Ma Long Phiên Thiên Chương 472-73: Địa vị của Âm lão thú

Nghe thấy Lê bá gọi, Phong Liệt hơi sững sờ, nhưng ngay sau đó, hắn liền kín đáo đem mấy con cá to cho Hổ Đầu, sau đó chậm rãi đi về phía tiểu lâu.

Thấy Phong Liệt đi tới, bốn năm tên thiếu nam thiếu nữ xuất thân Băng Long Giáo ở trên mảnh đất trống trước tiểu lâu đều kinh ngạc đánh giá hắn mấy lần. Mấy tên đệ tử Băng Long Giáo này, ngoại trừ vị Đại sư tỷ diễm lệ vô song, vô cùng chói mắt ra còn có một tên nam tử anh tuấn dung mạo bất phàm, khí chất siêu quần, ánh mắt sâu xa. Người như thế, bất luận là đặt ở nơi nào cũng không thể che giấu được ánh mắt sáng ngời của hắn.

Về phần mấy tên đệ tử Băng Long Giáo còn lại, mặc dù tất cả đều bộc lộ tài năng, nhưng so với gã nam tử và vị Đại sư tỷ kia thì vẫn còn kém mấy phần.

Bọn họ thân là Long Võ Giả, tự nhiên cũng nhận ra được Phong Liệt hoàn toàn khác biệt với ba người Hổ Đầu, hắn là Long Võ Giả, hơn nữa còn là Ma Long Võ Giả.

Có điều, trên người Phong Liệt có Chập Long Châu che dấu, tu vi cụ thể thế nào đám người bọn họ không nhìn ra được. Nhưng nhìn tuổi tác Phong Liệt không lớn lắm, vậy thì tu vi cũng không thể cao quá được. Những người này đều là nhân tài của Băng Long Giáo, ánh mắt cũng cao hơn người thường, tự nhiên là không để Phong Liệt trong mắt.

Mắt Phong Liệt nhìn thẳng, cũng không muốn giao tiếp với đám người này, trực tiếp đi thẳng vào trong tiểu lầu.

Khi hắn đi qua mỹ nhân lạnh như băng kia, trong lòng thầm cảm thấy kinh diễm, đồng thời cũng không tránh khỏi có một tia chột dạ, nhưng cũng chỉ một chút mà thôi.

Bình tĩnh xem xét, dung mạo và khí chất của nữ tử này không hề thua kém Lý U Nguyệt chút nào, thậm chí còn có cảm giác trong sáng lạnh lẽo hơn một chút. Xung quanh nàng, trong phạm vi ba trượng, nhiệt độ so với chỗ khác cũng thấp hơn một chút.

- Phong Liệt, cá của ta đâu?

Băng Ly tiến lên phía trước chắn đường Phong Liệt, hai tay chống vào cặp eo thon, trong đôi mắt đẹp mơ hồ hiện lên một nụ cười cổ quái.

Vẻ mặt Phong Liệt hững hờ, chỉ vào Hổ Đầu ở phía sau nói:

- Ở chỗ Hổ Đầu đó.

Ánh mắt Phong Ly quét qua mặt Phong Liệt mấy lần cũng không phát hiện điều gì bất thường, không khỏi cảm thấy có chút thất vọng. Nàng lặng lẽ nhìn Mộc Thiên Tình ở bên cạnh một chút, phát hiện vẻ mặt của vị Đại sư tỷ này của mình vẫn bình thường, vẫn như không nhìn thấy nam nhân khác. Điều này khiến cho cái đầu nhỏ của nàng không khỏi cảm thấy kỳ quái:

- Di? Làm sao hai người này giống như không nhận ra nhau vậy? Không đụng nhau à? Rõ ràng là Phong Liệt đã đến đó mà?

Phong Liệt nhân cơ hội tiểu ma nữ còn đang suy nghĩ, hắn liền vòng qua nàng, đi vào trong đại sảnh.

Băng Ly nhìn theo bóng lưng Phong Liệt, tức giận giơ giơ quả đấm nhỏ, hừ hừ nói:

- Hừ! Có gì đặc biệt hơn người chứ, lại dám làm ra vẻ không nhìn thấy sắc đẹp của bổn tiểu thư cùng Đại tỷ, đúng là đáng ghét!

Lúc này, thân thể Mộc Thiên Tình bên cạnh đột nhiên giật giật mấy cái, ánh mắt vốn lạnh lùng như băng nhìn theo bóng lưng Phong Liệt, trong đầu suy tư một chút.

- A Ly, hắn là Phong Liệt?

Mộc Thiên Tình hỏi Băng Ly, thanh âm uyển chuyển, du dương, lại như mang theo vẻ lạnh lùng bẩm sinh.

- Đúng vậy a, Đại sư tỷ. Có gì không?

Ánh mắt Băng Ly chợt sáng lên, vội vàng hỏi lại.

- Chẳng lẽ hắn là Phong Liệt, đệ nhất nhân thế hệ trẻ của Ma Long Giáo?

Sau khi Băng Ly xác nhận, trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Mộc Thiên Tình không khỏi lộ ra một tia kinh ngạc.

- Không sai, hắn chính là cái kẻ thích rình trộm nữ nhân tắm.

Băng Ly làm ra vẻ như vô tình gật đầu nói.

Nghe Băng Ly nói vậy, má ngọc của Mộc Thiên Tình đột nhiên đỏ lên, hàm răng khẽ cắn chặt, khe khẽ thốt ra hai chữ: "khốn kiếp!"

- Ừm? Đại sư tỷ, tỷ vừa nói gì đó?

Băng Ly xoay người lại, đôi mắt đẹp kinh ngạc chớp chớp.

- A? Không có gì!

Nét bối rối trên mặt Mộc Thiên Tình chợt lóe lên rồi lập tức biến mất. Nàng vội vàng lấp liếm:

- Hừ! Không nghĩ tới đệ nhất nhân thế hệ trẻ của Ma Long Giáo lại có loại đam mê như thế, thật khiến cho Ma Long Giáo mất hết thể diện.

Lúc này, ở cách đó không xa, cái tên công tử kia tiêu sái đi tới, trên mặt mang theo nụ cười tươi rói như ánh mặt trời, tùy ý nói:

- A Ly, ngươi cùng Thiên Tình nói chuyện lâu như vậy, đã hàn huyên những gì rồi?

Tên công tử này khoảng hơn hai mươi tuổi, diện mạo anh tuấn, vóc người cao to, cử chỉ tiêu sái, tuyệt đối là thần tượng được hàng vạn hàng nghìn thiếu nữ gửi gắm tình cảm. Hơn nữa nụ cười trên mặt hắn giống như gió xuân, khiến cho người khác nảy sinh hảo cảm.

Mặc dù hắn nói chuyện với Băng Ly, nhưng ánh mắt thâm sâu lại nhìn Mộc Thiên Tình bên cạnh Băng Ly, trong ánh mắt không che dấu được vẻ ái mộ.

Chỉ có điều, đối với người này, Mộc Thiên Tình tựa như không có cảm giác. Trong nháy mắt, nàng khôi phục lại vẻ lạnh lùng trong sáng thường ngày, lạnh nhạt nói:

- Lăng Cô Thành, ta nhắc lại lần nữa, gọi ta là Đại sư tỷ!

- Ngạch... Hắc hắc!

Lăng Cô Thành cười cười, tiêu sái sờ sờ lỗ mũi. Trên gương mặt anh tuấn có chút lúng túng, nhưng đối với lời nói của Mộc Thiên Tình cũng không tỏ ý kiến.

- Khanh khách khanh khách! Nhị sư huynh, ta cùng Đại sư tỷ đang nói về Phong Liệt, tên kia là đệ nhất nhân thế hệ trẻ của Ma Long Giáo, nhưng thanh danh có chút không tốt lắm, lại thích nhìn trộm mỹ nữ tắm!

Băng Ly cười nói. Vừa cười, nàng ta vừa lặng lẽ quan sát sắc mặt của Mộc Thiên Tình, con ngươi quay tròn loạn chuyển, tựa như muốn tìm chút dấu vết.

Lăng Cô Thành có chút kinh ngạc, nhưng ngay sau đó lại làm ra vẻ đạo mạo, cảm khái nói:

- Ai! Không nghĩ đám tà giáo như Ma Long Giáo cùng Ngân Long Giáo, Minh Long Giáo, Độc Long Giáo lại dạy dỗ ra đám đệ tử phẩm chất cặn bã như vậy. Huống chi, hôm nay trong thế hệ trẻ của Ma Long Giáo cũng không có bao nhiêu nhân tài, trên Phi Ưng Bảng cũng chỉ lèo tèo vài mống. Mặc dù Phong Liệt kia được xưng là đệ nhất nhân thế hệ trẻ của Ma Long Ma Long cũng không có tên trên bảng. Thực lực chân thật của hắn cũng cần phải bàn lại a.

Mặc dù ngoài miệng hắn nói như vậy, nhưng trong lòng lại âm thầm nói:

- Thích nhìn lén mỹ nư tắm? Sách sách! Tiểu tử này đúng là cũng biết thưởng thức. Bổn công tử lại chỉ thích quang minh chính đại mà nhình!

Đôi mắt đẹp của Băng Ly khẽ chuyển, không biết vừa mới nghĩ ra mưu ma chước quỷ gì, chỉ nghe thấy nàng ta cười duyên nói;

- Khanh khách! Nhị sư huynh nói hay thật! Tên Phong Liệt kia vừa nhìn ra vẻ đạo mạo, nhưng lại mua chuộc danh tiếng. Nhị sư huynh, có muốn dạy hắn một bài học không?

- Ách... Cái này thì...

Khóe miệng Lăng Cô Thành co quắp, bàn tay xoa cằm, có chút khó khăn:

- Sợ rằng như thế không được tốt lắm. Ta với Phong Liệt hắn không quen biết, cũng không có thù oán, tìm không ra lý do xuất thủ a. Huống chi, tiểu tử Phong Liệt kia cũng không biết là đang ở địa phương nào, vi huynh muốn thu thập hắn cũng không được a.

Rõ ràng hắn biết tiểu sư muội là cái loại người gì, chính là tiểu ma đầu chỉ lo thiên hạ không loạn. Mấy năm qua mình chịu khổ vì nàng ta cũng không ít, không thể không cẩn thận một chút.

- Hì hì! Nhị sư huynh, cái này có gì không tốt? Dạy dỗ tên kia một bữa coi như là cấp cho Đại sư tỷ một chút thoải mái. Hơn nữa, kỳ nhân Phong Liệt kia gần ngay trước mặt, đúng là tốt lắm!

Đôi mắt đẹp của Băng Ly tràn đầy hưng phấn, vừa vỗ đôi bàn tay nhỏ bé vừa nói.

Trong nội tâm nàng vẫn đang suy nghĩ:

- Hừ hừ! Cái tên Phong Liệt kia đáng ghét như vậy, vừa lúc để cho Nhị sư huynh dạy dỗ hắn một bữa, để xem sau này hắn còn dám không để bổn tiểu thư trong mắt hay không/

Lúc này, Mộc Thiên Tình bên cạnh sắc mặt ngẩn ngơ, nhưng ngay sau đó nổi giận quát lớn:

- A Ly! Ngươi nói nhăng quậy cái gì đấy? Cái gì là cấp cho ta một chút thoải mái?

- Ách..., a, ha hả! Đại sư tỷ, chẳng phải tỷ đối với Phong Liệt cũng có chút khó chịu sao/

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Băng Ly hơi chậm lại, vội vàng cười cười. Nhìn bộ dáng của nàng tựa như đối với Mộc Thiên Tình có chút kiêng kỵ.

- Hừ!

Mộc Thiên Tình khẽ hừ một tiếng, xoay người sang chỗ khác, không thèm để ý đến tiểu sư muội tinh nghịch này nữa.

Mà lúc này, ánh mắt Lăng Cô Thành cũng nhẹ nhàng híp lại, kinh ngạc nói:

- A Ly! Ngươi nói là người vừa mới đi vào chính là Phong Liệt?

- Đúng a!!

Băng Ly gật đầu nói.

- Hắn đúng là Phong Liệt? Tại sao hắn lại có mặt ở chỗ này?

Lăng Cô Thành khẽ cau mày nói.

Ngay sau đó, tựa hồ như hắn nghĩ đến cái gì đó, không khỏi nhìn bóng hình uyển chuyển xinh đẹp của Mộc Thiên Tình một chút, trong con mắt sâu xa hiện lên một tia lãnh ý, trong lòng thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ... là vì Thiên Tình?

Cũng không thể trách hắn lại liên tưởng việc này có liên quan đến Mộc Thiên Tình. Bởi vì Mộc Thiên Tình là Băng Long Giáo Thiên Tuyết cung Đại sư tỷ, chẳng những địa vị hiển hách, hơn nữa dung mạo lại khuynh thành, thế gian hiếm thấy, lại còn được đặt cho cái mỹ danh là Bắc Cực Băng Nguyên đệ nhất mỹ nữ, người ngưỡng mộ nàng nhiều vô số. Chẳng những là trong Băng Long Giáo có hàng ngàn hàng vạn nam đệ tử có ý nghĩ kỳ quái với nàng, ngầm đem nàng trở thành người tình trong mộng. Ngay cả những nhân tài kiệt xuất của các giáo phái khác cũng thỉnh thoảng làm ra vẻ mình là người siêu phàm, lắc lư trước mặt Mộc Thiên Tình một cái, muốn ôm mỹ nhân về nhà.

Có điều, Mộc Thiên Tình sớm đã bị Lăng Cô Thành hắn coi là của riêng, nghiêm cấm bất luận kẻ nào nhúng chàm. Những năm gần đây, những kẻ có can đảm không quan tâm đến Lăng Cô Thành hắn, bày tỏ tình cảm với Mộc Thiên Tình, bị hắn âm thầm xử lý tính ra đã không dưới trăm người. Mà lúc này, Phong Liệt đột nhiên xuất hiện, lại không khỏi để cho hắn có thêm vài phần cảnh giác.

- Cái này thì ta cũng không rõ ràng lắm, hình như là tới tiểu lâu này của gia gia để uống rượu. Hì hì!

Băng Ly lơ đễnh cười nói.

Đột nhiên, nàng nhìn thấy một con cá mồi trên tay Đại Ngưu, đôi mắt đẹp chợt sáng ngời, giương nanh múa vuốt nhào tới:

- Oa oa oa! Các ngươi vậy mà lại bắt được một đầu Phục Linh Thử! Thật tốt quá! Long nhan của bổn tiểu thư cực kỳ vui mừng, nên thưởng!

...

Trong đại sảnh, Lê bá cầm một bầu rượu trên tay, lười biếng nằm ngả người trên ghế thái sư, hai chân đặt lên bàn, nhàn nhã thưởng thức bình rượu ngon tự chế cho chính mình.

- Lê bá, người gọi ta có chuyện gì?

Sau khi Phong Liệt đi vào, không chút khách khí lấy gậy trúc múc cho mình một chén rượu, sau đó đến ngồi đối diện với Lê bá.

Chính mình động thủ, cơm no áo ấm. Với tính tình của Lê bá, hắn cũng xem như có chút hiểu biết, cũng không cảm thấy ngại ngần gì.

- Tiểu tử, ngươi bị thứ gì theo dõi sao?

Lê bá uống một ngụm rượu, mí mắt cũng không mở, lười biếng nói.

- Khà... rượu ngon!

Phong Liệt uống một ngụm rượu thật to, sau khi hít vào một hơi thật sâu, cau mày nói:

- Lê bá, thứ người nói là Âm Lão Thú?

- Không sai!

Lê bá nói.

Sắc mặt Phong Liệt sửng sốt. Nói thật, mặc dù hắn đối với đầu Âm Lão Thú kia có chút kiêng kỵ, nhưng cũng không phải là quá e ngại. Thoạt nhìn thực lực của hắn còn chưa đạt tới Hóa Đan Cảnh, chọc cho mình nóng nảy có khi nó còn mất mạng. Nhưng hắn lại không nghĩ rằng, đầu Âm Lão Thú kia lại lọt vào trong pháp nhãn của siêu cấp đại đại cao thủ như Lê bá. Điều này khiến cho hắn phải suy nghĩ lại.

Hắn không giải thích đươc, bèn lên tiếng hỏi:

- Cái cái gì không đúng sao? Chẳng lẽ tên kia có lai lịch không nhỏ?

Lê bá ngồi thẳng người, nhìn Phong Liệt một chút, sắc mặt có chút ngưng trọng;

- Tiểu tử, nói với ngươi nhiều như vậy, tất nhiên là muốn nói cho ngươi biết một chút. Đầu U Long... Ách, chính là đầu Âm Lão Thú kia, lai lịch đúng là không nhỏ. Một khi đụng vào nó, chắc chắn là chuốc lấy phiền toái không ngừng.

- U Long?

Sắc mặt Phong Liệt sửng sốt.

- Đây là cái gì/

- Hiện nay, tu vi của tên kia thoạt nhìn không cao, nhưng ngươi cũng không biết, thứ ngươi nhìn thấy chỉ là một loại phân thân cực nhỏ của tên kia mà thôi. Tên kia có thù tất báo, hung tàn thành tính. Hơn nữa còn cực kỳ thù dai. Cho dù là lão phu cũng không dám vô cớ trêu chọc nó.

Lê bá nói.

- Nga?

Trong lòng Phong Liệt thất kinh, không nghĩ tới tên kia lại hung tàn đến vậy, ngay cả Lê bá cũng nói là không dám vô cớ trêu chọc nó. Sau này thấy nó thì phải cẩn thận một chút.

- Lê bá, nó cũng thuộc về phe Long Chủ hay sao?

Phong Liệt đột nhiên hỏi.

- Không! hắn thuộc về Long Vũ Minh, thuộc một thế lực lướn ở phía đối lập với Long Chủ... U Minh Giáo. Cái này thì người bình thường như ngươi tiếp xúc không được, biết một chút là đủ rồi. Ta cảnh báo ngươi, sau này lên cố gắng đừng trêu chọc cái tên kia. Dĩ nhiên, nếu là không có biện pháp, vậy thì phải xử lý sạch sẽ, không được lưu lại hậu hoạn.

Lê bá lạnh nhạt nói.

Phong Liệt mặc nhiên gật đầu, trong lòng âm thầm tăng thêm vài phần cẩn thận, hắn như thế nào cũng không nghĩ tới khuôn mặt dị hợm kia lại có địa vị lớn như vậy, thậm chí ngay cả Lê bá cũng có chút kiêng kỵ.

Hắn suy nghĩ một chút sau đó vung tay lên, đem một đoạn xúc tua màu đen dài ba thước ném xuống đất rồi nói:

- Lê bá, đây là xúc tua bị chém đứt của cái tên kia. Chẳng lẽ hắn chăm chú nhìn ta là vì cái này sao?

Nửa đoạn xúc tua này lớn nhỏ không đều, một đầu thì to bằng cái bắp đùi, đầu mảnh như bằng cổ tay, phía bên ngoài bao phủ một một lớp vảy đen thật nhỏ, tản ra hắc mang u lãnh, lúc rơi trên mặt đất nó vẫn không ngừng ngọ nguậy, phảng phất như vẫn còn sống vậy.

Lê bá thấy đoạn xúc tua này, nhất thời mắt lão sáng lên, kinh ngạc nói:

- Hắc! Tiểu tử ngươi quả nhiên có mấy phần bản lãnh, thậm chí ngay cả xúc tua của nó cũng có thể chém xuống được! Phải biết rằng, đao thương không thể tạo ra tổn thương cho tên kia, lực phòng ngự của hắn cực kỳ kinh người. Cho dù là đích thân lão phu ra tay, không sử dụng binh khí cũng không dám chắc có thể giết được hắn.

Khuôn mặt Phong Liệt đỏ lên, cũng không dám dát vàng lên mặt mình, tỏ ra đàng hoàng nói:

- Lê bá người hiểu lầm rồi, đây không phải là do ta chặt đứt. Đả thương nó là người khác, cái xúc tua này chỉ là do ta nhặt được mà thôi.

Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/ma-long-phien-thien/chuong-311/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận