Quan Cư Nhất Phẩm Chương 814 : Chân tướng

Quan Cư Nhất Phẩm
Tác giả: Tam Giới Đại Sư
Chương 814: Chân tướng

Dịch giả: lanhdiendiemla
Nguồn: Vipvandan






Cười một hồi Dương Dự Thụ lắc đầu cười khổ:
- Dương Lập Nam ta nửa đời người cẩn thận dè dặt, không ngờ ngày hôm nay lại phải chịu cảnh chung với tên điên ngươi.

- Ta không có điên. - Hải Thụy nghiêm mặt nói: - Hạ quan rất thanh tỉnh.

- Mà thôi, kệ ngươi điên hay không thì cũng đã chọc vào rắc rối rồi. - Dương Dự Thụ nói: - Dù sao cũng không còn đường lui.

- Trương các lão có tính là gì? Đại Minh này còn chưa tới phiên hắn lộng hành. - Hải Thụy lạnh lùng cười, lại ngạo nghễ nói: - Mà dù có đâm thủng trời thì cũng là ta làm, không dính dáng tới đại nhân.

- Nói cái gì, ngươi ta cùng chịu khâm mệnh, ta lại là thượng cấp của ngươi, có thể không liên quan đến ta được sao?


Trên nét mặt ôn hòa của Dương Dự Thụ cũng hiện ra vẻ kiên quyết:
- Hiện tại không còn đường lui rồi, vụ án này phải tra đến cùng!

Hải Thụy phấn chấn tinh thần nói:
- Sớm nên như vậy!

Nói xong hắn liền ôm quyền nói:
- Đại nhân, ta cầu ngài một việc.

- Chuyện gì? - Dương Dự Thụ cười nói.

- Thời gian thẩm án đại nhân đừng lên tiếng. - Hải Thụy nhỏ nhẹ nói.

- Lúc nào rồi còn nói vậy! - Dương Dự Thụ có chút bực mình.

- Ta nói thật tâm đấy. - Hải Thụy nhỏ nhẹ nói: - Nhìn từ biểu hiện của Trương các lão, án này sẽ dẫn phát động đất của vòng chính trị thật, ta đã quyết ý, bất kể như thế nào cũng phải vạch trần nó triệt để...

Dương Dự Thụ vừa muốn nói lại bị Hải Thụy khoát tay ngăn cản:
- Đại nhân hãy nghe ta nói tiếp, ta không phải là làm tay chân cho ai, cũng không đơn thuần vì chân tướng. Ta là muốn lợi dụng cơ hội lần này để mà đánh vào sĩ phong hiện tại.

Dương Dự Thụ tức thì như bị hóa đá, thì ra khi người trong thiên hạ... cũng bao gồm chính hắn, đều tưởng rằng hai người khâm sai họ chỉ là quân cờ mặc cho người điều khiển thì Hải Thụy lại đã sớm nhảy ra khỏi bàn cờ, vén tay áo chuẩn bị chơi cờ rồi... Không quan tâm hắn là không biết lượng sức hay không, chỉ cần phần khí khái không ai ngoài mình này cũng nên uống cạn một chén lớn rồi.

- Có lẽ ngươi muốn cười ta không biết tự lượng sức mình, nhưng có một số việc chính là 'Tri kỳ bất khả vi nhi vi chi'.

Hải Thụy nói giọng nhẹ mà hữu lực, từng chữ như in vào đầu Dương Dự Thụ:
- Đại Minh ta từ Thành Hoá tới nay quốc thế ngày càng sa sút, lâu dài trong ngoài đều khốn đốn, dân chúng lầm than, đã đến tình trạng người người oán trách. Trước kia mọi người nói là có gian đảng, nói là hôn quân vô đạo, nói là có hoạn quan loạn chính...Vậy được, mọi người cùng nhau đánh bạc tính mệnh đi. Tiêu diệt Lưu Cẩn và bát hổ rồi, đấu ngã Nghiêm đảng rồi; ta cũng không biết sâu cạn mắng ngã tiên đế rồi! Hiện tại đã đến Long Khánh triều, không có thái giám loạn chính, không có gian đảng hoành hành, mặc dù hoàng thượng không cần chính, nhưng giản mục yêu dân, tri nhân thiện nhậm, được cho là trung tài chi chủ. Rất nhiều người kiêu ngạo nói, hiện tại là 'chính nhân doanh triều, gian tà lui tránh', vậy trên dưới nên đoàn kết rồi chứ? Chính trị nên thanh minh rồi chứ? Bách tính nên an tâm rồi chứ? Quốc gia nên phú cường rồi chứ?

Câu hỏi liên tiếp của Hải Thụy làm cho sắc mặt Dương Dự Thụ càng thêm ngưng trọng, mấy vấn đề này từng có người suy nghĩ qua, nhưng không ai có thể chạm đến bản chất, hoặc là không muốn chạm đến.

Nhưng hiện tại, Hải Thụy bằng tấm lòng son thoáng vạch trần ra bộ đồ mới của quốc gia:
- Không có, cái gì cũng không có thay đổi, không! Nếu nói bi ai thì trái lại càng kém đi! Thời gian còn tiên đế, quốc gia này mặc dù gian đảng hoành hành, hủ bại nghiêm trọng, nhưng cuối cùng cũng có thể tập trung lực lượng làm đại sự. Tỷ như nói kháng Oa, nếu như đặt ở hiện tại thì chắc chắn không thể thành công. Chả có nguyên nhân gì, đại thần trong triều chỉ lo nội đấu lẫn nhau, cho dù để họ lĩnh binh xuất chinh, người nào dám chuyên tâm, ai cũng lưu năm phần tâm tư ở trong kinh để tránh khỏi bị người từ phía sau đâm cho một đao! Loại nội đấu này khiến sĩ phong ngày càng xấu đi!

Giọng của Hải Thụy còn lạnh hơn cả gió Bắc:
- Nếu có kẻ làm mất Đại Minh, tất nhiên là những kẻ này không thể nghi ngờ!

- Cương Phong huynh nói hơi quá rồi thì phải.

Dương Dự Thụ tái mặt nói, dám ngay ở trên đường phố nói chuyện hưng suy quốc gia, sợ là ngoại trừ Hải Cương Phong này ra thì không có người thứ hai rồi:
- Hiện nay trong nội các đều là năng thần hiền sĩ hiếm có, đâu thể kém hơn cả thời Nghiêm gia phụ tử được.

- Không có khác biệt. Nghiêm gia phụ tử tham tài, bọn họ tham quyền, đều tham như nhau hết! Vì bảo vệ vị trí của mình, vì cướp vị trí của người khác, bọn họ ngươi tranh ta đấu, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào! Vốn tưởng rằng Cao Củng đi rồi thì sẽ không còn ai tranh với Từ các lão nữa, không ngờ người tranh lại là học sinh của ông ta. Có thể suy ra, đợi Từ các lão lui rồi sẽ có người tranh với học sinh của ông ta!

Nói đến đây thì Hải Thụy đã rướm nước mắt, đau lòng nói:
- Quốc gia đã muôn vàn tệ nạn, nguy cơ trùng điệp, các đại thần trong triều không ai đưa ra được biện pháp thiết thực, trái lại vì quyền dục, lợi dục của bản thân mà trầm mê với tranh quyền đoạt lợi. Long Khánh tân triều, chỉ thời gian một năm ngắn ngủi mà đã dấy lên ba trận chính triều, khiến người khác hoàn toàn nhìn không thấy hy vọng, cứ thế mãi, Đại Minh bất trị!

- Vốn Thái tổ hoàng đế thấy được họa đảng tranh của tiền triều nên đặc biệt giao cho Ngôn quan, các Cấp sự trung địa vị siêu nhiên, để họ có thể dĩ hạ khắc thượng, khống chế quyền thần. Trong vòng hơn 100 năm sau khi khai quốc, họ đã thực sự tạo được tác dụng giữ gìn triều đình ổn định, chính trị thanh minh. Nhưng mà hiện tại, những Khoa đạo Ngôn quan này không những không thực hiện được chức trách thần thánh mà Thái tổ giao cho, còn trở thành cảm tử đội, bài đầu binh tích cực nhất của mỗi lần triều tranh, trăm tiếng chó sủa, chỉ sợ thiên hạ không loạn!

- Vì sao Ngôn quan được xưng khí khái khí tiết của triều đình lại rơi xuống cái dạng này, một là đình trượng của Chính Đức, Gia Tĩnh nhị đế đã chặt đứt khí khái của kẻ sĩ, hai là có kẻ đầu cơ như Trương, Quế, sau lại có Nghiêm gia phụ tử lấy nhu mị đắc sủng, làm cho sĩ phong xấu đi, nhân tâm bất cổ, sĩ phu làm môn hạ, cam làm chó săn cho quyền thần. Người chính trực hổ thẹn khi làm bạn, quần thần cương liệt gặp cảnh sát hại! Cho nên triều đình chỉ toàn là hạng nhân cách ti tiện, bè lũ xu nịnh! Trong khoa đạo cũng chỉ còn những kẻ nịnh nọt, thay đổi thất thường!

- Chỗ rõ ràng nhất trong đó là sự thay đổi quan hệ giữa Khoa đạo và quyền thần. Án lệ cũ, nếu Ngôn quan và các thần đi lại thân mật sẽ bị coi là việc xấu hổ, tình hình hiện tại thì đã không như vậy. Mỗi kỳ nghỉ, ngôn qua đến nhà các thần bái yết nối liền không dứt, đến mức trong nhà các thần không còn chỗ ngồi. Ai tới chậm đành phải đứng ở trung môn nói chuyện, uống trà trên thềm. Ngôn quan sau khi thăm dò yêu thích, tâm tư của các thần liền tranh phân ưu cho chủ tử chỉ sợ hết phần... Chủ tử xem ai không vừa mắt liền có một mớ đạn chương sắc bén dâng lên, mắng cho nó tan tác tơi bời, không mặt mũi nào đặt chân tại triều đình nữa! Giữa các chủ tử khác nhau có xung đột, bọn họ liền công kích lẫn nhau, không tiếc dùng ngôn ngữ ác độc nhất ân cần thăm hỏi đối phương, không còn chút thị phi tiết tháo nào đáng nói!

- Ngôn quan như vậy đã sa vào làm đàn chó dữ, mà theo đuổi chỉ là một khúc xương 'thăng quan phát tài', không quản quốc gia thế nào, bách tính ra sao, triều đình làm sao! Ngôn quan chuyên ti 'Sửa sai làm trái, hặc tội gian nịnh, cản tay quyền thần, hòa hoãn mâu thuẫn' hiện tại lại tự mình gian nịnh, dựa vào quyền thần, lật ngược phải trái, tạo ra mâu thuẫn, cục diện chính trị và sĩ phong của Đại Minh này có thể nào không loạn tượng tần sinh, đục ngầu cho được? Đây mới là căn bệnh đang làm hại quốc gia và bách tính đấy!

- Ngu cho rằng, nếu muốn trị cái bệnh của thiên hạ, thì đầu tiên phải trị cái bệnh của kẽ sỉ; muốn trị bệnh của kẻ sĩ thì phải trị bệnh của khoa đạo trước! Khoa đạo khỏi hẳn thì có thể kéo theo sĩ phong, cứu tập khí! Kẻ sĩ khỏi hẳn, mới có thể thanh liêm yêu dân, chăm lo việc nước, khiến thiên hạ đắc trị!

Hải Thụy thở dài thật sâu một hơi, nhìn chằm chằm Dương Dự Thụ nói:
- Lần này việc ta cần làm chính là gẩy ra cái bọc mủ của khoa đạo, xé xuống cái mặt giả đạo đức chi sĩ của họ, để cho người trong thiên hạ ngửi được mùi tanh tưởi của họ! Đến lúc đó tự nhiên sẽ có đại thần dám đảm đương đem đám rắp tâm bất lương, a dua đầu cơ trong ngôn quan hết thảy đuổi ra Khoa đạo! Sau đó trùng tân bổ sung người chính trực thanh liêm, khôi phục tác dụng nó nên có!

Nghe xong trường thiên nghị luận tuyên truyền giác ngộ của Hải Thụy, Dương Dự Thụ thật lâu không nói gì, hắn như mới quen đánh giá đối phương, qua một hồi lâu mới than thở:
- Mặc dù ngươi chỉ là một cử nhân, nhưng phần khí phách thư sinh này lại làm cho những kẻ tiến sĩ như ta xấu hổ vô cùng.

- Quan có làm lớn cũng không bằng một thư sinh. - Hải Thụy thản nhiên nói: - Cho nên ta chưa bao giờ trông cậy vào đám quan lớn hiển quý có thể lương tâm phát hiện, đột nhiên biến thành thanh thiên hiền thần. Ta chỉ hy vọng đám ngôn quan trẻ tuổi còn có phần khí phách thư sinh này!

- Tốt! Tốt!

Dương Dự Thụ triệt để phục rồi, liền ôm quyền nói:
- Lý Bạch nói: 'Sinh bất dụng phong vạn hộ hầu, đãn nguyện nhất thức hàn kinh châu.'(không cần được phong vạn hộ hầu, chỉ mong được biết Hàn Kinh Châu), với ta thì đó là 'Kiếp này có thể quen biết Hải Cương Phong, vạn hộ hầu nhân gian chỉ là cặn bã!

Rồi hắn đăm đăm nhìn Hải Thụy:
- Dương mỗ bất cứ giá nào cũng phải cùng người đánh một trận này!

- Ta vẫn là câu nói đó, xin đại nhân cả quá trình đừng nói lời nào!
Rồi hắn ôm quyền nhìn Dương Dự Thụ nói:
- Phía sau án này dính dáng rất rộng, tuyệt đối ngoài tưởng tượng. Ta cũng không trông mong có thể tra rõ, chỉ cần bóc trần nó ra, tỏ rõ hậu thế, triều dã tự có công luận!

Rồi hắn vô cùng thành khẩn nói:
- Cho nên, có một mình ta là được, không cần đại nhân phải liều mạng cùng ta. Mà đại nhân chỉ cần mang theo con mắt và lỗ tai là được rồi, nhớ kỹ tất cả quá trình của vụ án. Nếu như ta thân vẫn thì đại nhân thoát trở ra, đợi tương lai có hiền quân minh chủ, hoặc là đại thần công chính không a xuất hiện, lại xuất ra chứng cứ, lật lại án này, đem chuyện này làm xong!

Dương Dự Thụ bị lời hắn nói đứng đờ ra đó, thì ra Hải Thụy là ôm quyết tâm hẳn phải chết, biến mình thành một viên đạn pháo bắn vào quan trường Đại Minh đen sì, thối tha!

***

Giờ Thìn ngày mai, nha môn Đại Lý tự.

Từ cửa nha môn đến ngoài viên môn có hơn bảy nhóm, trên nghìn binh lính của ti Binh mã, Cẩm Y Vệ vây kín chỗ khâm án như thùng sắt, ngay cả con ruồi cũng không bay vào được.

Trên mặt đường từ bên trái viên môn vang lên tiếng vó ngựa nặng nề, dẫn tới các sĩ tốt đều quay đầu lại kiểm tra, chỉ thấy một võ quan trẻ tuổi mặc kỳ lân phục màu vàng suất lĩnh đại đội Cẩm Y Vệ vũ trang hạng nặng từ xa chậm rãi đi đến.

Đi tới viên môn thì đội ngũ tách ra, hơn trăm người thân hình bưu hãn đang thúc chiếc xe chở tù như cái bình sắt chậm rãi vào cửa.

Đội quan Cẩm Y Vệ thủ viên môn tiếp nhận cương ngựa của võ quan trẻ tuổi ném qua rồi quay đầu lớn tiếng hô:
- Trấn phủ ti Lục chỉ huy, áp giải phạm nhân đến!

Sai dịch cửa nha môn liền hướng vào bên trong hô theo quan kia:
- Áp giải phạm nhân đến!

Lục Luân vểnh môi đứng dưới bát tự tường, đợi xe chở tù hoàn toàn đi vào hắn mới bước nhanh vào trong nha môn. Trên đường từ nha môn đến đại đường cũng đứng đầy binh sĩ. Tình hình như lâm đại địch hiển nhiên là do trò khôi hài trong đại lao Hình bộ lần đó ban tặng... Thiên lao được xưng phòng thủ kiên cố lại bị Cẩm Y Vệ và Đông Xưởng ra vào bình an, thật sự là điều vô cùng nhục nhã.

Nghĩ tới đây, Lục Luân khẽ nhếch nụ cười nơi khóe miệng, mãi đến khi bước lên bậc thang đi vào đại đường hắn mởi trở nên nghiêm túc lại.

Trên chiếc bàn ở giữa đại đường đặt thánh chỉ màu vàng chóe! Chính phó chủ thẩm quan phân biệt ngồi ở hai bên.

Lục Luân xoải bước vào đại đường, bước nhanh tới đối mặt quỳ xuống với thánh chỉ, lạy ba cái rồi đứng dậy ôm quyền nói với hai người Dương, Hải:
- Nhị vị đại nhân, hạ quan phụng mệnh đưa phạm nhân Vạn Luân tới, mời phái người nghiệm minh chính thân.

Dương Dự Thụ chỉ tay vào cổ họng, Hải Thụy liền nói:
- Cổ họng Dương đại nhân thượng hoả nên không thể nói chuyện, mọi chuyện cứ do bản quan nói thay.

Nói đoạn chỉ vào một chỗ ngồi cạnh Dương Dự Thụ:
- Mời an vị đi.

Lục Luân thầm nghĩ, ngạc nhiên thật ngạc nhiên, Hình bộ, Đô Sát viện vứt, Đại Lý tự khanh cũng vứt, vụ án lớn vậy mà lại để một thiếu khanh chủ thẩm, thực sự là ngạc nhiên. Nhưng hắn đến để xem kịch nên không nhiều lời. Khi hắn ngồi xuống rồi mới phát hiện Phùng công công của Càn Thanh cung cũng ở đây, chỉ là ngồi phía sau Hải Thụy nên lúc nãy không có phát hiện.

Hai người gật đầu, xem như là chào hỏi qua, sau đó ngậm miệng để không ảnh hưởng đến khâm sai xử án.

Lúc này, Dương Dự Thụ đem chỉ dụ ở phía sau bàn đặt lên hướng án, rồi đưa tay ra hiệu cho Hải Thụy, còn mình thì vẫn ngồi ở chỗ cũ.

Hải Thụy ngồi yên ở phía sau bàn rồi, vừa muốn mở miệng thì Phùng Bảo đứng lên, đi xuống dưới đường nói:
- Chư vị đến đông đủ rồi, hoàng thượng có vài câu khẩu dụ muốn truyền cho chư vị đại nhân.

Mọi người đành phải cách tịch hành lễ, nghe Phùng Bảo nói:
- Thiên tâm vô tư, hoàng thượng đã tra rõ ti Lễ giám kể cả Đông Xưởng trong cung rồi, chỉ bỉnh bút đại thái giam đã bắt được hai tên, có thể thấy được, hoàng thượng đã hành động trước để làm gương.

Dừng lại một chút hắn nói sang chuyện khác:
- Nhưng vụ án Hồ Tôn Hiến rất phức tạp, trong đó rất nhiều là vấn đề lịch sử, quá nhiều thứ vướng mắc. Mục đích minh xác của thẩm vấn lần này chính là tra ra chân tướng Hồ Tôn Hiến bị chết trong tù, cùng với chân tướng án diệt khẩu của Hình bộ, trả lại cho người chết một công đạo, trả lại cho hoàng thượng một công đạo.

Nói đến đây ánh mắt hắn từ từ đảo qua mọi người:
- Mong rằng chư vị hiểu được thánh ý, tuân theo thiên lý quốc pháp, đừng tự phạm sai lầm.

Nói xong hắn ôm quyền với mọi người rồi trở lại ngồi xuống.

Những chỉ dụ này Lục Luân không hiểu ra sao, Dương Dự Thụ nghe mà vẻ mặt khiếp sợ, Hải Thụy thì lại nhếch nụ cười khổ nơi khóe miệng: 'Quả nhiên là ta lo nghĩ thừa rồi, lấy bản lĩnh của người đó đâu cần mình đa sự làm gì?'

'Phía sau ta cũng không thể giúp ngươi nữa, nếu như ngươi cũng có chỗ không sạch sẽ thì thì đừng trách ta vô tình!' nghĩ vậy, Hải Thụy thu nhiếp tinh thần, thần sắc nghiêm túc vỗ kinh đường mộc:
- Dẫn phạm nhân Vạn Luân!

Từ sau khi tại đại lao Hình bộ tránh được một mạng liền được người của Trấn phủ ti mang đi giam giữ trong chiếu ngục. Không chỉ hưởng thụ được sự bảo vệ mà hoàng đế cũng không có, vả lại thức ăn mỗi ngày cũng cũng không tệ, đối với người đang kéo dài hơi tàn như hắn thì đã không còn gì mà mong cầu nữa rồi.

Ngày hôm nay rốt cuộc ngục tốt mang hình cụ cho hắn rồi đưa ra khỏi chiếu ngục, đưa lên một chiếc xe chở tù như mai rùa. Sau khi áp giải đến nha môn Đại Lý tự lại bị giam giữ dưới hành lang đợi xét xử. Lúc này theo một tiếng hô liền bị hai sai dịch xách tay áp giải lên đại đường.

Đi vào liền thấy được thánh chỉ được cung phụng trên hương án. Hắn lập tức mang theo hình cụ hướng thánh chỉ quỳ xuống, bái xong thì nằm sấp ở đó không nhúc nhích.

- Dưới đường người phương nào! - Thanh âm uy nghiêm của Hải Thụy vang lên.

- Cách viên(quan bị cách chức) Vạn Luân. - Vạn Luân cũng không ngẩng đầu lên nói.

- Ngẩng đầu lên. - Hải Thụy trầm giọng nói.

Vạn Luân lúc này mới hai tay nâng gông xiềng, từ từ thẳng người dậy, ngẩng đầu nhìn thấy người hỏi mình trên đường cũng như mình là một quan tứ phẩm, trên mặt hắn liền hiện ra vẻ khinh nhờn:

- Xin hỏi vị đường thượng quan này, có ý chỉ gì không mà yêu cầu cách viên mang gông thụ thẩm?

- Không có. - Hải Thụy thản nhiên nói.

- Nếu không có, mời bỏ đi hình cụ cho cách viên, cho phép ngồi đặt câu hỏi. - Vạn Luân giương mày lên nói: - Điều này trong [Đại Minh luật] quy định rõ ràng, vị đại nhân này khẳng định là biết.

Nói rồi hắn chống đất muốn đứng lên.

Lại nghe một tiếng 'cạch' nặng nề vang lên, hắn sợ run phải quỳ tiếp.

- Ngươi nằm mơ đi! - Thanh âm nghiêm khắc của Hải Thụy vang lên: - Còn dám nhắc tới ba chữ [Đại Minh luật], lập tức vả miệng!

- Vì sao không nhắc được? - Vạn Luân vốn định áp chế Hải Thụy, nhưng hiện tại xem ra đối phương là một kẻ lỗ mãng, nên ít trêu chọc mới tốt.

- Nếu trong mắt ngươi có [Đại Minh luật] thì sao lại dùng trọng hình đối với Hồ Tôn Hiến? Ngươi là cách viên, hắn cũng là cách viên, lúc trước ngươi không tuân thủ [Đại Minh luật] với hắn, hiện tại có tư cách gì yêu cầu người khác tuân thủ với ngươi? Chẳng lẽ cho rằng pháp luật của triều đình là cái bô của nhà ngươi hay sao!

Hải Thụy vỗ mạnh kinh đường mộc một cái, quát lên:

- Quỳ xuống thụ thẩm!

'Uy... Võ...' tiếng đường uy lập tức vang lên, thủy hỏa côn như mưa giã trên mặt đất phát ra thanh âm khiến người sợ hãi.

Vạn Luân không ngờ người trên đường lại uy phong lẫm lẫm đến vậy. Hắn biết đụng phải thứ dữ rồi, nào dám đối nghịch nữa? chỉ phải ngoan ngoãn im miệng.

- Vạn Luân, bản quan hỏi ngươi. - Hải Thụy bắt đầu đặt câu hỏi: - Chức quan trước kia của ngươi là gì?

- Đô Sát viện Thiêm đô ngự sử.

- Có sai phái gì?

- Phụng viện mệnh kê biên tài sản của Nghiêm Thế Phiên.

- Án này đã qua mấy năm, vì sao đến này còn chưa báo cáo? - Hải Thụy hỏi.

- Bởi vì Nghiêm Thế Phiên từ sung quân đến xét nhà, ở giữa cách mấy năm, trong khoảng thời gian này hắn cùng vây cánh dời đi đến bảy tám phần tài sản của mình, bởi vậy quá trình truy tìm hết sức trắc trở.

Vạn Luân đáp, tâm trạng thì thổn thức không ngớt, hắn vốn là khâm sai Ngự sử ngồi cao trên đường thẩm vấn phạm nhân, nhưng bởi vì nhất thời bị ma quỷ ám ảnh mà một bước sai từng bước sai, không chỉ chôn vùi tiền đồ mà ngay cả tính mệnh thân gia cũng khó bảo toàn. Thực sự là hối hận cũng đã muộn...

- Nghiêm Thế Phiên có còn vây cánh tại Sơn Đông không? - Hải Thụy trầm giọng hỏi.

- Không có. - Vạn Luân lắc đầu nói.

- Vậy sao ngươi lại xuất hiện tại Sơn Đông?

- Bởi vì trong viện cho ta biết, nói Hồ Tôn Hiến sẽ bị áp giải vào kinh thành. - Vạn Luân nói: - Muốn ta chờ tại cảnh nội Sơn Đông, sớm thẩm vấn cho ra khẩu cung.

- Đô Sát viện nhiều Ngự sử, vì sao lại chỉ tìm ngươi? - Hải Thụy truy hỏi.

- Bởi vì chứng cứ Hồ Tôn Hiến giả tạo thánh chỉ là ta tìm ra. - Vạn Luân đáp: - Trong viện nói là tặng công lao này cho ta.

- Ngươi luôn miệng nói trong viện. - Hải Thụy lại nói: - Tới cùng là công văn chính thức trong viện đưa xuống, hay là thư của vị đại nhân nào viết cho ngươi.

- Là lệnh của tổng hiến đại nhân. - Vạn Luân nói.

- Vậy công văn ở đâu? - Hải Thụy nhìn hắn chằm chằm hỏi.

- Cái này...

Vạn Luân lắc đầu nói:

- Theo người của Trấn phủ ti nói thì bị tùy tòng của ta đốt rồi...

Hải Thụy nhìn sang Lục Luân, người sau gật đầu nói:

- Người của ta đi chấp hành nhiệm vụ nói khi đến gian phòng của hắn lục soát, tùy tùng của hắn đã thiêu rụi một vài thứ trong chậu than rồi, không cứu được cái nào hết.

- Đây nhất định là ngươi đã sớm phân phó? - Hải Thụy lại nhìn sang Vạn Luân nói: - Có cần gọi tùy tùng của ngươi đến không?

- Không cần...

Vạn Luân hoạt động một chút cái cổ bị gông ép đau:

- Là ta bảo họ thiêu hủy đấy.

- Vậy thì càng khó tin.

Hải Thụy trầm giọng nói:

- Ngươi quanh năm thẩm án, không có khả năng không biết đó là cọng rơm cứu mệnh để giảm bớt tội cho ngươi, cho dù không giấu kĩ trước, cũng không thể thiêu hủy được.

Hắn nhìn chằm chằm Vạn Luân, gằn từng chữ:

- Thiêu hủy rồi, ngươi có thể sẽ phải hoàn toàn chịu trách nhiệm vì hành vi của mình.

"..."

Vạn Luân buông xuống mí mắt nói:

- Lúc đó ta bảo tôi tớ, khi gặp phải tình huống đột phát thì thiêu hủy đi công văn quan trọng, là bởi vì không muốn để cho mấy thứ đó trở thành công cụ để công kích tổng hiến đại nhân. Không tin các ngươi có thể xin hỏi tổng hiến đại nhân, đại nhân sẽ chứng minh cho ta quả thật có tồn tại một phần sắc lệnh như vậy.

Vạn Luân đã sớm suy nghĩ cẩn thận một điều, thiên tháp có ngã xuống thì cũng phải do một ngươi đỡ thì mới có thể đỡ được.

- Vậy thì toại nguyện cho ngươi! - Hải Thụy vỗ kinh đường mộc nói: - Truyền Vương tổng hiến lên đường đối chất.

Vạn Luân lao lực quay đầu lại, trừng to mắt nhìn đại lão bản của mình -- Đô Sát viện tả Đô ngự sử Vương Đình Tướng, mặc một thân thường phục chậm rãi đi vào đại đường...Án Hồ Tôn Hiến vừa bạo phát, hắn liền cáo lỗi ở nhà nghe tin tức, mấy ngày qua có thể nói sống một ngày bằng một năm...Nhìn bộ dạng của hắn đi lại tập tễnh, tóc cũng hoa râm một mảng, giống như đã già đi hơn 10 tuổi.

Đối với Vương Đình Tướng, Hải Thụy khách khí hơn nhiều, trước tiên đứng dậy thi lễ, sau đó mời vị đại hiến này an vị.

Lúc này Hải Thụy mới bình tĩnh nhìn Vương Đình Tướng nói:

- Vương đại nhân, lẽ ra ngài là thượng quan, nhưng hiện tại hạ quan phụng chỉ tra án, cho nên có chút vấn đề, mời ngài có thể thẳng thắn trả lời.

- Tri vô bất ngôn. - Vương Đình Tướng chậm rãi nói.

- Vị Vạn đại nhân này ngài có biết không? - Hải Thụy chỉ tay vào Vạn Luân nói.

- Có biết. - Vương Đình Tướng gật đầu nói: - Hắn là bộ hạ của ta, Thiêm đô ngự sử Vạn Luân.

- Vừa rồi Vạn đại nhân nói hắn đi Sơn Đông là vâng theo chỉ thị của ngài, có phải thế không? - Hải Thụy nói.

- Đúng. - Vương Đình Tướng gật đầu nói: - Lúc đó ta có hạ công văn cho hắn, muốn hắn đến Sơn Đông lấy khẩu cung của Hồ Tôn Hiến.

- Có hạ lệnh tra tấn bức cung không?

Hải Thụy cố ý bới vào cái này, khi hai người đều ở đây hỏi, chỉ cần một người không nói thật thì một người khác khẳng định sẽ chửi vào mặt.

Trong đại đường an tĩnh cực kỳ, tất cả mọi người chờ câu trả lời của Vương Đình Tướng.

***

Vương Đình Tướng không có để mọi người đợi lâu, liền khẽ lắc đầu nói:

- Không có...Sao ta lại trong công văn đề cập đến mấy chữ như 'tra tấn bức cung' chứ?

Trong đại đường mọi người ồ lên, trên mặt Vạn Luân cũng lộ ra vẻ mặt nhận mệnh, xem ra không có công văn kia làm chứng, Vương Đình Tướng là dự định chết cũng không nhận tội.

- Vạn đại nhân, Vương tổng hiến nói không có sai ngươi tra tấn bức cung, vậy là chính ngươi tự chủ trương rồi? - Hải Thụy thản nhiên nói.

"..." Vạn Luân mím chặt môi, không nói tiếng nào.

- Nói! - Hải Thụy vỗ kinh đường mộc.

- Ta...

Vạn Luân liếm liếm đôi môi khô khốc.

- Nhắc nhở ngươi một câu. - Hải Thụy chỉ tay sang thư lại bên cạnh: - Mỗi một câu ngươi nói đều đã được xem như là chứng cứ ghi lại trong hồ sơ, trở thành chứng cứ then chốt định tội cho ngươi, nếu như ngươi còn vì bản thân phụ trách thì đừng nóng đầu mà ăn nói lung tung!

Vạn Luân quả nhiên không lên tiếng nữa.

- Ta hỏi lại ngươi một lần! - Hải Thụy nghiêm khắc quát: - Nếu không phải là Vương tổng hiến sai sử, vậy tới cùng là phụng mệnh lệnh của ai mới lợi dụng Đông Xưởng tra tấn bức cung Hồ Tôn Hiến?

Rồi hắn cười lạnh một tiếng nói:

- Đừng đưa ra mấy chuyện tự tác chủ trương để qua loa tắc trách, ngươi thân là Thiêm đô ngự sử phá án nhiều năm chẳng lẽ không ý thức được hậu quả khi làm như vậy chứ! Nếu như không ai hứa hẹn với ngươi, bảo vệ ngươi vô sự, ngươi tuyệt đối sẽ không tự tìm tử lộ!

Đây là điểm then chốt đầu tiên của án này, chỉ cần hiểu điểm này, rất nhiều nỗi băn khoăn sẽ được giải quyết dễ dàng.

Dưới thế tiến công mạnh mẽ của Hải Thụy, sắc mặt Vạn Luân như trò tàn. Trời mùa đông mà hắn vã mồ hôi, môi mấp máy nói không ra lời.

- Ta lại cho ngươi một chút thời gian suy nghĩ.

Hải Thụy thoáng thả lỏng áp lực đối với hắn, chuyển hướng Vương Đình Tướng nói:

- Vương đại nhân, hạ quan còn có vấn đề thứ hai.

- Mời nói. - Vương Đình Tướng gật đầu.


- Vì sao muốn sớm thẩm vấn tại Sơn Đông mà không phải là áp giải vào kinh mới thẩm vấn? - Hải Thụy hỏi: - Bản quan nghĩ không ra, lý do làm như vậy là ở đâu?

- Ài...

Vương Đình Tướng nói:

- Trong kinh nhiều thần tiên, sợ đêm dài nhiều mộng.

- Nói rõ chút! - Hải Thụy trầm giọng nói.

- Chính là...

Vương Đình Tướng than thở một tiếng:

- Lo lắng trong kinh thành có đại nhân vật sẽ cản trở phá án, cho nên muốn trước khi vào kinh phải đem án này làm thành thiết án.

- Đại nhân vật nào? - Hải Thụy gặng hỏi.

- Không rõ lắm. - Vương Đình Tướng lắc đầu nói.

Trong mắt Hải Thụy bắn ra hàn mang:

- Là không biết hay là nói không chính xác?

Dưới ánh mắt sắc bén của hắn, Vương Đình Tướng hàm hồ trả lời:

- Ai nôn nóng nhảy ra thì chính là người đó...

Lời vừa nói ra, đại đường an tĩnh không một âm thanh.

Thư lại vẫn đang múa bút thành văn cũng ngẩng đầu nhìn sang Hải Thụy.

- Ghi lại vào hồ sơ! - Hải Thụy lạnh lùng nói.

Vương Đình Tướng mở to hai mắt nhìn... Hắn vốn tưởng rằng cố kéo sự tình lên trên, cũng kéo ra cả chỗ dựa của người thẩm án thì Hải Thụy này mới có điểm kiêng kỵ mà không dám cố xét hỏi nữa.

Nhưng nhìn nét mặt Hải Thụy, từ đầu chí cuối kiên định như một, Vương Đình Tướng biết là mình đã tính toán sai rồi.

Hải Thụy này có ý muốn làm cho lớn chuyện.

***

- Ta có thể lấy lý giải như thế này được không. Bởi vì lo lắng có đại nhân vật làm khó dễ cho nên các ngươi mới thẩm vấn Hồ Tôn Hiến tại Sơn Đông, hy vọng sớm lấy được khẩu cung? - Giọng nói của Hải Thụy vang vọng trong đại đường.

- Đúng vậy...

Vương Đình Tướng gật đầu.

- Khẩu cung dạng nào? - Giọng Hải Thụy hòa hoãn lại.

- Đương nhiên là khẩu cung về việc Hồ Tôn Hiến giả tạo thánh chỉ. - Vương Đình Tướng chậm rãi nói: - Hải đại nhân, vụ án Hồ Tôn Hiến đã sự thực rõ ràng, chứng cứ vô cùng xác thực, hắn xác thực đã phạm vào tội đại nghịch bất đạo, vì giữ gìn uy nghiêm của hoàng thượng, chấn nhiếp kẻ gian, Đô Sát viện chúng tôi mới không tiếc trả giá mà muốn án này nhanh chóng chấm dứt... Vạn đại nhân cũng là sốt ruột lập công nên mới gây ra sai lầm...

Vương Đình Tướng đang nói liên miên thì nghe "cạch" một tiếng, bị kinh đường mộc của Hải Thụy chấn run lên, phải im miệng lại.

- Đọc lại một lần lời nói lúc nãy của Vương đại nhân. - Hải Thụy mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm Vương Đình Tướng, nhưng những lời này là phân phó cho thư lại.

- Vụ án Hồ Tôn Hiến đã sự thực rõ ràng, chứng cứ vô cùng xác thực...

Thư lại liền đứng lên đọc.

Hải Thụy khoát tay, thư lại im lặng rồi ngồi xuống tiếp tục cầm bút chuẩn bị ghi chép. Lại nghe Hải Thụy trầm giọng hỏi:

- Xin hỏi Vương đại nhân, nếu đã sự thực rõ ràng, chứng cứ vô cùng xác thực, thế thì có cần thiết mạo hiểm thẩm vấn Hồ Tôn Hiến tại Sơn Đông không vậy?

- Có một số vấn đề còn cần bản thân hắn xác nhận. - Vương Đình Tướng móc ra khăn tay lau mồ hôi trán: - Mới có thể triệt để kết án.

- Vấn đề gì? - Hải Thụy truy hỏi.

- Cái này...

Vương Đình Tướng tâm loạn như ma, đành phải hàm hồ nói:

- Việc này lão phu không hỏi cụ thể.

- Vậy Vạn đại nhân thì sao? - Hải Thụy nhìn sang Vạn Luân nói.

- Bản ghi chép thẩm vấn cũng bị thiêu rồi. - Vạn Luân gian nan: - Thời gian lâu quá ta cũng không nhớ nữa rồi.

Hải Thụy cười lạnh nói:

- Nửa tháng trước ngươi ăn cái gì, có lẽ nhớ không rõ! Nhưng vấn đề ngươi không tiếc tra tấn cũng muốn lấy được đáp án, cả đời cũng không thể quên được!

Rồi hắn vỗ bàn nói:

- Bản quan giúp ngươi nhớ lại vậy! Dẫn Hồ Ngôn Thanh!

Nghe được tên này, thái dương Vạn Luân khẽ nhảy lên, Vương Đình Tướng cũng không ngừng ra mồ hôi, thẩm vấn đến bây giờ hắn đã cảm giác được có gì đó không đúng rồi...Sao Hải Thụy này cứ tóm lấy Đô Sát viện không tha?

Hồ Ngôn Thanh mặc quan phục thất phẩm bước lên trước đường, đại lễ tham bái thánh chỉ, bái kiến các quan trên đường và cả tổng hiến đại nhân.

Hải Thụy để hắn đứng trả lời.

- Hồ Ngôn Thanh, ngươi thân là tuần án Sơn Đông, có từng tham gia vào lần thẩm vấn Hồ Tôn Hiến không? - Hải Thụy hỏi.

- Có tham dự. - Hồ Ngôn Thanh hồi đáp: - Trung tuần tháng trước, Vương Đình Tướng cầm sắc lệnh của tổng hiến đại nhân tìm hạ quan, yêu cầu hạ quan phối hợp với hắn cùng thẩm tra Hồ Tôn Hiến.

- Trong quá trình thẩm tra ngươi đóng vai trò là gì? - Hải Thụy hỏi.

- Lúc đầu ta làm tại mật thất. - Hồ Ngôn Thanh nói: - Sau đó Vạn Luân và người của Đông Xưởng bắt đầu dụng hình, hạ quan vài lần khuyên bảo không có kết quả, sau đó bị họ đuổi ra ngoài, rồi cũng không tham dự thẩm vấn nữa.

- Vạn Luân, hắn nói có thật hay không? - Hải Thụy nhìn sang Vạn Luân nói.

- Ngoại trừ không có khuyên can ta, cái khác cơ bản là thật.

Vạn Luân thản nhiên nói, vừa nghe giọng điệu của Hồ Ngôn Thanh kia hắn biết ngay là người này là muốn bán mình cầu sống rồi, trong lòng không khỏi lạnh lẽo... Những người đó đều muốn giết ta, dựa vào cái gì còn phải giữ bí mật cho họ nữa?

Nhưng vừa nghĩ đến người trong nhà mình, Vạn Luân lại bắt đầu do dự.

Đại đường Đại Lý tự thủ vệ sâm nghiêm, thẩm vấn tiếp tục.

- Bản ghi chép thẩm vấn ở đâu? - Hải Thụy hỏi Hồ Ngôn Thanh.

- Vẫn luôn ở trong tay Vạn đại nhân. - Hồ Ngôn Thanh nói.

Hải Thụy nhìn qua Vạn Luân.

- Lúc nãy đã nói qua. - Vạn Luân hậm hực nói: - Đã đốt rồi.

- Đốt rồi? - Hải Thụy trầm giọng hỏi: - Nếu là vấn đề bình thường về án kiện thì vì sao phải đốt?

- Cái này...
Vạn Luân lại ngắc ngứ.

- Ngươi cứ nghĩ đi. - Hải Thụy lại bỏ qua cho hắn lần nữa, quay qua hỏi Hồ Ngôn Thanh: - Ngươi còn nhớ rõ nội dung thẩm vấn không?

- Tất cả đều nhớ kỹ. - Hồ Ngôn Thanh nói: - Để tránh quên, sau khi hạ quan trở về còn chép lại một lần.

Nói rồi từ trong lòng móc ra một bản điều trần đưa cho thư lại chuyển cho Hải Thụy. truyện cập nhật nhanh nhất tại tung hoanh chấm com

Hải Thụy không tiếp bản trần đó mà bảo thư lại đọc ra ngay trên đường.

Phân phó này làm cho ba người Đô Sát viện gồm cả Hồ Ngôn Thanh đều biến sắc mặt.

- Khoan đã...

Vương Đình Tướng nhịn không được lên tiếng ngăn cản:
- Hải đại nhân, chuyện quan hệ trọng đại, cứ xem trước rồi mới quyết định có nên công khai hay không đi...

- Hoàng thượng có chỉ! - Hải Thụy hướng về phía hoàng cung liền ôm quyền nói: - Án này là bào giao với người trong thiên hạ, tự nhiên không thể giấu diếm!

Rồi hắn lại phân phó cho thư lại:
- Đọc đi!

Thư lại đành phải lên tiếng đọc, lúc đầu còn đỡ, nhưng khi đến đoạn giữa thì thái độ kiêu ngạo của Vạn Luân đã khiến cho mọi người khiếp sợ...Thật ra trong bản ghi chép thông thường đều sẽ trau chuốt qua ngôn ngữ của người hỏi cho nên khi Vạn Luân thẩm vấn không hề cố kỵ, nhưng Hồ Ngôn Thanh ý định bán hắn, không thêm mắm thêm muối thì đã tốt lắm rồi, sao lại giúp hắn sửa từ chứ? Giờ thì kéo xuống cả tấm màn che rồi, ngay cả Lục Luân cũng thầm líu lưỡi, ai nói người đọc sách thì tao nhã, khi giở trò lên cũng không kém hơn Trấn phủ ti bọn này đâu.

Vạn Luân thật hận không thể bịt cái lỗ tai lại, nhưng hai tay bị gông, không muốn nghe cũng chỉ có thể nghe tiếp.. Cho dù ở trong đại lao của Cẩm Y Vệ hắn cũng rất mong đợi có đại nhân vật có thể vì che giấu chân tướng mà hồ lộng đi vụ án. Như vậy mặc dù sẽ có tin đồn nhưng dù sao không có thẩm tra, chung quy có thể bịt tay trộm chuông không phải sao? Hiện tại nhìn Hải Thụy làm loạn không nói quy củ thế này, các bồi thẩm còn lại lại coi như con rối ngồi yên đó mặc hắn làm càn. Vạn Luân rốt cuộc biết được...một tia may mắn của mình đã tan biến rồi.

Thân bại danh liệt, để tiếng xấu muôn đời, đây là kết quả mình vất vả bán mạng vì người khác...... Vạn Luân hận, hận mình bị ma quỷ ám ảnh! Hận Hồ Ngôn Thanh bán đứng mình! Hận Hải Thụy này không nói quy củ! Hận những đại nhân vật coi mình như cái bồn cầu!

Hắn thì ngồi đó không ngừng hận này hận kia, thanh âm của thư lại bên kia thì một khắc cũng không dừng:
- Vạn Luân hỏi: 'Là người phương nào sai sử ngươi giả tạo thánh chỉ!' Hồ Tôn Hiến đáp: 'Hồ mỗ đường đường tổng đốc lục tỉnh Đông Nam, há có thể bị người sai sử?' Vạn Luân nói: 'Vậy ta đổi cách hỏi khác...Ngươi có đồng mưu hay không?' Hồ Tôn Hiến đáp: 'Đây là chủ ý của một mình ta, chưa có hỏi qua người khác!' Vạn Luân nói: 'Chuyện lớn như vậy ngươi không thể không hỏi người bên cạnh mình được đúng không!' Hồ Tôn Hiến đáp: 'Ngươi giả mạo chỉ dụ vua tới Sơn Đông thẩm ta, thế có hỏi qua người bên cạnh mình không?' Vạn Luân nói: 'Ngươi... Ngươi có thể không nhận tội, đợi lát nữa thì đừng hối hận!'

Đọc đến đây hắn ngẩng đầu nhìn sang Hải Thụy:
- Đến đây thì hết rồi.

- Phía sau đó thì hắn bảo hạ quan ra ngoài nên không ghi lại được. - Hồ Ngôn Thanh tiếp lời: - Bởi vì hắn gọi người của Đông Xưởng đến để cho họ dụng hình với Hồ Tôn Hiến, muốn buộc hắn nói ra đồng mưu là ai.

- Là như vậy sao? - Hải Thụy nhìn sang Vạn Luân nói.

"..."

Vạn Luân oán độc nhìn chằm chằm Hồ Ngôn Thanh, một lát mới nhè ra hai chữ:
- Là thật...

- Sau đó thì người của Đông Xưởng đến giúp ngươi tra tấn? - Hải Thụy hỏi tiếp.

Vạn Luân gật đầu, tâm hắn đã như tro nguội, chuẩn bị buông xuôi tất cả, kéo tất cả mọi người xuống nước.

Thấy hắn đã vứt bỏ chống cự, Hải Thụy cũng không thừa cơ truy kích mà nhìn sang Vương Đình Tướng nói:
- Vương đại nhân, hạ quan có vấn đề thứ ba mong ngài chỉ giáo.

Vương Đình Tướng đã hiểu ra... Hải Thụy này là định moi móc hết ra tin tức cho nên mới triển khai thế công tâm lý nhiều lần với Vạn Luân... Từ cho hắn mang hình cụ đến cả sảnh đường hoặc ngồi hoặc đứng cũng chỉ để mình hắn phải quỳ trả lời, cho đến kích thích ngôn ngữ có mức độ, cuối cùng dùng Hồ Ngôn Thanh phản bội, đã triệt để phá vỡ tâm phòng bị của hắn.

Nếu như Hải Thụy này không phải là hạng người tâm cơ thâm trầm thì đó chính là sớm có mưu đồ, từng bước đi đều đã có tính toán rồi! Bất kể loại nào, nếu như để mặc hắn tiếp tục làm vậy thì kết quả tất nhiên là vân khai vụ tán, thần tiên khắp bầu trời tất cả đều hiện ra nguyên hình!

Vương Đình Tướng không phải là loại người không biết nặng nhẹ như Vạn Luân, hắn biết một khi các đại nhân vật đó bại lộ chân tướng tất sẽ dẫn phát cơn động đất chính trị, đến lúc đó các thần tiên ốc còn không mang nổi mình ốc, ai còn lưu ý tới bảo đảm cho mình? Vì đại cục cũng vì tự bảo vệ mình, hắn phải nghĩ một biện pháp không cho màn thẩm vấn này tiếp tục nữa.

- Theo ta được biết, quan hệ giữa Đông Xưởng và Đô Sát viện xưa nay ác liệt, nói coi là cừu địch cũng không quá đáng.- Hải Thụy nhìn sang Vương Đình Tướng nói: - Vì sao lần này họ lại nghe lời, lại ngoan ngoãn vi phạm ý chỉ đưa Hồ Tôn Hiến đến Hạ trấn lệch khỏi quan đạo cả trăm dặm để thụ thẩm? Còn có thể bởi vì Vạn Luân ra lệnh một tiếng mà thi trọng hình đối với Hồ Tôn Hiến vốn do họ trông giữ bảo hộ. Xin hỏi lúc nào, Đô Sát viện và Đông Xưởng đã hòa hảo rồi, hay là nói Đông Xưởng đã trở thành phân đà của quý viện?

Rốt cuộc vẫn hỏi đến trong cung rồi, Vương Đình Tướng vẻ mặt trầm tĩnh lại, Phùng Bảo bên kia thì lại bắt đầu khẩn trương.

- Mời trả lời! - Hải Thụy trầm giọng nói.

- Vấn đề này. - Vương Đình Tướng nhìn sang Phùng Bảo nói: - Ta phải hỏi qua vị công công này mới có thể trả lời.

- Hỏi đi.

Hải Thụy không thể như đối với Vạn Luân, đối đãi với một đại quan nhị phẩm dù cho hiện tại hắn là thân chịu tội cũng không được.

- Vị công công này. - Vương Đình Tướng liền nói với Phùng Bảo: - Hoàng thượng đã từng có ý chỉ, nói việc trong cung trong cung quản, việc ngoài cung ngoài cung quản', hiện tại vị Hải đại nhân này muốn hỏi chuyện của Đông Xưởng, bản quan có thể trả lời Hải đại nhân hay không.

- Việc này thì...
Phùng Bảo tỏ ra khó xử nói:
- Hoàng thượng bảo ta tới dự thính, ta cũng không dám tự chủ trương. Nhưng quả thật hoàng thượng nói qua những lời này.

Rồi hắn cười nói với Hải Thụy:
- Hải đại nhân, hiện tại đã là buổi trưa, mọi người đều vừa mệt vừa đói. Đại nhân xem có cần nghỉ trưa trước hay không, đợi ta xin ý chỉ của hoàng thượng rồi buổi chiều chúng ta mới hội thẩm thiếp?

- Đừng vội ăn cơm. - Hắn nói rất khách khí, nhưng Hải Thụy thì không cho hắn mặt mũi: - Công công yên tâm, bản quan sẽ không hỏi đến chuyện liên quan trong cung.

Có câu bảo chứng này của Hải Thụy, Phùng Bảo cũng không trách hắn không lễ phép nữa, liền lực bất tòng tâm nhìn sang Vương Đình Tướng, ý là, ta không giúp được ngươi rồi, tự cầu phúc đi.

- Vương đại nhân, lúc nãy câu hỏi của hạ quan không rõ lắm, có lẽ sẽ khiến đại nhân hiểu lầm. - Thanh âm của Hải Thụy lần thứ hai vang lên: - Hiện tại ta đổi cách hỏi khác, đại nhân đã thông qua phương thức gì để hạ lệnh cho Đông Xưởng.

- Thông qua quan hệ, liên lạc với nhau. - Vương Đình Tướng chỉ có thể ấp a ấp úng nói.

- Miệng hay là văn bản. - Hải Thụy truy hỏi.

- Miệng. - Vương Đình Tướng nuốt nước bọt nói.

- Phùng công công. - Hải Thụy quay đầu nhìn sang Phùng Bảo: - Đang đầu Đông Xưởng đến Sơn Đông mặc dù đã chết oan uổng, nhưng thủ trưởng của hắn vẫn còn chứ?

- Ngươi...
Mặt Phùng Bảo sắp nhăn như đít khỉ, rồi hắn nhìn sang thư lại nói:
- Mấy câu kế đừng ghi vào.

Thư lại nhìn sang Hải Thụy, thấy hắn gật đầu liền hạ bút xuống, được dịp cho cổ tay nghỉ ngơi một chút.

Phùng Bảo lúc này mới nhỏ giọng nói:
- Hải đại nhân, không phải nói không đề cập tới trong cung sao?

- Ta chỉ hỏi mấy vấn đề thông thường thôi. - Hải Thụy thản nhiên nói: - Tỷ như đang đầu đã chết thuộc ai quản.

- Hắn là người của Đông Xưởng, tự nhiên đều thuộc xưởng đốc quản rồi. - Phùng Bảo không muốn ở bên ngoài nói về kết cấu của Đông Xưởng, chỉ có thể hàm hồ nói.

- Được rồi, mời công công trở lại báo cáo hoàng thượng, đề đốc thái giám Đông Xưởng cùng tả Đô ngự sử nội ngoại cấu kết, mưu đồ gây rối. - Hải Thụy nói rất kinh động: - Bản quan cũng sẽ thượng tấu nói rõ với hoàng thượng.

Nói rồi nhìn sang thư lại:
- Tiếp tục ghi lại!

- Hải Cương Phong! - Vương Đình Tướng triệt để không giả bộ nổi nữa, hắn bật dậy khỏi ghế nói: - Ngươi đừng có mà ngậm máu phun người, bản quan khi nào cấu kết cùng Đông Xưởng!

Không dính vào lên Đông Xưởng, hắn nhiều lắm chỉ bị tội kháng chỉ hành sự, cùng lắm thì không cần cái mũ ô sa nữa, về nhà an hưởng tuổi già là được. Nhưng hiện tại lại để cho Hải Thụy kéo vào như vậy, tội của hắn chỉ có rơi đầu thôi.

Từ xưa đến nay, nội ngoại cấu kết đều là kiêng kỵ lớn nhất của quân vương, Long Khánh hoàng đế có nhân từ cũng không thể ngoại lệ.

'Cạch...' Hải Thụy vỗ kinh đường mộc, ánh mắt như dao nhìn chằm chằm Vương Đình Tướng, một bước cũng không nhường nói:
- Nếu không phải cấu kết thì đề đốc Đông Xưởng sao có thể bằng một lời của ngươi liền vi phạm thánh ý, giúp ngươi hết đánh lại giết. Nói cho ta biết tới cùng là ngươi lớn hay là hoàng đế lớn?

- Đương nhiên là...
Vương Đình Tướng bị đè ép khí thế hoàn toàn, thấp giọng nói:
- Hoàng thượng lớn.

- Thế vì sao hắn lại bởi vì một lời nói của ngươi liền vi phạm thánh ý?! - Hải Thụy lạnh lùng nói: - Đây còn nói không có cấu kết, không biết hoàng thượng có tin hay không! Bách quan có tin hay không!

- Ngươi... Ta...

Sắc mặt Vương Đình Tướng lúc xanh, lúc trắng, lúc đỏ, lúc đen, cuối cùng trước mắt tối sầm rồi ngã xuống ghế, bất tỉnh nhân sự rồi.

- Vương đại nhân...

Đương trường hỗn loạn, Dương Dự Thụ tự mình xuống dưới đỡ lấy Vương Đình Tướng, tùy tùng của Vương Đình Tướng cũng chạy ào tới, vừa vây quanh đại nhân nhà hắn, vừa trợn mắt nhìn Hải Thụy, còn càn rỡ nói:
- Bức tử lão gia nhà ta, ngươi cũng phải đền mạng!

Hải Thụy như tôn thần vẫn ngồi ở đó, vỗ kinh đường mộc một cái nói:
- Yên lặng!

- Uy... Võ...

Thanh âm đường uy vang lên, tức thì đè xuống toàn bộ tạp âm.

- Dìu Vương đại nhân xuống đường rồi mời thái y chẩn trị. - Hải Thụy trầm giọng hạ lệnh: - Tùy tùng của Vương đại nhân tự tiện xông vào công đường, khẩu xuất vô lễ đối với đường thượng quan, vốn nên phạt mỗi người 40 trượng, nhưng nghĩ tình nóng lòng hộ chủ, giảm xuống một nửa! Dám can đảm tái phạm nữa thì một cái không giảm!

Câu cuối cùng của hắn làm cho mấy tên tùy tùng phải nuốt lời sắp nói ra vào bụng.

***

Sau vài tiết mục giữa giờ, trong đại đường lại khôi phục yên lặng, Hải Thụy nhìn mọi người dưới đường còn chưa hết kinh hồn nói:
- Vấn đề của Vương tổng hiến tạm thời gác lại, đợi Vương tổng hiến bình phục rồi hãy tính.
Lại nhìn Vạn Luân nói:
- Mấy vấn đề trước đó của ta ngươi có thể nói rõ rồi chứ?

Nhìn Vương Đình Tướng bị Hải Thụy làm cho phải giả chết mới qua cửa được, trong lòng Vạn Luân tràn ngập thê lương, quyết tuyệt. Hắn nhìn chằm chằm Hải Thụy nói:
- Hay! Thủ đoạn hay lắm! Ta thấy Hải Thụy ngươi còn lợi hai hơn cả Hầu Tử, đây là muốn đại nháo thiên cung rồi!

Hắn đảo ánh mắt qua mọi người trên đường nói:
- Nếu ngươi đã muốn biết chân tướng như vậy thì hỏi đi! Hỏi đi!

Giọng điệu của hắn đột nhiên đề cao, gần như khàn khàn:
- Chỉ cần các ngươi dám hỏi, con mẹ nó ta cái gì cũng dám nói!

Mọi người đều biến sắc, tai bị chấn cho ù ù.

Nhưng ngoại trừ Hải Thụy, hắn bị điệu bộ lợn chết không sợ nước sôi của Vạn Luân chọc giận, cũng vỗ bàn đứng dậy nói:
- Vậy thì hiện tại ta hỏi ngươi! Tới cùng có phải là Vương Đình Tướng sai sử ngươi tra tấn bức cung Hồ Tôn Hiến hay không?

- Không phải! - Vạn Luân lắc đầu nói.

- Vậy là người phương nào? - Hải Thụy truy hỏi: - Đừng có mà nói mấy kiểu như 'tự chủ trương' làm gì!

- Người đó chính là...

Vạn Luân nhìn mọi người, gằn từng chữ:
- Nội các thứ phụ hiện nay, trung cực điện đại học sĩ Lý Xuân Phương. Giờ thì Hải đại nhân thoả mãn rồi chứ!

Thư lại vẫn đang múa bút thành văn chợt ngừng tay lại, sợ hãi đứng lên, dùng tay lau mồ hôi rồi nhìn sang Hải Thụy nói:
- Đại, đại nhân, cái này...hạ quan thật sự không dám ghi.

- Vậy dừng một chút đi...
Lần này chơi lớn quá, Lục Luân cũng không dám xem kịch nữa, hắn liền mở miệng lần đầu:
- Hải đại nhân, ta thấy đoạn này không cần đâu, phúc thẩm đi.

- Đúng vậy...
Phùng Bảo cũng tiếp lời:
- Họ Vạn này níu kéo lung tung, chúng ta cũng không thể không suy nghĩ được.

Dương Dự Thụ mặc dù không nói lời nào, nhưng nhìn Hải Thụy mãi, ý là bảo hắn có chừng có mực.

- Cầm qua đây. - Hải Thụy lại làm như không thấy những ánh mắt này, chỉ nói với thư lại kia: - Ta tự ghi.

Thư lại liền bưng bản ghi chép lại đặt lên bàn, Hải Thụy cầm lấy bút ghi lại những lời nói lúc nãy của Vạn Luân, tiếp tục hỏi:
- Ngươi nói là Lý các lão, có bằng chứng gì không?

- Đáng lẽ là có thư tự tay viết của hắn đưa cho ta...
Vạn Luân thấp giọng nói.

- Sao ngươi xác định được là do tự tay viết? - Hải Thụy cũng không ngẩng đầu lên, vừa hỏi vừa viết.

- Hai ta là đồng hương đồng niên, vốn quan hệ rất tốt, hắn lại là trạng nguyên, trong số đồng niên chúng tôi thì hắn thành đạt sớm, cho nên ta luôn luôn nịnh hót hắn. - Vạn Luân như đã dứt khoát rồi: - Sau đó ngày lễ ngày tết đều có băng kính, than kính đưa lên, hắn đều viết thơ cảm tạ ta, bình thường cũng có chút thư qua lại, cho nên chữ của hắn ta nhận không sai.

- Lá thư đó ở đâu? - Hải Thụy hỏi: - Lẽ nào cũng đốt rồi?

- Đây mới là mục đích chân chính ta bảo người hầu đốt mọi thứ đi... Vốn tưởng rằng bảo vệ hắn thì hắn có thể bảo vệ ta, nhưng hiện tại... Ta cũng không cần thiết phải chống đỡ thay hắn nữa. - Vạn Luân thở dài một tiếng nói.

Nghe hắn nói đốt rồi, mọi người không khỏi đều thở phào một hơi, chỉ cần không có chứng cứ, chuyện này sẽ không thể làm lớn được! Ai ngờ câu tiếp theo của Vạn Luân lại khiến tất cả mọi người phải hãi đến toát mồ hôi:
- Thật ra chân tướng là, đã mất rồi...

Nguồn: tunghoanh.com/quan-cu-nhat-pham/chuong-814-guJaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận