Tiên Ngục Chương 288 : Nhiếp Hồn! Tù Ma! (thượng)


Những thứ này, có thể đổi đến ba Linh khí thượng phẩm, hơn nữa đáp ứng tạ ơn cho nàng một kiện, Tô Triệt tổng cộng lấy ra bốn Linh khí thượng phẩm, vừa định giao cho nàng, lại nghe đến...

Ô...

Tiếng kèn trầm thấp đột nhiên vang lên, Họa Diệp biến sắc, than nhẹ nói:

- Đại minh chủ lại thổi lên kèn triệu tập, chẳng lẽ, lại là Thâm Hải yêu tộc sinh sự hay sao?

- Kèn triệu tập?

Tô Triệt cho rằng loại sự tình này không liên quan đến mình, đưa tất cả linh khí tới trước mặt nàng:

- Trước cất kỹ đi.

- Tốt.

Họa Diệp ôn nhu như nước nhìn liếc qua, tràn ngập cảm khái vô hạn, nói khẽ:

- Nhờ phúc của đạo hữu, ta cũng nhận được một kiện Linh khí thượng phẩm, thật sự là rất cảm tạ.


- Đôi bên đều có lợi, không phải sao?

Tô Triệt cười khoát khoát tay:

- Cực Quang phù với ta mà nói, đồng dạng rất trọng yếu, lần này hành trình tới Cực Quang đảo, coi như là có đại thu hoạch.

Đại thu hoạch theo như lời của Tô Triệt, đương nhiên không phải nói Cực Quang phù, mà là Thần thông Tù Ma.

Nếu như quả thật có một người nào đó đưa ra một môn thần thông ra trao đổi, Tô Triệt nguyện ý lấy tất cả Linh khí trong Tiên Ngục ra trao đổi.

Ô...

Kèn triệu tập càng thổi càng vang, Họa Diệp tinh tế lắng nghe, rất nhanh chính là sắc mặt đại biến, vội vàng nói ra:

- Không, đây không phải kèn triệu tập, đây là kèn tai nạn càng thêm nghiêm trọng, tất nhiên có chuyện tình cực kỳ đáng sợ đã xảy ra.

- Lại là tai nạn?

Nghe nàng vừa nói như vậy, trong nội tâm Tô Triệt gào thét một tiếng:

- Đây là làm sao vậy? Vì cái gì ta đi tới chỗ nào, ở đó sẽ có tai nạn phát sinh, không phải là thật sự biến thành tai tinh chứ?

Đang nghĩ ngợi, liền có một nhân viên cửa hàng gõ cửa mà vào, thần sắc bối rối nhìn Họa Diệp nói ra:

- Tam chưởng quầy, vừa rồi nghe người ta nói, hơn hai ngàn tu sĩ của Thái Ất Môn, chuẩn bị chém giết tới đây...

- Thái Ất Môn?

Tô Triệt và Họa Diệp đồng thanh hô lên.

- Vì cái gì a? Ngươi không có nghe lầm chứ?

Họa Diệp thoáng cái đứng lên, mặt đầy nghi ngờ nói:

- Tán tu liên minh Cực Quang đảo chúng ta, hàng năm đều tiến cống cho Thái Ất Môn, mọi chuyện vẫn rất tốt, không có khả năng gây khó dễ cho chúng ta.

Nàng không rõ nguyên nhân, nhưng Tô Triệt lại so với ai khác đều tinh tường, Thái Ất Môn đã triệt để điên cuồng, đi ngang qua địa bàn của bọn họ cũng bị bắt, như thế nào lại buông tha Cực Quang đảo gần trong gang tấc.

- Họa Diệp đạo hữu, ta khuyên ngươi lập tức bỏ chạy, không thể đợi ở chỗ này. Nếu không, nhất định sẽ bị Thái Ất Môn chộp tới, không biết sẽ gặp loại tình cảnh nào.

Ngữ khí Tô Triệt trầm trọng nói:

- Nếu ngươi tin được ta, lập tức thu dọn đồ đạc, chạy được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu. Còn phải tránh đi địa bàn của Vạn Quỷ Tông, Huyết Thần Giáo, Linh Dược Sơn, Thiên Tâm Các vài siêu cấp môn phái này. Những siêu cấp môn phái này, đều đang trắng trợn bắt người, căn bản không giảng đạo lý với ngươi.

- A?

Họa Diệp vô cùng kinh ngạc, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc hỏi thăm:

- Tại sao phải như vậy? Rốt cuộc Tu Chân Giới xảy ra chuyện gì?

- Không kịp nhiều lời, nếu ngươi là tin ta, thì làm theo lời ta bảo đi.

Tô Triệt đứng lên, chắp tay nói ra:

- Họa Diệp đạo hữu, hữu duyên gặp lại.

Lời còn chưa dứt, Tô Triệt đã chạy ra khỏi gian phòng.

Thái Ất Môn đột kích, tán tu liên minh như Cực Quang đảo này, tất nhiên là dễ dàng sụp đổ, căn bản tổ chức không ra sức chiến đấu chính thức gì.

Kỳ thật, Thái Ất Môn tùy tiện đến vài trưởng lão Kim Đan hậu kỳ thì với thực lực của Cực Quang đảo này, sẽ thoải mái thu phục . Sở dĩ phái tới hơn hai ngàn tu sĩ, chỉ là vì muốn bắt nhiều tán tu mà thôi.

Tô Triệt đã biết, chút ít đại nhân vật của Linh giới hạ đạt nhiệm vụ cho bọn hắn, chính là muốn làm cả Tu Chân Giới triệt để đảo loạn, đây chỉ là bắt đầu, chuyện tình càng thêm điên cuồng, còn ở phía sau.

Vương giả giận dữ, vạn dân gặp nạn. Thế giới này là bất công như vậy.

Từ trong Thương Minh đi ra, Tô Triệt nghĩ nhất định là lập tức rời khỏi Cực Quang đảo, lại phát hiện, hình như đã không còn kịp rồi.

Cũng không phải là đại quân tu sĩ của Thái Ất Môn giết đến, mà là có một đám người khác phong tỏa trên không thành thị.

Hai mươi mấy tu sĩ Trúc Cơ kỳ, huyền phù ở độ cao khá thấp, lại hướng lên trên, còn có hai tu sĩ Kim Đan sơ kỳ đang giằng co cùng một lão giả Kim Đan trung kỳ ở xa xa.

Căn cứ một chút hiểu biết Cực Quang đảo, Tô Triệt suy đoán ra lão giả Kim Đan trung kỳ kia, chính là đại minh chủ Hoa Quang chân nhân của tán tu liên minh.

Hai Kim Đan sơ kỳ khác, tất nhiên là hai vị minh chủ khác.

Giờ phút này, một Kim Đan sơ kỳ trong bặn hắn hét lớn:

- Không cho phép bất luận kẻ nào rời khỏi hải thị, tự ý rời đi, giết.

Lời vừa nói ra, mấy ngàn tán tu trong thành thị đang la hét ầm ĩ muốn rời khỏi, tất cả đều sững sờ. Tán tu liên minh vẫn là người tâm phúc của mọi người, hậu thuẫn kiên cường của mọi người. Hôm nay, nhị minh chủ Ô Lực sao sẽ nói ra ngôn ngữ vô tình như thế...

- Ô Lực, ngươi điên rồi?

Trong tay Đại minh chủ Hoa Quang cầm một cái kèn màu kim sắc, vô cùng kinh ngạc mà hỏi thăm:

- Thái Ất Môn hùng hổ, vì cái gì không cho mọi người rời đi?

Nhị minh chủ Ô Lực cao giọng trả lời:

- Thái Ất Môn cũng không phải hùng hổ, mà là muốn hợp nhất những tán tu chúng ta, con đường tu tiên của chúng ta vô cùng gian nan, có thể gia nhập siêu cấp môn phái như Thái Ất Môn, đây cũng là thiên đại phúc duyên.

- Thái Ất Môn muốn thu chúng ta?

Hoa Quang chân nhân lập tức ngây ngẩn cả người. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Mấy ngàn tán tu trong thành thị, sau khi sững sờ, cũng đều toát ra thần sắc bất đồng, có người kinh hỷ như điên, có người hoang mang lo sợ, có người trầm tư không nói, có người sắc mặt âm trầm...

Một ít tán tu tâm tư kín đáo thầm suy nghĩ nói:

- Có thể gia nhập siêu cấp môn phái như Thái Ất Môn, đương nhiên là chuyện tốt, chỉ là, cái này cũng quá đột nhiên, không hợp lý a...

Đại minh chủ Hoa Quang chân nhân nghĩ gì cũng giống như vậy, ngoài kinh ngạc ra, hoàn toàn nhìn không thấu huyền cơ che dấu sau lưng chuyện này, trên trực giác phán đoán là: không nhất định là phúc, rất có thể là họa.

Lúc này, Tam minh chủ Vạn Hải nhìn mấy ngàn tán tu phía dưới hô:

- Lập lại lần nữa, đây là phúc duyên của mọi người, tất cả mọi người chờ đợi tại chỗ, không cần kinh hoảng, càng không thể tự tiện rời khỏi Cực Quang đảo.

Hoa Quang chân nhân đã nghĩ thông suốt một sự tình, sắc mặt trầm xuống, hỏi:

- Ô Lực, Vạn Hải, hai người các ngươi đã tiếp xúc qua cùng người của Thái Ất Môn rồi?

- Đúng vậy.

Ô Lực gật đầu nói:

- Mấy ngày trước liền đàm phán việc này cùng một vị trưởng lão của Thái Ất Môn rồi, chỉ là bởi vì tính tình đại ca ngươi cố chấp, đành phải tiền trảm hậu tấu như vậy.

- Hồ đồ.

Hoa Quang chân nhân thanh sắc quát lớn:

- Đại sự như thế, há có thể qua loa...
Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/tien-nguc/chuong-288/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận