Chết! Sập Bẫy Rồi Chương 38


Chương 38
Tới một tin nhắn, một cuộc gọi nhỡ cũng không có. Tim thắt lên một cái, lấy cái gối đè lên mặt, cứ như thế một lát, tay từ từ trượt xuống dưới.
Lấy lòng mẹ vợ
 
Nhưng khi cửa nhà mở ra, nhìn thấy vẻ mặt sốt ruột của mẹ thì khí thế ấy trong nháy mắt đã tiêu tan, tôi chỉ còn biết nức nở. Tôi rưng rưng nước mắt vươn hai tay định ôm chặt mẹ mình, môi run run kéo dài tiếng gọi: Mẹ , còn chưa kịp ôm thì mẹ bị mấy bà bạn đánh bài gọi vào, đừng nói tới chuyện hỏi han tại sao tôi lại về, tới liếc mắt nhìn tôi cũng chẳng thèm. Tôi chậm chạp lê thân về phòng mình, nằm trên giường, cũng không biết nghĩ gì, lấy di động trong túi xách ra, trên màn hình vẫn là gương mặt vô cùng thu hút của chú Đạo Minh.


Tới một tin nhắn, một cuộc gọi nhỡ cũng không có. Tim thắt lên một cái, lấy cái gối đè lên mặt, cứ như thế một lát, tay từ từ trượt xuống dưới.

Sau bảy, tám giờ vật vã, tôi mệt mỏi ngủ thiếp đi Lúc tỉnh dậy, đêm đã khuya, phòng tối mịt mù. Bỗng nhiên cửa phòng bật mở, có người bật đèn phòng tách một tiếng, ánh sáng trắng chói mắt, mắt tôi nheo nheo, thấy mẹ đang bê một chiếc khay đi vào.

Đặt khay xuống đầu giường, mẹ quát một tiếng rõ oai: Qua ăn đi.

Tôi đói rã rời, bèn ngồi dậy, cầm lấy một con tôm rán, bóc vỏ ăn ngấu nghiến.

Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt không dịu dàng gì lắm, làm như lơ đãng, hỏi: Cãi nhau với cái cậu tài xế kia à? Tôi suýt nữa nghẹn chết, kinh hoàng nhìn mẹ: Mẹ mẹ biết ạ?

Mẹ tôi quát: Tưởng sự cẩn thận của mày mà giấu được mẹ à? Đừng uên, hơn hai mươi năm trước, mày là một cục thịt được lôi từ bụng ẹ ra đấy nhé.

Tôi lờ đi câu cuối cùng của bà, nghi hoặc: Thế sao lúc ấy mẹ không ật tẩy con?

Mẹ nhón tay lấy một con tôm bỏ vào miệng nhai nhóp nha nhóp hép: Tuy giờ nghề nghiệp cậu ta không tốt lắm, nhưng nhìn khí hất của cậu ta, tương lai cũng có thể phất lên được. Hơn nữa, cậu ta òn rất tận tâm đưa tiễn mẹ, nói ra thì cũng có tình cảm với mày lắm, hế nên mẹ mới mắt nhắm mắt mở cho qua đấy.

Tôi nhìn bà oán giận: Lúc đó nếu mẹ mở to pháp nhãn, nhận ra hắn à yêu nghiệt thì nên đánh con ngất đi rồi kéo về mới phải. Tôi đây còn có thể ngồi nhà mơ mộng về một đôi tình nhân cách xa vì bị gia ình ngăn cản, ít ra còn có hồi ức đẹp đẽ, so với tình trạng bây giờ òn tốt hơn gấp trăm lần.

Mẹ lườm tôi một cái: Dù sao giờ không phải mày đang ngồi nhà đây à, mẹ mày đây vừa tính qua một cái đã biết hai đứa chúng mày không có kết cục tốt rồi.

Tuy sự thật là thế, nhưng tôi vẫn nổi giận: Tại sao?

Mẹ tôi ăn thêm một con tôm nữa, không quên phân tích: Mày đứng trước mặt thằng nhóc đó chẳng khác gì bố mày đứng trước mặt mẹ, cả đời này không thể vùng lên làm chủ được. Bố mẹ chả đi guốc trong bụng chúng mày ấy, nếu thật lòng đối xử tốt với hai đứa thì chúng mày chắc chắn là thoải mái rồi, nhưng nếu muốn đấu với hai ông bà này thì tới khóc cũng không có chỗ mà khóc đâu con ạ.

Tôi ngậm miệng im lặng, lâu sau mẹ tôi mới xích lại gần: Mẹ nói nãy giờ có làm mày tỉnh ngộ không? Sao im lặng lâu thế hả?

Tôi nhìn chằm chằm mẹ bằng ánh mắt hiểu hết rồi: Cuối cùng con cũng hiểu rồi, hóa ra con như ngày hôm nay đều tại mẹ gây nên.

Hậm hực: Mẹ không chọn bố tốt cho con!, di truyền cho con cái gene như thế này.

Bốp!, mẹ tôi đập một phát lên ngực tôi, nhướn mày: Trách mẹ à? Sao không nói thân mày không có được tinh hoa của mẹ mà lại thô tạp như gương bố mày hả!.

Tôi lại ỉu xìu, thở dài: Trừ việc đột biến gene thì có lẽ con chỉ có thể như thế này thôi, mẹ, mẹ nói coi giờ con nên làm gì bây giờ?

Giờ bạn trai, việc làm, hai thứ tôi đều chẳng có.

Mẹ tôi rút khăn ra lau tay, thản nhiên đáp: Nếu đã về rồi thì cũng đừng nghĩ được như trước đây nữa. Mai bảo bố mày coi giờ có việc gì không, tiện thể buổi chiều đi xem mặt luôn.

Chiều mai đi xem mặt? Đúng là tiện thật đấy Không ngờ mẹ tôi cũng chẳng phải là người chỉ thuận miệng nói thế,lôi ngay từ trong túi áo ra một xấp ảnh, bắt tôi chọn. Đêm khuya, hai mẹ con ngồi xếp bằng trên giường chọn trai. Nhưng nhìn kiểu gì cũng không thấy ai thuận mắt, người không cao bằng Tống Tử Ngôn, người mắt không to bằng Tống Tử Ngôn, người mũi không thẳng như Tống Tử Ngôn, người cười không gian như Tống Tử Ngôn Xem qua xem lại cũng chẳng chọn được ai, cuối cùng mẹ tôi cũng không chịu nổi, dúi đầu tôi một cái: Chọn một thằng rể tốt cho mẹ, đừng có mơ mộng giả làm liệt nữ!.

Tỉnh táo đầu óc! Tỉnh lại đi!Nói rất phải! Hóa ra tôi làm người thứ ba mà còn phải lập cổng chào trinh tiết vì tên gian phu kia à? Mỉa mai quá đó, tôi bừng bừng lửa giận. Chăm chú nhìn ảnh chụp,cuối cùng mười ngón tay đã tóm ra được bức ảnh chụp một người đang cười rất tươi: Anh này đi!.

Tục ngữ có câu, muốn quên đi một cuộc tình thì phương pháp tốt nhất là bắt đầu một cuộc tình mới. Hơn nữa, người trong ảnh này mắt sáng mày kiếm, tóc dày, mặt mũi đường hoàng lại có phần khí khái.

Tâm trạng hứng khởi lần đầu tiên đi xem mặt, tôi còn cẩn thận chọn lựa quần áo, đến nhà hàng mà mẹ tôi và mẹ đối tượng đã hẹn lúc ban sáng.

Vào nhà hàng, đảo mắt nhìn qua một vòng, không thấy người.

Lại đảo thêm một vòng nữa, một người ngồi trong góc giơ tay vẫy vẫy tôi, tôi qua đó nhìn một cái, hãi hồn! Người này tuổi chưa già,nhưng tóc trên đỉnh đầu đã có xu hướng hoang mạc hóa, hai mắt vô thần, lông mày chữ nhất quẹt ngang mặt, dáng như người có bệnh nan y. Hóa ra là nhận nhầm người, tôi tính đi thì gã đã gọi tôi lại: Tần Khanh phải không?, còn giơ tờ báo trong tay lên - ám hiệu đã quy định trước của chúng tôi.

Nhìn lại khuôn mặt thật ba phần giống ảnh, bảy phần biến dạng của gã, tôi không khỏi thốt lên một câu: Pho to shop đúng là quá tay rồi!!Bữa cơm này ăn gì tôi cũng không nhớ, chỉ cố gắng nhìn chằm chằm vào mặt gã nghiên cứu kỹ thuật pho to shop quỷ khóc thần sầu. Tới lúc ăn xong, tôi đã có bản thống kê sơ lược, cái mặt này mà pho to shop thành cái ảnh kia, không thực hiện theo khoảng một vạn bước thì không thể thành công như thế được. Đang thần người ra trước gương mặt đã qua phần hậu kỳ trăm gọt ngàn dũa, bỗng nhiên  nghe tiếng gã ta gọi to: Tần Khanh, Tần Khanh!.

Tôi giật mình, mở miệng a một tiếng.

Gã hỏi rất nghiêm túc: Anh vừa kể chuyện cười, sao em khôngcười?

Ối! Chết thật, chết thật, tôi vội vàng há miệng ra ha ha ha vài  tiếng, rồi ôm bụng, cũng nhìn lại rất nghiêm túc: Cười rồi, em cười rồi, em cười đau bụng quá.

Anh ta rất hài lòng: Anh kể thêm chuyện nữa cho em nghe nhé.

Nếu nói lúc nãy tôi không nghe thì là thất lễ, giờ tôi chỉ hận không thể thất lễ thêm một vạn lần nữa. Đợi tới lúc anh ta đã kể hết bac huyện cười, tôi đã như người bị con rồng bự chảng phun băng trúng người, từ trên xuống dưới trắng xóa. Tôi nói này đại ca ơi, hãng áolông không tìm đại ca làm người đại diện thì đúng là không có mắt rồi, ngày nào cũng dựng quầy ở đường dành riêng cho người đi bộ,để người mẫu đi làm tiếp thị đều vô dụng hết thôi, đại ca chỉ cần cầm mic đọc diễn cảm mấy mẩu chuyện cười thôi, đảm bảo là áo lông bán hết veo. Đại ca đáng được Oba ma mời đọc diễn văn, là người thích hợp nhất để thông qua việc biến động lượng cầu những sản phẩm chống ré t của nước Mỹ mà dẫn ra nguy cơ tài chính toàn thế giới!Khoa trương? No! Hãy nhìn vào đôi mắt thành thật của tôi đi, hãy tin là tôi đúng, bạn chắc chắn là người có năng lực!Đấng cứu thế chưa được trọng dụng cuối cùng cũng buông tha, tôi lập cập mãi cũng lết được nửa cái mạng về nhà.

Lúc về nhà, mẹ hãy còn đang chơi mạt chược, không rảnh hỏi tới tôi.

Tôi về phòng trước, nhào lên giường, kéo chăn ra quấn khắp người.

Di động bỗng nhiên đổ chuông, tôi vội vàng quơ lại, vừa nhìn màn hình đã thấy hơi nản lòng. Là đấng cứu thế lúc nãy, tin nhắn chỉ rất đơn giản có mấy chữ: Anh hài lòng về em lắm.

Da đầu tôi tê dại, dựa vào mức độ đờ người ra vừa nãy của tôi, có lẽ người bạn đời lý tưởng của gã nên là một con búp bê bơm hơi, nhưng vẫn phải run run nhắn lại: Cảm ơn.

Gã trả lời: Ừm, chuyện cười anh kể rất cao thâm, người bìn h thường khó có thể hiểu, em là một trong số ít những người đạt tới được tiêu chuẩn thưởng thức.

Tôi choáng: Anh cũng khen quá rồi, em chỉ là học đòi văn vẻthôi .

Gã đáp: Không sao, trẻ nhỏ dễ dạy, sau này anh dạy thêm cho chút mới có thể hiểu sơ ra được.

Còn da với lông nữa tôi đương tính nhắn lại một câu, đừng tính tới chuyện da lông, mày có cởi truồng thì bà đây cũng cóc thèm.

Bỗng tiếng mẹ tôi đã sang sảng ngoài phòng khách: Tần Khanh, đimở cửa!.

Tôi hiểu, lúc các bà đánh bài thì chẳng muốn làm gì, rót nước mở cửađều sai tôi làm hết.

Nhét di động vào túi quần, tôi đi ra phòng khách, vặn nắm đấm cửa,giữ nụ cười tươi, lễ phép đón khách.

Mới hé cửa, tôi đã giật bắn mình, khóe miệng vừa nhếch lên đã đôngcứng trên khuôn mặt.

Người mang vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ngoài cửa là Tống Tử Ngôn.

Tôi nhìn hắn, hắn nhìn tôi, không ai mở lời, cứ thế được một lát, tôi cúi đầu nhìn tay mình vẫn còn đặt trên nắm cửa, quyết định giả như chưa có chuyện gì xảy ra, rất tự nhiên lùi ra sau một bước, rồi rầm, đóng cửa lại.

Nhưng trong lòng vẫn hơi nhộn nhạo, không thể giữ nổi bình tĩnh,quay vào phòng khách tìm tìm này nọ, không về phòng nữa. Mẹ liếc n hìn tôi kỳ quái: Ai đó?

Tôi đáp: Nhầm nhà ạ. Lại sợ mẹ thấy kỳ lạ, bèn ngồi ngay ở so fa,cầm dao gọt táo rồi bắt đầu ngồi gặm.

Im lặng trôi qua, chuông cửa lại vang lên đều đặn.

Tôi làm bộ không nghe thấy, vẫn tiếp tục ăn táo, mẹ hé t: Đi mở cửa!.

Tôi thành khẩn nhìn mẹ, vẻ mặt rất nghiêm túc: Mẹ, không cần để ý đâu, đây là ảo giác, tất cả những thứ này là ảo giác!.

Bốp!, mẹ tôi phi cái dép qua: Ảo giác cái đầu mày, ồn chết điđược, đi mở cửa đi!.

Tôi vuốt cái mũi chắc bị đập bẹp, ấm ức đi mở cửa.

Quả nhiên là hắn, tôi không dám để hắn vào trong nhà, đành phải tựmình ra ngoài.

Hắn vẫn không nói tiếng nào, chỉ lạnh lùng nhìn tôi, theo thói quen,tôi cúi đầu trước uy phong của hắn, không dám động đậy. Nhưng lại n ghĩ, rõ ràng người sai đâu phải là mình, lại ưỡn ngực lên, hùng hổ nhìn hắn.

Mắt to mắt nhỏ lườm nhau chán chê, hắn mở miệng trước: Sao bỗng nhiên lại về nhà?

Tôi nhướn mày: Tôi vui, tôi tự nguyện, bình thường về thăm nhà không được sao?

Hắn mím môi, hỏi: Khi nào trở lại?

Tôi không nén được, nhìn hắn khinh bỉ, anh nói coi, đồ gi an phu như anh sao lại giống bọn nam chính vô sỉ như trong tiểu thuyết của Quỳnh Dao thế, có người vụng trộm mà còn quang minh chính đại,đường đường chính chính như anh sao? Tiếc là tôi không phải kẻ thứ ba độ lượng của nhà anh, bèn hừ một tiếng: Anh là gì của tôi,khi nào tôi trở lại anh quản được à?

Gân xanh trên trán hắn nổi lên rần rần, nhưng không cáu, chỉ nhắc nhở: Em còn chưa nghỉ việc.

Tôi gật đầu: Thì chưa nghỉ việc, nhưng tôi bằng lòng bồi thường,anh cần gì xin mời đi tìm luật sư của tôi, tôi còn bận nhiều chuyện,không rảnh tiếp anh, đi thong thả, không tiễn.

Nói rồi quay người, định mở cửa đi vào.

Giọng hắn đầy áp lực: Theo anh về.

Về? Tôi xoay người, lạnh lùng nhìn hắn, hỏi hắn câu đã từng hỏi tôi, từng chữ, từng chữ một: Anh đáng sao?

Tục ngữ nói đúng lắm, thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo, không phải không báo, mà là thời gi an chưa tới.

Tục ngữ còn nói, trái tim của phụ nữ như kim đáy bể.

Hôm nay tôi đã tỉnh ngộ ra rồi, căn bản tôi là đại diện cho mẫu người nhỏ nhen. Đã nắm được cơ hội sẽ không buông, bụng dạ đen tối hẹp hòi.

Câu ấy vừa nói ra, đã thấy hắn cứng người lại, trừng mắt nhìn tôi như không thể tin được.

Tôi đang thầm sướng trong lòng, nụ cười bên môi còn chưa kịptrưng ra thì đã thấy sắc mặt hắn tái đi, từ từ đưa tay lên.

Tôi giật mình, nhảy lui về phía sau ba bước, nhìn khóe môi hắn nhếch lên, toàn thân rực lửa tức giận, lại theo thói quen bị uy phong chèn ép, nỗi sợ hãi trong tôi lại dâng lên. Nhìn thấy hắn sắp đi qua,tôi luống cuống bị ép tới đường cùng, nhớ tới một cảnh kinh điểntrong ti vi, vội vàng đưa dao lên kề ngay ở cổ mình: Đừng có qua đây! Còn bước một bước qua đây thì tôi sẽ .

Hắn đứng lại nhìn con dao trong tay tôi, khinh bỉ: Thì sẽ làm sao?

Tôi cúi đầu liếc nhìn thứ trên cổ mình, dao gọt hoa quả có điều đặc biệt là cắt lông cũng không đứt, mé o miệng: Chẳng làm sao cả.

Tôi nhìn vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn, run run nhát cáy đưa con dao gọt hoa quả cắt ngón tay cũng không đứt lên cổ mình.

Bỗng nhiên nghĩ không đúng, quá là không đúng.

Đây là cửa nhà tôi, chỗ của tôi phải nghe tôi chứ, hơn nữa bằng tốt nghiệp đã lấy rồi, việc làm tôi cũng không cần, tiền bồi thường cũng đã đồng ý. Còn người đàn ông trước mặt mình đây thì càng chẳng có gì mà suy nghĩ.

Dựa vào cái gì mà tôi còn bị hắn uy hiếp?Nói khác đi, tôi thì có gì mà phải sợ hắn? Chỉ cần tôi hét lên mộttiếng, mẹ sẽ lập tức lao ra, vác theo hai con dao phay chém hắn liền.

Phải hiểu rằng tôi và bố là vật sở hữu của mẹ, có nghĩa vụ bị mẹ chà đạp, nhưng mẹ cũng phải đảm bảo không ai có quyền bắt nạt hai bố con tôi. Nhưng một đêm nên nghĩa vợ chồng, Tống Tử Ngôn đối vớitôi bất nhân, tôi không thể bất nghĩa với hắn được. Trước khi bị mẹ phát hiện, tôi phải đá hắn đi trước.

Thế nên tôi đứng thẳng người, buông dao ra, khoanh tay trước ngực,quay sang hướng khác, khẽ nâng cằm lên, nhìn với vẻ miệt thị, hừ một tiếng: Muốn chị đây trở lại là chuyện không thể, giờ tôi đi vào sẽ không ra mở cửa cho anh đâu, có giỏi thì anh cứ đứng đây gõ cửa đến chết đi.

Hắn đáp: Chúng ta cứ thử xem.

Hắn cứ gõ cửa thì không chết hắn, nhưng có thể gõ tới khi mẹ rachém chết hắn.

Kiểu như hắn, tôi tin hắn có khả năng ấy. Tôi xoa trán, nếu thực sự gây náo loạn, mình cũng không thể bỏ hắn ở khu này được. Cứ cho là mẹ tôi không chém chết hắn, nhưng hắn cứ loanh quanh trước cửa n hà tôi như thế, để hàng xóm thấy thì kiểu gì cũng bị chỉ trỏ.

Tôi bực mình: Giờ tôi ra ngoài, không ở nhà, anh cứ đứng đây gõđến chết đi!.

Tôi hậm hực đi qua hắn, bước thình thịch xuống cầu thang, lúc xuống tầng dưới còn lén nhìn lên. Quả nhiên, hắn bắt đầu thong thả đi theo sau tôi. Lén thở phào trong lòng. Loáng thoáng có tiếng xáo mạt chược từ trên lầu nhà tôi vẳng tới, tôi không kìm được tự cảm thán, coi như hôm nay mình đã cứu được một mạng người rồi!Rồi tôi với Tống Tử Ngôn lại bắt đầu hành trình dắt chó đi dạo, một trước một sau, không nhanh không chậm, dừng cùng dừng, đi cùng đi...
Nguồn: truyen8.mobi/wDetail/control/chapter_id/6894


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận