Tiên Ngục Chương 1025: Diễn thuyết của một con kiến hôi. (hạ)


Giờ khắc này, Lâm Cứu, Quang Khải cùng những người khác đồng dạng, chỉ có thể ký thác hi vọng lên trên người Tô Triệt, kỳ vọng người hữu duyên như hắn có thể sáng tạo kỳ tích, chính thức thể hiện ra thần thoại 'cơ duyên trong người' kia.

Đây cũng là nguyên nhân mà hai người bọn họ còn không có động thủ với Tô Triệt, nếu không, đã sớm là theo tay vung lên, Tô Triệt biến thành tro tàn.

Đúng lúc này, Tô Triệt ung dung xoay người, hướng về phía Lâm Cứu cùng Quang Khải cười ngạo nghễ, phảng phất đang nói: lại đến thời điểm ta xuất hiện, hai người các ngươi đều mở to mắt nhìn cho ta, hảo hảo nhìn xem...

Những cử động này của Tô Triệt cũng không phải tiểu nhân đắc chí, mà là vì đánh thức Lâm Cứu và Quang Khải: nhất định phải phân rõ chủ thứ, không cần phải làm tiếp chuyện ngu xuẩn.


Nói thật, Tô Triệt một mực cũng đang lo lắng, nếu hai người bọn họ nhận thức không rõ tình thế, thật sự động thủ với mình, đó mới là đại phiền toái không thể hóa giải! Hai Huyền Tiên hạ sát thủ, mình gánh vác được sao? Đáp án dĩ nhiên là: không có khả năng!

- Chờ một chút!

Tô Triệt tung bay đến, huyền phù trên đỉnh đầu bọn người Lâm Cứu, cái độ cao này, cũng coi như ngang hàng cùng nhiều Ma tộc khác. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

Những người này đều là thân cao mấy trượng, giống như một tòa nhà cao năm tầng vậy.

- Lại là hắn!

Ngưu Đầu ma quái chỉ vào Tô Triệt, nhìn những Ma tộc khác nói ra:

- Các ngươi xem, mỗi một lần đều là phàm nhân này bỗng xuất hiện đối thoại với ta, những tiên nhân bên ngoài kia, có phải là tu vi càng cao, lá gan càng nhỏ không?

- Ai mẹ nó biết rõ!

Ma tộc nào đó thô giọng nói, đại biểu mọi người trả lời:

- Ta đây là lần đầu tiên nhìn thấy tiên nhân, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy phàm nhân. Bất quá, con kiến nhỏ này, thật là quá yếu, quá yếu, nhẹ nhàng đụng một cái, ta cũng lo lắng, có thể đụng chết hắn hay không.

Con kiến nhỏ!

Ở trong mắt chúng nó, Tô Triệt chỉ là một con kiến nhỏ không chịu nổi đụng, không muốn giết hắn, làm không tốt cũng có thể lỡ tay làm chết.

Đối với những lời này của chúng nó, Tô Triệt không thèm để ý chút nào, ngược lại cao giọng hỏi:

- Trong Tiên Ma chiến trường, có thống lĩnh quần ma hay không?

- Tiểu tử kia, hỏi cái này làm gì?

Một Ma tộc trước ngực to lớn, xem ra là giống cái, lớn giọng hỏi.

- Ta nghĩ, địa phương nào cũng sẽ tồn tại một thống soái, Tiên Ma chiến trường cũng không ngoại lệ mới đúng.

Tô Triệt trầm ổn như núi, hướng về phía 'mỹ nữ Ma tộc' kia triển lộ mỉm cười:

- Phiền toái ngươi giúp ta thông báo một tiếng, nói, người mà các ngươi chờ, đã đến.

- Người kia?

Mỹ nữ Ma tộc biểu lộ như là sửng sốt một chút, lại hỏi:

- Nghe giọng điệu này của ngươi, chớ không phải là đang nói, người kia chính là ngươi chứ?

- Không sai.

Tô Triệt mặt không đổi sắc, bình tĩnh gật đầu:

- Chính là ta!

- A?

Ma tộc mỹ nữ trừng đồng tử màu đỏ tím của nàng, nhìn những Ma tộc chung quanh khác, biểu lộ cực kỳ quái dị...

- Ha ha ha ha...

- Hoắc hoắc hoắc hoắc...

- Cạc cạc cạc két...

- Hống hống hống rống...

Hít thở không thông một lát, mười mấy Ma tộc bộc phát ra một hồi cuồng tiếu, giống như nghe được tiếu thoại bất khả tư nghị vậy.

- Một phàm nhân như ngươi?

Ma tộc mỹ nữ cười đến ba đào mãnh liệt, dữ tợn loạn chiến, chỉ vào Tô Triệt nói ra:

- Một con kiến hôi yếu đuối nho nhỏ, dĩ nhiên là người cứu vớt mà chúng ta chờ đợi vô số năm kia? Cạc cạc cạc két, ngươi làm sao cứu ta, chỗ này của ta ngứa, có thể giúp ta gãi một cái hay không? Ngứa thật nhiều năm, toàn bộ trông cậy vào ngươi gải ngứa giúp ta, cạc cạc cạc két...

- Cười cái gì cười!

Sắc mặt Tô Triệt phát lạnh, bộc phát ra một tiếng như lôi gào. Phần phật một cái, tiếng cười của mười mấy Ma tộc bị áp chế xuống. Tiếng cười bỗng nhiên trì trệ...

- Thoạt nhìn rất uy phong, nhưng chỉ là quá nhỏ!

Ma tộc mỹ nữ nói một câu thô tục, lập tức lại dẫn phát ra trận cười thứ hai.

- Tiên Ma chiến trường tồn tại hơn bảy nghìn vạn năm...

Tô Triệt không đếm xỉa chúng nó cười vang, ngữ khí bình thản, lại vô cùng rõ ràng nói:

- Hơn bảy nghìn vạn năm! Một đoạn tuế nguyệt dài dòng buồn chán như vậy, có lẽ các ngươi căn bản đã không có khái niệm thời gian, cũng không hiểu được, hơn bảynghìn vạn năm ý vị như thế nào, đúng không?

- Thời gian lâu như vậy, một mực đều không có người từ bên ngoài tiến vào Tiên Ma chiến trường, chúng ta là nhóm người đầu tiên đúng không? Đối với chuyện này, các ngươi không có liên tưởng một chút sao?

- Nói thật cho các ngươi biết, trên trời dưới đất, cả Đại Vũ trụ thế giới, bên trong vô số sinh linh, người có thể mở Tiên Ma chiến trường ra, chỉ có một mình ta. Là ta, mở ra Tiên Ma chiến trường, mang theo bọn họ xuất hiện ở trước mặt các ngươi!

- Vì cái gì nhiều năm như vậy, đều không có những người khác tiến vào Tiên Ma chiến trường? Đây là bởi vì, không có ta, bọn họ căn bản vào không được! Thậm chí, cũng không có cách nào tìm được cửa vào của Tiên Ma chiến trường.

- Vì cái gì nhiều năm như vậy, các ngươi chờ mong người kia, một mực đều không có xuất hiện? Đây là bởi vì, ta chính là người kia, nếu ta không đến, các ngươi vĩnh viễn đợi không được hắn!

- Đợi lâu như vậy, hôm nay, rốt cục có người đứng ở trước mặt của các ngươi, đủ đảm lượng hét to ra, ta chính là người kia! Như vậy, ta có đảm lượng nói như vậy,các ngươi lại không có đảm lượng nghiệm chứng sao?

- Nếu các ngươi cảm thấy chuyện này rất tức cười, vậy thì tận tình cười đi, nhưng sau khi cười đủ rồi, phiền toái các ngươi động não ngẫm lại, nếu hiện tại ăn ta, các ngươi còn cần ở đây bao nhiêu năm, mới xem như một kết thúc?

Theo lời nói này của Tô Triệt, mỗi một câu nói ra, đám yêu ma quỷ quái kia đã sớm đình chỉ cười vang, từng người đều là ngậm miệng không tiếng động, thần sắc âm trầm.

Đương nhiên, chúng nó âm trầm, không phải là làm ra sắc mặt hung ác, kỳ thật, đây là một loại biểu lộ mà chúng nó chăm chú suy nghĩ...

Tô Triệt diễn thuyết xong, trôi qua hồi lâu, Ma tộc mỹ nữ kia đại biểu quần ma, thấp giọng nói ra:

- Nói thật, ta rất hi vọng, ngươi chính là hắn... Chỉ là, ngươi quá yếu!

- Hết thảy vĩ đại, đều bắt đầu từ nhỏ bé.

Tô Triệt cười hỏi:

- Những lời này, ngươi hiểu không?

- Hết thảy vĩ đại, đều bắt đầu từ nhỏ bé...

Mỹ nữ Ma tộc giống như không có nghe nói qua những lời này, nhưng chỉ cần thoáng tưởng tượng, cũng có thể lĩnh hội được hàm nghĩa trong đó.

Hơi do dự một lát, nàng mới lên tiếng:

- Ta có thể giúp ngươi thông báo cho Ma Vương đại nhân một tiếng, bất quá, nếu ngươi dám trêu chọc ta, một khi bị Ma Vương đại nhân phát hiện, như vậy, kết quả của ngươi sẽ vô cùng thê thảm! Ta sẽ nghĩ tất cả biện pháp tra tấn ngươi thật lâu thật lâu, mới có thể cho ngươi chết.

- Ta hiểu rõ.

Tô Triệt bình tĩnh gật đầu, nhẹ giơ tay phải lên, mời nàng tùy ý.
Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/tien-nguc/chuong-1025/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận