Chinh Phục Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng Chương 120

"Người ta liền muốn cho chú Chá làm bữa ăn sáng thơm ngào ngạt , cho nên không có chú ý. Mà cái nồi cũng không nghe lời, nó cứ dính trên tay người ta." Lâm Khả Nhi khoa trương cười nói. .

"Không cho em vào phòng bếp lần nữa! Nếu như để anh biết, anh liền hung hăng đánh cái mông nhỏ của em." Đường Chá đau lòng ở nâng mặt của tiểu Khả Nhi lên, dùng giọng độc ác nói.

"Như vậy sao được? ! Em còn muốn cùng mẹ học nấu ăn. Em muốn được giống như mẹ, tự mình làm cơm cho chú Chá ăn." Lâm Khả Nhi quyết nâng cái miệng nhỏ nhắn, bất mãn kháng nghị.

"Em làm anh cũng không ăn! Chính là không cho làm!" Đường Chá kiên quyết nói.

Lần đầu tiên rán trứng liền đem ngón tay uốn thành như vậy, nếu là học nấu ăn, còn không biết đôi tay nhỏ bé non mềm này sẽ biến thành cái dạng gì. Anh không muốn tiểu Khả Nhi bị thương.

Thà anh không được ăn bữa sáng tình yêu, anh không muốn ngón tay tiểu Khả Nhi sưng đỏ một mảnh.

"Chú Chá không nói đạo lý." Lâm Khả Nhi đấm bả vai Đường Chá , khắp khuôn mặt không vui

Đường Chá cầm tay nhỏ bé của cô, một tay kéo cô vào trong ngực, cuồng dã hôn lên cánh môi ngọt ngào động lòng người : "Tiểu Khả Nhi, anh sẽ đau lòng."

Nghe được lời nói chú Chá, Lâm Khả Nhi lúc này mới cao hứng mà cười . Cô cười duyên ôm cổ của Đường Chá, nhiệt tình đáp lại anh.

"Sáng sớm liền lên diễn cảnh hạn chế người xem, có muốn lão già ta đây có thể sống yên ổn hay không?" Đột nhiên một âm thanh đạo bá từ sau lưng của bọn họ truyền đến, cắt đứt nụ hôn nóng bỏng của hai người.

Lâm Khả Nhi thẹn thùng trốn vào trong ngực Đường Chá, không thuận theo kháng nghị: "Lãnh bá bá!"

Ba Đường nhướng mày ngồi vào đối diện bọn họ, mặt lạnh quát: "Còn không mau trở về phòng! Sớm một chút để cho ta cùng cháu trai vui đùa!"

Thế nào càng nói càng quá? Thật là mất mặt! Lâm Khả Nhi nóng ran hai gò má, đầu cũng không dám ngẩng lên.

"Khả Nhi còn quá nhỏ, cha muốn cháu trai, chờ mười năm sau này hãy nói." Đường Chá ánh mắt lấp lánh nhìn Lâm Khả Nhi trong ngực, một lời cắt đứt đề ngị của Ba Đường .

"Mười năm? Ta đều muốn xuống mồ á!" Ba Đường thổi hai chòm râu, không cam lòng rống to, "Con còn muốn ta chờ như thế nào? Hiện tại liền sinh!"

"Mười năm!" Đường Chá kiên trì lập trường của mình.

"Hiện tại!"

"Liền mười năm!"

"Con trai, hai ta thương lượng một chút, năm năm có được hay không?" Ba Đường thấy mình không nói lại được với con trai, không thể làm gì khác hơn là bày ra khuôn mặt nịnh hót , cùng Đường Chá thương lượng.

"Có thể suy tính." Đường Chá rốt cuộc lộ ra nụ cười. Bàn tay lửa nóng của anh thả vào bụng của Lâm Khả Nhi, mập mờ vân vê , giống như nơi đó có bảo bối gì đó.

Lâm Khả Nhi đỏ mặt nhìn chằm chằm Đường Chá: "Hai người thật là độc tài! Có muốn sinh hay không là việc của em, hai người không thể xen vào!"

Ba Đường cười to nói: "Tiểu Khả Nhi, ta đối với năng lực của con ta rất có lòng tin. Nó muốn để cho ngươi sinh thì ngươi không thể trốn được ."

Nghe được lời nói của Ba Đường, trong mắt Lâm Khả Nhi tràn đầy thẹn thùng.

"Cha, chúng con lên lầu luyện tập trước, tranh thủ năm năm sau cho cha một thằng cháu trắng mập ." Đường Chá đột nhiên ôm lấy Lâm Khả Nhi, cười, đối với Ba Đường nháy mắt mấy cái.

"Chú Chá, thế nào anh cũng ồn ào theo vậy?" Lâm Khả Nhi không thuận theo, đấm lồng ngực Đường Chá , tức giận cắn cái miệng nhỏ nhắn.

"Bà xã? Chẳng lẽ em không muốn sinh ra bảo bối cho anh?" ánh mắt Đường Chá nóng bỏng nhìn tiểu Khả Nhi, giống như muốn lập tức đem cô ăn hết.

"Không muốn! Muốn sinh chính anh tự sinh đi!" Lâm Khả Nhi che lỗ tai, trên mặt đầy ý xấu hổ.

"Một mình anh sao được? Em phải nhiệt tình phối hợp mới được." Nói xong, Đường Chá bước nhanh chân, hướng căn phòng trên lầu đi tới.

Ba Đường vui vẻ vuốt râu nói với Lance vừa đi vào phòng ăn: "Xem ra ngày ta được bồng cháu không xa. Cái tên tiểu tử chết tiệt này, còn dám mạnh miệng, nói gì năm năm, ta xem không được đến một năm là đã có con nít chạy khắp nơi rồi."

Lance cũng vui mừng cười nói: "Nhìn thiếu gia nhiệt tình như vậy, vô cùng có khả năng."

Hai người đàn ông này bèn nhìn nhau cười.

Trong lòng Ba Đường không nói ra được thỏa mãn, đầu óc con trai ông rốt cuộc cũng đã thoát khỏi ám ảnh của quá khứ , tránh được sự trói buộc của Tần Phong . Có thể nhìn con trai đạt được hạnh phúc, sự áy náy nhiều năm mới rốt cuộc được vơi đi.

Cô gái nhỏ Lâm Khả Nhi này càng xem càng đáng yêu, so với mẹ còn phải đáng yêu hơn nhiều, khó trách thằng con trai ngu ngốc của ông một chút liền rơi vào.

Trước mắt Ba Đường hiện ra một đứa nhỏ trắng trẻo mập mạp, liền lập tức cười không thể khép miệng.

"May nhờ thiếu gia không có cùng Lệ Tây Á kết hôn, nếu không phải là Khả Nhi tiểu thư, chúng ta tại sao có thể biết cô ta có tâm địa xấu xa như vậy." Lance vừa lau cái bàn, vừa cảm khái nói.

" Hôn lễ Đường Chá đến cùng là có chuyện gì xảy ra, ta chỉ biết hắn đem Lệ Tây Á nhét vào lễ đường, nhưng đến ba giờ sau cũng không xuất hiện." Ba Đường đột nhiên mở miệng hỏi Lance.

Lance vừa nghe Ba Đường hỏi, cái khuôn mặt có chút đã nếp nhăn lập tức dâng lên đỏ ửng: "Chuyện này nói ra không tốt lắm."

"Cùng ta còn có cái gì khó nói hay sao? Nói mau!" Ba Đường trầm mặt, cường thế mà

nói.

Lance chỉ đành phải đem chuyện tốt mà Lâm Khả Nhi đã làm toàn bộ nói hết nói cho Ba Đường nghe.

Chỉ thấy Ba Đường ban đầu từ vẻ mặt không dám tin ,càng về sau thì lại nheo cặp mắt lại, đến cuối cùng biến thành ôm bụng cười lăn lộn: "Tiểu tinh linh này, tại sao có thể làm ra chuyện như vậy? Thế nhưng lại bỏ thuốc con trai ngốc của ta! Quả nhiên là trò học từ thầy mà giỏi hơn thầy, so với mẹ thì con bé lại cao tay hơn."

Ba Đường càng nói càng hưng phấn.

"Có thể gặp được Khả Nhi tiểu thư là phúc khí của thiếu gia ." Lance tâm tình cũng vô cùng kích động. Ông cơ hồ là nhìn thiếu gia một đường đi qua vận mạng quanh co, từng xem qua hắn khổ sở, xem qua hắn sa sút, cho nên hiện tại thấy thiếu gia hạnh phúc thì tim của ông thật cảm thấy thật kích động.

"Lance, làm sao ông lại đem lời muốn nói của ta nói ra à nha?" Ba Đường nhướng mày, như thằng bé bij cướp lòi nói.

Lance không khỏi cười lớn: "Lão gia, cái này kêu là anh hùng thấy lược đồng!"

Ba Đường kích động huơ ra hữu chưởng, cùng Lance đánh nhau: "Anh hùng thấy lược đồng!"

Lầu một tràn đầy tiếng cười vui của Ba Đường cùng Lance , lầu hai cũng không an tĩnh.

Đường Chá xông về gian phòng, sau khi đem tiểu Khả Nhi ném tới trên giường , liền dẫn cường thế khí phách đem tiểu Khả Nhi chiếm đoạt. Trái xông bên phải đâm, trong trong ngoài ngoài đem lấy cô ăn đủ, thẳng chọc vào cho Lâm Khả Nhi không ngừng rên rỉ yêu kiều.

"A thật là nhột, chú Chá bỏ qua cho em đi" Lâm Khả Nhi ôm ngực mình , cong người lại

"Gọi anh là ông xã!" Đường Chá ngẩng đầu lên, nhìn tới cô ấy xinh đẹp má phấn, trên mặt cô này hai đóa hoa như rặng mây đỏ rất là đáng yêu, để cho anh thế nào cũng ngắm không đủ.

"Ông xã, cầu xin anh tha cho em." Lâm Khả Nhi mềm mại ra tiếng, ánh mắt e lệ, ánh mắt như nước, cái miệng nhỏ nhắn chu lên nũng nịu, giống như một tiểu thiên sứ, tràn đầy mê hoặc.

Đường Chá cười lớn giơ eo, liều mạng xông lên: "Thả em ra, có thể, nhưng phải chờ anh thỏa mãn lại nói."

Nói xong, liền lại bắt đầu một cuộc truy đuổi mười phần công kích.

Nhất thời núi rung địa chấn, cả căn phòng đều đi theo xoay tròn, bên trong nhà kịch liệt khiến độ ấm của phòng gia tăng mấy chục độ.

Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/chinh-phuc-tong-giam-doc-lanh-lung/chuong-123/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận