Thánh Đường Chương 313 : Vậy cũng là lý do sao?

Thánh Đường
Tác giả:Khô Lâu Tinh Linh

Chương 313: Vậy cũng là lý do sao?

Nhóm dịch: Mr5800 xem tại t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m
Nguồn: Mê truyện


“Thật không, thiên oanh địa hỏa lôi hình như rất đáng tiền cho nên bị ta bán đi rồi, phía dưới đó chỉ chôn vài tảng đá mà thôi.”

Người trong sương mù bất đắc dĩ nói.

Điền Phong sững sờ, “Ngươi điên rồi, ngươi muốn phản bội Vạn Ma Giáo!!!”

“Phản bội? Ta phản bội lúc nào?”

“Ngươi thật to gan, ta nhất định sẽ bẩm báo giáo chủ, ngươi nhất định phải chết, đến lúc đó Vạn Ma Giáo cùng Thánh Đường đều không tha cho ngươi!”

Điền Phong lạnh lùng nói.

Thân ảnh bên trong sương mù ngày càng gần hơn: “Thật sao, chỉ sợ ngươi không sống qua được hôm nay.”



Thanh âm của Minh Nhân dần dần hiển hiện, Điền Phong cũng sửng sốt, hắn cũng không nghĩ tới “người một nhà” kia dĩ nhiên là Minh Nhân.

Biểu hiện trên tư liệu, Minh Nhân này đúng là có nhân duyên tốt nhất bên trong hàng ngũ đệ tử Thánh Đường.

“Minh...”

Lập tức cổ họng Điền Phong mắc kẹt lại, U Minh Quỷ Thủ!

Điền Phong dốc sức liều mạng giãy dụa, Minh Nhân biểu lộ có vẻ rất nhẹ nhàng, chắp hai tay sau lưng chậm rãi đi ra, ngón tay đặt ở bên miệng, “Hừ... không cần phải lớn tiếng ồn ào như vậy chứ.”

“Khụ khụ... Minh Nhân, ngươi... vì cái gì?”

Minh Nhân mỉm cười, “Thực là xin lỗi, Điền sư huynh, không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đối thủ giống như heo, ta đột nhiên cảm giác được các ngươi ngay cả heo cũng không bằng, các ngươi còn sống đối với ta mà nói là rất phiền toái.”

“Ngươi muốn phản bội giáo chủ ư, đừng quên...” Điền Phong bóp lấy cuống họng nói ra.

Minh Nhân lắc đầu, “Với ta mà nói, thánh đường cùng Vạn Ma Giáo không có gì khác biệt, nhưng mà Vạn Ma Giáo đã an bài cho ta một đối thủ phi thường thú vị, làm cho nhân sinh của ta trở nên có ý nghĩa. Cho nên ta vẫn nguyện ý làm việc cho giáo chủ, chỉ có điều sự hiện hữu của các ngươi sẽ làm giảm tiêu chuẩn của ta xuống.”

Điền Phong muốn giận điên lên rồi, lại vẫn có loại người này,... tiêu chuẩn giảm xuống, vậy cũng là lý do sao?

Bởi vì lý do mấu chốt này, hắn lại phải chết, Điền Phong minh bạch, cái gọi là kế hoạch đánh chết Vương Mãnhcăn bản chính là đào một cái hầm cho chính mình.

Nhưng mà, hắn không cam lòng, hết thảy những chuyện này đều bởi vì tiêu chuẩn...

“Sư huynh, vốn rất muốn tâm sự với ngươi nhiều hơn, đáng tiếc không có thời gian.”

Minh Nhân dùng lực một chút, U Minh Quỷ Thủ phát ra hắc mang, Điền Phong bắt đầu rất nhanh già yếu, rất nhanh bị lão hóa, triệt để hóa thành tro bụi.

Minh Nhân từ xa nhìn xem, khóe miệng nổi lên nụ cười vui vẻ khó có thể hình dung.

Đây là trò chơi của hắn, hắn muốn thú vị hơn nữa, chỉ là hiện tại, vô luận là Vương Mãnh hay là hắn, đều quá mức non nớt, ngay cả tư cách kết nối sân khấu cũng không có, sao có thể chấm dứt một cách qua loa như vậy chứ?

Ngũ Hành thể chất?

Thật là làm cho người ta phải chờ mong cỡ nào chứ.

Minh Nhân thân thể từ một phân thành hai, giống như muốn làm chúa tể của âm dương vậy.

Vương Mãnh cùng Phạm Hồng hữu kinh vô hiểm trở về, làm cho mọi người ở thánh đường đúng là vô cùng vui vẻ, hơn nữa lần này cơ hồ hốt gọn một mẻ đệ tử Vạn Ma Giáo, càng là một chuyện vui mừng lớn, rốt cục cũng nhổ được cái đinh Vạn Ma Giáo này.

“Vạn Ma Giáo những tên ngu ngốc này thật không biết chúng suy nghĩ gì, biết rõ Mãnh tử ca của chúng ta uy thế như thế, lại vẫn dám khiêu khích, thật sự là không biết lượng sức!”

Phạm Hồng đại nạn không chết, đối với cái chết là hoàn toàn không có hứng thú rồi, chết tử tế không bằng còn sống, kỳ thật cũng không còn chuyện gì lớn nữa.

Hà Túy cũng là có chút ít cảm thán, đối nghịch với Vạn Ma Giáo nhiều năm như vậy, lúc này mới ngắn ngủn không tới hai năm. Vạn Ma Giáo dĩ nhiên đã tan thành mây khói rồi, nói thật ra thật là có chút như mộng như ảo.

“Chuyện này có chút kỳ quặc, nhưng mà cũng coi như là bình thường, bọn hắn biết rõ Vương Mãnh là đầu lĩnh của chúng ta, bí quá hoá liều, nhưng là bọn hắn có lẽ vẫn đánh giá thấp thực lực của Vương Mãnh!”

Hà Túy cười nói, thoáng cái mất đi đối thủ, hắn cũng là rất cảm khái, loại tư vị này đám người Ninh Chí Viễn là không thể hiểu được.

“Vô luận như thế nào, đây là một chuyện vui mừng lớn, nên vì Vương Mãnh và Phạm Hồng chúc mừng một chút, hiện tại chúng ta chỉ còn việc thành lập thánh đường trận doanh rồi, không biết mọi người có người chọn lựa chưa.”

Minh Nhân nói ra, người của Vạn Ma Giáo ở nơi này đều bị diệt trừ, cũng tuyệt hậu hoạn, mà ở tổng giáo bên kia càng muốn dựa vào hắn, đương nhiên hắn đối với mấy chuyện này đều không có hứng thú.

“Chúng ta bây giờ còn kém ba người, trận doanh mới thành lập, chúng ta tốt nhất có thể thu hút được ba người có thực lực mạnh.” Hà Túy nói ra.

“Hà sư huynh, ngươi quen thuộc tu chân học viện này nhất, có quen biết người nào có thực lực không tệ không?”

Ninh Chí Viễn hỏi, bọn hắn hiện tại chỉ có Hà Túy cùng hắn là ngoài ba mươi tầng, lực lượng của trận doanh phi thường mỏng yếu.

“Chuyện này chỉ sợ không dễ dàng, ta có thể thử xem, trên cơ bản tới cấp bậc như của chúng ta, hoặc là có trận doanh, hoặc là không thích gia nhập trận doanh.”

Hà Túy bỗng nhiên đã giơ tay lên, “Chuyện này, ta nhớ là Tưởng Tình Tình đã nói, nếu là có thể được... nàng có thể gia nhập chúng ta...”

Mọi người lập tức nhìn về phía Vương Mãnh, Vương chân nhân mò mò đầu, “Mọi người nhìn ta làm gì, ta chỉ là bằng hữu bình thường của ta, hơn nữa nàng là người của Long Vương trận doanh, làm sao lại muốn đến chỗ chúng ta?”

“Hắc hắc, nói không chừng là vừa ý ta.” Phạm Hồng cười tủm tỉm nói.

Hà Túy không nhịn được mà nở nụ cười, “Phạm điểu, nhìn không ra ngươi còn có thiên phú nói đểu như vậy, Tưởng Tình Tình này là đệ tử đắc ý của Hồng Nhan môn. Hồng Nhan môn bài danh rất gần phía trước, nếu là có thể cùng hồng nhan môn đạt thành quan hệ hài lòng, đối với thánh đường chúng ta mà nói cũng là chuyện tốt.”

Đây là một loại lợi ích khác ở tu chân học viện, chính là ở chỗ này, ngươi có thể liên lạc đến càng nhiều môn phái ở các tiểu thiên giới, mà không phải chỉ là giới hạn vài môn phái ở trong thế giới tiểu thiên của mình. Thế giới này càng rộng rãi hơn nhiều, bằng hữu nhiều hơn, cũng là nhiệm vụ của bọn họ ở nơi này.


Chỉ lúc trước thánh đường căn bản không có cơ hội này, bọn hắn bài danh thật sự quá thấp, nhưng từ khi Vương Mãnh xuất hiện, hết thảy dường như đã thay đổi.

Vương Mãnh nghĩ tới Diệp sư tỷ kia, Vương Mãnh biết rõ vị Diệp sư tỷ này mặc dù là đan tu, nhưng tuyệt đối có thực lực bất phàm, chỉ có điều nhìn bộ dạng độc lai độc vãng của nàng tám chín phần mười là không có hứng thú gì với việc các trận doanh, bằng không đã có thể mời được.

“Mãnh Tử, muốn gì nữa chứ, Tưởng Tình Tình đã nói hai lần rồi, xem ra không phải chuyện đùa. Chúng ta có Mã sư muội, nếu là tăng thêm Tưởng Tình Tình mà nói..., thánh đường trận doanh chúng ta đúng là theo đào góc tường của tam đại trận doanh nha, đây là thể diện cỡ nào chứ.”

Phạm Hồng nói.

Mã Điềm Nhi có chút ngượng ngùng, “Phạm sư huynh nói đùa, vì thánh đường tận một phần lực lượng nhỏ bé là việc của ta.”

Hà Túy gật gật đầu, “Tăng thêm Tưởng Tình Tình, cũng còn kém hai người, mọi người nếu có bằng hữu nào, không ngại đề cử một chút, nếu là không có người phản đối, vậy cứ tận khả năng mời chào.”

“Mọi sự đã chuẩn bị, chuyện này càng phải thận trọng.” Ninh Chí Viễn cũng nói.

Lý Thiên Nhất đứng lên, “Ta thật sự không có ý kiến với chuyện này, những chuyện như thế này mọi người cứ tự quyết định là được rồi, công pháp của ta đã tới thời khắc mấu chốt, đi trước một bước.”

Lý Thiên Nhất đối với những chuyện như thế này cũng không có hứng thú, Vương Mãnh cũng vậy, Phạm Hồng mời khách, chúc mừng mình đại nạn không chết.

Vương Mãnh ban ngày tu hành, buổi tối thì đi đan đạo viện, kỳ thật hắn cũng không biết vị Diệp sư tỷ này sẽ tới hay không, hoặc là có biện pháp giải quyết hay không nữa.

Buổi tối ngày thứ ba, đã muốn lắm rồi, Vương Mãnh đang chuẩn bị rời đi, một hương thơm nhàn nhạt truyền tới.

“Diệp sư tỷ.”

“Thật xin lỗi đã để ngươi đợi lâu, phương diện nguyên liệu có chút phiền toái cho nên chậm một chút.” Diệp sư tỷ lộ ra vẻ tươi cười.

“Rất cảm tạ rồi, ta cũng không biết nên nói cái gì cho phải!” Vương Mãnh cẩn thận từng li từng tí tiếp nhận bình ngọc, hỏa độc trong cơ thể Mã Điềm Nhi là một khối tâm bệnh của hắn, không xử lý tốt, hắn cũng không thể an tâm tu hành.

Diệp sư tỷ mỉm cười, “Ngươi tin tưởng ta như vậy sao?”

Vương Mãnh gãi gãi đầu, “Tin tưởng, ta là người dựa vào trực giác, Diệp sư tỷ là người khinh thường làm những việc vớ vẩn như vậy.”

Diệp sư tỷ nhẹ nhàng cười một tiếng, “Ta còn có chút việc, về sau lại trò chuyện tiếp, nhớ kỹ ước định của chúng ta.”

“Xin sư tỷ yên tâm, một lời đã nói ra, tứ mã nan truy (bốn ngựa khó theo)!”

Vương Mãnh vỗ ngực nói.

Diệp sư tỷ gật gật đầu, phất phất tay, bay lên không mà đi.

Vương Mãnh suy nghĩ lấy bình ngọc rồi thì liên lạc Mã Điềm Nhi, trừ hỏa độc là việc cấp bách, nhanh chóng đuổi tới chỗ ở của Mã Điềm Nhi.

Mã Điềm Nhi mở cửa xem xét, nhìn thấy Vương Mãnh cũng có chút kinh ngạc, “Vương đại ca, sao ngươi lại tới đây.”

“Ta tìm được đan dược trừ hỏa độc cho ngươi rồi, ngươi xem xem có được hay không!”

Vương Mãnh giao bình ngọc cho Mã Điềm Nhi.

Hai người tới gian phòng, Mã Điềm Nhi ngược lại không nóng nảy, bưng trà cho Vương Mãnh, lúc này mới mở ra bình ngọc, lập tức một cỗ ánh sáng âm u xông ra, hương thơm xông vào mũi.

“Cái này hình như là... Phục Hợp Đan?”

Mã Điềm Nhi kinh ngạc nói.

“A, ngươi biết sao, ta nghe ngóng được, muốn thanh trừ được hỏa độc bên trong cơ thể ngươi phải dùng loại Phục Hợp đan này, cuối cùng cũng kiếm được.”

“Vương đại ca, Điềm Nhi cũng là đan tu, chỉ là Phục Hợp Đan này cực kỳ khó luyện, tài liệu dùng lại càng có giá trị, cả tu chân học viện tính cả linh hồn đạo sư, cũng không có bao nhiêu đan tu có thể làm ra được, ngươi...”

“Ha ha, ngươi cứ an tâm, dùng tốt là được, những thứ khác ngươi cũng không cần quản, Điềm Nhi, ngươi mau mau dùng đi, như vậy ta cũng yên tâm.”

Vương Mãnh nói.

“Vương đại ca, đan dược này muốn dùng phải phối hợp với công pháp, gấp không được, Phục Hợp Đan này nhất định là thật, ta có thể cảm giác được, ta có mười phần nắm chắc giải trừ hỏa độc.”

“Vậy là tốt rồi, ta sẽ không quấy rầy ngươi tu luyện, đi trước một bước.”

Vương Mãnh nói ra, giải quyết xong một việc, Mã Điềm Nhi muốn nói lại thôi, chỉ có thể ôn nhu đưa tiễn Vương Mãnh rời đi.

Vương Mãnh cũng không nghĩ nhiều như vậy, hắn hiện tại nhớ thương chính là một chuyện khác.

Lại dò xét Hỏa thần tiểu thiên giới!

Có thể triệt để hiểu rõ phương pháp sử dụng Hỏa Diễm Toàn Thư, hơn nữa lần trước cùng hỏa hải ý thức trao đổi một phen, Vương Mãnh tâm thần được đề cao rất lớn, là một địa phương rất không tệ.

Vương Mãnh thu thập một chút rồi đi bách chiến các, mở ra truyền tống trận tiến vào Hỏa Thần tiểu thiên giới.

Nói thật ra, ngoại trừ tên điên như hắn ra, căn bản không có người nào dám một mình đi tới loại địa phương này.

Vương Mãnh tiến vào Hỏa Thần tiểu thiên giới bắt đầu tu hành hỏa thuộc tính, nhưng tu chân học viện lại không có mấy ngày bình tĩnh.

Tiêu diệt Vạn Ma Giáo là việc làm cho mọi người vui vẻ nhất, nhưng mà cũng không có chấm dứt như vậy, phiền toái chính thức đã đến.

Ma luyện trận doanh phát xuống thông điệp, Vạn Ma Giáo được bọn hắn bảo vệ, hiện tại thánh đường đã tiêu diệt Vạn Ma Giáo, chẳng khác nào không để cho ma luyện trận doanh mặt mũi. Ma luyện trận doanh cho thánh đường hai lựa chọn, buông tha việc thành lập trận doanh, bồi thường một vạn thượng phẩm linh thạch, hoặc là đợi ma luyện trận doanh khởi xướng trả thù chiến.

Lý do khai chiến, muốn tìm thế nào chẳng được.

Hà Túy lần này đau đầu rồi, đối ngoại đều là hắn đi phụ trách, nhưng như thế nào cũng không nghĩ tới vừa giải quyết xong việc của Vạn Ma Giáo, lại chọc phải một đối thủ càng lớn hơn.

Ma luyện trận doanh cũng là một phe phái có thế lực rất lớn trong tu chân học viện, La Hiền thực lực phi phàm, căn bản không phải Vạn Ma Giáo có thể so sánh được, thánh đường đắc tội không nổi.

Nguồn: tunghoanh.com/thanh-duong/chuong-313-ggJaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận