Thương đội nghỉ ngơi một ngày rồi bắt đầu lên đường. Những người đã chết thì bị lấy hết tài sản sau đó ném vào trong biển cát, không bao lâu sau sẽ trở thành một đống xương khô; còn đám Hắc Phong Kỵ bị giết thì được lóc thịt phơi khô. Ở trong cái sa mạc có phạm vi tám trăm dặm này, mọi công sức chuẩn bị thức ăn nước uống càng nhiều thì càng tốt chứ không phải dư thừa. Tất cả mọi người trong đoàn đều nhất trí với phương án này.
Mấy ngày liên tiếp sau đó, trừ bão cát dữ dội ra thì không có trở ngại gì quá lớn. Trong thương đội có đủ loại suy đoán liên quan tới Đoan Mộc Vũ, nhưng tất cả không rầm rộ khoa trương mà lại yên tĩnh như lúc ban đầu.
Nhưng khát vọng khổng lồ với tiền bạc đã áp đảo tất cả, mọi người vẫn tiến lên từng bước, tuy chậm chạp mà kiên định.
Cái nóng nực ban ngày làm con người ta choáng váng cả đầu óc cuối cùng cũng đã qua đi. Quả cầu đỏ khổng lồ treo cuối chân trời, khiến cả biển cát nhuốm màu vàng rực rỡ. Lúc này là khoảng thời gian mọi người trong thương đội thích nhất. Không phải vì phong cảnh tuyệt đẹp, cũng không phải vì sắp được cắm trại nghỉ ngơi mà tình cảnh này sẽ để cho bọn họ liên tưởng đến màu rực rỡ của vàng. Là vàng đó nha! Nếu như giờ phút này cả trời đất đều là vàng thì tốt biết bao!
Không chút nghi ngờ lão Trần là một trong những người tưởng tượng điên cuồng nhất. Hôm nay lão đã có một chỗ dựa mạnh mẽ là Đoan Mộc Vũ. Mặc dù chưa tới phía bắc Hàn Châu nhưng lão đã cảm thấy một màu vàng rực rỡ, hấp dẫn nằm ngay trong túi lão cho dù Đoan Mộc Vũ có lúc làm lão dựng tóc gáy.
Trong lúc đang cắm trại, phía sau lưng thương đội bỗng nhiên có cát bụi bốc lên mù mịt. Đã có kinh nghiệm đi buôn, mọi người lập tức đoán được chỉ có Hắc Phong kỵ phi nước đại mới có hiện tượng như vậy, nhưng xem kích thước đám bụi thì chỉ có chừng năm sáu con Hắc Phong Kỵ thôi.
Người nào? Thật to gan a! nguồn truyện t u n g h o a n h . c o m
Mọi người trong thương đội đều có chung một ý nghĩ như vậy, bọn họ đều chỉ chỏ về phía đó, không hoảng sợ một chút nào cả. Nguyên nhân rất đơn giản, đó là trong tám trăm dặm biển cát này chưa từng xuất hiện nhóm cướp nào chỉ có năm sáu tên cả, nếu có thì đó là bọn người muốn chết!
Cát bụi mù mịt một đám lớn, có thể thấy những tên đó không tiếc thể lực Hắc Phong Kỵ mà phi nước đại. Chỉ với điều này đã làm cho mọi người trong thương đội phẫn nộ - Đám người này không biết mình làm như vậy là muốn chết nhanh hơn sao?
Tuy nhiên những hộ vệ của thương đội không dám khinh thường, lập tức phân ra hai mươi kỵ binh nghênh đón. Nếu như là tiểu thương thì chỉ cần bọn họ nộp đủ phí, thương đội cho phép bọn họ gia nhập, nếu không thì sống chết mặc bây, thậm chí có thể xuất thủ cướp bóc nữa.
Rất nhanh sau đó, những vị khách không mời mà tới xuất hiện trong tầm mắt của mọi người. Quả thật chỉ có sáu con Hắc Phong Kỵ, nhưng chỉ có hai người thôi, còn bốn con khác chỉ đèo túi nước. Không trách được tại sao bọn họ ngu ngốc vậy, thì ra không phải là đám con buôn! Nhưng hai người này dám đơn độc tiến vào sâu trong sa mạc, nói không chừng chúng có chút bản lãnh.
Đám con buôn này cũng có chút kiến thức nên thu hồi vẻ khinh thị. Trên người hai tên kia là một áo choàng màu xanh, trên lưng vác hai cái hộp hình chữ nhật giống nhau như đúc, có vẻ bên trong là trường kiếm, mặc dù không thấy rõ mặt mũi nhưng nhiều người trong thương đội có ánh mắt sắc bén, liền nhận ra trong đó có một người thân hình khá uyển chuyển, nếu không lầm là một thiếu nữ tràn đấy sức sống!
Nữ nhân a! Tức thì có nhiều gã trong đoàn ánh mắt sáng rực. Đi trong sa mạc này vô cùng khó khăn cho nên trong đoàn đã có quy định không mang theo đàn bà con gái. Cho nên có thể hiểu được khi đột nhiên xuất hiện một nữ nhân thì lòng người rung động bao nhiêu!
"Này! Các người là ai? Cũng đi buôn sao?"
Một hộ vệ thương đội quát lớn, nhưng như thế là bình thường. Ở trong biển cát gió thổi ào ào như này thì nói bình thường thì chả có ma nào nghe.
"Chúng ta là ai không quan trọng, gọi chủ thương đội các ngươi ra đây nói chuyện mau lên. Đây là chuyện khẩn cấp, bọn người các ngươi sắp gặp đại nạn mà không hay biết gì!"
Âm thanh trầm ổn của một nam tử trẻ tuổi vang lên, tiếng nói truyền đi rất xa. Bên cạnh đó còn có một loại mị lực làm cho người ta không thể không làm theo. Điều này khiến người khác liên tưởng đến những công tử thế gia có hàm dưỡng tốt, không giận mà có uy.
Chẳng qua, lúc hắn nói khiến cho đông đảo hộ vệ thương đội cười vang. Thằng nhóc không hiểu chuyện này từ đâu đến vậy? Nguy hiểm? Từ lúc nào bọn họ đi buôn qua tám trăm dặm sa mạc này mà không phải vượt qua nguy hiểm? Có ngày nào không nhìn thấy người chết? Đầu của bọn họ đang ở trên cổ, nhưng tùy lúc sẽ rớt xuống thôi!
Tính tình đôi nam nữ mặc áo choàng này tính ra cũng tốt, tùy ý để mọi người cười đùa, kiên nhẫn chờ chủ thương đội. Mà lúc này hộ vệ thương đội đã sớm đi báo cho Đại Thương Đầu. Chê cười là một chuyện, nhưng đã đi trong trong biển cát này thì không có chuyện gì là chuyện nhỏ, huống chi đôi nam nữ thần bí này có thể đơn độc xông vào sa mạc thì ít nhất cũng có thực lực, không thể xem nhẹ hai người được.
Rất nhanh sau đó, đầu lĩnh hộ vệ thương đội liền đi lên phía trước, đánh giá đôi nam nữ này một lượt rồi chắp tay nói: "Tại hạ bất tài, chịu trách nhiệm an toàn cho thương đội. Không biết phải xưng hô với hai vị như thế nào? Vì sao nói chúng ta gặp chuyện nguy hiểm? Phải biết rằng bọn ta tuy đi trong sa mạc, nhưng chúng ta lại là thương đội rất lớn!”
"Lắm điều làm cái gì? Sư huynh ta nói các ngươi gặp nguy hiểm, thì gặp nguy hiểm. Chẳng phải mấy ngày trước các ngươi đã gặp năm trăm tên thi quỷ đó sao? Đến bây giờ mà các ngươi còn sống, ắt phải cảm tạ trời đất rồi. Hiện tại, các ngươi tốt nhất nên theo đường cũ trở về, đợi ta cùng sư huynh diệt trừ lũ quỷ vật này rồi các ngươi tiếp tục lên đường cũng không muộn.
Giọng nói của cô gái thanh thúy dễ nghe nhưng khi lọt vào tai mọi người trong thương đội thì chẳng hề hay ho tí nào. Nói đùa à? Bọn họ lên đường đi buôn gần một tháng rồi, lộ trình đã đi được một nửa, giờ bảo quay lại, chẳng phải muốn chết sao? Nói như vậy còn không bằng giết phức bọn họ đi! Phải biết rằng trong một năm thì chỉ có năm tháng có thể hành tẩu trong biển cát hơn tám trăm dặm này! Nếu muốn lên đường lần nữa thì phải chờ tới sang năm!