Ma Long Phiên Thiên Chương 229+230: Tiếp tục sờ đi!

Việc điều động nhân sự trong viện phái cũng là chuyện bình thường. Nhưng đối với một số lão gia hỏa thì tinh tường biết rõ, quận Đằng Long với tư cách là địa bàn của Ám Vũ Viện, từ trước đều nay đều không được coi là một địa phương yên ổn.

Mà Biên Nhạc Thành lại ở vào chi địa giao giới của Đằng Long quận và Hoàng Long quận, càng là mấy năm liên tục đại chiến, hỗn loạn vô cùng. Lúc này đây nhân sự điều động, Nhạc Lập Trung cho thấy rõ ràng là bị sung quân rồi.

Một ít tiền căn hậu quả trong đó, cũng khó có thể tránh được con mắt của người có ý. Rất hiển nhiên, đây là có người vì Phong Liệt mà bảo vệ.

Bởi vậy, có một số gia tộc cường thế vốn định âm thầm thu thập Phong Liệt, cũng không khỏi tạm thời dừng tay, để tránh rước họa vào thân.

Cũng không biết đã ngủ bao lâu, đại não Phong Liệt dần dần thanh tĩnh lại, nhưng mí mắt vẫn còn nặng nề vô cùng. Hắn tranh thủ thời gian dụng tinh thần tra xét giới chỉ trữ vật, phát hiện Huyền Minh trọng thiết tinh vẫn còn nằm yên bên trong, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Chỉ cần Huyền Minh trọng thiết tinh vẫn còn, hết thảy những trả giá lúc trước đều là đáng giá. Hơn nữa còn kiếm được lợi nhuận thật lớn.

Đúng lúc này, một bàn tay trắng như ngọc cầm một viên đan dược nhét vào trong miệng của hắn. Mùi thơm trên bàn tay trắng như ngọc đó so với mùi thơm của đan dược còn muốn động tâm hơn.

Phong Liệt chính bởi vì Huyền Minh trọng thiết tinh vẫn còn mà tâm tình sảng khoái vô cùng. Lúc này thấy có người đưa đan dược tới, hắn hơi há miệng nuốt xuống. Đồng thời sắc tâm liền nổi lên. Dù sao đứng ở bên giường chăm sóc mình chỉ sợ không phải là Yên thì cũng là Lục. Người một nhà thì cần gì khách khí.

Sau một khắc, hắn nắm lấy bàn tay trắng như ngọc kia, lập tức kéo một thân thể mềm mại có lồi có lõm vào trong nực, không chút khách khí vươn tay thăm dò vào dưới váy của người ta.

- Á, Phong Liệt không chết!

Một tiếng thét giống như gặp quỷ phát ra từ trong miệng giai nhân, Phong Liệt lỗ tai như có một cỗ sát na. Nhưng hiện tại, Phong Liệt không chút tâm trạng bận tâm đến lỗ tai của mình.

Bởi vì hắn lập tức đã minh bạch, chính mình dường như đã xông ra đại họa.

- Âm thanh này sao có chút quen tai? Sao, Diệp Thiên Tử? Không hay rồi, tiêu đời rồi.

Vẫn còn nhắm hai mắt nhưng trong nội tâm của Phong Liệt một hồi run rẩy, bị hù đến phía sau lưng đổ mồ hôi lạnh. Cho dù đầu của hắn vẫn còn chưa tỉnh hoàn toàn, nhưng có thể nghe ra đây là giọng nói của Diệp Thiên Tử.

Trong lúc nhất thời, Phong Liệt cả kinh đến tay chân lạnh cả người. Hai tay đều cứng lại trên thân thể mềm mại của giai nhân.

Mà trong giờ khắc này, Diệp Thiên Tử trong lòng ngực của hắn cũng trợn tròn mắt, hai tay đặt trước ngực Phong Liệt, nhìn xem Phong Liệt đang nhắm hai mắt gần trong gang tấc, tinh thần hoảng hốt không thôi, trong lúc nhất thời quên cả phản kháng.

Thực tế, cái đang thăm dò có móng vuốt dưới váy nàng vẫn còn chút vê động khiến cho nàng toàn thân tê dại. Đồng thời càng làm cho nàng đầu óc trống rỗng. Tình huống trước mắt đã vượt ra khỏi tầm nhận thức của nàng, làm cho nàng lo sợ không yên, không biết làm sao.

- Chết tiết, tại sao có thể như vậy? Cái này phải làm sao cho phải đây?

Sau một khắc, Phong Liệt sau khi chấn kinh, bỗng nhiên trong đầu linh quang vừa hiện, một chủ ý không tính là khéo đột nhiên xuất hiện trong lòng. Tình cảnh này dứt khoát là đâm lao phải theo lao, cũng là tránh cho hai người đều khỏi xấu hổ.

Vì vậy kế tiếp, Phong Liệt dứt khoát tưởng Diệp Thiên Tử là Lục, không chút khách khí giở trò mà bắt đầu, trong miệng còn mơ màng lẩm bẩm:

-Sao, Lục, ngực của nàng tựa hồ như thay đổi rồi à? Phải chăng những ngày vừa rồi ăn cơm không được ngon? Sao, bờ mông lại lớn hơn một chút?

Phong Liệt trong lúc sỗ sàng nhưng cũng đồng thời thầm khen một câu. Diệp Thiên Tử cô nàng này thoạt nhìn gầy teo, yếu ớt, nhưng dưới lớp quần áo vẫn rất có chất. Những nơi cần lớn thì lớn, cần nhỏ thì nhỏ. Ngay cả bộ ngực cũng còn mãnh liệt hơn cả Lục.

Nhưng, dần dần Phong Liệt cũng mất đi tự nhiên, trong nội tâm âm thầm khó hiểu. Cô nàng này sao không động thân? N àng nếu không đứng dậy thì lão tử cần phải phản ứng rồi.

Hắn không biết, lúc này Diệp Thiên Tử trong lòng hắn sau một hồi thất kinh đã hồi phục lại tinh thần, thậm chí lại còn khôi phục được sự tỉnh táo.

Thân thể Diệp Thiên Tử mềm mại, nghiến răng nghiến lợi nhìn Phong Liệt gần trong gang tấc, vốn định rút ra bảo kiếm chém Phong Liệt thành vạn khối, vứt xác cho cá ăn.

Nhưng chẳng biết làm sao, giờ phút này nằm trong lòng ngực của một người nam nhân, lại làm cho nàng có một cảm giác mê luyến.

Thời gian dần trôi qua, gương mặt của nàng đỏ bừng một mảnh, hô hấp càng lúc càng dồn dập, ngơ ngác nhìn Phong Liệt, đôi mắt trong veo hiện lên một tia mờ mịt.

Về phần giờ phút này, bộ ngực và cặp mông của nàng đang bị Phong Liệt đại lực chiếu cố, cũng tựa hồ không sao cả rồi. Sờ chỗ này hay sờ khắp mọi nơi cũng không khác gì nhau. Hơn nữa, chính nàng vì sao lại không ghét Phong Liệt người này đang lợi dụng mình?

Diệp Thiên Tử im lặng, mặc cho Phong Liệt hoạt động. Còn Phong Liệt thì theo thời gian dần trôi tay dần ngừng lại.

Không vì cái gì khác mà chính là chột dạ!

Trong lòng của hắn quả thật khó hiểu muốn chết. Vốn tưởng rằng Diệp Thiên Tử cô nàng này sẽ nổi đóa hoặc tìm chính mình dốc sức liều mạng, hoặc chạy trốn, lại thế nào cũng không nghĩ tới tình huống trước mắt lại như vậy.

Giờ phút này, Phong Liệt cảm thấy đâm lao phải theo lao, nội tâm kêu khổ thấu trời, không biết nên như thế nào cho xong việc. Hắn thật sự đối với cô nàng đang nằm trong lòng ngực này không có cách gì.

Cảm nhận Phong Liệt không còn hoạt động, yên tĩnh trợ lại, Diệp Thiên Tử không hỏi hừ lạnh một tiếng, ra vẻ lạnh như băng nói:

- Hừ, ngươi không phải vừa mới được mò rất thoải mái sao? Tiếp tục sờ đi. Bản tỷ muốn nhìn xem ngươi có thể giả bộ tới khi nào.

Nghe xong lời này, tinh thần Phong Liệt khẽ run lên. Nội tâm một hồi sợ hãi, khâm phục cô nàng này cái gì cũng biết.

Nhưng bất luận thế nào, hắn cũng biết lúc này có đánh chết cũng không thể thừa nhận, càng không thể mở mắt ra. Nếu không thì chính mình có nhảy vào thiên hà cũng không rửa sạch được.

Vì vậy kế tiếp, hắn dứt khoát mắt điếc tai ngơ, thậm chí sau mấy phút động tác vẫn không có.

Chứng kiến Phong Liệt quyết định giả chết đến cùng, Diệp Thiên Tử không khỏi bốc cơn lửa giận. Nàng nhịn không được, đột nhiên ghé vào đầu vai Phong Liệt, hung hăng cắn một cái.

Sau khi để lại hai hàng vết máu thật sâu, nàng mới chậm rãi đứng dậy, sắc mặt âm tình bất định, trong đôi mắt đẹp kia dần dần chứa đầy nước mắt, nội tâm ủy khuất vô cùng.

- Phong Liệt chết tiệt! Việc này bản tỷ không để yên cho ngươi đâu.

Diệp Thiên Tử hung hăng mắng một câu, nhịn không được lau nước mắt, hít hít cái mũi.

Chứng kiến Phong Liệt vẫn tiếp tục giả chết, chẳng thèm đáp lại, Diệp Thiên Tử lửa giận càng thêm giận.

Sau một khắc, trong lúc Diệp Thiên Tử đang trầm ngâm suy tính làm thế nào để thu thập Phong Liệt thì đột nhiên một bóng người xinh đẹp mặc bộ quần áo màu xanh đi vào trong gian phòng, trong tay còn bưng một chén canh. Đúng là Lục.

- Diệp Thiên Tử, sư huynh có tỉnh không?

Lục vội vàng cẩn thận bưng chén canh, không để ý tới sắc mặt của Diệp Thiên Tử.

- Hừ, hắn vẫn chưa tỉnh lại. Tốt nhất là vĩnh viễn đừng nên tỉnh lại.

Diệp Thiên Tử tức giận nói một câu rồi hổn hển đóng sập cửa mà đi, làm cho Lục không hiểu ra làm sao:

- Làm sao vậy, lúc trước không phải là rất tốt sao? Thật sự là buồn vui vô chừng. Trách không được sư huynh không thích nàng ấy.

Vừa nói, nàng vừa đặt chén canh xuống bàn, chuẩn bị cho Phong Liệt uống thuốc.

Còn Phong Liệt ở trên giường thì nghe tiếng bước chân của Diệp Thiên Tử đang dần đi xa, lúc này mới chậm rãi mở mắt ra, trong nội tâm thở dài một hơi. Việc này khiến cho mình thật sự là nhức đầu vô cùng.

Lúc này, trên bờ vai vẫn còn lưu lại vết cắn của Diệp Thiên Tử, làm hắn nhịn không được phải hít sâu một hơi, cảm giác đau đớn:

- Cô nàng này là chó hay sao? Đau đến chết lão tử rồi.

- A, sư huynh đã tỉnh rồi à? Thật tốt quá! Sao vai của huynh lại bị thương? Còn chảy máu đây này.

Lúc này, Lục rốt cuộc cũng phát hiện được bả vai chảy máu đầm đìa của Phong Liệt, sắc mặt cả kinh, thiếu chút nữa là làm đổ chén canh trên bàn rồi.

- Haha, không có việc gì. Vừa rồi hình như bị con mèo hoang cắn một cái. Thoa một chút thuốc sẽ không sao.

Phong Liệt cười nói.

- Ai chà, Diệp Thiên Tử này cũng thiệt là. Một người sống đang nằm đây mà lại để cho một con mèo hoang chạy vào cắn thương người. Quá hư không thể tưởng tượng nổi.

Lục vừa oán trách Diệp Thiên Tử, vừa tranh thủ thời gian giúp Phong Liệt xử lý vết thương một chút. Phong Liệt chính là cười khổ không ngừng, trong nội tâm âm thầm suy tính việc này nên làm như thế nào cho xong việc. Dù sao cô nàng Diệp Thiên Tử này rất khó đối phó.

Hơn nữa, đây quả thực là một việc không thể tính toán lung tung.

Qua lời của Lục, Phong Liệt biết mình đã ngủ hai ngày rồi. Hơn nữa, chính mình sở dĩ có thể nhanh tỉnh lại như vậy, chú yếu là bởi vì có thần đan của Diệp Thiên Tử. Điều này càng làm cho hắn xấu hổ hơn đối với Diệp Thiên Tử.

Tu dưỡng thêm nửa ngày, Phong Liệt cảm thấy mình đã khôi phục không sai biệt lắm, liền khó dằn nổi, từ trên giường bò dậy, sau đó gọi Trương Đại Tài, Triệu Đống lại, rồi cũng với Yên, Lục cả đám người cùng đi đến núi Tử Dương cách Ám Vũ Viện trăm dặm về phía đông.

Chuyện của Diệp Thiên Tử đành phải mặc kệ, cũng không cách nào quản. Việc luyện thần thương là chuyện phải làm, tránh để đêm dài lắm mộng.

Núi Tử Dương là một ngọn núi thứ mười tám của Ma Long Giáo, chỉ là một ngọn núi vẻn vẹn cao ba trăm trượng, nhưng tên của nó thì vang danh trên toàn đại lục.

Bởi vì, núi Tử Dương chính là trung tâm buôn bán của Ma Long Giáo. Ma Long Giáo hết thảy phường thị, thương hội, kỹ viện… đều được mở xung quanh núi Tử Dương.

Quan trọng nhất, núi Tử Dương là một thánh địa nổi tiếng luyện khí trong thiên hạ. Bởi vì chỗ đó có một tòa thần lô luyện khí cấp bậc chí bảo. Luyện Thiên Lô

Ở trong Long Huyết đại lục, luyện chế lin h bảo là một việc cực kỳ thâm ảo. Người bình thường căn bản là không nắm được phương pháp. Ngoại trừ cần có Long vân của những cổ thực long còn sót lại, tinh thông, thâm ảo thì còn cần phải có một cảnh giới võ đạo cực kỳ cao thâm. Người bình thường rất khó đảm nhiệm.

Cho nên, luyện khí đại sư cho dù đến bất cứ một địa phương nào cũng sẽ được trọng dụng.

Nhưng, đối với một số Long võ giả muốn luyện chế thần binh chiến giáp thì luyện khí đại sư lại không phải là một sự lựa chọn hàng đầu.

Nhất là đối với một con người có giá trị xa xỉ, muốn luyện chế trọng bảo thì sẽ không đi tìm luyện khí đại sư.

Bởi vì, là người thì đều có tham lam. Luyện khí đại sư cũng không ngoại lệ.

Trên thế giới này, rất nhiều bảo vật hiếm có một khi rơi vào trong tay luyện khí đại sư, sẽ rất khó bảo đảm việc người ta sẽ không lấy cắp của mình. Hoặc một khi tin tức để lộ, vô số cường giả ngấp nghé, vậy thì cái được cũng không bù đắp đủ cho cái mất.

Đã như vậy, những nguyên liệu trân phẩm nắm trong tay muốn luyện chế thần binh, nhưng lại không muốn giao cho luyện khí đại sư thì phải nên làm thế nào?

Loại tình huống này. Luyện Thiên Lô là một lựa chọn tốt nhất.

Luyện Thiên Lô là một loại thần lô luyện khí. Bản thân chúng là một huyền bảo cấp bậc ngoài Linh khí. Đồng thời còn có được khí linh tinh thông luyện khí.

Khí linh đối với tất cả những nguyên liệu luyện bảo cùng với Long vân cổ xưa đều cực kỳ tinh thông. Hơn nữa, nó không có chi niệm tham lam, có thể vì Long võ giả luyện chế ra được thần binh vừa ý, lại có thể giữ được bí mật. Đó thật sự là một sự lựa chọn tốt nhất, được các Long võ giả thích nhất.

Đương nhiên, muốn mượn được Luyện Thiên Lô để luyện chế linh bảo, việc hao tốn Long tinh cũng cực kỳ kinh người. Một Long võ giả bình thường thì không thể đáp ứng nổi.

Bởi vậy, đối với Long võ giả mà nói, muốn luyện chế linh bảo bình thường thì nhờ luyện khí đại sư là được rồi. Nhưng nếu muốn luyện chế ra thượng đẳng thần binh, thì đành phải hao tốn Long tinh để đi mượn Luyện Thiên Lô.

Phong Liệt mấy ngày nay hao tốn tâm cơ vơ vét của cải, chính là muốn gom góp đi mượn Luyện Thiên Lô. Đó là một con số không thể tưởng tượng được.

Lúc trước, hắn từ trong tay Tần Trọng đoạt Tế Thiên Thần Thương. Bản thân chất liệu là dùng Long huyết ám kim cùng với minh kính sa tạo thành, vốn có thể đạt tới thượng phẩm linh bảo. Nhưng bởi vì công nghệ luyện chế quá mức thô ráp, cho nên đã cho ra sản phẩm không cao.

Hôm nay, trong tay hắn đã có Huyền Minh trọng thiết tinh, U linh thiết cùng với khối tinh kim vô danh tìm được trong Long ngục ba dạng vật liệu hiếm có. Nếu kết hợp với kỹ thuật luyện khí cao thâm của Luyện Thiên Lô thì nếu không có gì bất ngờ xảy ra, rất có khả năng sẽ tạo thành một loại thần binh lợi khí độc nhất thế gian.

Nhưng, trước khi trọng luyện Thế Thiên Thần Thương còn có một việc rất phiền toái mà Phong Liệt cần phải giải quyết, đó chính là giải thoát Diệp Trì đang bị Lữ thị huynh đệ giam giữ.

Bảy tám người Phong Liệt, mỗi người cưỡi một con khoái mã, chưa đến nửa canh giờ đã tới được chân núi Tử Dương. Từ xa đã nhìn thấy người từ bốn phía, cảnh tượng rất náo nhiệt.

Núi Tử Dương tuy là địa bàn của Ma Long Giáo, nhưng giao dịch ở đây không phải hoàn toàn là thành viên của Ma Long Giáo, cũng có thể ngẫu nhiên chứng kiến Độc Long võ giả, Minh Long võ giả các loại giáo ngoại nhân sĩ.

Ngoại trừ những gian hàng dựa vào núi buôn bán các loại binh khí, tiệm bán quần áo, nguyên vật liệu thì cón có một số Long võ giả bày biện quầy hàng ngoài vỉa hè. Âm thanh rao hàng liên tiếp, lộn xộn.

- Mau đến xem đi, Tứ Linh thảo ngàn năm đây. Thổ huyết bán phá giá đây. Chỉ cần một ngàn long tinh thôi, mau tận dụng thời cơ.

- Long miêu cấp sơ kỳ, ba trăm Long tinh thôi. Bán như cho. Là sự lựa chọn tốt nhất cho tình nhân đây…

 

- Nữ tử bán mình, một ngày mười viên Long tinh. Giặt quần áo, nấu cơm, lên giường….mọi thứ đều tinh thông.

- Oa, đại tỷ, tỷ bao nhiêu tuổi mà còn bán mình?

- Im lặng, nữ tử năm nay chỉ vừa tròng bốn mươi. Tuy tuổi hơi lớn nhưng kinh nghiệm phong phú.

Ọe!

Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/ma-long-phien-thien/chuong-173/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận