Thánh Đường Chương 264 : Toàn năng bồi luyện.


 Thánh Đường
Tác giả: Khô Lâu Tinh Linh
Chương 264 : Toàn năng bồi luyện.

Nguồn dịch: Nhóm dịch Mr5800
Sưu tầm: tunghoanh.com

Nguồn truyện: kenwen.com


    Lúc này Thiền Tinh đã khôi phục lại bộ dạng động lòng người của mình rồi, con mắt nhìn qua Long Chiến trên đấu pháp đài, khóe miệng lộ ra một tia nhẹ nhàng vui vẻ, nàng có thể cảm nhận được ánh mắt của Phạm Hồng, đón chào, lúc này đây Thiền Tinh không còn né tránh nữa, trong ánh mắt nàng áy náy đã phai nhạt đi nhiều.

    Trong lòng nàng lúc này càng cảm thấy may mắn hơn, nếu như đi theo Phạm Hồng, hôm nay bị khi phụ sỉ nhục khả năng chính là nàng rồi, với vẻ đẹp của nàng, sớm muộn gì cũng phải thay người thôi.

    Nhìn thấy ánh mắt lạ lẫm của Thiền Tinh, Phạm Hồng trong lòng thoáng cái chết lặng.



    Ầm...

    Trên đấu pháp đài, Vương Mãnh lại bị oanh kích bay ra ngoài, cái tiếng oanh minh này làm Phạm Hồng tỉnh lại, trái tim của hắn một lần nữa khôi phục nhảy lên thình thịch, thanh âm cũng về tới trong lỗ tai.

    “Tiểu tử, còn rất giỏi chịu đòn đấy, ngươi còn chống đỡ ta được mấy cái?”

    Long Chiến từ trên trời giáng xuống hung hăng đập mạnh về phía Vương Mãnh, với thân hình trước mắt của Long Chiến, nếu đạp trúng, Vương Mãnh khẳng định trực tiếp xong đời.

    Ầm...

    Một đạo hỏa phù trực tiếp nện vào mắt Long Chiến, đợi lúc Long Chiến mở to mắt được ra, Đoạn Thiên Nhai đã đến yết hầu.

    Vô trung sinh hữu!

    Một kiếm sáng chói quang mang, vụt...

    Long Chiến quả thực không thể tin, hắn vậy mà lại thua đối thủ hèn mọn, sơ suất quá...

    Rầm...

    Không gian chiến đấu trở thành nhạt, chiến đấu chấm dứt, Vương Mãnh nhiều hơn một trận thắng lợi.

    Trở lại tu chân học viện, Long Chiến sắc mặt tái nhợt, nhìn chằm chằm vào Vương Mãnh, tức giận đến thiếu chút nữa động thủ.

    Người bên cạnh vội vàng ngăn lại hắn, “Long ca, việc này có thể bàn bạc kỹ hơn.”

    “Hai người các ngươi nhớ kỹ cho ta!”

    Long Chiến mang người phẫn nộ rời đi, Thiền Tinh hoảng loạn rồi, nàng như thế nào cũng không nghĩ tới Long Chiến lại thất bại.

    Thắng lợi cũng không có mang đến cái gì vui sướng, đạo lý là đơn giản, nhưng mà trên thế giới này có mấy người dựa theo đạo lý mà sống. Phạm Hồng có lẽ hay là tâm rất đau đớn, vạn hạnh chính là Vương Mãnh cũng không có bởi vì hắn mà chịu thua một trận.

    “Ha ha, Phạm Hồng giữ vững tinh thần đi, ta mời ngươi uống rượu!”

    Vương Mãnh đập đập bả vai Phạm Hồng, nếu như an ủi thất tình, hắn thật đúng là không có biện pháp gì, nhưng uống rượu tuyệt đối là một biện pháp tốt.

    Trong tu chân học viện có một thuyết pháp, Ngọc Bích Viên hương trà bay ngàn dặm, Đăng Tiên Lâu rượu ngon bay chín tầng trời.

    Đăng Tiên Lâu tửu.

    Bồi bàn yên lặng đánh giá hai người, trong tu chân học viện, bất kể nơi nào đi nữa thì bồi bàn đều là {Tu Chân giả}, thực lực tịnh không yếu, hơn nữa ánh mắt đều rất độc, hòa nhã nhìn theo hai người...

    “Sao vậy, hôm nay không buôn bán sao?”

    “Đương nhiên, bên trong mời.” Bồi bàn cung kính nói, nhìn thấy Tinh Hoàn bồi bàn cũng yên lòng.

    Phạm Hồng cảm xúc có lẽ là rơi xuống rất thấp rồi, rượu ngon đến, Vương Mãnh cũng không nói chuyện, trực tiếp rót đầy hai chén cho hai người.

    Phạm Hồng trầm mặc một hồi, một ngụm uống cạn, một khi bắt đầu, cũng không cần khuyên nữa.

    Hai người uống long trời lỡ đất, Phạm Hồng máy hát cũng mở ra, nói hết chuyện của mình ra, càng nói càng thương tâm, thật là khóc lóc vô cùng thê thảm. Trong thế giới của hắn, quả thực đã coi Thiền Tinh như một nữ thần thuần khiết nhất vậy, nhưng mà hiện thực quả thực là cho hắn một cái tát rất vang dội.

    Vương Mãnh không có khuyên giải, cũng không phải tiểu hài tử ba tuổi rồi, người này chỉ là cần phát tiết xuống là được.

    Vương Mãnh cùng hắn uống không ít, đổi bình thường với tửu lượng của Phạm Hồng thì đã sớm sụp đổ rồi, nhưng hết lần này tới lần khác trong nội tâm khó chịu muốn say cũng rất khó.

    Đợi Phạm Hồng sụp đổ, Vương Mãnh cũng có chút chóng mặt rồi, lúc này mới gọi ra tính tiền.

    “Cảm ơn, hai mươi ba khối thượng phẩm linh thạch, ngài là lần đầu tiên đến, giảm giá khấu trừ, hai mươi khối là được rồi.”

    Trận thắng lợi mới vừa rồi Vương Mãnh được chia mười khối thượng phẩm linh thạch, đây là một bút tài phú không nhỏ rồi, nhưng...

    “Bao nhiêu?” xem tại t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

    “Tôn kính khách nhân, hết thảy là hai mươi khối thượng phẩm linh thạch.”

    Vương Mãnh nhất thời tỉnh rồi, chết tiệt, hắn vừa thắng mười khối, chính mình tuy rằng còn tồn lại một chút, nhưng một năm cũng đã tiêu tới bảy tám phần rồi, năm nay số định mức còn chưa tới, đều nói những thứ kia đắt đỏ lắm, nhưng tới mức này...

    Hắn hiện giờ có chút hiểu được tình huống của đám người Hà Túy Mộc Tử Thanh lúc trước rồi, nhưng mà phải nói bọn hắn tích lũy thật đúng là rất nhiều nha.

    “Chuyện này, có thể ký sổ được không?” Vương Mãnh quả thực có chút đau đầu, một phân tiền làm khó anh hùng, hắn cảm thấy mười khối thượng phẩm linh thạch đã là không ít, nhưng cũng không nghĩ tới lại đắt đến mức như vậy.

    Nhìn thấy Phạm Hồng đang gục ngã trên bàn, người này cũng không thể trông cậy vào.

    “Vương Mãnh.”

    Một thanh âm quen thuộc lại lạ lẫm vang lên, đập vào mi mắt vẫn có thể kéo lên được của Vương Mãnh là một dung nhan xinh đẹp, là Yên Vũ Nguyệt.


    Yên Vũ Nguyệt bỏ đi mặt nạ, có thể tận tình bày ra vẻ đẹp của nàng, nàng đến đây quả thực oanh động tu chân học viện, thủy hệ thiên phú siêu tuyệt của nàng cũng làm cho nàng nhận được lời mời chào của các trận doanh.

    “Tiền của bọn họ cứ tính lên ta .” Yên Vũ Nguyệt mỉm cười, dường như tới nơi này, vẻ nhàn nhạt ưu sầu của nàng cũng tiêu tán không ít.

    Lại nói giữa hai người vẫn có chút ân oán, vô luận là đời trước ân oán, hay là chuyện phát sinh giữa hai người.

    Vương Mãnh không rõ ràng lắm, chuẩn xác mà nói hắn vẫn không hiểu được, Yên Vũ Nguyệt không tìm hắn phiền toái cũng là không tệ rồi, lại còn hỗ trợ nữa.

    Thẳng tới lúc Yên Vũ Nguyệt thay bọn họ giao hết nợ, Vương Mãnh mới thở phào nhẹ nhõm.

    “Cám ơn nhiều, ta sẽ mau chóng trả.”

    Yên Vũ Nguyệt lẳng lặng nhìn qua Vương Mãnh, “Việc nhỏ nhặt như vậy tính toán làm cái gì, nếu như ngươi cảm thấy băn khoăn, qua một thời gian ngắn nữa trận doanh của chúng ta muốn làm nhiệm vụ đầu tiên, còn thiếu nhân thủ, ngươi tới hỗ trợ, chúng ta coi như là thanh toán xong.”

    Vương Mãnh nhún nhún vai, “Được! chỉ cần các ngươi không chê ta liên lụy là được.”

    Yên Vũ Nguyệt nhìn xem Vương Mãnh, “Trên thế giới này, ta xem thường ai, cũng không dám xem thường ngươi.”

    Nói xong liền bỏ đi, cách đó không xa còn có người đang đợi nàng.

    Vương Mãnh quả thực có chút không hiểu, lần thứ nhất bắt cóc lại để cho hai người giằng co một chút nho nhỏ, lúc ở tại Thiên Tâm bảo, cũng không có trao đổi gì cả.

    Bá Thiên Đường cùng Thánh Đường càng không nói tới có cái giao tình gì.

    Vương Mãnh chỉ có thể cảm thán, trên thế giới này, có lẽ là vẫn còn nhiều người tốt đi!

    Cõng Phạm Hồng lên, rời đi trong lúc bồi bàn còn đang ngẩn người.

    “Vũ Nguyệt, người nọ là ai vậy?” Sáu người đang đợi Yên Vũ Nguyệt một mực chú ý.

    Bá Thiên đường của Yên Vũ Nguyệt tuy rằng có bài danh không phải cao, nhưng mà không ảnh hưởng tới thực lực bản thân phi phàm của nàng, hơn nữa lại là đệ tử quan môn của một thành viên Tinh Minh, cái này không thể đơn thuần theo bài danh mà nhìn, huống chi, Long Vương đánh giá nàng rất tốt.

    “Một người bạn, rất mạnh.”

    “A! thật không, dường như chưa nghe nói qua à.”

    “Tử Tiêu, không phải danh tiếng là có thể hoàn toàn đại biểu thực lực, ta muốn hướng Long Vương đề cử hắn, người này thật sự rất mạnh!”

    “... Không phải đâu, các ngươi tứ phương tiểu thiên giới lần này đã xuất hiện ra ngươi cùng Mã Điềm Nhi, tiểu tử này thực sự lợi hại như vậy?” Tử Tiêu quả thực không thể tin, người này vô danh, nói rõ tại tư chất khảo thí thời điểm cũng không xông ra, bằng không thì không có khả năng không biết.

    “Chúng ta qua một thời gian ngắn nữa không phải có một nhiệm vụ sao, dẫn hắn đi thử xem, cho các ngươi tự mình xem xét xuống.”

    Yên Vũ Nguyệt rất tự tin nói.

    Vài người hai mặt nhìn nhau, nhận thức Yên Vũ Nguyệt đã có đoạn thời gian, trong một năm nay, bọn hắn đúng là đã chứng kiến Yên Vũ Nguyệt thực lực đột nhiên tăng mạnh. Hơn nữa Yên Vũ Nguyệt rất cao ngạo, chưa từng nghe thấy nàng đánh giá một người nào tốt như vậy, không khỏi đều có chút động tâm.

    Yên Vũ Nguyệt căn bản không thèm để ý, nàng căn cứ không phải ở lần này.

    Long Vương trận doanh, đây là thế lực cùng một bậc với nữ hoàng trận doanh, Long Vương cùng nữ hoàng đều là tiếp cận tiểu viên mãn, truyền thuyết, chỉ cần bọn hắn nguyện ý, tùy thời cũng có thể tiến vào tiểu viên mãn. Nhưng mà đám người bọn hắn là đang chờ đợi cơ hội tốt nhất, tiểu viên mãn đối với {Tu Chân giả} bình thường là xa xa không thể chạm, hoặc là có thể đi vào cũng đã thỏa mãn rồi. Nhưng là đối với bọn hắn tồn tại đỉnh cấp như vậy, tiểu viên mãn không là vấn đề, vấn đề là tại vượt qua tiểu viên mãn, đến lúc đó có thể đạt được lĩnh ngộ như thế nào.

    Con đường tu chân, mỗi một lần đột phá, đều ý nghĩa là cực lớn kỳ ngộ.

    Điểm này tại tu chân học viện bày ra là không thể nghi ngờ, ở chỗ này người liều lĩnh tăng lên tầng thứ mệnh ngân căn bản tìm không thấy, điều này hoàn toàn khác biệt đối với lý luận về nguyên lực ở tiểu thiên giới.

    Mà người ngu cũng biết, tiêu chuẩn 20 tầng ở chỗ này, bình thường cao thủ 30 tầng ở tiểu thiên giới cũng không phải là đối thủ, càng không nói tới đạo là cái gì, lại càng kém cách xa vạn dặm.

    “Choáng, người này làm sao lại nặng như vậy chứ!” Vương Mãnh lưng cõng Phạm Hồng, có thể là uống chút rượu, Yên Vũ Nguyệt dung mạo hiện lên trong óc, đến đại nguyên giới một năm rồi, dường như vẫn là đẹp như vậy.

    Quơ quơ đầu, chóng mặt nha, nhất định là ảnh hưởng của thần cách rồi.

    Cõng Phạm Hồng trở về phòng, Vương Mãnh không bao lâu thì tỉnh lại, nhớ lại lý luận luyện đan hôm nay học được một chút, đan pháp ở trong này, làm cho Vương Mãnh cảm thấy rất hứng thú. Hắn cần toàn diện hiểu rõ các loại phương hướng tu chân, ánh mắt phải nhìn xa một chút, mới không trở thành ếch ngồi đáy giếng.

    Lúc này trong không gian chiến đấu, khí thế chiến đấu đang hừng hực triển khai, trải qua một ngày chờ đợi, đa số học viên mới cũng không nhịn được mà gia nhập chiến đấu.

    Trong tu chân học viện này cũng có chung nhận thức là, cũng không phải nói chiến đấu càng ít càng cẩn thận lại càng tốt, cái này đem ý nghĩa số lần chiến đấu của ngươi thiếu hụt, thực lực làm sao có thể tăng lên được, hơn nữa lo được lo mất, cuối cùng nhất kết quả vẫn là bị đào thải.

    Chiến đấu chỉ có thể là hơn không thể thiếu, chỉ là muốn chọn thời cơ tốt cùng đối thủ thích hợp, hơn nữa không phải quá yếu là tốt rồi, một ít người có tỷ số thắng tương đối cao sẽ chủ động đi khiêu chiến những thế lực mạnh khác, từ trong thất bại tìm được chênh lệch, trở nên càng mạnh hơn.

    Giống như nữ hoàng vậy từ khi mới bắt đầu thì bảo trì được toàn thắng, dùng tư thái vô địch đến đỉnh phong, hoàn toàn là ngoại lệ, không thể có tư cách tham khảo.

    Cho dù không có đi không gian chiến đấu, Vương Mãnh đi vào bên trong thần cách, hôm nay chiến đấu với Long Chiến. Vương Mãnh lần đầu tiên kiến thức thể tu kỹ năng khác loại, có lẽ ở chỗ này cũng không khác loại, cảm giác quả thực là mở rộng tầm mắt. Loại thể tu có thể sửa đổi thân thể này, có được thân thể linh hoạt hơn, sức chiến đấu càng mạnh hơn, dưới tình huống có phòng bị, Ngũ Hành Kiếm pháp vậy mà đều rất khó có hiệu quả, quả thực rất lợi hại, chỉ có điều cái tật xấu chủ quan dúng là bệnh chung khó chữa.

    Long Chiến thực chất trong lòng căn bản là xem thường Vương Mãnh, cho nên lúc chiến đấu cũng không quá coi trọng, cho nên khi Vương Mãnh đột nhiên dùng ra hỏa phù, Long Chiến là sửng sốt một chút, mà Vương Mãnh kinh nghiệm chiến đấu là bực nào phong phú, trực tiếp đánh chết cũng đáng.

    Một cuộc chiến đấu, có rất nhiều nhân tố thắng lợi…

    Ầm..

    Sát ~~~~, Vương Mãnh chỉ vừa kịp phát ra một tiếng kêu rên, đối mặt thần cách huyễn hóa thành Long Chiến, Vương Mãnh không có chút chủ quan nào cả, nhưng hắn vẫn bị giây sát.

    Hắn rốt cuộc tìm được một chỗ thực dụng của thần cách, toàn năng bồi luyện.

    Đối với thần cách mà nói, giải thích chính là pháp tắc chi lực, hình thức biểu hiện cụ thể kỳ thật đều là mây bay.

    Bắt đầu từ sáng sớm hôm sau, Vương Mãnh đã hoàn thành sớm bài học tu hành ở kiếm đạo viện rồi , sớm một chút đến có thể yên tĩnh chọn một nơi tốt.

    Vòng cung kiếm pháp là kiếm pháp mà hắn cảm thấy hứng thú gần đây, loại này kiếm pháp dùng tốt rồi, kiếm khí khó lòng phòng bị, quả thực chính là đại sát khí.

    Đến đây rồi, Vương Mãnh đã thể nghiệm được sự thiếu thốn pháp thuật, kể cả Phượng Vũ Cửu Thiên kiếm pháp, Cửu Thiên Ly Hỏa Kiếm, kỳ thật tác dụng cũng không quá lớn, còn không bằng Ngũ Hành Kiếm pháp do chính hắn lĩnh ngộ.

Nguồn: tunghoanh.com/thanh-duong/chuong-264-z6Haaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận