Chiến Thiên Chương 68 : Vòng giao dịch nhỏ.

Chiến Thiên
Tác giả: Thương Thiên Bạch Hạc
-----oo0oo-----
Quyển 4: Phong Thanh Thước Khởi
Chương 68: Vòng giao dịch nhỏ.

Nhóm dịch: huntercd
Sưu Tầm By nguoibantot8 --- 4vn.eu



Ngay thời khắc mười tấm phù triện chỉnh tề bầy ra trước mặt, sắc mặt vị giám định sư kia nhất thời trở nên cực kỳ cổ quái.

Hắn lẳng lặng nhìn đối phương, liều mạng nháy mắt, muốn nhìn thấu vầng sáng kia, để thấy rõ khuôn mặt hắn.

Nhưng mà, cực kỳ đáng tiếc là, cho dù hắn cố gắng như thế nào, cũng không nhìn thấu vầng sáng đó.

Bất quá, có thể có tư cách làm giám định sư ở đây, nhiều ít cũng chứng kiến trường hợp kỳ lạ. Sững sờ trong giây lát, hắn lập tức khôi phục bình thường. Lần nữa, cầm Thủy Tinh Cầu lên, bắt đầu tiếp tục giám định.



Một tia sáng nhu hòa trong nháy mắt chiếu xạ trên Thủy Tinh Cầu.

Sau đó, hắn cũng nhịn không được mà kinh hãi, thất thanh nói: “Linh quang phù triện lục giai cực phẩm.”

Mặc dù biết rõ tuyệt đối không thể nhìn thấy khuôn mặt vị ngọc phù sư này, nhưng hắn vẫn theo bản năng ngẩng đầu liếc nhìn Trịnh Hạo Thiên một cái.

Tuy lúc Trịnh Hạo Thiên lại lần nữa lấy phù triện ra, hắn cũng có một tia dự cảm, nhưng mà khi dự cảm này trở thành thực tế, hắn vẫn rung động thật lâu.

Lần lượt giám định từng tấm, sắc mặt hắn càng lúc càng biến đổi.

Một vị ngọc phù sư quang minh hệ có thể luyện chế ra sinh mệnh phù triện và linh quang phù triện cũng không có gì kỳ quái.

Nhưng mà chất lượng những phù triện này quá cao, tất cả phù triện ít nhất đều là thượng phẩm, còn có một phần ba là cực phẩm, mà càng làm người khiếp sợ là, hắn phát hiện trong đống phù triện này có một tấm siêu phẩm.

Siêu phẩm, phù triện đẳng cấp này đã gần giống như một bảo vật nghệ thuật rồi.

Nếu mà có ngọc phù sư vô ý luyện chế ra phù triện siêu phẩm, thì bọn họ mười phần là bảo tồn vĩnh viễn phù triện kia, mà không bán cho người khác.

Dù sao, một ngọc phù sư cả đời chưa chắc có thể luyện chế ra được mấy tấm siêu phẩm phù triện.

Loại phù triện này đối với bọn hắn mà nói, ý nghĩa kỷ niệm còn vượt xa ý nghĩa thực tế.

Đương nhiên, ngoài ra còn chút phù triện đặc thù, thí dụ như Tịnh Tẩy phù triện cao cấp, phù triện này đều là chí bảo trong mơ của tất cả luyện yêu vũ giả cao cấp.

Bất quá, mặc dù lúc này phù triện bày trước mắt không phải là Tịnh Tẩy phù triện, nhưng sinh mệnh phù triện cùng linh quang phù triện cũng đủ cho bất luận là ai đều động tâm.

Vị giám định sư này thậm chí có thể đoán được, khi lấy những phù triện này ra, sẽ khiến mọi người tranh mua như thế nào.
xem chương mới tại tunghoanh(.)com
Thở dài một tiếng thật sâu, hắn nói: “Các hạ, thật ra thì Vạn Bảo Hiên chúng ta tuyệt đối có thể đáp ứng điều kiện tốt nhất, nếu mà các hạ nguyện ý hợp tác cùng chúng ta, nhất định có thể đạt được ích lợi cùng bảo vật lớn nhất…”

Cho dù biết rõ vị ngọc phù sư quang minh hệ thần bí này không đáp ứng điều kiện của mình, nhưng hắn vẫn không nhịn được lần nữa nhắc lại.

Trịnh Hạo Thiên khẽ lắc đầu, trầm giọng nói: “Xin lỗi…”

Đối mặt với một người bình sinh chưa gặp, hắn căn bản không cần giải thích, chẳng qua là biểu đạt ý tứ cự tuyệt mãnh liệt là được rồi.

Người nọ bất đắc dĩ lại lấy ngọc bài ra lần nữa, ghi lại tên những vật phẩm rồi giao cho Trịnh Hạo Thiên.

Sau khi nhận lấy ngọc bài, ý niệm linh lực khẽ quét lên, Trịnh Hạo Thiên hài lòng thu ngọc bài lại. Sau đó gật gù, rời khỏi gian phòng.

Ngay khoảnh khắc hắn mở cửa phòng, tia sáng bên ngoài phòng nhất thời tiêu tán đi.

Trịnh Hạo Thiên lẫn vào bên trong đám người, đi lại mọi nơi. Người ở đây nếu mà nhìn từ bề ngoài, quả thực giống nhau như đúc, không có bất kỳ khác nhau. Cho nên, khi hắn chuyển một vòng ở trong đám người, vị giám định sư kia đã sớm mất tung tích hắn.

Yên lặng chờ đợi trong chốc lát, thấy lại có người tiến vào phòng kia, hơn nữa còn đóng cửa phòng lại, Trịnh Hạo Thiên mới tiêu sái sải bước, hướng đến một gian phòng khác.

Bài biện bên trong các gian phòng cơ hồ hoàn toàn giống nhau, một chiếc bàn rộng lớn, một vị giám định sư bị vầng sáng bao phủ ngồi ở sau bàn.

Cửa phòng chậm rãi đóng lại, một đạo hào quang phóng thích ra bao phủ gian phòng ngăn cách với ngoại giới.

“Các hạ mời ngồi….” Một thanh âm kiều mỵ từ trong vầng sáng vang lên.

Trịnh Hạo Thiên liền giật mình, nhưng cũng lập tức thoải mái lại.

Tuy nữ giám định sư khẳng định ít hơn nhiều so với nam, nhưng gặp phải một người cũng hết sức bình thường.

Thản nhiên ngồi xuống, Trịnh Hạo Thiên thuần phục mở túi không gian ra, rồi móc một tấm phù triện. Lần này hắn không lấy đến ba mươi tấm như lúc nãy, mà chỉ lấy ra một tấm mà thôi.

Cầm phù triện đặt lên mặt bàn, vị nữ giám định sư kia nhẹ nhàng dùng Thủy Tinh Cầu, một vầng sáng nhàn nhạt khẽ quét lên nó.

“Tịnh Tẩy phù triện lục giai siêu phẩm.”

Một thanh âm bối rối truyền ra từ trong vầng sáng, vị nữ giám định sư kia giống như ngưng mắt nhìn lại, tựa hồ muốn xem thấu người trong vầng sáng đến tột cùng là ai.

Trịnh Hạo Thiên hắng giọng, dùng một thanh âm già nua nói: “Lão phu muốn dùng vật này đổi lấy một ít trân bảo, không biết các hạ có thể hỗ trợ liên hệ hay không.”

Ở trong buổi đấu giá này, có người mang ý nghĩ mò kim đáy biển mà đến, cũng có người lại có mục tiêu cụ thể.

Bọn họ trước buổi đấu giá sẽ lấy bảo vật của mình ra, tiến hành giao dịch quy mô nhỏ.

Đương nhiên, muốn giao dịch quy mô nhỏ cũng không phải là chuyện dễ dàng. Nếu như trong tay không có bảo vật làm người khác động tâm, thì cho dù có nhiều linh bảo điểm sổ cũng không làm được gì. Ở trong tràng giao dịch này, tuyệt sẽ không có người nào lấy bảo vật để đổi linh bảo điểm sổ cùng linh thạch.

Kỳ thật, người biết quy củ này cũng không nhiều, nếu như không phải Vân Thải Diệp nói ra, thì Trịnh Hạo Thiên tuyệt cũng không biết ảo diệu trong đó.

Vị nữ giám định sư có chút do dự, nói: “Tịnh Tẩy phù triện lục giai đã là phù triện tương đối hiếm, mà siêu phẩm càng hiếm hơn. Lão nhân gia ngài lấy phù triện này làm vật cọc, quả thật có tư cách tiến vào vòng giao dịch nhỏ.”

Nàng đứng lên, hai tay cầm lấy phù triện, cung kính đưa trả cho Trịnh Hạo Thiên, nói: “Mời các hạ đi theo ta…”

Trịnh Hạo Thiên thầm than trong lòng, Tịnh Tẩy phù triện đúng là Tịnh Tẩy phù triện, lực hấp dẫn so với sinh mệnh phù triện và linh quang phù triện cũng khác nhau rất lớn.

Hắn cơ hồ có thể khẳng định, nếu như mình lấy ra không phải là Tịnh Tẩy phù triện ám hệ, mà là bất kỳ phù triện khác, chỉ sợ chưa hẳn có cơ hội tiến vào vòng giao dịch nhỏ này.

Cũng không biết vị giám định sư này nhấn cơ quan nào mà một bên gian phòng mở ra một cánh cửa nhỏ, Trịnh Hạo Thiên theo nàng bước vào, đi đến một gian phòng không tính là quá lớn, trong gian phòng chất đầy hơn mười chiếc ghế rộng lớn.

Lúc này, đã có bảy người ngồi đó.

Thân hình và dung mạo bọn họ đều ẩn giấu trong vầng sáng, tối đa chỉ có thể thấy một hình ảnh mơ hồ thôi.

Giám định sư khẽ nhẹ giọng lại, nói: “Các hạ mời ngồi…”

Trịnh Hạo Thiên gật đầu thoải mái đi tới một cái ghế ngồi xuống.

Trong gian phòng, có năm người đồng thời nghiêng đầu nhìn sang, gật đầu về phía hắn một cái.

Mặc dù có vầng sáng bảo hộ, làm cho mọi người không thể thấy mặt mũi nhau, nhưng mà một số động tác nhỏ vẫn có thể thấy được.

Trịnh Hạo Thiên gật đầu hoàn lễ với mấy người này, sau đó ánh mắt âm thầm liếc nhìn hai người không thèm liếc mắt về hắn.

Biểu hiện hai người này kiêu căng như thế, có lẽ trên người bọn họ quả thật có bảo vật trân quý.

Sau nửa canh giờ, lại có hai người nữa lần lượt tiến vào, nhân số trong gian phòng đã đạt tới mười người.

Lúc này, một vị trên người lóe lên ánh sáng màu hồng đi đến trầm giọng nói: “Các vị, các ngài đều trải qua giám định, là nhân vật mang bảo vật dị thường trong tay. Dưa theo quy định bổn hiên, các ngài có thời gian một canh giờ để trao đổi. Một canh giờ sau, bất luận là các ngài có trao đổi xong hay chưa, cũng phải rời khỏi nơi này, lúc đó đấu giá đã bắt đầu…”

Hắn dừng lại một chút, liếc mắt thâm ý nhìn mọi người, nói: “Xin các vị nhớ kỹ, các vị phải lấy ra bảo vật ghi trong danh sách, nếu như không thể hoàn thành giao dịch ở đây, thì nhất định phải làm vật đấu trong buổi đấu giá.”

Điểm này chính là điều kiện trong Vạn Bảo Hiên, muốn có thể chọn lựa bảo vật trước mọi người….

Nhưng bảo vật đó của ngươi nhất định phải làm người khác động tâm.

Trừ chuyện đó ra, nếu mà vận khí không tốt, không chọn được đồ mình cần trong lần trao đổi này, thì bảo vật nhất định phải tham dự đấu giá.

Bởi vì có quy định nghiêm khắc như vậy, cho nên một số người cho dù biết được tồn tại của vòng giao dịch này, nhưng cũng không dám liều lĩnh tiến vào.

Dù sao cũng không phải ai đều bỏ được bảo vật mà mình thiên tân vạn khổ nhờ chút vận khí lấy được.

Sau khi người nọ nói xong, lập tức thối lui vào góc tường ngồi xuống tựa hồ không tham dự nữa.

Mười vị tu luyện giả bên trong gian phòng nhìn nhau, tên có thân hình mập mạp nhất lặng lẽ cười nói: “Lần này có thể có mười nguời đồng thời đi vào, coi như là vận khí tốt…”

Hắn ngừng một chút, cũng không có bất kỳ ai tiếp lời. Bất quá, da mặt người này rõ ràng rất dày, không ngại với sự lạnh nhạt này. Hắn ho nhẹ một tiếng, nói: “Các vị, tại hạ xin thả con tép bắt con tôm, tự mình lấy ra đồ vật trước….”

Hắn móc một túi không gian ra, từ trong đó lấy ra một bình ngọc đặt ở trên bàn.

“Đây là Tụ Linh Phấn, có thể ngưng tụ phần lớn linh lực, hiệu dụng cụ thể cũng không cần tại hạ nói rõ…”

Trong lòng Trịnh Hạo Thiên đột nhiên nhảy dựng, Vân Thải Diệp nói không sai, trân bảo xuất hiện trong vòng giao dịch nhỏ này mới thật sự là trân phẩm.

Người nọ tùy tiện lấy ra đồ, cũng đủ làm cho mình hơi bị động tâm.

Tụ Linh Phấn, là phấn do nhiều thực vật đặc thù luyện chế thành, hiệu dụng lớn nhất là có thể ngưng tụ lại linh khí, hơn nữa sự dụng được phổ biến, có thể nói là đệ nhất thiên hạ.

Cho dù là lúc luyện đan chế khí, hay là bố trí trận đồ, thậm chí ngay cả luyện chế phù triện cùng mực nước cũng có thể sử dụng vật này.

Hiện giờ Trịnh Hạo Thiên sử dụng Không Bạch phù triện cùng mực nước đều có chất lượng như nhau, cho nên cao nhất hắn chỉ có thể luyện chế ra phù triện quang ám thất giai.

Nhưng mà, nếu có thể sử dụng Tụ Linh phấn chế luyện Không Bạch phù triện cùng mực nước tương ứng, thì hắn có lòng tin, có thể đạt được phù triện cao hơn một bậc.

Nguồn: tunghoanh.com/chien-thien/quyen-4-chuong-68-dIaaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận