Bất Hủ Thần Vương Chương 468 : Vạn Tượng Phi Đao, chém Đao Bạch Vũ

Bất Hủ Thần Vương
Tác giả: Lê Thiên

Chương 468: Vạn Tượng Phi Đao, chém Đao Bạch Vũ

Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp
Nguồn: metruyen.com




Một đao kia chém ra, thấy thủ cấp Nhậm Thương Khung phóng lên cao, Đao Bạch Vũ mừng rỡ, trong nháy mắt, phảng phất tất cả buồn bực, hoàn toàn trút xuống.

Ngửa mặt lên trời cười to, hai chân vừa nhấc, phóng lên cao, tay trái đưa tới, trực tiếp cầm lấy thủ cấp của Nhậm Thương Khung.

Một trảo này, lại chộp vào hư không!

Thời điểm tay hắn chộp vào hư không, nội tâm của Đao Bạch Vũ trầm xuống, một cảm giác thất bại trước nay chưa từng có, cảm giác nguy cơ cùng với tuyệt vọng, không có có bất kỳ dấu hiệu nổi lên trong lòng.

- Hắc hắc, Đao Bạch Vũ, ngươi đúng là đắc ý quá sớm.



Nhậm Thương Khung bị hắn chặt đứt thủ cấp, không biết từ lúc nào, đã ở rất xa giữa không trung, sau lưng còn có một cánh chim vàng óng to lớn, huyền phù giữa không trung, giống như một thiên thần từ trên trời giáng xuống.

- Ngươi!

Đao Bạch Vũ không nghĩ tới, liên tục ba đao, toàn bộ lại là ảo ảnh!

Nhậm Thương Khung này, làm sao biết mình có đao thứ ba?

Nhưng mà vấn đề này, Nhậm Thương Khung hiển nhiên không có rảnh nói cho hắn biết, mà tay dẫn động, giống như thẩm lí và phán quyết đến từ thượng giới.

- Đao Bạch Vũ, ta nói rồi, ba trăm năm đại bỉ này, nếu như ngươi tới tham gia, hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Đi chết đi!

Nhậm Thương Khung tay bí quyết một dẫn.

Ca!

Ba chuôi Vạn Tượng Phi Đao, đồng thời lướt tới, ở trên cổ Đao Bạch Vũ quấn một vòng.

Kim quang nhiễu động, bổn tôn Đao Bạch Vũ cùng hai phân thân Thiên Sát, còn chưa kịp phản ứng, thủ cấp đã bị kim quang này chém xuống!

- Cái gì?

Dưới đài, những người đứng lên xem cuộc chiến kia, ở một khắc Đao Bạch Vũ chém ra đao thứ ba, đều cho rằng chiến cuộc đã kết thúc, nhưng không ngờ còn có một màn này.

Nhậm Thương Khung thần kỳ xuất hiện, nhanh chóng phản kích, cơ hồ là trong nháy mắt.

Điện quang chợt lóe kia, Đao Bạch Vũ căn bản cũng không kịp phản ứng, một đạo kim quang đã vòng qua cổ của hắn, đem đầu của hắn chém xuống!

Biến cố lần này cực nhanh, ngay cả Vưu Thiên Chiến cũng không kịp nghĩ cách cứu viện.

Nhậm Thương Khung cước bộ giơ lên, thình thịch thình thịch! Liên hoàn cước đá ra, đem thi thể Đao Bạch Vũ, ngay cả Thiên Sát phân thân, cùng nhau đá rụng.

Thiên Sát phân thân này, chẳng qua là sát khí bên trong thân thể thúc dục bức ra Thiên Sát. Bị Nhậm Thương Khung đá một cái, hai cổ sát khí toàn bộ nghiền nát, trực tiếp tản ra, hóa thành khí lưu, tiêu tán ở trong hư không.

Người đang xem cuộc chiến dưới đài, lúc này mới phản ứng tới. Nhất là đệ tử cấp thấp của Thủy Vân tông đang xem cuộc chiến, càng phát ra một trận kinh hô, tiếng vang sấm dậy.

Trận chiến này, thật sự quá đặc sắc, liên tục ngoài ý muốn, liên tục khúc chiết, song phương giao phong, nhấp nhô không ngừng. Nhiều lần tất cả mọi người cho là đến một khắc cuối cùng rồi, nhưng cũng xuất hiện chuyển ngoặt ngoài ý muốn, cho tới giờ khắc này…

Mọi người rốt cục xác nhận, trận chiến này, cuối cùng đã kết thúc.

Đao Bạch Vũ không ai bì nổi, cô đọng ra phân thân, một mạng ba thân, vẫn bị Nhậm Thương Khung chém giết!

Thần kỳ nhất chính là, Nhậm Thương Khung một tay thao túng ba đạo kim quang, căn bản không có bất kỳ dấu hiệu, đột nhiên phản kích, đừng nói người đang xem cuộc chiến, chính bản thân Đao Bạch Vũ cũng chưa kịp chạy trốn!

Trận Thiên Các nội đấu này, rốt cục phân ra cao thấp.

Mà Thiên Các Chân Kiếm Đạo, là người cười cuối cùng!

Lý Dật Phong cười to lên, vỗ bàn một cái, đem chiến lợi phẩm trên bàn trực tiếp thu vào trong túi, cười nói:

- Vưu lão nhi, tiền đánh cuộc này, ta xin vui lòng nhận.

Vưu Thiên Chiến giờ phút này, căn bản không có tâm tư đi chú ý tiền đánh cuộc kia. Mà trực tiếp nhào tới trước mặt Đao Bạch Vũ, một đạo quang mang trong tay trảo tới, đem thủ cấp Đao Bạch Vũ bắt được, trực tiếp bỏ lại trên cổ Đao Bạch Vũ, hai tay chà xát, một đạo huyết khí từ trong lòng bàn tay của hắn dâng lên mà ra.

Huyết khí kia vòng qua cổ vài vòng, đem thủ cấp cùng cổ nối lại lần nữa. Mà cả người Đao Bạch Vũ, mặc dù khí đã đoạn tuyệt, nhưng tựa hồ giống như côn trùng trăm chân, chết mà không ngã, không có xuất hiện một dấu hiệu của người đã chết.

- Nha Thần sư đệ.

Vưu Thiên Chiến làm xong hết thảy, quay đầu hướng Nha Thần nói:

- Đem hắn đưa tới Sâm La Huyền Không Điện, trên đường không nên xóc nảy.

Nha Thần là Đạo tôn thứ hai của Trảm Không Đạo, ở trước mặt Vưu Thiên Chiến, vẫn tương đối phối hợp, gật đầu:

- Vâng.

Thấy Nha Thần đem thi thể Đao Bạch Vũ đi, Nhâm Thương Khung vẫn đứng yên, nhưng có vài phần nghi ngờ. Bất quá cũng không để trong lòng.

Đầu người rơi xuống đất, nếu như Đao Bạch Vũ này có thể sống lại, vậy thì quá khoa trương rồi.

Bất quá, Nhậm Thương Khung cũng không sợ, lần này có thể chém giết Đao Bạch Vũ, tiếp theo hắn cũng có thể chém giết Đao Bạch Vũ, cho dù Đao Bạch Vũ có thể sống lại một trăm lần, hắn vẫn có thể chém giết hắn một trăm lần.

Ở trong vô số ánh mắt phức tạp nhìn soi mói, Nhậm Thương Khung từ Chân Vũ thánh đài bay xuống.

- Ha ha, hảo tiểu tử, làm rất tốt!

Thắng làm vua thua làm giặc, Lý Dật Phong hoàn toàn không thèm để ý nét mặt của Vưu Thiên Chiến giờ phút này, đi tới mấy bước, vỗ vỗ bả vai Nhậm Thương Khung, không keo kiệt mà khen đồ đệ.


Nhậm Thương Khung lộ ra vẻ không kiêu không nóng nảy, cũng không có bất kỳ vẻ mừng rỡ như điên.

Chém giết Đao Bạch Vũ, chỉ là một trong những kế hoạch của hắn, hôm nay mặc dù thực hiện được, nhưng không biết tại làm sao, trong lòng của hắn, cảm thấy có chút nghi ngờ.

Quả nhiên, Vưu Thiên Chiến bên kia hừ lạnh một tiếng:

- Lý Dật Phong, ngươi chớ đắc ý. Đao Bạch Vũ mặc dù bị chém, trận chiến này, Chân Kiếm Đạo ngươi chiếm thượng phong. Nhưng mà, đồ đệ này của ngươi, ngày sau sẽ chờ một Đao Bạch Vũ đáng sợ hơn xuất hiện.

Lý Dật Phong ngẩn ra, bỗng nhiên nhớ tới cái gì, thất thanh nói:

- Vưu Thiên Chiến, ngươi. . . ngươi chẳng lẽ truyền hắn thần thông Thiên Sát Tam Biến? Hắn chỉ là Thần Thông cảnh cường giả, ngươi lại để hắn tu luyện Thiên Sát Tam Biến?

Vưu Thiên Chiến lạnh lùng nói:

- Thế nào, ngươi có ý kiến?

Lý Dật Phong lẩm bẩm nói:

- Ta xem ngươi muốn thắng nên điên rồi. Thần thông Thiên Sát Tam Biến này, không vào Đại Đạo cảnh, sao có thể tu luyện được? Mạnh mẽ tu luyện, hậu quả thế nào, ngươi so với ta rõ hơn.

- Hừ, chẳng lẽ phải chính là hắn tu luyện sao?

Hai mắt Lý Dật Phong hiện lên một tia dị sắc:

- Ngươi. . . chẳng lẽ ngươi hao phí công lực bản thân, ở bên trong thân thể hắn mạnh mẽ cô đọng Thiên Sát?

- Được làm vua thua làm giặc, không có gì đáng nói cả. Lần này, đệ tử ngươi chiếm được tiên cơ. Tiếp theo, chưa hẳn sẽ dễ dàng như vậy.

Thiên Sát Tam Biến, chết một lần, trở nên mạnh mẽ gấp đôi, là một môn công pháp phi thường biến thái. Chỉ cần Khí Phủ không bị phá, chính là bất tử chi thân.

Không sợ đầu dọn nhà, không sợ bị chém thành hai đoạn, chỉ cần khí hải không bị phá, là có thể thông qua thần thông Thiên Sát phục hồi như cũ, hơn nữa công lực còn đại tăng.

Lý Dật Phong miệng giật giật, nhưng không nói gì.

Nhậm Thương Khung bất vi sở động, nhàn nhạt nói:

- Đao Bạch Vũ tốt nhất là đã chết, không chết mà nói, hắn sẽ xem ta là ác mộng. Ta có thể chém hắn một lần, thì có thể chém hắn mười lần, trăm lần. Cuộc đời sau này của hắn, chính là đưa cổ ra cho ta chém.

Nguyên nhân của chuyện này, tất nhiên là vì hắn hãm hại phụ thân Nhậm Đông Lưu. nguồn tunghoanh.com

Trong mắt Vưu Thiên Chiến hung quang bùng phát, nhưng cuối cùng không nói gì, hừ nhẹ một tiếng, trở lại chỗ ngồi của mình. Lần này, hắn thua tiền đánh cuộc, mất cả phần thưởng quán quân.

Hôm nay nói gì, đều là giả, đều là xáo rỗng. Nói càng nhiều, mất mặt càng nhiều.

Vân Hạc Tường thấy bọn họ không cãi vã nữa, lúc này mới mỉm cười đứng lên, hắng giọng tuyên bố:

- Vòng bán kết thứ nhất, Thiên Các Chân Kiếm Đạo Nhậm Thương Khung thắng!

- Trận thứ hai, Thạch Phá Thiên đối chiến Kim Phong Vực, mời hai người dự thi lên đài!

Thạch Phá Thiên luyện chính là lộ số cương mãnh, còn kiếm thế của Kim Phong Vực, cũng là lộ số khí phách, hai người này quyết đấu, cũng không kém phần hấp dẫn.

Nhậm Thương Khung nhắm mắt dưỡng thần, không có quá nhiều chú ý với trận quyết này.

Mới vừa rồi cùng Đao Bạch Vũ đối chiến, có thể nói là từ khi hắn xuất đạo đến nay, cùng bối phận chiến đấu, hao tổn tâm tư cùng tinh lực nhất.

Nếu như không phải thần thức đủ cường đại, nếu như không phải sớm đề phòng Đao Bạch Vũ, trận chiến ấy, đối mặt với Thiên Sát phân thân của Đao Bạch Vũ, hắn tất sẽ bại.

Cuối cùng, hắn đồng thời thao túng bốn thanh Vạn Tượng Phi Đao, liên tục ba lần huyễn tượng, cuối cùng lừa gạt được Đao Bạch Vũ, hoàn thành một kích thắng bại.

Có thể nói, Đao Bạch Vũ rất cường đại, cơ hồ làm hắn xuất hết toàn lực.

Mà đồng thời thao túng bốn thanh Vạn Tượng Phi Đao, cũng là cực hạn của Nhậm Thương Khung hôm nay. Trận chiến kết thúc, làm hắn tiêu hao rất lớn.

Cho nên, đối với trận tranh tài thứ hai, hắn chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn vài lần, cũng không có chú ý quá nhiều.

Đối với hắn mà nói, lộ số của Thạch Phá Thiên hay Kim Phong Vực, hắn căn bản đã nắm rõ, hơn nữa, nếu như đối phương không có thi triển tuyệt chiêu trong trận này, cũng không cần chú ý quá nhiều.

Có cuộc tranh tài gay cấn của Nhậm Thương Khung cùng Đao Bạch Vũ phía trước, trận tranh tài của Thạch Phá Thiên cùng Kim Phong Vực, mặc dù cũng thập phần đặc sắc, nhưng cuối cùng vẫn thua kém một bậc.

Mà hai người này, cũng là kỳ phùng địch thủ, thiên tài ngàn năm khó gặp. Đấu đến hai canh giờ, thời gian tranh tài sắp kết thúc, Kim Phong Vực mới cuối cùng bằng vào ưu thế vũ khí, thắng hiểm một chiêu, đem Thạch Phá Thiên đánh bại.

Thạch Phá Thiên mặc dù có chút không phục, nhưng không thể làm gì. So kiếm với Truy Nhật Kiếm Minh, đây là hắn không cách nào bằng được.

Quan trọng nhất là, thần thông ẩn giấu của hắn, thời điểm đối chiến cùng Ngô Câu, đã dùng qua một lần, thần thông Thiên Vương Bát Thần Sơn kia, bị Kim Phong Vực xảo trá tránh né.

Mà tuyệt chiêu của Kim Phong Vực, lúc trước không sử dụng, cho nên nhất cử đánh bại Thạch Phá Thiên.

- Trận bán kết vòng thứ hai, Truy Nhật Kiếm Minh Kim Phong Vực, thắng!

Thanh âm Vân Hạc Tường vang lên, tuyên bố:

- Trải qua năm vòng quyết đấu, hai đại thiên tài tiến vào trận chung kết, rốt cục đã có. Theo thứ tự là Thiên Các Chân Kiếm Đạo Nhậm Thương Khung, đối chiến Truy Nhật Kiếm Minh Kim Phong Vực! Năm ngày sau, trận chung kết sẽ bắt đầu, ai thắng, ai là quán quân của ba trăm năm đại bỉ? Tất cả mọi người cùng chờ đợi!

Kim Phong Vực bay xuống đài, ánh mắt như đao, quét qua gương mặt Nhậm Thương Khung.

Nhậm Thương Khung cũng ngoảnh mặt làm ngơ, đối với khiêu khích của Kim Phong Vực, thoáng như không thấy. Bất kể đối thủ của trận chung kết là ai, đối với hắn mà nói, đã không trọng yếu.

Chiến đấu đến một bước này, đã không có bất kỳ người nào, có thể ngăn cản bước tiến đoạt giải quán quân của hắn. Đao Bạch Vũ không được, Kim Phong Vực, đồng dạng cũng không được!

Sau khi chấm dứt vòng tranh tài này, nếu như nói có ít người, trước kia đối với Nhậm Thương Khung có chút nghi ngờ mà nói, như vậy đánh xong trận này, những nghi ngờ kia đã hoàn toàn biến mất.

Trận chiến chém giết Đao Bạch Vũ này, thực lực Nhậm Thương Khung biểu hiện ra, cơ hồ có thể nói là không có bất kỳ tranh cãi.

Bất luận kẻ nào cũng không thừa nhận, một thiên tài cao nhất, ở Đông Hoàng Châu bắt đầu đi lên.

Các chương khác:

Nguồn: tunghoanh.com/bat-hu-than-vuong/chuong-468-9rCaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận