xé rách, lộ ra một cánh tay trắng như ngọc, phía trên là một số vệt máu nhìn thấy mà giật mình. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng tuyệt mỹ có mấy vết cắt, khiến cho người khác cảm thấy vô cùng đau đớn.

Mà hai thiếu nữ còn lại cũng không khá hơn chút nào. Đột nhiên, thân hình của Sở Tiểu Điệp dừng lại, một đôi mắt to nhìn thẳng tắp vào một đoàn ánh lửa bập bùng trên không trung mà ngẩn người. Đó chính là một đạo diễm hỏa mà nàng thả ra lúc trước, trên bầu trời cao vạn trượng tạo thành một chữ "phong" khổng lồ, thật lâu vẫn chưa tiêu tán.

- Ai nha! Nguy rồi! Làm sao ta lại đem diễm hỏa mà sư huynh cho ra dùng nhỉ? Cái này... cái này phải làm sao cho phải? Phong sư huynh mới đạt tu vi Nguyên Khí Cảnh tứ trọng thiên, nếu là huynh ấy tới thật, vậy chẳng phải là tới để chịu chết sao?

Lúc đó, ý định của nàng là muốn gọi cao thủ Sở gia đến trợ giúp, dưới tình huống không hề lo lắng đem một cái diễm hỏa Phong Liệt cho nàng ra sử dụng. Trong lúc nhất thời không khỏi âm thầm lo lắng cho Phong Liệt.

- Tiểu Điệp, đừng suy nghĩ nhiều như vậy, chúng ta mau chạy đi! Những tên khốn kiếp kia rất nhanh sẽ đuổi tới nơi!

Một thiếu nữ lôi kéo bàn tay nhỏ nhắn của Sở Tiểu Điệp, cứng rắn lôi nàng chạy về phía trước.

- Nhưng... Nhưng Phong sư huynh...

- Ai nha! Sở sư muội! Phong sư huynh còn không biết người ở chỗ nào, mặc dù hắn thấy được diễm hỏa này, muốn chạy tới nơi này cũng là chuyện của mấy ngày sau! Nếu như chúng ta không trốn tiếp là có thể lập tức mất mạng đó nha!

Một thiếu nữ khác gấp gáp thúc giục.

- Ai! Hy vọng Phong sư huynh không thấy được diễm hỏa này! Ừm! Không thấy được, nhất định huynh ấy không thấy được!

Tiểu Điệp ngây thơ thì thầm hai câu, phảng phất như đang nguyền rủa vậy, nhưng ngay sau đó nàng lại đem tâm tư đặt ở trên đường chạy trốn.

Ba thiếu nữ vừa vội vàng vừa nhanh chóng chạy một thời gian, rốt cục cũng thoát khỏi đám bụi gai trong rừng rậm này, phát hiện ở phía sau không có địch nhân đuổi theo, rốt cục cũng thở phào nhẹ nhõm.

Liên tục toàn lực chạy trốn suốt một ngày đã khiến cho nguyên lực vốn không nhiều lắm của ba thiếu nữ hết sạch.

- Hô...

Một thiếu nữ có vẻ lớn tuổi nhất thở ra, dựa vào một gốc cây đại thụ, lau những giọt mồ hôi trên mặt, lòng vẫn còn sợ hãi:

- Tiểu Điệp, Lâm sư muội. Chúng ta chạy đã hơn nửa ngày, đến hiện tại vẫn chưa có người nào đuổi theo, xem tình hình có lẽ chúng ta đã bỏ rơi bọn họ. Trước hết chúng ta tìm một địa phương nghỉ ngơi và hồi phục một chút đi. Nếu không vạn nhất gặp phải thú dữ, lấy trạng thái chúng ta hiện tại, căn bản là không có sức hoàn thủ!

Một thiếu nữ khác họ Lâm, hẳn có xuất thân là một thiên kim tiểu thư của một thế gia không tệ, nhìn thoáng qua vệt máu trên tay mình, không khỏi nhỏ giọng nức nở:

- Ô ô~, đại hạp cốc này một chút cũng không dễ chơi! Còn có nhiều người xấu như vậy! Sớm biết thế này người ta cũng không thèm tới nữa! Ô ô ~! Mới lúc trước chúng ta vẫn còn mười hai tỷ muội, nhưng hiện tại không biết các nàng thế nào rồi?

- Lâm sư tỷ đừng khóc! Việc đã đến nước này, hay là chúng ta thử nghĩ xem kế tiếp làm thế nào đi? Muội cảm thấy được những người này hẳn là tới tìm Thiên Tử tỷ tỷ. Chỉ hy vọng ông trời phù hộ cho Thiên Tử tỷ tỷ không gặp phải chuyện gì bất trắc!

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy mồ hôi của Tiểu Điệp lại vô cùng trấn tĩnh. Nàng lấy từ trong Trữ vật Giới chỉ ra một cái trường báo mới tinh, sau đó khoác lên người, đem phần da thịt lộ ra che lại. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

Mặc dù đây là lần đầu tiên nàng gặp phải tình huống như vậy, nhưng sau khi tỉnh táo lại, cũng không có sợ hãi quá nhiề. Nhưng chẳng qua là trong lòng không ngừng thầm lo lắng cho Diệp Thiên Tử.

Nàng nhớ được lúc mọi người tách ra chạy trối chết, hơn mười hắc y nhân động thủ với các nàng, có ít nhất mười người đuổi theo Diệp Thiên tử. Hiển nhiên là bọ họ đã có âm mưu hành động.

Đang vào lúc này, đột nhiên trên đỉnh đầu ba người vang lên một tiếng kêu xuyên kim liệt thạch của một đầu hung cầm, tiếng kêu gào của nó khiến cho mọi người cảm thấy lo lắng.

- A ...

- Tiểu Điệp... Tiểu Điệp...

Ba thiếu nữ chấn động trong lòng, đồng loạt giương mắt nhìn lên.

Nhất thời, ba nàng phát hiện một đầu Đại điêu màu vàng lợt sau khi xoay một vòng bèn cấp tốc lao xuống phía dưới.

- A! Phía trên kia có người! Có phải hay là địch nhân đuổi tới hay không?

Thiếu nữ họ Lâm kia giống như chim sợ cành cong. Sau khi kinh hô một tiếng, nàng đột nhiên ôm chặt cánh tay Sở Tiểu Điệp, thân thể mềm mại khe khẽ rung động.

- Muội xem không phải! Người đó gọi tên Tiểu Điệp, hẳn là người quen!

- A! Đó là Phong sư huynh!

- Trời ạ! Là Phong sư huynh tới cứu chúng ta! Thật tốt quá! Phong sư huynh, chúng ta ở chỗ này!

- Không sai! Đích xác là Phong sư huynh! Bất quá, hắn làm sao có thể... Nguyên Khí Cảnh cửu trọng thiên?

...

Ba thiếu nữ Ba thiếu nữ cũng là Long Vũ Giả, dựa vào nhãn lực hơn người cũng thấy rõ ràng không thể nghi ngờ người này chính là Phong Liệt. Chỉ có điều khiến cho các nàng cảm thấy khiếp sợ chính là phía sau Phong Liệt chính là chín đạo hư ảnh Ma Long đang quanh co gầm thét, điều này đã nói lên rằng, Phong Liệt chính là Long Vũ Giả Nguyên Khí Cảnh cửu trọng thiên!

Các nàng đều rõ ràng, một tháng trước, Phong Liệt bất quá mới có tu vi Nguyên Khí Cảnh tứ trọng thiên mà thôi!

Trong lúc nhất thời, vẻ mặt ba thiếu nữ cũng không khỏi dại ra, thật lâu sau vẫn còn thẫn thờ.

Đang lúc ấy thì, đạo nhân ảnh trên lưng điêu kia bỗng nhiên nhảy từ trên lưng đại điêu xuống mặt đất.

Lúc này, sắc mặt Phong Liệt vô cùng lo lắng. Dọc theo đường đi hắn từng ảo tưởng Sở Tiểu Điệp gặp phải vô số khốn cảnh, khiến cho chính mình sợ hãi không thôi, vì thế mới thúc giục Kim Câu đem quãng đường hơn năm trăm dặm phi hành trong một khắc đồng hồ ngắn ngủi, cơ hồ khiến cho đôi cánh Kim Câu như muốn rời ra.

Oanh!

Pho ng Liệt từ độ cao trăm trượng nhảy xuống dưới đất, chấn cho cả vùng đất nổ vang. Sau khi đứng vững liền đột nhiêu xông đến. Hắn không để ý đến khuôn mặt ngây dại của ba thiếu nữ, tiến lên mấy bước dùng tay kéo Sở Tiểu Điệp đang đứng như phỗng vào trong ngực, ân cần hỏi han đầy kích động.

- Tiểu Điệp! Nàng có khỏe không?

- Có bị thương không?

- Mau, ăn trước ba viên Diệu Xuân Đan này đi!

Phong Liệt luống cuống tay chân đánh giá Tiểu Điệp một phen, sau đó bất chấp tất cả, vội vàng đổ ra ba Diệu Xuân Đan nhét vào trong cái miệng nhỏ của Sở Tiểu Điệp.

Sau đó hắn cũng không để ý cũng không để ý đến vấn đề nam nữ, lại đem trên thân thể mềm mại của Sở Tiểu Điệp kiểm tra một lần. Chờ sau khi hắn biết được Sở Tiểu Điệp không có chịu bất cứ một thương tổn nặng nề nào, mới đem giai nhân ôm thật chặt vào trong ngực, trên mặt lộ ra biểu cảm như chút được gánh nặng nhưng trái tim vẫn đập liên hồi.

Nhìn thấy điều này, trong đại não Sở Tiểu Điệp đã trống rỗng, mơ mơ màng màng để cho Phong Liệt tự định đoạt, thậm chí cũng đã quên phản kháng.

Chẳng những Sở Tiểu Điệp u mê, ngay cả hai thiếu nữ cách đó không xa cũng không có tránh khỏi há hốc mồm, ngơ ngác nhìn Phong Liệt kia quá nhiệt tình, thất thần thật lâu.

Thời gian phảng phất như dừng lại, trong thiên địa một mảnh yên tĩnh.

- Vương sư tỷ, Phong sư huynh cùng Tiểu Điệp rất thân thiết sao?

Cho đến một lúc lâu sau, thiếu nữ họ Lâm kia mới lẩm bẩm nói.

Vương sư tỷ vẫn chỉ ngây ngốc nói::

- Thoạt nhìn thật giống như rất thân thiết nha!

- Nhưng mà... không phải chỉ có người thương mới có thể ôm nhau hay sao?

- Cái này... ta cũng không hiểu rõ nữa, có thể hai người đó vừa thấy đã yêu thì sao?

- Nga, nguyên lai là như vậy a!

...

Nghe được thanh âm hai nàng, Sở Tiểu Điệp trong ngực Phong Liệt dần dần phục hồi tinh thần, lại đột nhiên đột nhiên mình đang ở trong lồng ngực một người đàn ông, ngửi thấy hơi thở vừa xa lạ lại vừa thân thiết ấy, nàng không khỏi cảm thấy như lọt vào trong sương mù.

- A! Khụ khụ! Phong sư huynh, huynh... huynh làm muội đau!

Sở Tiểu Điệp bị Phong Liệt dùng lực xiết mạnh đến không thở được, không nhịn được nũng nịu kháng nghị. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ đã sớm đỏ bừng, xấu hổ và giận dữ không chịu nổi, hận không tìm được một cái lỗ để chui xuống.

- A! A, ha hả. Thật xin lỗi, thật xin lỗi! Gặp lại muội không có chuyện gì, sư huynh ta thật là thật cao hứng!

Chỉ trong chốc lát, Phong Liệt dần dần bình tĩnh lại. Kế tiếp, mặc dù hắn vạn phần không muốn nhưng cũng không thể không đem giai nhân trong ngực. Không ngừng gãi gãi sau gáy.

- Bọn chúng ở bên kia! Mau đuổi theo! Lần này ngàn vạn không thể để cho bọn chúng chạy thoát!

Thời khắc đang lúng túng này, đột nhiên, trong rừng vang lên một tiếng khàn khàn khó nghe, thanh âm quát tháo. Sau đó, rừng cây kêu lên xào xạc, ba tên hắc y nhân hiện ra trong tầm mắt của nhóm người Phong Liệt.

Phong Liệt giương mắt nhàn nhạt nhìn lên, chỉ thấy phía sau ba tên Hắc y nhân kia cũng có chín đạo hư ảnh Ma Long, hiển nhiên cũng có tu vi Nguyên Khí Cảnh cửu trọng thiên.

Hơn nữa, nhìn vào trang phục của chúng giống với trang phục của đám hắc y nhân tập kích mình hai lần trước, tám chính phần mười đều là thủ hạ dưới trướng của cái gọi là "Thần sư" kia.

Ánh mắt Phong Liệt khe khẽ nheo lại, trong lòng thầm giận không dứt. Về đến nhà rồi mà cái đám Thần sư này vẫn càn rỡ đến vậy, mượn cơ hội thí luyện, không chút kiêng kỵ bắt cướp đệ tử có chất lượng huyết mạch tốt.

Hơn nữa, làm người ta không thể không giận chính là không hề thấy cao tầng của Ma Long Giáo xuất hiện ngăn cản.

Bởi vậy, trong lòng hắn dấy lên một sự âm thầm cảnh giác với đám nhân vật trọng yếu sau lưng tổ chức Ma Long Giáo này.

Ở trong Giáo hội Ma Long Giáo long ngư hỗn tạp, xảy ra những tình huống như vậy cũng chẳng có gì lạ.

- A! Không tốt! Những tên bại hoại kia đã đuổi tới! Chúng ta nên làm thế nào đây?

Thiếu nữ họ Lâm kinh hộ một tiếng, hoa dung thất sắc, phảng phất như đứa trẻ nhỏ bị dọa cho kinh hãi, lúng túng không biết phải làm sao.

- Phong sư huynh, chúng ta đi nhanh đi!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Tiểu Điệp cũng hiện lên nét kinh hãi. Lúc này, nàng vội vàng tiến lên khe khẽ kéo Phong Liệt đang thất thần, liền muốn hướng nơi xa bỏ chạy.

Chẳng qua là nàng vừa mới vươn bày tay nhỏ bé ra liền bị bàn tay to lớn của Phong Liệt nắm lấy, sau đó thuận thế kéo nàng về phía sau lưng.
Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/ma-long-phien-thien/chuong-120/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận