Vĩnh Sinh Chương 1007: Bát Am lão nhân

"Bát Am lão nhân, xin dừng tay, đây bất quá chỉ là đệ tử trong lúc đánh giá lẫn nhau, huống chi Lý Hoằng Hạo kia là xuất thủ trước, hơn nữa, tiểu bối giao thủ, ngài thân là cường giả Kim Tiên, trực tiếp nhúng tay, có phần miễn cường đó."
Trường Bình tôn giả rốt cuộc không nhịn được.
Phong Duyên là đệ tử thiên tài có tiền đồ nhất trong Vũ Hóa Môn, mới vừa rồi mặc dù tàn nhẫn một chút, nhưng dù sao cũng là đối phương có lỗi trước, chỉ xuất thủ phản kích mà thôi.
Hiện tại là trong sơn môn Vũ Hóa Môn, hắn cũng không thể trơ mắt nhìn một đệ tử có tiền đồ như vậy bị Kim Tiên đối phương áp bức.
Hắn đứng thẳng lên, xuất ra một đạo chắn, ngăn cản trước mặt Phương Hàn.
"Phong Duyên, ngươi còn không mau trở về? Tự tiện xuất thủ như vậy, về sau Vũ Hóa Môn sẽ trừng phạt ngươi." Một đại nhân vật Kim Tiên của Vũ Hóa Môn nói, mặc dù nói là trừng phạt, nhưng kỳ thật là bảo vệ, để Phương Hàn lập tức tới đây, không bị Kim Tiên phế ngay lập tức.

"Sao nào" Vũ Hóa Môn các ngươi muốn bao che sao?" Lão giả kia sắc mặt run lên, hơi trì hoãn lại, nhìn thấy tấm chắn ngăn cản trước mặt Phương Hàn, trên mặt liền hiện ra nụ cười lạnh: "Trường Bình, ngươi cho rằng, đạo ngăn chắn này của ngươi, có thể ngăn cản ta? Lúc Bát Am ta tung hoành thiên hạ, ngươi còn là một tiểu nhân vật. Hôm nay ta không muốn gây chuyện trong Anh Tài Điện của Vũ Hóa Môn, nhưng mà, chuyện Quỷ Nhãn Tà Đồng của Lý Hoằng Hạo, nhất định phải cho Thần Châu ta một công đạo, nếu không, Thần Châu ta chẳng những không hợp tác cùng Vũ Hóa Môn, mà còn trở thành cừu địch."
Hắn tuy không chút nhúc nhích, nhưng mà khí tức trên người càng ngày càng nồng đậm hơn, sau lưng một Minh Vương giống như Vạn Phật Chi Vương sinh ra trong hư không, khí tức sát phạt bao trùm.
Bát Am lão nhân, quả thật là Kim Tiên thế hệ trước. Mấy vị cao thủ Vũ Hóa Môn liếc mắt nhìn nhau, tựa hồ trao đổi với nhau gì đó, có thể thấy được Bát Am lão nhân đã tạo ra áp lực thật lớn cho bọn họ.
Bát Am lão nhân, đã thành Kim Tiên rất sớm, hắn nói không sai, khi hắn tấn thăng Kim Tiên, đám người Trường Bình tôn giả còn chưa bắt đầu tu hành.
Đều là Kim Tiên, nhưng lại chia thành ba bảy loại, trong đó Tuyệt Đại Kim Tiên cùng Kim Tiên bình thường, chênh lệch không thể nói hết.
Tỷ như Kim Tiên như Phương Hàn, hay Kim Tiên như Thiên Tuyền Môn Chủ, thì có thể giết chết một trăm Kim Tiên bình thường cũng không chừng.
Đám người Trường Bình tôn giả, rất là kiêng kỵ đối với "
Bát Am lão nhân".
"
Chỉ là chuyện của bọn đệ tử, ngài tất phải nóng giận như vậy." Một vị cao tầng của Vũ Hóa Môn cười làm lành nói: "Song phương bớt giận, thương lượng cho tốt, phàm là gì cũng có đạo lý, chuyện lần này, rõ ràng do Lý Hoằng Hạo ra tay trước, Quỷ Nhãn Tà Đồng không phải chuyện đùa, Phong Duyên mới bất đắc dĩ phản kích lại. Ngươi nhất định lại đòi công đạo, Vũ Hóa Môn ta vì hợp tác của song phương, có thể bồi thường một chút."
"
Không cần bồi thường, nhất định phải giết tiểu tử kia, báo thù cho ta." Lý Hoằng Hạo hai mắt mờ mịt mò mẫm đứng lên nguyền rủa: "Chúng ta là Thần Châu Tịnh Thổ, cái gì cũng không thiếu, cần gì Trung Châu bồi thường? Nhất định phải giết chết tiểu tử kia, cướp đoạt toàn bộ thần thông hắn, dung nhập vào trong cơ thể ta, bồi thường tổn thất cho ta."
"
Không sai, Thần Châu chúng ta cái gì cũng không thiếu, muốn pháp bảo có pháp bảo, muốn linh mạch có linh mạch, vô số tài phú, chúng ta chỉ muốn có công đạo, giao ra công đạo."
Mấy người trẻ tuổi bên cạnh Lý Hoằng Hạo nói.
Những người trẻ tuổi này, sát khí sôi trào, trên người hiện ra dị tượng. Có một người toàn thân hiện lên vô số quang mang, thanh âm thánh hiền tràn ra trong lỗ chân lông, trên mỗi một tấc da thịt hắn, đều diễn xuất ra khí tức trang nghiêm cùng huy hoàng.
"
Đây là…Tuyệt Vô Thánh Thể."
"
Cư nhiên lại là một thể chất trời sinh mạnh mẽ."
"
Người kia, người xem trên người hắn, cư nhiên có tiên căn, hắn là Tiên Thiên Tổ Thần thể."
"
Sao chứ? Chiến thế Đại Hoang. Thật là quá mức mạnh mẽ. Trong truyền thuyết, người sáng lập ra gia tộc Mục Dã, chiến vương thiên quân, chính là có thể chất này."
Mấy người trẻ tuổi, chiến ý sôi trào, hiển lộ ra dị tượng, cư nhiên đều là thể chất hiếm thấy trên Thiên Giới, mọi người đều có tiềm chất kinh thiên động địa, căn cơ sau này trở thành đại nhân vật.
Đây chính là yêu nghiệt có căn cốt trời sinh vượt xa những tu sĩ bình thường.
"
Nói cái gì thì hãy giao ra tiểu tử Phong Duyên này." Bát Am lão nhân nói: "Nếu không, ta tự mình xuất thủ, các ngươi ước chừng cũng không ngăn cản nổi đâu."
"
Công chúa hoàng phủ, ngươi bình luận xem ai đúng ai sai đi?" Mấy đại nhân vật Vũ Hóa Môn đột nhiên nói.
Công chúa hoàng phủ bất động thanh sắc đứng lên, ánh mắt mọi người nhìn chăm chú lên trên người nàng, dù sao nàng mới là người chủ sự ở đây.
"
Không nghĩ tới, Vũ Hóa Môn lại có đệ tử thiên tài như vậy, không tệ, rất tốt. Bất quá cho dù đạo lý gì, phế đi một đệ tử Thần Châu của chúng ta, nếu mà bỏ qua, thì Thần Châu từ nay về sau, danh tiếng tổn thất rất lớn." Công chúa hoàng phủ nhìn Phương Hàn, đưa mắt nhìn ánh mắt hắn, khẽ mỉm cười: "Bất quá, cũng không phải Phong Duyên này phải chết."
"
Công chúa hoàng phủ, ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Nói ra một biện pháp đi." Trường Bình tôn giả nói.
"
Vậy đi, ta xuất ra mười luồng linh mạch nhất giai. Đưa cho Vũ Hóa Môn các ngươi, các ngươi đưa tên đệ tử Phong Duyến này cho ta. Sao nào?" Công chúa hoàng phủ đột nhiên nói ra lời kinh người.
"
Cái gì? Ngươi muốn đem Phong Duyến này đi?"
Mấy đại nhân vật Vũ Hóa Môn đều lắp bắp kinh hãi: "
Chuyện này sợ rằng không thỏa đáng, Phong Duyên là đệ tử Vũ Hóa Môn chúng ta, tại sao có thể tùy ý mua bán chứ? Mười luồng linh mạch nhất giai…giá tiền này, cũng thật kinh người."
"
Hừ, không ổn, lão phu liền mạnh mẽ xuất thủ, bắt lấy tiểu tử này rồi hãy nói." Bát Am lão nhân lần nữa tiến lên một bước, bàn tay vung lên, một đạo quyền phong, đánh tới, chấn tan tấm chắn của Trường Bình tôn giả tại chỗ.
Sắc mặt Trường Bình tôn giả trắng nhợt lại, lùi về sau một bước.
"
Bát Am Thần Chưởng, Phong Bế Bát Khiếu."
Bát Am lão nhân, phá vỡ ngăn cản, liền chộp đại thủ xuống, bắt tại đương tràng, giống như hùng ưng mãnh liệt gắp lấy, trực tiếp kích tới Phương Hàn. Tựa hồ muốn một chiêu bẻ gãy xương toàn thân Phương Hàn.
"
Bát Am Lão Nhân. Ngươi động thủ lần nữa, chính là khiêu khích uy nghiêm Vũ Hóa Môn ta đó, ta sẽ rung Thiên Địa Cảnh Chung, đến lúc đó cao thủ sâu trong Vũ Hóa Môn sẽ ra ngoài, hậu quả khó đoán trước."
Một vị cao tầng Vũ Hóa Môn vội vàng phát ra thần quang, lần nữa ngăn trở trước mặt Bát Am lão nhân. Vũ Hóa Môn cũng không phải không có cao thủ, nhưng bọn hắn cũng không muốn làm lớn chuyện này.
"
Hừ. Bản thân ta muốn xem thử, Vũ Hóa Môn các ngươi có nhân vật nào lợi hại?" Một vị lão giả ở bên cạnh công chúa hoàng phủ nói nói: "Ta cũng muốn rất muốn kiến thức hết đó. Bát Am, không cần dài dòng nữa, bắt tiểu tử kia lại rồi nói chuyện cùng Vũ Hóa Môn sau."
Vị lão giả kia, một tiếng rống dài, âm ba chấn động, phá vỡ thần quang.
"
Được, được lắm, rất được. Ngươi giỏi lắm." Bát Am lão nhân cười to, bàn tay trảo lấy, hướng đến Phương Hàn, nhe răng cười dài: "Tiểu tử, không nên phản kháng, đối kháng với Thần Châu Tịnh Thổ chúng ta, là lựa chọn sai lầm đó. Hiện tại công chúa hoàng phủ muốn ngươi, cho dù cao tầng Vũ Hóa Môn bảo vệ ngươi cũng vô ích."
"
Ngươi còn tưởng rằng ta là tiểu tử? Lão gia hỏa này, dứt khoát đánh một quyền cho chết đi." Phương Hàn hiện tại, cho dù không thi triển ra chiến lực Tam Thập Tam Bội, cũng có thể một quyền đánh chết Bát Am lão nhân. Lão gia hỏa này, tuy mạnh mẽ, nhưng còn xa mới bằng Đại Khí Tông, lại càng kém xa Ngạo Thế Tam Long.
Đúng lúc này, đột nhiên, ở hư không xa xôi vô trận, trên một ngọn núi. Ông một tiếng
Vô số kim quang bay lên.
Một đạo quang hoa nhàn nhạt, từ trong kim quang vọt ra, phát ra thanh âm linh hoạt cùng kỳ ảo: "
Thần Châu Tịnh Thổ? Rất giỏi sao? Dám tới Vũ Hóa Môn ta giương oai? Bản thân ta muốn xem, các ngươi rốt cuộc dựa vào cái gì? Cao thủ Vũ Hóa Môn ta, đều ẩn tu, không có thời gian để ý tới các ngươi. Ta tới xem bản lãnh các ngươi một chút? Bát Am lão nhân. Ngươi không nên cậy già lên mặt, ta cùng ngươi đánh một trận, nếu ngươi thua, chuyện hôm này xóa bỏ."
"
Đó là."
"
Đó là ngọn núi Trần Tâm ẩn cư."
"
Kim Thiên Pháp Tắc thật mạnh mẽ. Hắn đã bế quan thành công, thật là dị tượng mãnh liệt. hắn tu thành Tuyệt Đại Kim Tiên rồi."
"
Quả nhiên đã tấn thăng Tuyệt Đại Kim Tiên, mạnh mẽ quá. Thật sự quá cường hoành, kỳ thật hắn tấn thăng Tuyệt Đại Kim Tiên, cũng không ngoài ý muốn gì, ngay từ ba mươi năm trước, hắn đã có thể tấn thăng, nhưng mà chân kim hạng nhất lại khuyết đi tiên khí thượng phẩm trên tay, ý chí có chút sa sút, hiện tại lần nữa phá bỏ cái cũ, xây dựng cái mới. Từ nay về sau, sẽ không có gì ngăn cản được hắn rồi."
"
Lợi hại. Người này cư nhiên trực tiếp đột phá như vậy, hắn hiện tại là đệ nhất nhân chân chính trong đệ tử chân truyền rồi. Thậm chí cuộc so tài chủng tử đệ tử cũng không cần tham gia, trực tiếp tấn thăng, đi tới không gian Vũ Hóa thần quốc."
Bát Am lão nhân dừng tay lại, nhìn kim quang cùng hắc quang từ trên bầu trời hạ xuống, ánh mắt sắc bén.
Công chúa hoàng phủ cũng đầy hứng thú, ánh mắt lóe lên một tia ngưng trọng.
Một Kim Tiên lại ra đời, đại biểu cho Thiên Giới lại có thể một bá chủ.
"
Trần Tâm này cư nhiên tấn thắng thành Kim Tiên? Vậy A Lại Da Chi Kiếm của hắn đã đại viên mãn rồi?" Thân thể Phương Hàn cũng lui về sau mấy bước, bình thản quan sát biến hóa, không thể hiện ra thực lực chân chính của mình.
Chát.
Trần Tâm hạ xuống Anh Tài Điện, hướng về Trường Bình tôn giả cùng mấy vị Kim Tiên cao tầng nói: "
Ta đến chậm, bởi vì bế quan đến bước cuối cùng, đột phá Kim Tiên, rốt cuộc không hoàn thành sứ mệnh."
"
Tốt, tốt, tốt. Trần Tâm, ngươi đã đột phá. Rốt cuộc đã đột phá. Ta lập tức đi bẩm báo cho cao tầng, truyền tin tức này vào trong Vũ Hóa Thần Quốc." Một vị Tuyệt Đại Kim Tiên nói.
"
Ừm, chư vị khổ tâm rồi, chuyện nhỏ với Thần Châu Tịnh Thổ, liền để ta giải quyết đi." Khí tức Trần Tâm lúc này khác xưa rất lớn, có một hương vị thiện ác hoàn trộn vào nhau cực kỳ hoàn mỹ.
"
Để ngươi giải quyết? Khẩu khí thật là lớn." Bát Am lão nhân nói: "Ngươi bất quá chỉ mới tấn thăng Kim Tiên sơ cấp. Người giống như ngươi, ta có thể chấp mười."
"
Có vài người, trời sinh liền tưởng mình cường đại." Trầm Tâm nói: "Ta vừa rồi nói, không biết ngươi có nghe thấy không? Giao thủ cùng ta. Ngươi thất bại, chuyện hôm nay liền xóa bỏ, nếu ngươi thắng, tùy cho ngươi yêu cầu. Sao nào?"
"
Tốt, lão phu sẽ để cho tiểu tử không biết trời cao đất dày như ngươi, nhìn thấy cái gì gọi là cường hoành." Bát Am nhìn thoáng qua công chúa hoàng phủ.
"
Tốt, chuyện này, cứ định như vậy." Công chúa hoàng phủ nói: "Ngươi thua, Phong Duyên cùng ngươi đi theo ta, ta bồi thường cho Vũ Hóa Môn một chút là được."
Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/vinh-sinh/chuong-1007/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận