Quan Cư Nhất Phẩm Chương 845 : Mùa đông dài nhất

Quan Cư Nhất Phẩm
Tác giả: Tam Giới Đại Sư
Chương 845: Mùa đông dài nhất

Dịch giả: lanhdiendiemla
Nguồn: Vipvandan






Đối mặt với quân Mông liều chết chống lại, Thích gia quân mặc dù dũng mãnh, nhưng bên công thành vốn đã nằm ở tình thế không thuận lợi, đối phương lại hoàn toàn không để ý tới sinh tử, nhất thời thế tiến công mặc dù mãnh, nhưng không thể đạt được chiến quả ngay. Chiến sự lâm vào lo lắng.

Mắt thấy quân Mông tụ tập đến chỗ hổng tường thành càng ngày càng nhiều. Thích Kế Quang lại không hề có ý dừng lại. Hắn vung lệnh kỳ lên, mệnh lệnh quân Minh dưới thành ở hai mặt đông nam tập kết lại, lập tức triển khai công thành. Lần này không có thuốc nổ ngầm mai phục hỗ trợ, bọn họ phải mắc thang mây, thành thật leo lên tường thành. Quân Mông ở hai mặt này nhân số tuy ít nhưng ỷ vào mình ở trên cao, ngay cả nữ nhân cùng trẻ con cũng bất chấp tên đạn đi tới đầu thành đổ nước sôi, ném đá, lăn cây xuống dưới, hẩy đi thang mây công thành. Sau đó thì thấy quân Minh như bánh chẻo rơi xuống dưới thành, cho dù có vài người may mắn bò lên trên được cũng bị người Mông Cổ vây lấy tiêu diệt, tổn thất rất lớn.



Từ xưa đến nay, gian nan nhất chính là công thành chiến, thủ quân tự nhiên chiếm ưu thế cực lớn, thậm chí có thể lấy một địch mười. Đối phương lại là vì gia viên mà chiến, sức chiến đấu bộc phát ra có thể nghĩ. Nếu như có thể thì Thích Kế Quang sẽ áp dụng phương thức càng ổn thỏa hơn, chế tạo khí giới công thành hùng mạnh hơn, kiến tạo công sự công thành hoàn thiện hơn, lấy thời gian kéo dài để đổi lấy hi sinh giảm thiểu. Đều là nam nhi nhà Hán ưu tú nhất, Thích Kế Quang thật sự không muốn thấy được hi sinh như vậy. Nhưng mà tình thế bức bách, hắn đành phải mau chóng phá thành, một khi kéo dài quá lâu, kỵ binh Mông Cổ bị đánh tan tất nhiên tập hợp lại rồi đến đây chi viện trong thành. Huống chi địch nhân hắn lo lắng nhất, Yêm Đáp hãn của Thổ Mặc Đặc bộ tùy thời có thể xuất binh Hà Sóc. Đến lúc đó, chư bộ thuộc Ngạc Nhĩ Đa Tư năm bè bảy mảng sẽ hợp lại, bày ra thực lực chân chính của kỵ binh Mông Cổ, nếu như quân Minh không có thành trì dựa vào, tất sẽ rơi vào ác mộng.

Cho nên trong kế hoạch tác chiến định ra hôm qua Thích Kế Quang và Lưu Hiển đạt thành chung nhận thức, không quản hi sinh lớn thế nào, ngày hôm nay phải lấy được thành Đông Thắng. Lưu Hiển thấy các tướng sĩ của mình chỉ công hai ba lần mà đã có tư thế xuất công bất xuất lực rồi. Lưu Hiển lại nhìn Thích gia quân, sau khi hi sinh lớn như vậy nhưng vẫn liều mình chém giết cùng địch nhân, trên mặt hắn đã không nhịn được rồi. Nói một tiếng với Thích Kế Quang, Lưu Hiển liền mặc giáp ra trận, dẫn dắt kỵ binh thân vệ vây thành dò xét. Thấy đường đệ Lưu Hạ của mình áp chế không nổi địa thế, trong quân bắt đầu có người rút lui bỏ chạy.

Nhưng hắn không để ý đến Lưu Hạ mà đi thẳng tới dưới thành ngăn cản một quân quan bại lui, vung lên Yển nguyệt đao trong tay.

Giơ tay chém xuống, đầu mình chia lìa.

Các binh sĩ bại lui kinh hãi nhìn cảnh này. Nhãn lực của Lưu Hiển rất tốt, trực tiếp giết một người có quan giai cao nhất trong đó... cũng là đệ tử võ tướng thế gia bình thường đối với hắn bằng mặt không bằng lòng. Thật ra đệ tử Du Lâm cường hãn nhất, tuyệt đối sẽ không bất lực như vậy, chỉ là những võ tướng thế gia nhìn binh sĩ là tài sản riêng chỉ nghĩ đến vơ vét chiến công cũng không nguyện thực lực bị hao tổn, nên mới có thể nghĩ rút lui nhanh như vậy.

Lạnh lùng nhìn các bộ hạ đang hướng mặt về mình, Lưu Hiển dùng Yển Nguyệt đao vừa mới giết người vạch một đường thẳng đỏ tươi trên mặt đất, hắn gằn từng chữ:
- Kẻ nào vượt qua vạch này, giết chết bất luận tội!

Các thân binh lập tức hướng họng súng về các quan binh đang muốn lùi về sau.

Quân Minh tháo chạy ngừng bước.

- Thích gia quân đánh từ sáng đến giờ hi sinh còn nhiều hơn các ngươi gấp mười, nhưng vẫn anh dũng xông lên!

Thanh âm của Lưu Hiển to như tiếng thương pháo nổ vang, trong hoàn cảnh hỗn loạn không chịu nổi có thể truyền tới tai mỗi một binh sĩ:
- Khách quân còn như vậy, còn các ngươi, những kẻ tự xưng hào dũng bưu hãn lại sợ sệt thế sao?

Thanh âm của hắn tràn đầy mỉa mai vang lên:
- Đừng quên, có thù bất cộng đái thiên với những bộ Lỗ này là đệ tử Thiểm Tây các ngươi, mà không phải là họ!

Giọng mỉa mai của hắn truyền tới trong tai mỗi người, bọn quan binh xấu hổ và giận dữ không chịu nổi. Nhà họ ai mà không có người thân huynh đệ bị người Mông Cổ sát hại, sao có thể để cho khách quân giúp đỡ báo thù, còn mình thì lại làm rùa đen rút đầu chứ?

- Giết hết bộ Lỗ, phục Đông Thắng!

Lưu Hiển vung Yển Nguyệt đao trong tay chỉ phương hướng đầu thành: truyện copy từ tunghoanh.com
- Ngay tại hôm nay!

Quân Minh lần thứ hai phát động thế tiến công, không phá Đông Thắng, thề không thu binh!

Lần này thủ quân rõ ràng cảm giác được áp lực tăng mạnh, nhưng họ cũng là liều mạng, trong thành hầu như muôn người đều đổ xô ra, tất cả đều tụ tập đến dưới tường thành. Các nam nhân liều mạng cự địch, thậm chí ôm quân Minh đang xông lên tường thành nhảy xuống dưới, cũng quyết không để cho họ đứng vững một bước trên thành. Phụ nữ và trẻ em thì vận chuyển đạn dược gỗ đá, lão nhân sửa chữa tường thành bị hư hại. Chí người vững như thành đồng, thề sống chết đánh một trận. Quân Minh ỷ vào người đông thế mạnh, lại có pháo hỏa trợ giúp, cũng không phải quân Mông có thể đẩy lùi được. Trong nhất thời, loạn thạch bay tán loạn, lửa đạn liên miên, song phương tử thương vô số kể...

Bất tri bất giác, trận đánh đã kéo dài tới trời tối đen, quân Minh lại không hề có ý lui binh, trái lại mượn sự yểm hộ của bóng đêm khiến thế tiến công càng thêm mãnh liệt. Thang mây bị hất lại mắc lại, người ngã xuống không chết lại bò lên, người bò lên trên thì giơ đao cùng quân địch tử chiến.

Vì thấy rõ quân Minh, người Mông Cổ châm rất nhiều đuốc, chiếu sáng đầu thành dưới thành rõ như ban ngày, tiếp tục ác chiến không ngừng...

Từ sáng đến tối, Thích Kế Quang vẫn luôn bất động đứng ở đó, giọt nước hạt gạo cũng chưa từng, chỉ lạnh lùng nhìn chiến sự thảm liệt trên tường thành. Mãi đến khi hắn phát hiện bầu trời tối đen như mực, đã nhìn không thấy quan truyền lệnh bên người mới thấp giọng nói:
- Bắt đầu đi!

*********

Khi Tây thành, Nam thành cùng Đông thành đánh túi bụi, lung lay sắp đổ thì thành Bắc Tế Nông lại im ắng, vi tam khuyết nhất, đây là quy tắc công thành từ xưa, quân Mông tự nhiên không xa lạ. Bọn họ biết quân Minh không đánh bắc môn là muốn cho thủ quân bên trong thành không chịu nổi áp lực vứt bỏ thành chạy trốn, do đó lấy trả giá ít nhất đạt được thành trì.

Khi bố phòng, các quý nhân Mông Cổ dự liệu đối phương có lẽ sẽ ở đây triển khai tập kích...Thật ra vùng địa hình này bằng phẳng rộng lớn, bất lợi cho bộ đội ẩn nấp và tập kích, rất khó tìm được trọng điểm công kích. Nhưng họ vẫn phái 2000 thân vệ Tế Nông tinh nhuệ nhất bố phòng ở đây.

Thật ra người sáng suốt đều có thể nhìn ra, các quý nhân là vì bảo tồn thực lực, bảo hộ đường lui nên mới đưa bộ đội tinh nhuệ nhất đặt ở chỗ này.

Thế nhưng theo chiến sự căng thẳng, người Mông Cổ đành phải từ nơi này điều nhân thủ trợ giúp nơi khác. Thành trì quá lớn, thủ quân không đủ, đây chính là nhược điểm sở tại trí mạng của quân Mông. Chính như lời Thích Kế Quang đã nói, nếu có 2 vạn người thủ thành, quân Minh không có khả năng đánh hạ nơi này. Nhưng mà không có một bộ lạc nào đồng ý vào thành tác chiến cùng người của Nặc Nhan bộ, cho nên họ động viên toàn bộ cả nam đinh từ 14 đến 60 tuổi, cũng không đến 1,2 vạn người.

Nhân số này lúc đầu thì cũng đủ thủ thành, nhưng theo thế tiến công của quân Minh duy trì liên tục, thương vong của thủ quân tăng lên, khuyết điểm khuyết thiếu đội dự bị liền lộ ra. Vì ngăn chặn chỗ hổng ở Tây thành, Chung Kim Biệt Cát cầm trong tay Tế Nông đoản kiếm, điều đi 500 quân từ Bắc thành để lắp lại phòng tuyến sắp bị phá.

Sau đó chiến sự thảm liệt, ngay cả lão nhân cùng nữ nhân cũng phải lên đầu thành, điều này làm cho dũng sĩ quân Mông đang không có việc gì sao kiềm chế được? Họ thường thường chủ động trợ giúp phòng thủ gần tường thành. Nhân số bất tri bất giác giảm đi, đến khi bầu trời tối đen, trên đoạn tường thành thật dài chỉ còn chưa tới 400 người.

Mà 400 người này, nghe những người khác ở ba mặt hò hét, hận không thể chạy qua cùng các người thân đồng sinh cộng tử nữa chứ!

Nhưng mà rất nhanh bọn họ liền phát hiện, mình sẽ không tịch mịch. Một nhánh quân tinh nhuệ nhất đương đại đang lén lút tới gần thành trì!

Tên tuổi của 'Thích gia quân' quá vang dội, thế cho nên quân đội mà Thích Kế Quang thống lĩnh đều được xưng là 'Thích gia quân'. Nhưng chân chính gầy dựng được danh hiệu vinh dự Thích gia quân này lại là Nghĩa Ô binh của Chiết Giang!

Năm đó Thích Kế Quang đã từng mắt thấy thợ mỏ, hương dân Nghĩa Ô cùng các người khai thác mỏ xứ khác dùng binh khí đánh nhau, người tham dự đạt tới hơn 3 vạn. Vị tướng quân lúc đó đã kinh nghiệm sa trường lại bị chấn động đến tột đỉnh về những những gì thấy được lúc đó. Sau đó khi hắn trở lại báo cáo cho Thẩm Mặc có nói:
- Mạt tướng thuở nhỏ theo phụ tòng quân, đi khắp tứ phương, 22 tuổi tham gia thi hội gặp ngay Yêm Đáp xâm chiếm. Mạt tướng đảm nhiệm cảnh giới, sau đó đóng ở Kế môn, cũng từng mắt thấy thiết kỵ Thát Đát, tới vô ảnh đi vô tung động như sấm sét, có thể nói rất mạnh. Sau đó cùng giặc Oa tác chiến, loại người này thiện dụng đao kiếm, võ nghệ cao cường, vả lại tính tình thô bạo, quả thực là cường địch khó gặp.

Nhưng sau một hơi thở, hắn hộc ra sợ hãi buồn bực ở trong lòng nói:
- Nói không khoa trương chứ, người mạnh mẽ thiên hạ mạt tướng phần lớn từng gặp qua, nhưng cũng chưa từng sợ hãi. Nhưng bưu dũng, thiện chiến không sợ như người Nghĩa Ô thì thật là trước đây mạt tướng chưa từng gặp, khiến người nghe tiếng sợ vỡ mật, đáng sợ! Đáng sợ!

Cuối cùng, hắn nói một câu thế này:
- Nếu như cho phép ta tại Nghĩa Ô trưng binh 4000, loạn giặc Oa tất bình!

Thẩm Mặc thuyết phục Hồ Tôn Hiến, chấp thuận thỉnh cầu của Thích Kế Quang. Thích Kế Quang liền từ Nghĩa Ô chiêu mộ 4000 nam đinh dũng cảm nhất, tinh nhuệ nhất, lúc này mới có 'Thích gia quân' danh chấn thiên hạ!

Chiến tích hiển hách tại Đông Nam hầu như tất cả đều là Nghĩa Ô binh gầy dựng, sau đó Thích Kế Quang liên tục chiến đấu ở các chiến trường phương bắc, tự nhiên cũng dẫn theo họ. Có phân nửa người có đầu óc linh hoạt chút thì được phái đến Tuyển phong doanh đảm nhiệm quân quan các cấp, phân nửa còn lại thì tiếp tục đi theo Thích Kế Quang, xem như là thân binh của Thích Kế Quang!

Quan binh của nhánh quân này có tuổi tác bình quân khoảng 30, người nào cũng thân kinh bách chiến, võ nghệ cao cường, kinh nghiệm phong phú, đang lúc ở thời kì đỉnh phong của chức nghiệp quân nhân. Sức chiến đấu của họ mạnh mẽ, đương đại vô xuất kỳ hữu. Thích Kế Quang chậm trễ không phái họ ra trận, chính là đang chờ đợi cơ hội đánh một trận quyết định này.

Nghĩa Ô binh toàn thân hắc y băng qua chiến trường khí thế ngất trời, lặng yên không một tiếng động từ hai mặt đông tây vòng qua, mượn bóng đêm yểm hộ, động tác cả hành trình cực kỳ bí mật. Mãi đến khi họ mắc thang mây bắt đầu đăng thành thì người Mông Cổ trên tường Bắc mới phát hiện việc lớn không tốt, vội vàng kêu la ngăn cản. Nhưng quân Minh đã mắc đủ 20 cây thang mây, từ các đoạn tường thành leo lên công thành. Quân Mông nhân số quá ít, lo cái này mất cái kia, căn bản không thể ngăn cản toàn bộ các lộ tuyến công kích của quân Minh.

Khi các Nghĩa Ô binh tiếp cận tường thành, hai chân ôm lấy cây thang, một tay tháo xuống Chấn thiên lôi treo bên hông, một tay lấy ra hỏa chiết tử rồi nhanh chóng đốt ngòi nổ, ước chừng đốt tới phân nửa thì ném lên thành, vừa lúc nổ tung trên đỉnh đầu quân Mông, mảnh đạn, đinh sắt văng ra, một loại bị ngã xuống.

Các Nghĩa Ô binh liền nhân cơ hội leo lên đầu thành, cũng không cần hỏa khí gì, trước tiên kết thành Tam Tài trận ngăn quân Mông đang lao đến, yểm hộ đội sau đăng thành. Đợi đến nhiều người rồi liền cấu thành từng Ngũ Hành trận thích hợp tác chiến với địa hình hẹp, đánh tới quân Mông vẫn còn đang ngăn trở công thành.

Đội quân tinh nhuệ quân Mông thủ vệ Bắc thành đều là hảo thủ thân thể khoẻ mạnh, võ nghệ cao cường, nhưng ở trước mặt Nghĩa Ô binh võ nghệ cao cường hơn, trận pháp lại tinh diệu thì không đáng nhắc đến. Bọn họ vung đao ngăn trở tiến công phía trên thì lại bị một thanh trường thương xuyên qua ngực, chặn vị trí ở ngực thì lại bị phác đao chém đứt hai chân. Hoàn toàn không ngăn nổi.

Thủ quân hoàn toàn bị áp chế, Nghĩa Ô binh bò lên trên đầu thành càng ngày càng nhiều, trong nháy mắt đã bao vây lấy quân Mông. Chỉ thời gian một nén nhang, quân Minh đã hoàn toàn khống chế đầu thành. Trên bắc thành đã không còn người Mông Cổ nào đứng thẳng nữa...

Người Mông Cổ trên ba mặt tường thành khác còn chưa phát hiện Bắc thành thất thủ.

Trên thực tế, bản thân họ cũng lung lay sắp đổ, cho dù phát hiện cũng bất lực.

Giao lại nhiệm vụ trông nom đoạn tường thành này cho bộ đội phía sau còn chưa bò lên, Nghĩa Ô binh không chút ngơi nghỉ chia ra hai mặt tường thành đông tây.

Quân Mông đang liều mạng ngăn địch đột nhiên lọt vào công kích từ cánh ngay lập tức trở nên lộn xộn. Nói gì thì họ cũng tương đối gan dạ, không cần đầu lĩnh tổ chức liền lập tức lao qua bổ sung. Đáng tiếc đã không còn kịp rồi, Nghĩa Ô binh như lang như hổ căn bản không thể ngăn cản!

Uyên Ương trận do Nghĩa Ô binh cấu thành mới là Uyên Ương trận chân chính. Uy lực của nó trong cận chiến tại đất bằng không phải dựa vào dũng mãnh gan dạ có thể ngăn cản được. Quân Mông lại phần lớn đã kịch chiến cả ngày, chưa được một hạt gạo vào bụng, đụng phải Nghĩa Ô binh như hổ điên thì đâu phải là đối thủ?

Rất nhanh, Nghĩa Ô binh liền quấy cho đầu thành đại loạn, áp lực của quân công thành dần dần tăng lên, càng ngày càng nhiều quan binh xông lên đầu thành. Quân Minh rốt cuộc đứng vững gót chân không nói hai lời, rút đao chém xuống quân Mông, muốn phát tiết ra hết lửa giận và bực tức một ngày nay.

Quân Mông vẫn dũng mãnh, nhưng thua thiệt trên nhân số, sĩ khí lại chịu đả kích, quân Minh đã triệt để chiếm thượng phong... Càng quan trọng là, Nghĩa Ô binh vô địch gia nhập chiến đoàn đã khiến chiến sự mất đi dữ dội, họ xuất hiện ở đâu thì quân Mông bị đánh liên tiếp bại lui, rốt cuộc, hai đoạn tường thành đông tây lần lượt thất thủ...

3 vạn quân Minh đỏ mắt, từ các nơi tường thành leo lên vào thành, chuẩn bị huyết tẩy thành Đông Thắng!

Quân Minh đã công hãm được tường thành, hơn 3 vạn quân công thành nhảy lên đầu thành, người Mông Cổ bị bại rút vào trong thành. Bước tiếp theo là nên chiến đấu trên đường phố rồi.

Nhưng mà đại quân công thành lại nghe được hiệu lệnh tạm hoãn tiến công, rất nhanh quân quan các cấp nhận được mệnh lệnh, giới bị phản công, tu chỉnh tại chỗ! Các tướng sĩ giết đỏ cả mắt rồi tức thì om sòm, các quân quan cũng vây lấy Thích Kế Quang ở tiền tuyến, thỉnh cầu nhất cổ tác khí, tiêu diệt tàn quân!

- Hôm nay chảy máu rất nhiều rồi...

Thích Kế Quang nhìn thi thể la liệt trên đất, thấp giọng nói:
- Không thể để các huynh đệ chết oan trước thắng lợi nữa. Trong thành ít nhất còn có 7000 binh Mông Cổ, nếu như chiến đầu trong thành Đông Thắng nhân sinh địa không quen, còn không biết sẽ phải chết bao nhiêu người nữa.

Nghe xong lời nói của Thích soái, các tướng sĩ liền an tĩnh lại, nhiệt huyết đầy đầu cũng dần dần thối lui, họ mới nhớ tới một ngày một đêm hôm nay có bao nhiêu đồng bào huynh đệ đã mệnh tang sa trường. Nghĩ đến các gương mặt quen thuộc sẽ vĩnh viễn không thấy nữa, các tướng sĩ dần tan biến đi lệ khí tích tụ, mệt mỏi tuôn ra trong lòng. Rất nhiều người không khống chế được gào khóc lên.


Thích Kế Quang khẽ than một tiếng, phân phó bộ hạ an bài bộ đội tổn hao quá lớn về doanh nghỉ ngơi trước, mệnh các tướng sĩ của Phúc trùng doanh tiếp quản phòng thủ, cứu trị người bệnh, suốt đêm xây dựng công sự, thiết trí hỏa lực, làm chuẩn bị cho chiến sự ngày mai.

Đêm đó, trên dưới tường thành sáng như ban ngày. Tướng sĩ quân Minh vội vàng bận rộn, quân Mông cũng phát động vài lần phản công nhưng bị quân Minh chiếm địa lợi sau một đợt xạ kích giết cho hoa rơi nước chảy. Thử vài lần đều húc phải đinh, rốt cuộc biết luận về bản lĩnh thủ thành quân Minh thật sự mạnh hơn họ nhiều.

Thích Kế Quang cũng không lo lắng quân Mông có thể đoạt lại tường thành, nhưng hắn vẫn đứng suốt một đêm trên tường thành. Thống kê thương vong đã được báo lên, trận công thành chiến từ sáng đến tối này đã trận vong hơn 3800 tướng sĩ, bị thương hơn 6000 người, trong đó trọng thương 3000. May mắn đó là hơn phân nửa thương binh chỉ là thương cân động cốt, té bị thương, bị phỏng, tĩnh dưỡng một mùa đông, đầu xuân sang năm lại là một hảo hán.

- Nghĩ cái gì thế Nguyên Kính? - Giọng Lưu Hiển vang lên, có thể một ngày phá thành, lão tướng quân tâm tình khá tốt.

- Thương vong lớn quá. - Thích Kế Quang thấp giọng nói.

- Công thành mà, lần nào mà không dùng người lấp. - Lưu Hiển thấp giọng nói: - Ta tại Tứ Xuyên bình Bạch Liên giáo tạo phản, đánh mấy sơn trại cả nghìn người, đều phải chết con số này.
Rồi hắn cười nói:
- May người Mông Cổ không biết thủ thành, lại có người của Quân tình ti hỗ trợ, bằng không thì chúng ta lấp 2 vạn người có thể lấy được đã không tệ rồi.

- Đúng vậy. - Thích Kế Quang gật đầu, nói tránh đi: - Việc ngày mai ta muốn thương lượng với ngươi một chút...

- Bắt ba ba trong rọ rồi, còn có gì khó khăn nữa đâu? Giết con mẹ nó là được rồi! - Lưu Hiển nhìn hắn nói: - Nguyên Kính, ta thấy ngươi có tâm sự à.

- Ừh. - Thích Kế Quang gật đầu nói: - Ta biết trận này trả giá thảm trọng, ngày mai sau khi lấy toàn thành rồi, tất phải có một trận đồ thành.

Những lời này nói ra từ miệng một quân nhân kiểu mẫu như Thích Kế Quang đủ để khiến người sau này phải rớt cả kính. Nhưng mà trong mắt các tướng lĩnh vào lúc này thì nó lại bình thường như cân đường hộp sữa.

Làm sao để cho các binh sĩ nghe theo chỉ huy, anh dũng tác chiến, đây là vấn đề lớn làm phức tạp các tướng lĩnh lúc này.

Trong mắt rất nhiều văn nhân, chinh chiến sa trường, bảo vệ quốc gia là nghĩa vụ của mỗi binh sĩ.

Không quan tâm bình thường đối với những binh sĩ này thế nào, chỉ cần tại thời khắc mấu chốt phái họ ra chiến trường, ca vài câu 'vì quốc gia, vì dân tộc', sau đó mọi người có thể giúp đỡ nhau, chiến thắng được địch nhân.

Nhưng Thích Kế Quang kiên trì giải thích cho các tướng lĩnh của hắn. Đây là một quyết định rất sáng suốt, bởi vì lúc này thành Đông Thắng đã hạ được, quân địch cũng đã bị tiêu diệt, mục đích chiến lược đã hoàn toàn đạt được, hiện nay yêu cầu nhất là tranh thủ thời gian tu chỉnh bộ đội, củng cố thành phòng để ngừa các bộ Mông Cổ phản công. Mà trong thành còn có năm sáu ngàn kẻ liều chết, cùng với phụ nữ và trẻ em rất có địch ý với quân ta. Ngạnh công không chỉ tiêu hao tinh lực, thương vong cũng sẽ rất lớn, thời gian dài còn có thể sinh biến. Cho nên đàm phán vẫn là thích hợp nhất.

Bởi vì Thích Kế Quang có uy vọng rất lớn, các tướng lĩnh không dám nghi vấn phán đoán của hắn. Nhưng thật ra điều họ quan tâm không phải là đàm phán hay không, mà là có cơ hội để bộ hạ rút lui hay không. Cho nên mặc dù không ai phản đối, nhưng đều ngập ngừng không chịu rời đi.

- Trận này mọi người đánh rất đẹp. - Lúc này giám quân Trịnh Lạc lên tiếng: - Thẩm các lão đã nói trước, nếu như chư vị thuận lợi đánh hạ thành Đông Thắng thì tuyên bố ban thưởng lần này...

Hắn cố ý dừng lại một chút dẫn tới mọi người vô cùng hiếu kỳ, rồi hắn mới lớn tiếng nói:
- Bạc 100 vạn lượng!

Tức thì tiếng hoan hô vang lên rung trời, 100 vạn lượng, đó là bao nhiêu tiền chứ!

Nhìn Trịnh Lạc vị vây quanh, Lưu Hiển có hơi buồn bực lườm hắn. Sau khi đáp ứng đối phương, ngoảnh lại hắn liền thì ý thức được "Người này thật sự là kẻ dối trá". 100 vạn lượng đó vốn là triều đình chuẩn bị ban cho bọn quan binh, lại bị hắn mượn hoa hiến phật. Thật sự là khi dễ kẻ làm lính thành thực mà!

Thật ra 100 vạn lượng nghe thì kinh khủng, nhưng chia đều cho 10 vạn đại quân, hơn nữa các quân quan khẳng định muốn được nhiều hơn, binh lính bình thường có thể được năm sáu lượng bạc cũng đã rất tốt rồi, nhưng cũng đâu đến mức làm cho đám quân quan này vui quá hóa rồ chứ? Lưu tổng binh không khỏi oán thầm, cũng không nghĩ ban đêm hôm qua mình cũng bị lừa cho mụ cà đầu...

100 vạn lượng này tựa như một quả boom đánh cho đám quân quan thành thỏ ngốc. Trịnh Lạc nói cái gì họ cũng gật đầu, cuối cùng hồ đồ đáp ứng ước pháp tam chương của hắn...

Người Mông Cổ vốn cho rằng hẳn phải chết, nhưng không ngờ quân Minh lại muốn thả cho họ một con đường sống. Lúc này, vị công chúa chủ chiến bị trọng thương trên chiến trường đang trong cơn hôn mê. Nặc Nhan Đạt Lạp hôm qua cũng đã tiêu hao hết dũng khí, lúc này như nắm được cọng rơm cứu mạng, vội vàng sai người trả lời: "Chúng tôi tình nguyện lui quân, dâng lên tài bảo, xin đừng phái người chặn đường." Ý là, chúng tôi nguyện ý đầu hàng, vàng bạc trang sức thuộc các ngươi hết, nhưng phiền giơ cao đánh khẽ, đừng nhân cơ hội ám toán chúng tôi.

Lập tức Thích Kế Quang biểu thị đồng ý, sai người mở bắc môn cho họ một canh giờ ra khỏi thành, mỗi người chỉ cho phép cưỡi một con ngựa, có thể mang vũ khí, không được mang hành lý. Một canh giờ sau sẽ đóng cửa thả chó, một người cũng đừng nghĩ chạy, từ khi tín sứ phái ra là lúc bắt đầu tính thời gian.

Bắc môn đã được dọn dẹp từ đêm qua, đang từ từ mở ra, chờ đợi người Mông Cổ rời đi.

Tại lúc đếm ngược đòi mạng mạng này, người Mông Cổ rất nhanh đáp ứng. Song phương đạt thành hiệp nghị. Dưới cảnh giới vạn phần, người Mông Cổ cầm trong tay vũ khí tụ tập lại từ các nơi ẩn nấp bí mật, dìu già dắt trẻ, từng bước rút khỏi thành Tế Nông của họ.

Quân Minh quả nhiên hết lòng tuân thủ hứa hẹn, không nhân cơ hội công kích khi đối phương ra khỏi thành. Nhưng mà khi họ rời khỏi thành Tế Nông, chuẩn bị thở phào thì kỵ binh quân Minh lại từ hai bên ập ra, rất nhanh vây kín người Mông Cổ.

Vì thú còn tranh đấu thì khó đối phó, nhưng thả ra thú mệt mỏi thì dễ đối phó. Sau khi quân Mông đầu hàng không còn sĩ khí, thấy nòng súng tối om của quân Minh, thậm chí ngay cả sức lực giơ lên cung tiễn cũng không có, đâu còn ý chí chống lại nữa? Chỉ lớn tiếng quát mắng quân Minh không tuân thủ hứa hẹn, là lừa đảo...

- Chúng tôi không cùng một hệ thống với bên trong thành. Bọn họ là bộ binh, chúng tôi là kỵ binh. - Lưu Hiển buồn bực nửa ngày rốt cuộc thoải mái cười to: - Các ngươi đã giao tiền chuộc cho họ, nhưng chúng tôi thì chưa được gì hết.

- Nhưng chúng tôi đã không còn tiền tài. - Người Mông Cổ bi phẫn nói.

- Vậy đền thịt. - Lưu Hiển nhe răng cười nói: - Hiện tại cho các ngươi hai lựa chọn, hoặc là hết thảy nhận lấy cái chết, để cho lão tử đã nghiền, hoặc là giao thủ lĩnh của các ngươi ra đây, để cho lão tử đi đổi lại tiền thưởng.

Người Mông Cổ xôn xao, hiển nhiên những lời nói của Lưu Hiển đã khiến họ tâm phiền ý loạn. Quân Minh chờ chỉ chốc lát liền lên nòng súng, giục họ nhanh quyết định.

Ngay tại thời khắc người Mông Cổ khó có thể lựa chọn thì Nặc Nhan Đạt Lạp, vị Tế Nông Mông Cổ từ trước đến nay lấy nhu nhược thành danh đứng ra, nói với Lưu Hiển:
- Ta là Tế Nông, trên thảo nguyên gần với đại hãn, ta đi theo ngươi, nhưng xin ngươi thả các tộc nhân của ta ra.

Lưu Hiển nhìn mật thám Quân tình ti bên cạnh, thấy đối phương gật đầu, biết không phải là thay mận đổi đào. Hắn liền nhe răng cười nói:
- Phân lượng này cũng đủ nặng đấy, trói lại.

- Chậm đã! - Nặc Nhan Đạt Lạp lấy ra một thanh đoản nhận trong tay áo, chỉ vào cổ họng mình nói: - Xin thả các tộc nhân của ta trước!

Hành động này của hắn khiến các tộc nhân rất là cảm động, lại có rất nhiều người đứng ra yêu cầu cùng hắn đồng sinh cộng tử.

- Con mẹ đi hết đi, lão tử không thừa cơm.

Lưu Hiển không nhịn được vung tay lên, các kỵ binh liền tránh ra lối đi. Đại bộ đội của người Mông Cổ dần dần rời khỏi, nhưng vẫn còn một số kỵ binh không chịu đi, yêu cầu ở lại hầu hạ Tế Nông.

Lưu Hiển cũng không để ý đến họ, nhìn Nặc Nhan Đạt Lạp nói:
- Bỏ đao xuống đi.
Rồi hắn cười mắng:
- Ngươi nói sao ta lại tin được chứ, ngươi rõ ràng là một kẻ sợ chết.

Nặc Nhan Đạt Lạp bỏ đao xuống, sắc mặt tái nhợt cười nói:
- Con gái của ta cũng có thể làm gương cho binh sĩ, người làm phụ thân sao có thể khiến nó mất mặt được.

Sau khi trở thành tù binh của quân Minh, Nặc Nhan Đạt Lạp không có gặp cảnh như trong tưởng tượng, cũng không có vào thành Tế Nông nữa mà được một đội kỵ binh quân Minh áp giải về hướng Nam. Dọc theo đường đi ngựa không dừng vó, cả ngày lẫn đêm, buổi sáng ngày hôm sau thì thấy Trường Thành của Minh triều. Cảnh tượng trước mắt suýt nữa đã chọc mù con mắt của hắn:

Thấy đoạn biên tường trước kia đã biến thành thành trì được bảo vệ nghiêm mật, chiến hào hãm sâu. Khi hắn thấy được hàng đại pháo trên thành, còn có trường thương trên vai quân Minh, con ngươi không khỏi rụt lại. Trận này, thực sự không thể đánh rồi...

Sau khi xác nhận thân phận, quân Minh thả cầu treo để cho bọn họ vào thành.

Sau khi đi vào liền giống như bước vào một công trường lớn, trên thành dưới thành mấy nghìn dân phu đang bận rộn thi công công sự phòng ngự, xây dựng phòng ốc thương khố. Nơi nơi đều là công trình, nơi nơi đều là kiến trúc, làm cho Nặc Nhan Đạt Lạp thấy mà lòng trầm xuống... Mặc dù hắn mềm yếu nhưng nhãn lực vẫn phải có, biết đây là người Hán đang gấp rút xây dựng pháo đài. Đợi đến khi những thương khố, binh doanh này được xây hết lên rồi, ở đây chính là căn cứ hậu cần quân Minh ra vào Hà Sóc. Từ nơi này đến thành Tế Nông chỉ 150 dặm lộ trình, vả lại ven đường trống trải, độ khó tiếp tế giảm đi rất nhiều.

Thấy quân Minh đưa vào nhân lực vật lực lớn mạnh như vậy, Nặc Nhan Đạt Lạp thầm nghĩ: 'Người Hán quả nhiên là thế tại tất đắc.' Ở trong tòa thành chưa xây xong nghỉ ngơi một chút, ngày hôm sau lại tiếp tục lên đường. Đi ra ngoài tòa thành không lâu sau liền bước lên con đường giữa Thần Mộc và Phủ Cốc. Nặc Nhan Đạt Lạp không khỏi nghĩ đến 20 năm trước, lúc phụ hãn còn sống, mỗi năm mình đều theo ông ấy phá biên tường, men theo con đường này xâm lấn Thiểm Tây.

Lúc đó hắn tuyệt đối không ngờ được, 20 năm sau, mình lại rơi vào cảnh làm tù binh của người Hán, bị áp giải trên con đường năm đó. Hắn không biết đợi mình sẽ là cái gì, bị áp giải đến Bắc Kinh hiến phu, sau đó đưa lên thị trường lăng trì xử tử? Hay là bị xử quyết ngay, sau đó đem thủ cấp đến Bắc Kinh lĩnh thưởng?

Không quản loại nào, hình như cái chết đều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên ngẫm lại cũng bình thường, mình hẳn là người Mông Cổ cấp bậc cao nhất 100 năm qua mà quân Minh bắt được, sao có thể dễ dàng tha cho mình được chứ?

Dọc theo đường đi cứ miên man suy nghĩ như thế, khi đến thị trấn Thần Mộc lại chuyển hướng Du Lâm. Khi đến Du Lâm bảo, thấy được thành phòng với các khối lập thể hoàn thiện hắn rốt cuộc biết được, cái gì gọi là thành bảo phòng thủ kiên cố, mà thành Tế Nông mình vẫn cho rằng không gì phá nổi, ở tước mặt Du Lâm bảo chẳng qua là một trò cười.

Sau khi vào thành hắn được giam trong một nhà tù, sau đó một đêm nào đó bị áp giải ra ngoài. Hắn vốn tưởng rằng ngày chết của mình đã đến, ai ngờ người Hán chỉ chuyển mình đến một gian nhà càng sâu hơn, giam lỏng trong một tiểu viện, sau đó liền bắt đầu cuộc đời của kẻ tù tội buồn chán.

Nói 'cuộc đời kẻ tù tội' thì cả hắn cũng hơi đỏ mặt. Bởi vì ngoại trừ không có tự do, cuộc sống của hắn thật ra rất tốt... Mỗi ngày ba bữa có người đưa cơm tới, rau thịt phối hợp, hương vị đủ cả, tối còn có một bầu rượu. Cách hai ngày còn có người đưa y phục cho hắn tắm rửa. Mặc dù đều là đồ của người Hán mặc, nhưng đối với hắn tuyệt đối không thành vấn đề.

Điều khiến hắn cảm thấy thỏa mãn đó là mình thậm chí có sách báo để đọc... Hắn đã sớm nghe nói, phía nam Minh triều có loại gọi báo chí gì đó, chuyên ghi lại những chuyện mới nhất cho mọi người xem, cũng nghĩ biện pháp làm mấy bài báo đã quá trên nữa năm, nhưng xem vẫn còn hay, lật qua lật lại cũng sắp thuộc làu rồi.

Lúc đó hắn đã nghĩ, nếu mỗi ngày đều có báo xem là chuyện hạnh phúc cỡ nào chứ. Mà thật không ngờ được, nguyện vọng này lại được thực hiện ngay sau khi bị bắt, không biết có tính là vạn hạnh trong bất hạnh hay không.

Cứ như vậy, hắn bắt đầu cuộc đời trạch nam ngày qua ngày, không có người đến quấy rầy hắn, cũng không ai để ý đến hắn, giống như các đại nhân vật đã quên hắn rồi vậy. Nặc Nhan Đạt Lạp cảm thấy, an tĩnh như vậy cũng rất tốt, đối với kẻ tù tội thì đã là niềm hạnh phúc không thể mong cầu gì rồi.

Nhưng rất nhanh hắn không cảm thấy đây là hạnh phúc nữa, bởi vì từ trên báo hắn thấy được tiến triển của chiến sự...

**********

Sau đó chứng minh, Thích Kế Quang không tiếc tất cả trả giá cũng muốn một ngày lấy thành Đông Thắng là anh minh và may mắn thế nào.

Bởi vì gần một ngày sau đó, trưởng tử của Yêm Đáp Tân Ái Hoàng Đài Cát suất lĩnh 1 vạn nhân mã của bản bộ, dưới sự tiếp ứng của Bái Tang, Bố Dương Cổ và Ba Đặc bình yên vượt qua Hoàng Hà, sau đó không phút ngơi nghỉ đánh về thành Đông Thắng. Nhưng lúc này quân Minh đã xây dựng lên thành phòng cơ bản rồi, nhất là trên đầu thành đặt trên 100 khẩu đại pháo, đợi Hoàng Đài Cát suất quân đến gần sẽ đồng loạt nã pháo.

Tiếng pháo làm ba huynh đệ Bái Tang đã thành chim sợ cành cong sợ hãi bỏ chạy, Hoàng Đài Cát cũng nghĩ làm anh hùng hảo hán một phen, nhưng thân thể máu thịt sao có thể chống được đại pháo, chưa tới gần sông hộ thành thì đã bỏ lại gần nghìn thi thể. Lúc này hắn mới nhận rõ hiện thực, bỏ đi vọng tưởng, chán chường rút lui để hội hợp cùng ba huynh đệ Bái Tang.

Lại qua vài ngày, ba bộ khác của Ngạc Nhĩ Đa Tư cũng lĩnh binh chạy tới, tập hợp được 4 vạn kỵ binh. Thanh thế cực kỳ lớn nhưng không dám tới gần thành Đông Thắng một bước, chỉ có thể thay đổi sách lược, lấy quấy rầy và tập kích tuyến vận tải của quân Minh là chủ.

Nhưng mà quân Minh căn bản không dự định năm nay làm thông tuyến vận tải, lương thực họ mang theo cộng thêm ngưu dương thu được đủ để duy trì qua mùa đông này. Bởi vậy cũng không vội vã chủ động xuất kích, mà là bước vào kỳ nghỉ ngơi. Nói đến kỳ nghỉ ngơi cũng không đúng, bởi vì họ cũng không nhàn rỗi, ngày đêm thêm giờ, rốt cuộc trước khi đợt tuyết đầu tiên kéo đến đã tu sửa lại tường thành bị hủy, cũng xây thêm các phương tiện phòng ngự như pháo đài, vọng lâu, tường chắn mái, đem hãn đình ngày xưa của Ngạc Nhĩ Đa Tư bộ kiến thành đại bản doanh tại Hà Sóc.

Nguồn: tunghoanh.com/quan-cu-nhat-pham/chuong-845-BuJaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận