Bất Hủ Thần Vương Chương 251 : Diệu thủ hồi xuân, cam nguyện thần phục

Bất Hủ Thần Vương
Tác giả: Lê Thiên

Chương 251: Diệu thủ hồi xuân, cam nguyện thần phục

Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp - Mê Truyện
Share by MTQ --- 4vn.eu




Đan Điền Đáp Kiều Pháp, có một điều kiện tiên quyết, chính là người sử dụng, cảnh giới đan điền phải mạnh hơn người bệnh. Bằng không mà nói, không cách nào khống chế được cây cầu độc khí kia, nếu không có thể bị cắn trả. Còn người bệnh sẽ bị độc khí bộc phát, chết ngay tức khắc.

Bất quá, cảnh giới đan điền của Tạ Châu, so với Nhậm Thương Khung, chính là một cái trên trời, một cái dưới đất.

Bởi vậy, Nhậm Thương Khung khống chế cầu khí, tuyệt đối là hết sức nhẹ nhõm.

Hoàn thành Chư thiên đại viên mãn, đan điền cảnh giới của Nhậm Thương Khung, đã vượt qua đại bộ phận Cửu Chuyển Kim Đan, gần tiếp cận cường giả Thần Thông cảnh.



Tạ Châu chỉ là Trúc Cơ cảnh, đương nhiên không thể so với Nhậm Thương Khung. Bởi vậy, một khắc sau, Nhậm Thương Khung đã đem độc khí trong đan điền của Tạ Châu ngưng tụ thành một đường, dùng cường đại thần thông hút ra. Đồng thời, một cổ linh lực khác của Nhậm Thương Khung, thì bảo vệ sinh cơ của Tạ Châu, để tránh hắn không chịu nổi phương pháp bắc cầu này.

Nhậm Thương Khung vỗ một chưởng, đem độc khí từ lòng bàn tay đánh tới Thanh Thủy bên trong đại đỉnh, Thanh Thủy bị Âm Sát chi độc này trộn lẫn, lập tức biến thành độc thủy.

Liên tục vỗ xuống năm lần, qua mỗi một lần, độc tính trong nước lại tăng thêm một ít.

Sau năm lần, độc khí trong lòng bàn tay của Nhậm Thương Khung đã hoàn toàn biến mất. Bởi vì chưởng thứ sáu đánh xuống, trong nước không hề xuất hiện hiện tượng tăng độc.

Nhậm Thương Khung chậm rãi thở ra một hơi, vươn người đứng dậy:
- Tốt rồi.

Thuận tay đem một cái chăn bông đắp lên người Tạ Châu, hướng Chu Vân nói:
- Đem hắn ra ngoài đi.

Chu Vân nhìn sững Nhậm Thương Khung, dĩ nhiên là vì giật mình:
- Lão đại, ngươi thật lợi hại. Ta thấy ngươi mặt không đỏ, tim không dồn dập, ngay cả mồ hôi cũng không đổ. Chẳng lẽ nó rất dễ sao?

Nhậm Thương Khung cười cười:
- Âm Sát chi độc, cũng không phải quá phiền toái. Nếu như là Top 10 trong Thiên Hạ Kỳ Độc, vậy thì phiền toái hơn.

Cửa đá của mật thất chậm rãi mở ra. Nhậm Thương Khung nhẹ nhõm đi ra.

Tạ Thông là người đầu tiên chạy vào, vẻ mặt ân cần, lo được lo mất. Thấy Nhậm Thương Khung đi ra, đang muốn hỏi, bỗng nhiên thấy Chu Vân bế Tạ Châu, trong nội tâm máy động:
- Châu nhi.

Chu Vân cười nói:
- Đại nhân nhà ta ra tay, ngươi còn lo lắng cái gì? Yên tâm đi, độc khí đã toàn bộ giải hết.

Nhậm Thương Khung bỗng nhiên dừng lại, nói:
- Đúng rồi, năm đỉnh nước kia, nhất định phải xử lý cẩn thận. Không nên là ô nhiễm. Dư độc của Âm Sát chi độc còn ở trong nước. Phải xử lý thích đáng. Một khi ô nhiễm nguồn nước khác, sẽ hậu hoạn vô cùng!

- Dạ dạ dạ, ta nhất định sẽ xử lý thích đáng!
Tạ Thông đầu đã trống rỗng, ngoại trừ kinh hỉ ra, đã không biết nói cái gì cho phải.

- Hàn Lực, bệnh lâu mới khỏi, tịnh dưỡng như thế nào, ngươi hãy nói cho Tạ phủ chủ biết, cái này không cần ta nhiều lời?
Nhậm Thương Khung hướng Hàn Lực nói.

- Vâng, vãn bối đã hiểu.
Hàn Lực rất thức thời, vội vàng gật đầu đáp ứng.

Trên thực tế, Hàn Lực cũng rất hổ thẹn. Tạ Thông thanh toán tiền thù lao cho hắn, mà hắn lại không chữa được bệnh cho con người ta. Nếu như ngay cả vấn đề điều dưỡng cũng không làm, vậy thì quá không được rồi.

- Đại nhân ngài cũng mệt mỏi rồi, mong đại nhân ở lại phủ mấy ngày. Tạ mỗ muốn cảm tạ đại ân của đại nhân.

Tạ Thông dù sao cũng là Bắc môn Phủ Chủ, cuồng hỉ qua đi, liền tỉnh táo lại. Biết rõ lúc này là cơ hội để dựa vào vị đại nhân thần bí này.

Lại nói tiếp, cũng là nhân họa đắc phúc. Tạ Thông đã quyết tâm, dù bỏ một giá lớn, cũng nhất định phải ôm lấy chân vị thánh thủ của Bách Thảo Đường này!

Có chỗ dựa lớn như vậy, Bắc môn Phủ Chủ hắn về sau muốn không phát đạt cũng khó khăn.

Tạ Thông hiện tại cũng có chút may mắn, lúc trước đầu óc mình đủ linh hoạt, dùng năm thành lợi nhuận của Phong Vân đạo trường vuốt mông ngựa, lần đánh bạc này thật chính xác!

Phong Vân đạo trường hắn cũng không bỏ vốn, mượn hoa kính Phật, lại nịnh bợ được một nhân vật lợi hại như vậy. Không đến một canh giờ, liền đem kỳ độc mà Hàn Lực cũng thúc thủ vô sách giải trừ.

Này là đại thần thông bực nào ah!

Phải biết rằng, lúc trước Hàn Lực từng nói, mặc dù sư tôn hắn tự mình đến, hi vọng cũng sẽ không quá lớn. Trừ khi là Lão Tổ của Bách Thảo Đường tự mình động thủ.

Như vậy, ở một phương diện nào đó, vị đại nhân tuổi trẻ thần bí này, thậm chí đã có tiềm lực của Lão Tổ?

Vô luận như thế nào, nhất định phải ôm lấy cây đại thụ này, nhất định phải dựa vào nó.

Muốn tiền đưa tiền, muốn lực cấp lực!

Tạ Thông cảm thấy, mình thực là may mắn, nhân họa đắc phúc, chẳng những cứu được nhi tử, còn mở ra một đường sáng vô cùng.

Bất quá, Nhậm Thương Khung lại không có thời gian dừng lại. Thu phục thủ hạ, nhất định phải bảo trì khoảng cách nhất định cùng cảm giác thần bí, không thể để cho bọn hắn dính quá gần được.

Khoảng cách sẽ sinh ra áp lực, bảo trì khoảng cách nhất định, sẽ làm bọn họ không thể quá mức làm càn, để cho bọn họ suy đoán, đây mới là cách cai quản thuộc hạ.

Lập tức nhàn nhạt nói:
- Ta đến Đông Hoang đại đô, thời gian cũng lâu rồi. Trước đó đã có ước định cùng Hoa Đà lão ca, lúc này phải về ước hội. Dù sao đã có Hàn Lực ở chỗ này, ta cùng với sư tôn hắn là bạn vong niên. Tạ Phủ chủ có chuyện gì, có thể nhờ Hàn Lực truyền đạt.


Hàn Lực cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Lời này của Cung phụng đại nhân, là không coi Hàn Lực hắn là ngoại nhân ah!

Vui mừng quá đỗi, Hàn Lực liên tục nói:
- Đúng đúng, vãn bối sẽ vì đại nhân cống hiến sức lực, đây là bổn phận của vãn bối.

Tạ Thông nào dám mạnh mẽ lưu lại, lúng túng nói:
- Ta. . . Tạ Thông ta cũng không dài dòng, đại nhân đối với tiểu nhi có ân tái tạo. Nếu như đại nhân không chê, Tạ Thông sau này chính là tâm phúc của đại nhân, nguyện vì đại nhân làm thân trâu ngựa! Nếu như phản bội, trời người vứt bỏ, thiên địa cùng tru!

Lập Thiên địa thệ ước, đủ thấy thành ý của Tạ Thông.

- Ân, nếu như thế, thân phận của ta cũng không cần dấu diếm ngươi. Hàn Lực, lát nữa ngươi hãy nói cho Tạ phủ chủ biết. Hôm nay là lùc ta dùng người, nếu Tạ phủ chủ có thủ hạ tâm phúc, phái hai ba người theo đường huynh của ta trở về Địa Chu phân đà một chuyến.

Tạ Thông hiện tại là nói gì nghe nấy, liên tục gật đầu:
- Vâng, thủ hạ của tiểu nhân có Cửu Đại Tinh Anh hộ vệ, mỗi người đều là Kim Đan cấp. Ta liền phái tinh anh hộ vệ số một cùng một người nữa, đưa Thanh Vân huynh đệ đi một chuyến, như thế nào?

- Tốt, vậy thì vất vả bọn họ.

- Hắc hắc, có thể vì đại nhân làm việc, là vinh hạnh của bọn hắn. Có vất vả gì chứ.
Tạ Thông nịnh bợ được Nhậm Thương Khung, tâm tình cũng bình tĩnh lại, khôi phục phong phạm bá chủ một phương của hắn, cách nói chuyện cũng khôi phục như ngày thường.

Tạ Thông muốn đưa tiễn phô trương, nhưng Nhậm Thương Khung lại không đồng ý, mang theo Chu Vân yên lặng rời đi, phản hồi Linh Nhãn Phong.

Một mực đợi Nhậm Thương Khung đi xa, Tạ Thông mới lau mồ hôi trên trán, thở dài:
- Hàn tiên sinh, Tạ mỗ rốt cục cũng được thở mạnh một chút. Uy áp của vị đại nhân này, thật quá mạnh mẽ.

Hàn Lực cũng rất đồng cảm, mặc dù Nhậm Thương Khung chỉ là Cung phụng, nhưng hắn ẩn ẩn cảm thấy, thiên phú cùng thực lực của Nhậm Thương Khung này, thậm chí đã vượt qua sư tôn Minh Hoa Đà của hắn.

Ít nhất, ở phương diện tiềm lực, là vượt qua trăm phần trăm.

- Tạ phủ chủ, ta chỉ có thể nói, ngươi lần này thực may mắn. Cũng may Nhậm Thanh Vân không có việc gì, cũng may trong đám vệ sĩ của ngươi còn có người hiểu chuyện, không để cho Trương Phong làm ác. Nói cách khác. . . Ha ha, Bắc môn phủ này của ngươi, hiện tại chỉ sợ là máu chảy thành sông. . .

Hàn Lực nhớ tới một ít tin đồn về Nhậm Thương Khung, trong lòng không rét mà run. Ngay cả Âm Dương Đạo truyền nhân cũng chết dưới tay hắn, ngươi chỉ là một Bắc môn Phủ Chủ, căn bản không lọt vào pháp nhãn của Nhậm Thương Khung ah.

Tạ Thông lòng còn sợ hãi, cẩn thận từng li từng tí hỏi:
- Hàn tiên sinh, vị đại nhân này, rốt cuộc là ai?

Hàn Lực vung tay lên:
- Vào trong hãy nói.

Khi vào trong mật thất, Hàn Lực thần bí nói:
- Tạ phủ chủ, sau khi ngươi biết được thân phận người này, nhất định phải giữ bí mật, nếu không. . . có thể sẽ gặp đại họa diệt môn!

- Ân, Ân, Tạ mỗ đã tuyên thệ thần phục, tự nhiên hiểu được.

- Ân, người này tên là Nhậm Thương Khung, đến từ Địa Chu phân đà. Mới vào Đại Vương Ốc Sơn thì không có gì lạ, sau đó qua mấy khâu, bỗng nhiên nổi tiếng, cuối cùng đánh bại tất cả đối thủ, quân lâm Đại Vương Ốc Sơn, phá tan thập nhị trọng lầu của Nguyệt Hoa Lâu, cướp lấy cửu cấp Nguyệt Hoa Huân Chương, Thiên Các Thập điện tranh nhau giành giật. Nếu không phải Gia sư sớm ra tay, chỉ sợ cũng sẽ không hạ mình làm Cung phụng của Bách Thảo Đường ta. Nhưng dù vậy, chỉ vẻn vẹn mười bảy tuổi, lên làm Cung phụng Bách Thảo Đường. . . Phần thành tích này, xưa nay chưa từng có trong lịch sử Bách Thảo Đường! Tương lai. . . Ha ha, tương lai chỉ sợ là Lão Tổ của Bách Thảo Đường, cũng phải nhìn lên hắn!

Thanh âm Hàn Lực tràn đầy sùng kính, phảng phất đang nói vị thần trong lòng, thành kính mà nghiêm túc.

Tạ Thông hít một ngụm lãnh khí, hắn biết vị đại nhân này khẳng định sẽ lợi hại, nhưng vẫn không nghĩ tới, không ngờ lại biến thái như vậy!

- Khó trách, người trị liệu tiểu nhi, lại thuận lợi như thế, một canh giờ cũng chưa tới, liền đại công cáo thành.
Tạ Thông hít hà nói.

Hàn Lực nghiêm túc nói:
- Nói đến nói đi, ngươi bây giờ cần đem Phong Vân đạo trường kinh doanh tốt. Nếu không, năm thành lợi nhuận kia của ngươi, chưa hẳn có thể làm cho Cung phụng đại nhân đến Bắc môn phủ lần thứ hai! Còn có, những con chó dưới tay ngươi, cũng nên chỉnh đốn một chút, đừng cả ngày đi gây chuyện thị phi. Nhất là cậu em vợ kia của ngươi!

Tạ Thông xấu hổ không thôi, liên tục gật đầu:
- Dạ dạ, tên súc sinh Trương Phong này, ta nhất định phải chỉnh hắn một trận. Lần này, cho dù phu nhân có can thiệp cũng không được.

. . .

Trương Phong tựa hồ nghe được một chút tin tức, giờ phút này cũng đang ở hậu viện cầu kiến Phủ Chủ phu nhân. Hắn biết mình đã gây đại họa, tỷ phu thì không dám gặp, chỉ có thể cầu kiến tỷ tỷ. Đều là họ Trương, sẽ dễ nói chuyện hơn.

- Tỷ, tỷ phu lần này hơi quá đáng, chẳng những không làm ta hả giận, lại còn đánh ta, hiện tại Phong Vân đạo trường cũng không ngóc đầu lên được.
Trương Phong có chút không phục nói.

Hắn biết rõ, tỷ tỷ vẫn luôn bênh vực hắn, luôn bao che khuyết điểm.

Thế nhưng mà lúc này, thái độ Trương Lâm lại khác thường, xụ mặt nói:
- Trương Phong, tỷ phu đánh ngươi vẫn là nhẹ đó. Nếu như là ta, ta sẽ chặt hai chân ngươi ngay. Ngươi bây giờ càng ngày càng quá hư hỏng!

Cái gì? Trương Phong choáng váng, đây là tỷ tỷ sao? Là tỷ tỷ luôn bao che khuyết điểm sao?

- Tỷ, ngươi. . .
Trương Phong nuốt nước miếng.

- Ta cái gì? Ngày thường đều do ta quá dung túng ngươi. Lần này ngươi thiếu chút nữa gây đại họa biết không? Vị đại nhân kia. . . Hắn không truy cứu ngươi, ngươi phải trở về thắp nhang cảm tạ trời đất! Hắn cho dù giết ngươi, thậm chí giết tỷ phu ngươi, ta cũng không có chỗ kêu oan!

Trương Lâm giọng nói nghiêm nghị, quát:
- Lần sau ngươi tự kiềm chế một chút cho ta, nếu có cơ hội nhìn thấy vị đại nhân này, nhất định phải thành khẩn nhận lỗi, xin hắn khoan dung. Nhớ kỹ, hắn là ân nhân của Bắc môn phủ chúng ta, cũng là chủ nhân của Bắc môn phủ!

- Này. . . Tỷ, người cũng quá khoa trương đi?
Trương Phong cảm thấy tỷ tỷ nói quá sự thật.

- Trương Phong, tính cách này của ngươi nếu còn không đổi được, về sau ta không có đệ đệ như ngươi. Ta chỉ nói cho ngươi một câu, bệnh của Châu nhi, ai cũng không trị được, vị đại nhân kia chỉ cần nhấc tay là trừ khỏi. Hắn cứu được Châu nhi, chính là đại ân nhân của Bắc môn phủ! Ngươi nếu như không biết phân biệt, lúc hắn chém ngươi, ta cũng không thay ngươi nói chuyện!

Trương Lâm nói xong, hất tay áo lên, tức giận hừ một tiếng bỏ đi. Lưu lại Trương Phong đang trợn mắt há hốc mồm.


Nguồn: tunghoanh.com/bat-hu-than-vuong/chuong-251-YoAaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận