Vĩnh Sinh Chương 991: Nam tử bạch y nho nhã

Phong Bạo qua đi, trong cát sỏi chung quanh xuất hiện hài cốt phong hóa, còn có một số di hài của nhân thú, thậm chí còn có một số tàn phiến của pháp bảo tiên khí.
Thần niệm của Phương Hàn quét ra ngoài, đang muốn tìm kiếm vật có giá trị.
Trong sa mạc này hoàn cảnh quả nhiên vô cùng ác liệt, sa mạc mênh mông, thiết cát không gian, khiến vô số quốc độ nát bấy. Ngay cả bán Kim Tiên đại năng rất dễ bị cuốn phăng chết trong đó.
Trong Sa Châu có rất nhiều di tích thượng cổ, hàng năm cũng không biết có bao nhiêu cao thủ Thiên giới tới đây tìm bảo tàng, di tích, thế nhưng lại càng có nhiều người hơn táng thân trong hoàn cảnh ác liệt này.
"Phát hiện tuyệt đại Kim Tiên Long tộc Ngao Thế Tôn?" Phương Hàn vừa phát ra thần niệm liền thấy Tầm Long Châm đang không ngừng xoay tròn, bên trong tỏa ra từng đạo khí tức.

Hắn cũng lắp bắp kinh hãi, sau đó âm thầm vận khởi Bát Bộ Phù Đồ cảm ứng long tức trong hư không.
Quả nhiên vừa vận khởi Bát Bộ Phù Đồ chi lực, hắn cũng cảm giác được trong một số thời không loáng thoáng truyền tới long tức cường đại, long tức phi thường cuồng bạo, cao quý, cổ xưa, sâu xa, đồng thời ẩn chứa ảo diệu thâm ảo, tựa hồ như có một cỗ cảm ngộ của siêu việt siêu việt ẩn chứa trong đó.
Được cỗ long tức này làm dịu, Bát Bộ Phù Đồ lập tức phát tán ra vẻ sáng bóng ôn nhuận sáng ngời.
"Không sai, đây là của của tuyệt đại Kim Tiên Long tộc Ngao Thế Tôn, nghe đồn hắn đã sớm tu luyện tới Kim Tiên đỉnh phong, muốn tham ngộ Tổ pháp tắc, hiện tại trong cỗ long tức này có chút huyền ảo của Tổ Tiên chi đạo, hiển nhiên chính là do đầu Long này gần đây trắng trợn cướp đoạt, tu vi lại tăng tiến, chư vị, phải đặc biệt coi chừng."
"Binh tôn giả" Phát ra lời cảnh cáo, trên thân thể hiện ra một tia hắc quang, dần dần chuyển hóa thành trong suốt, tựa hồ như ẩn dấu đi, hóa thành một đạo bóng dánh như có như không vặn vẹo, theo phương hướng mà Tầm Long Châm chỉ, không ngừng bay đi.
Phương Hàn tự nhiên có thể đuổi kịp, nhưng mà hắn đem toàn bộ pháp lực của mình rót vào trong Tự Do Chi Dực, tay cầm Truyền Thuyết Chi Trượng, chỉ cần gặp phải chuyện không hay, hắn sẽ lập tức phi độn mà chạy.
Nhanh như điện chớp, tất cả các đại cao thủ như lang như hổ mãnh liệt phi hành, vô số cồn cát, sa mạc rộng lớn đều bị bỏ lại phía sau.
Lúc này mười ba đại cao thủ đem lực lượng của mình liên hợp lại một chỗ, tạo thành chỉnh thể, cùng nhau tạo ra một thần quốc, tùy ý nhảy lên truy tung long tức.
Phương Hàn trực tiếp đưa ra truyền thuyết chi lực, đương nhiên hắn cũng đang âm thầm vận dụng Bát Bộ Phù Đồ tiến hành truy tung, từ phương diện nào đó mà nói, năng lực truy tung của Bát Bộ Phù Đồ đối với cao thủ Long tộc còn cường đại hơn nhiều so với Tầm Long Châm.
Long tức nhàn nhạt trong hư không không ngừng tiến vào trong Bát Bộ Phù Đồ, dần dần Thiên Mệnh Cầu trong phù đồ hiện ra một đạo hư ảnh Kim Long cự đại, đầu Kim Long này có khoảng bảy móng vuốt, trên mỗi một cây móng vuốt đều có hoa văn thái cổ dày đặc, mỗi một phiến Long Lân trên người đều lớn cỡ vài chục dặm, trên mặt Long Lân có pháp tắc Kim Tiên đan xen, chặt chẽ mà huyền ảo.
Thậm chí Phương Hàn còn cảm thấy linh hồn cùng uy nghiêm cường đại, khiến cho Thiên Mệnh Cầu khẽ rung lên, có một loại xu thế muốn bạo tạc. Đây là bản thể của tuyệt đại cao thủ Kim Tiên Long tộc Ngao Thế Tôn.
Phương Hàn thông qua Thiên Mệnh Cầu kiệt lực thôi toán, muốn phát hiện ra nơi ở của đối phương, nhưng đều bị uy nghiêm của long tức phá sạch.
"Long đế thật cường đại, nếu quả thật có thể giết, ta nhất định phải cướp đoạt thi thể này! Nhưng mà cũng không nên trở mặt cùng Hoằng Khí Lâu..." Hiện tại Phương Hàn bắt đầu tính toán.
"Càng ngày càng mãnh liệt. Phía trước là một tòa Cổ thành hoang phế."
"Tòa Cổ thành hoang phế này là thành trì còn sót lại của một vị Thiên Quân tiền cổ, trải qua vô số ức năm biến đổi, tất cả thần lực trong đó cũng đã biến mất."
Đột nhiên Tầm Long Châm thoáng cái dựng thẳng.
Trước mặt Phương Hàn xuất hiện một tòa Cổ thành hoang vu cự đại, khắp nơi đều là phế tích, kéo dài liên miên không biết bao nhiêu ức dặm, khắp nơi của Cổ thành đều bị báo cát ăn mòn, thế nhưng vẫn đủ có thể cảm giác được một cỗ vinh quang đến từ chính Chư Thiên, muôn đời chấn kinh, ý niệm này không hề bị phai mờ.
Đây là thành trì còn sót lại do viễn cổ Thiên Quân kiến tạo nên.
Thân thể Tuyệt Hành tôn giả dừng lại trên không trung, đồng thời vung tay lên: "Đều tự ẩn tàng khí tức đi, tòa Cổ thành này gọi là Hoang Vu Chi Thành, không biết qua bao nhiêu tháng năm rồi, trong đó ẩn chứa vô số huyền bí, ta chỉ biết đầu Lão Long kia đang ẩn núp trong đó tu luyện, bởi vì mấy trăm triệu năm qua, không biết có bao nhiêu Thái Cổ Đại Năng đã ở trong đó. Có kẻ đã táng thân trong đó, có người lại nhận được một số bảo tàng, hiện tại đã chính thức biến thành hoang phế rồi, nhưng mà nghe đồn vẫn có bảo tàng chưa hề bị khai quật."
"Hừ! Làm gì có chuyện tốt như vậy, tại một trăm vạn năm trước, đã có rất nhiều siêu việt Kim Tiên tới tìm kiếm qua cũng không có thu hoạch gì, về sau nó mới biến thành hoang phế thế này."
"Cái này... Đây không phải chính là phế tích Cổ thành chất chứa Tạo Hóa thần khí sao?"
Phương Hàn thoáng quan sát tòa cổ thành này, đột nhiên trong lòng kích động, thúc dục Chu Thiên Nghi trong Tam Thập Tam Thiên chí bảo, đột nhiên Chu Thiên Nghi mãnh liệt lóe lên, sa mạc Vô Ngân lại lần nữa xuất hiện, ở sâu trong một tòa thành trì phế tích cổ xưa, một khối tàn phiến Tạo Hóa thần khí lớn cỡ thân người lẳng lặng trôi nổi.
Chính là ở thành trì này.
Chính là phiến sa mạc này.
"Phương Hàn, thật sự là đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy đến khi gặp được chẳng tốn chút công phu a." Diêm điên cuồng hét lên: " Tạo Hóa thần khí, một khối Tạo Hóa thần khí thật to a."
"Không nên kích động... Tàn phiến Tạo Hóa thần khí ở sâu trong Cổ thành, ngươi không có nghe nói qua sao? Rất nhiều đại nhân vật đi tìm qua đều không có tìm được bảo bối gì." Phương Hàn đem tâm tình kích động bình ổn lại.
Một khối tàn phiến Tạo Hóa thần khí lớn cỡ thân người quả thật là quá mê người, nếu như có thể có được, chỗ tốt quả thật nhiều không thể tưởng. Sau khi luyện hóa, với tu vi hiện tại của hắn, thậm chí có thể dùng tay không trực tiếp giết chết Kim Tiên!
"Mọi người chú ý! Đầu Lão Long kia ẩn giấu ở bên trong Hoang Vu Chi Thành này, hiện tại chúng ta ẩn núp tiến vào, cho hắn một kícht trí mạng." Thân hình của Lâm tôn giả trở nên căng thẳng, thật giống như một đầu dã thú chuẩn bị vồ mồi, khí tức trên người được che dấu một cách hoàn mỹ.
Vèo vèo vèo...
Mười ba người trước sau bay vào trong Hoang Vu Chi Thành.
Tốc độ của Phương Hàn vô thanh vô tức nhất, thật giống như Hư Không chi tử, nếu không phải đám người Tuyệt Hành tôn giả kết hợp khí tức cùng một chỗ, căn bản sẽ không nhận ra hành tung của hắn.
Trong lòng đám người đều chấn động cùng khiếp sợ.
Phương Hàn lại cẩn thận vận dụng Chu Thiên Nghi thôi toán địa phương mà tàn phiến Tạo Hóa thần khí lưu lại, quả nhiên trong Chu Thiên Nghi, tàn phiến Tạo Hóa thần khí càng ngày càng rõ ràng, khối tàn phiến này tựa hồ như bị người điêu khắc thành bộ dáng như con người, trông rất sống động, nhưng mà diện mạo cũng không rõ rệt, là một nữ tử. Tay áo bồng bềnh, mạnh mẽ bước đi, tựa hồ như đau xót vì thương sinh trong vũ trụ.
"Dùng tàn phiến Tạo Hóa thần khí tạo nên một nữ tử? Đây là thủ đoạn của Thiên Quân a!"
Tạo Hóa thần khí, ngay cả Thiên Quân cũng không thể luyện chế, chỉ có Tiên vương trong truyền thuyết mới có thể thành công rèn luyện. Nhưng mà cũng có rất ít Thiên Quân chiếm được tàn phiến Tạo Hóa thần khí mà có thể tố tạo.
Mọi người qua lại như con thoi trong Hoang Vu Chi Thành, tiến nhập vào trong tòa thành, thật giống như tiến vào trong mê cung, khắp nơi đều là vách tường trụ gãy, gạch ngói vụn chất thành đống, điện phủ hư hại, thậm chí còn có một số tượng tần cổ xưa không còn trọn vẹn.
Nhưng những thứ này đều đã mất đi thần lực, không có pháp tắc, chỉ là chất liệu rất chắc chắn, nhưng cũng dần bị phong hóa.
Ngẫu nhiên trong những vách tường, đoạn trụ gãy lại có thi cốt bị phong hóa, đại đa số đều là bán Kim Tiên đại năng, bất quá ngay cả một tia pháp tắc Đại La cũng không còn, tinh khí cũng đều tiêu tán vào trong không trung.
"Kỳ quái? Khí tức của đầu Lão Long kia sao thoáng cái lại yếu đi vậy? Tựa hồ như hắn đã ly khai khỏi tòa thành này rồi?"
Tầm Long Châm trên tay Đấu Tôn giả đột nhiên chấn động, biên độ trở nên nhỏ hơn một chút.
"Đuổi theo!"
Tốc độ của mọi người một lần nữa nhanh hơn.
"Ở phía trước đó!" Tốc độ giao động của Tầm Long Châm một lần nữa biến hóa, chấn động kịch liệt.
Thời điểm mọi người buông xuống một tòa điện phủ rộng chừng máy ngàn dặm, đột nhiên Tầm Long Châm thoáng cái nổ tung. Tựa hồ như đã đạt tới mức thừa thụ cực hạn.
Lúc này mọi người mới thấy, tại chỗ sâu trong điện phủ, phía sau một pho tượng thần cao lớn bị tàn phá, một vị nam tử bạch y sừng sững đứng đó, trên người nam tử này toát ra một cỗ khí chất nho nhã, tướng mạo của hắn thập phần anh tuấn, thế nhưng tại mi tâm lại xuất ra một cỗ khí tức tang thương, một tay vuốt ve khuôn mặt của tượng thần, tựa hồ như là văn nhân đang làm thơ từ vậy.
"Chư vị, truy tung ta lâu như vậy, quả thực là cực khổ a."
Bạch y nam tử này đột nhiên lên tiếng.
Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/vinh-sinh/chuong-991/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận