Quân Lâm Thiên Hạ Chương 815 : Thiên chấn động.

Chương 815: Thiên chấn động.

Nguồn : Vipvandan
Sưu tầm: tunghoanh.com


(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch Dungnhi †¸.•'´¯)¸.•'´¯)



Một kích này vô cùng bất ngờ, kiếm quang nổ bạo, mọi người ở xa xa chỉ thấy một đạo bạch quang mênh mông quét qua cuối chân trời, liền đem kim sắc chiến xa kể cả thiếu niên hoa quý bên trên một kiếm chặt đứt!

Vẻ mặt thiếu niên kia tràn ngập vẻ không dám tin, chiến xa dưới chân hắn chính là trấn quốc chi khí được cung phụng của Trấn Lương quốc, được khí vận cả nước gia trì, tụ tập lực lượng của cả một quốc gia, tổng cộng chỉ có khoảng mười cỗ xe mà thôi.

Chỉ cần đứng trên chiến xa, đã có được Thiên Tiên chiến lực, ở trong tiên giới mà chiến lực của người tu chân đã bị giảm bớt gấp mười lần, dù là tu sĩ Ngọc Tiên cũng phải thất bại vào tay hắn!



Nhưng trước mắt lại không chịu nổi một kiếm của Nhạc Vũ!

Một chút thần hồn từ trong thân thể bay ra, vẻ mặt vẫn mờ mịt không biết nên làm gì.

Nhạc Vũ lạnh lùng cười khan, thân hình vọt tới trước, đem nguyên thần của tam vương tử Trấn Lương quốc nắm vào trong tay.

Chuyện người này lẽ ra không nên làm nhất chính là đứng ngay trước người hắn! Tuy pháp lực của hắn đánh ra còn bị hạn chế, nhưng Cửu Chuyển Huyền Công tầng thứ tư luyện nhập vào trong huyết nhục vô số pháp tắc, làm lực lượng thân thể hắn vượt xa hơn cả Ngọc Tiên tu sĩ gấp ba lần, bài trừ việc lợi dụng thiên địa đại đạo, cơ hồ tương đương với một phần tư lực lượng của Thái Ất Chân Tiên!

Vừa nắm lấy nguyên thần của người kia, cách đó không xa liền truyền tới tiếng rống sợ hãi. Chỉ thấy mười vạn trượng bên trái một lão giả mặc đạo bào màu tím, gương mặt như đao tước vẻ mặt đang vặn vẹo, trong mắt như bị ngọn lửa thiêu đốt đang khoát tay đánh tới, lập tức bắn ra một đạo quang hoa cuốn thẳng tới.

Nhạc Vũ nhận ra đó chính là một trong ba Thái Ất Chân Tiên, vốn đang chạy tới tựa hồ chuẩn bị xử lý chính mình.

Hắn không chút nào để ý, chỉ tùy tay đánh ra một kiếm lập tức chém tan đạo quang hoa kia, cả người không tránh né mà tiến tới, đem Huyền Nguyên Tử đứng bên cạnh tiện tay thu vào trong tu di không gian, sau đó xông thẳng tới chỗ tử bào lão nhân.

Ngay dọc đường đi tới có bốn cỗ ngân sắc chiến xa cản đường, Nhạc Vũ toàn bộ không để ý tới, chỉ phân ra bốn đạo Phân Quang Thác Ảnh Kiếm phỏng chế đánh ra hai bên, liền đem ngân sắc chiến xa toàn bộ chém vỡ.

Tử bào lão nhân ở xa xa đã tế lên một kiện quang luân, trên đỉnh đầu liên tục xoay tròn, chỉ trong nháy mắt đã tụ tập vô lượng Thái Dương Chân Hỏa.

Nhưng còn chưa đợi liệt diễm bên trong bắn ra, Nhạc Vũ đã đi tới trước người hắn, tốc độ tăng lên gấp bốn lần, làm hắn biến thành một đạo hắc quang, thanh kiếm trong tay hóa thành một đạo canh kim kiếm khí vô cùng sắc bén, càng có vô số thời không loạn nhận phân bố bên trong, ngay lúc này biến thành một điểm đen, chính là dùng Nhất Khí Hỗn Nguyên Châu thúc giục Đại Thôn Diệt Thuật.

Lão giả thấy thế trên mặt liền bộc phát ra vẻ âm trầm ngoan độc, ánh mắt lóe sáng sát khí sắc bén cơ hồ đã biến thành thực chất.

- Không biết sống chết!

Hắn kêu lên một tiếng, không tránh không né dẫn dắt quang luân, một đạo kim hoàng xạ tuyến bắn thẳng xuống, lại lấy ra một trường kiếm khảm bảy viên bảo thạch có hình dạng như sao Bắc Đẩu, ngay lập tức vẽ ra một đạo kiếm thức vô cùng huyền ảo, lập tức kéo ra một cỗ lực lượng mênh mông cuồn cuộn, thanh bạch kiếm khí phá không xuyên ra, mạnh mẽ bá tuyệt, càng mạnh hơn chiêu kiếm của Nhạc Vũ gấp mấy lần!

Hai mắt híp lại, trong con ngươi Nhạc Vũ lướt qua một tia cười lạnh, vận tốc ánh sáng chợt chuyển thành gấp mười lần, toàn bộ thân hình càng thêm gia tốc, mạnh mẽ tránh được đạo quang mang đánh tới.

Cùng lúc đoàn Hỗn Nguyên Khí bên trong đan điền đột nhiên phun ra một đoàn ngũ sắc linh quang.

Lúc này chân khí trong người hắn đã chuyển thành tiên lực, ngũ sắc linh quang đã không có uy lực bằng lúc trước, nhưng vẫn đem Hỗn Nguyên Ngũ Hành pháp lực của hắn tăng lên gấp ba, khiến vẻ sắc bén của canh kim kiếm khí lập tức tăng lên thanh thế, thẳng hướng ra ngoài vạn trượng, tựa như một đạo bạch sắc ngân hà xuyên thẳng tới!

Hai đạo kiếm khí giao kích, tử bào lão nhân bỗng dưng bị một cỗ cự lực mạnh mẽ đánh bay, thời không toái nhận cùng Đại Thôn Diệt Thuật cơ hồ đồng thời bùng nổ, đem thanh bạch kiếm khí của hắn toàn bộ cắn nát, kể cả thanh tiên binh trong tay hắn cũng bị dư ba làm tổn thương, xuất hiện hơn mười vết rạn, cơ hồ lâm vào hỏng mất.

Đột nhiên khởi chiến, thừa dịp người chưa chuẩn bị, tình hình Nhạc Vũ giờ phút này cũng không quá ổn, bên trong thân thể cũng có vô số nội thương, miệng mũi tai mắt đều tràn đầy máu tươi!

Nhưng đạo canh kim kiếm khí mạnh mẽ chưa từng có từ trước tới nay vẫn xông thẳng về phía trước, thời gian gia tốc tiếp tục tăng lên mười hai lần, tốc độ thân hình cho dù ở trong mắt ba vị Thái Ất Chân Tiên cũng nhanh tới mức không thể nhận ra.

Toàn bộ thân hình bị kiếm khí dẫn dắt, giống như loài cá vùng vẫy trong sông, vòng quanh ra phía trước, ở trên không trung vẽ ra một đạo hình cung cực kỳ mỹ lệ, vừa nhìn thấy hai Thái Ất Chân Tiên còn lại cũng ra tay, ngay lập tức đánh ra một đạo lam hồng quang mang đón lấy, cũng không biết là pháp bảo gì, lại bị Nhạc Vũ nhẹ nhàng dùng hình cung mỹ lệ kia đánh ra tránh né.

Lão giả kia giận dữ, trên mặt lại mang theo vẻ kinh sợ.

- Tên tiểu tử, lại dám tổn thương ta! Hôm nay nếu không bắt giữ được ngươi, thật khó giải hận!

Lời của hắn còn chưa dứt, ngay lập tức một thanh sắc ngọc giản bay lên không, sau khi triển khai liền bao phủ trước người, đem không gian trăm trượng che phủ hoàn toàn.

Nhạc Vũ đánh ra một kiếm, dùng Đại Thôn Diệt Thuật đem tiên bảo kia mạnh mẽ đánh thủng một lỗ hổng, ngay trong thoáng chốc lại đem hơn trăm điểm lam bạch quang mang toàn bộ đánh nhốt vào bên tỏng, ngay sau đó thân thể lập tức thuận thế bay ngược trở ra.

Vẻ mặt tử bào lão nhân chợt ngẩn ra, tiếp theo vừa nhận ra lai lịch điểm sáng kia, đồng tử liền co rút lại, ngưng tụ thành mũi châm.

- Huyền Thiên Âm Thủy Thần Lôi cùng Quý Thủy Thần Lôi?

Ánh sáng chói mắt chợt xuất hiện trong không gian, tử bào lão nhân vội vàng hóa thành hồng quang né tránh nhưng đã không còn kịp nữa. Hơn ba mươi giọt Huyền Thiên Âm Thủy Thần Lôi lại thêm trăm giọt Quý Thủy Thần Lôi do Nhạc Vũ luyện chế đều đồng loạt nổ tung, chỉ một thoáng bên trên bầu trời Huyết Vân sơn mạch liền phảng phất như có một vầng thái dương bốc cháy.

Bạch sắc xạ tuyến bắn ra, dù là Linh Tiên tu sĩ dùng mắt nhìn qua cũng lập tức bị tổn thương, khí lãng cuồng phong hủy diệt trực tiếp đem hơn mười cỗ ngân sắc chiến xa còn sót lại toàn bộ chấn vỡ, hóa thành bột mịn. Cách đó không xa còn có ba bộ Trấn Quốc Kim Khôi cùng hơn trăm cỗ thanh đồng chiến xa cũng vô thanh vô tức hóa thành bụi bặm tiêu tán. Một ít chiến xa ở xa hơn tuy may mắn thoát được, nhưng cũng bị đánh văng, không ngừng quay cuồng trên không trung, có vẻ chật vật không sao chịu nổi.

Lại có hơn trăm tiên tu ở trong dư ba kích lãng trực tiếp thần hồn câu diệt!

Nhạc Vũ ở ngay trong trung tâm của lực nổ mạnh, nhưng không đến nỗi bị ảnh hưởng lớn nhất, có thể thừa nhận được năng lượng hủy diệt, nhưng cũng bị lực lượng làm chao đảo cuộn trào.

Hắn đã sớm có chuẩn bị, ngay khi quang mang bắn ra khắp không trung, toàn bộ thần hồn của các tiên tu đều chỉ cố thủ trong cơ thể, hắn đã đem Huyền Quy Tiên Trạc, Băng Diễm Huyền Quang Chướng, Vạn Mộc Phong Thần Bích đều hoàn toàn tế ra, ngay cả thân thể cũng hiện lên tiên văn long lân. Ở bên ngoài cùng còn dùng Nhất Khí Hỗn Nguyên Châu thúc giục ra Đại Thôn Diệt Thuật. Biến thành một hắc điểm, vô luận là cương phong linh khí đều toàn bộ bị hút vào bên trong.

Như dư ba đập vào cũng làm Nhạc Vũ không ngừng phun máu, thân thể không ngừng đảo lộn, giống như tùy lúc sẽ bị cuồng phong lật úp.

Khóe môi Nhạc Vũ lạnh lùng nhếch lên, mặc dù bị ảnh hưởng không nhỏ nhưng hắn vẫn chưa cam lòng bỏ qua.

Một đạo tử kim phù lục quang hoa vạn trượng chợt bay lên trời, Thái Thanh Huyền Đô Sắc Chế Cửu Thiên Đô Lục Hồn Thiên Thái Hạo Thần Phù bị Nhạc Vũ kháp ra pháp quyết dẫn dắt, liền có một đạo kim quang hướng xa xa bắn tới.

Giờ phút này thần hồn linh giác của hắn tuy đều vô dụng, nhưng hệ thống phụ trợ trí năng trong đầu vẫn có thể nổi lên tác dụng.

Trong khoảnh khắc thôi diễn tính toán gấp mấy trăm vạn lần, đã sớm tính ra được tử bào lão nhân sẽ chạy trốn theo phương hướng nào.

Nếu như công kích thành công, có thể làm cho một vị Thái Ất Chân Tiên tạm thời mất đi chiến lực trong thời gian ngắn.

Nếu như không thể, chẳng qua chỉ là mất đi một trương phù bảo, ngày sau phải tiêu phí linh lực trăm vạn tiên thạch mới có thể bổ sung trở lại, hắn vẫn có thể kịp thời viễn độn, chỉ là đoạn thời gian sau càng thêm hung hiểm, cơ hội càng nhỏ hơn mà thôi.

Khi bạch quang nóng cháy bắt đầu thoáng ảm đạm, Nhạc Vũ cảm giác ở phụ cận trung tâm năng lượng hủy diệt đang nghịch lưu bay đi.

Ngay lúc này hắn dùng Chân Long Nhãn bắt giữ được một thân ảnh, miễn cưỡng chỉ có thể phân biệt chính là tử bào lão nhân vừa rồi. Hiện tại quần áo trên người hắn đã bị hủy sạch, bị thương khắp nơi, pháp lực hạo đãng giờ phút này đã tiếp cận khô kiệt, không còn chút khí độ thanh tao nho nhã trước đó chút nào.

Trong lúc mơ hồ còn có thể nhìn thấy được ánh mắt oán độc của hắn nhìn qua, tinh mang trong mắt Nhạc Vũ lóe lên, tốc độ chiêu kiếm tiếp tục tăng lớn, trong lúc vội vàng chỉ kịp ngưng tụ một hắc điểm bên trên mũi kiếm.

Nhưng hồn niệm kiếm ý kèm theo lại mạnh mẽ bá tuyệt, gặp tiên tru tiên, gặp thần sát thần, đánh diệt hết thảy, không có gì có thể cản trở!

Vẻ mặt lão nhân kia biến đổi, không dám ngạnh kháng mũi kiếm này của Nhạc Vũ, trực tiếp đánh ra trước người, một cỗ tử sắc điện lưu đan chéo trong tay hắn, đem không gian trước người hắn xé thành một khe hở.

Nhạc Vũ cau mày, hắn biết được lão nhân kia đã muốn xé mở không gian chạy vào hư không đào tẩu.

Điều này cũng đã nằm trong dự liệu của hắn, kiếm quyết đánh ra, vô số lực lượng thời không hội tụ vào đầu mũi kiếm, theo khe hở còn chưa khép kín đánh thẳng vào hư không, lập tức đem một chân của lão nhân chặt đứt.

Ngay trong lúc Nhạc Vũ còn đang tiếc nuối nghĩ đành phải dừng lại tại đây, Long Thương kiếm bên cạnh hắn đột nhiên bộc phát quang hoa mênh mông, biến ảo thành một đạo tử sắc phi long, đem khe hở không gian vốn đã khép kín đánh vỡ ra lần nữa, lập tức xuyên thủng thân thể tử bào lão nhân xa xa! Tiếp theo đem hồn lực cùng phân tử vô chủ tán loạn của lão nhân toàn bộ hút lấy, chỉ còn lại chút tro bụi phiêu tán trong hư không.

Nhạc Vũ cau mày, bổn mệnh hồn ấn tận sâu trong bổn nguyên thế giới chợt cảm ứng, biết được Long Thương kiếm đã đem một chút chân linh cuối cùng của tử bào lão nhân trên thế gian này toàn bộ gạt bỏ.

Hắn không khỏi cười vang, chỉ cảm thấy ý niệm trong lòng đột nhiên sáng tỏ, thần hồn biến thành quang minh. Tuy còn trọng thương trong người, nhưng lại cảm thấy thống khoái đầm đìa chưa từng có trước đó. Lập tức vận khởi Hỗn Nguyên Vô Cực Đại Thủ Ấn hướng hư không loạn lưu chộp tới, đem toàn bộ di vật của lão nhân kia cuốn trở về, ngay sau đó thừa dịp bạch quang còn chưa tán đi, lập tức trốn vào bên trong lòng đất.

Nguồn: tunghoanh.com/quan-lam-thien-ha/chuong-815-WELaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận