Đại Ma Đầu Chương 11 02 : Minh ước yếu đuối (hạ)

Đại Ma Đầu
Tác giả : Tiên Tử Nhiêu Mệnh
Chương 1102 : Minh ước yếu đuối (hạ)
Nhóm dịch: Sói Già
Nguồn: vipvanda




Chương 1102: Minh ước yếu đuối. (hạ)

Thánh Diệu Vương lạnh lùng nói rằng:

- Bất quá, nói thật ra, bản vương cũng không nghĩ tới ngươi thế tiến công lại sắc bén như vậy, khiến bản vương rất giật mình.

- Đa tạ Thánh Diệu Vương các hạ khen ngợi, chúng ta chỉ là ra sức phản kích kẻ xâm lược mà thôi.

Ô Địch Tư lơ đễnh cười:

- Vẫn là Thánh Diệu Vương các hạ, gần đây tựa hồ rất không thuận lợi a.

Thánh Diệu Vương sắc mặt khẽ biến thành trầm xuống:

- Bản vương thừa nhận, ngươi tìm nhân loại minh hữu nọ thực lực không tầm thường, để bản vương ăn một thiệt thòi, nhưng, Ô Địch Tư ngươi trước khi bỏ mặc viện quân của ta, ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, lại tự hủy Trường Thành, quả nhiên là thất sách a. đọc truyện mới nhất tại tung hoanh . com



- Ha hả, thất sách thì không dám đồng ý. Trong lòng bản vương hiểu rõ. Lôi Động kia, ẩn giấu thực lực, lòng muông dạ thú rất rõ ràng. Ta nếu mặc kệ hắn phát triển an toàn, e là ngươi ta nghêu cò tranh chấp, hắn ta sẽ là ngư ông đắc lợi a.

Ô Địch Tư chậm rãi mà nói:

- Thánh Diệu Vương các hạ, giữa ngươi và ta, cũng không có thù oán truyền kiếp. Chỉ bất quá tranh đấu lợi ích mà thôi. Đổi một góc độ khác mà nghĩ, giữa ngươi và ta, mụctiêu tương đồng. Ngươi cần chính là hỗn độn dị không gian kia một đoàn hỗn độngtài nguyên mà thôi.

- Không sai, ngươi ta cũng không có thù oán. Chỉ bất quá, Thâm Uyên Chi Chủ ngươi tay cầm hỗn độn dị không gian, lẽ nào còn thể thành thành thật thật giao ra đây cho bản vương hưởng dụng sao?

Thánh Diệu Vương khóe miệng cười lạnh một tiếng, cố làm ra vẻ nói.

- Cũng có thể, hỗn độn dị không gian kia không tính quá nhỏ, lấy tốc độ hấp thu của ta hiện tại mà nói, trên vạn năm cũng khai thác không xong. Ô Địch Tư ta cũng không phải người nhỏ mọn. Vả lại một nhà ăn không xong, và Thánh Diệu Vương loại Thiên Địa anh hào này cộng hưởng cũng là được.

Thâm Uyên Chi Chủ tung một miếng bánh thật lớn, lại thở dài nói:

- Ngươi ta hai nhà, lần này giao chiến đều tự tổn thương vô số. Cũng may đến nay mà nói, đa phần là tổn thương nguyên khí ngoại tộc. Nếu lại chiến đấu nửa bước không lùi nữa, e là ngươi ta bất kỳ một phương nào cho dù thắng, cũng là nguyên khí đại thương, tội gì phải như vậy? Không bằng ngươi ta lúc này ngưng chiến, làm đồng minh, đồng mưu đại nghiệp, chẳng phải tốt đẹp ư?

- Hừ, nói rất dễ nghe.

Thánh Diệu Vương cười nhạt không ngừng:

- Thâm Uyên bộ tộc các ngươi, sự tình ám hiểu nhất là bán đứng minh hữu. Ta vừa mới bị Ảnh Ma Vương phản bội, mà ngươi không lâu trước đồng dạng cũng phản bội minh hữu của ngươi. Ngươi bảo ta làm sao tín nhiệm ngươi?

- Thánh Diệu Vương các hạ lời ấy sai rồi sai rồi Thâm Uyên bộ tộc ta tuy rằng ít nhiều có chút đạo sinh tồn đặc biệt.

Thâm Uyên Chi Chủ cũng không vì đã từng phản bội minh hữu mà cảm thấy xấu hổ:

- Mà ở Lục Vực Cửu Châu lại có một chỗ nào không phải thừa hành luật rừng nhược nhục cường thực? Minh hữu chính mình không được, vô cùng gầy yếu, hoặc thiếu cảnh giác, mà lọt vào phản bội, bán đứng, chiếm đoạt cũng là sự tình trong tình lý. Thử nghĩ, nếu như Thâm Uyên bộ tộc ta thực lực không đông đảo, biểu hiện ra nối nghiệp không có năng lực biểu tượng, nói vậy Thánh Diệu Vương các hạ cũng đồng dạng sẽ không thủ hạ lưu tình đi sao? Giữa ngươi và ta bất quá cũng là như vậy mà thôi.

- Lời này của ngươi tuy là nói sạo, nhưng cũng đủ đạo lý.

Thánh Diệu Vương tỉ mỉ tự định giá một phen, sau đó kỳ thực cũng là là phi thường rõ ràng, hiện tại chính mình muốn thu hoạch tài nguyên trong hỗn độn dị không gian mà nói, lối ra duy nhất đó là cùng Thâm Uyên Chi Chủ ngưng chiến, cùng thành lập minh ước yếu đuối, đến lúc cùng nhau ngăn địch, giải quyết Lôi Động cùng với Ảnh Ma Vương kia.

Sau đó là hòa hay chiến tự nhiên là phải xem tỉ lệ thực lực của song phương. Thánh Diệu Vương tin tưởng, dựa vào nội tình của Dực Thần Tộc, cùng với trong tay nắm giữ con bài chưa lật cường đại khiến kẻ khác hít thở không thông. Mặc dù đến lúc đó thắng không được Thâm Uyên Chi Chủ này, chí ít cũng sẽ không bại bởi hắn.

Như vậy, đến lúc đó mặc kệ là chia xẻ tài nguyên cũng tốt, độc bá tài nguyên cũng được. Thánh Diệu Vương hắn đều có thể đạt được mục đích của mình. Thánh Diệu Vương thật ra rất thích minh ước ngắn gọn này, chí ít đủ yếu đuối. Ai cũng không cần đánh cái bụng quan tòa, chỉ cần minh đao minh thương nghiêm gia phòng bị là được.

...

Không đề cập tới Thánh Diệu Vương và Thâm Uyên chi chủ dưới tình thế ép buộc mà bất đắc dĩ cấu kết với nhau làm việc xấu, chỉ nói về Lôi Động mà thôi. Sau khi bắt giữ được một số lượng lớn Ảnh ma tộc làm tù binh, Lôi Động muốn nghỉ ngơi và hồi phục một đêm. Hắn liền bắt đầu thu gom lại quân đội, sau đó thông qua khe nứt không gian, tiến nhập vào trong dị không gian hỗn độn linh khí.

Lôi Động vừa tiến vào không gian này, lập tức cảm nhận được một cỗ hỗn độn linh khí tinh thuần ập thẳng vào mặt, hắn cảm thấy tinh thần cũng trở nên rung động, phấn chấn. Sau khi tham lam hút mấy hơi hỗn độn linh khí, Lôi Động khen:

- Thật là địa phương tốt, linh khí tốt. Hỗn độn linh khí ở đây quả nhiên là tràn ngập, so với khu vực linh khí loãng như Minh Hà cốc trước đây thì quả thực không thể so sánh được.

Chỉ có điều nơi này dư thừa hỗn độn linh khí như vậy, nhưng lại chỉ là một mảnh thê lương, tiêu điều, so với tuyệt đại đa số các khu vực khác của Cửu U Thâm Uyên còn cảm thấy phức tạp, âm trầm hơn nhiều. Trong bầu trời tràn ngập U Minh chi khí, dáng dấp dường như không có một chút sinh cơ nào.

- Ha hả... Thoạt nhìn nơi đây dư thừa linh khí, nhưng lại khuyết thiếu mất hỗn độn bản nguyên.

Sau khi suy tư một lát, Lôi Động liền hiểu ra nguyên nhân vì sao nơi này lại tiêu điều, thê lương như vậy.

- Cũng không biết nơi này đã bị một vị đại năng viễn cổ nào đó lấy bớt đi một tia hỗn độn bản nguyên ẩn chứa trong hỗn độn linh khí? Hay là nơi này vốn sinh ra đã là như vậy?

Nhưng Lôi Động xem ra, hơn phân nửa là đã có một vị đại năng viễn cổ nào đó lấy đi một tia hỗn độn bản nguyên. Mà sở dĩ Lôi Động phán đoán là một vị đại năng viễn cổ chứ không phải là thượng cổ hay gì khác, lý do cũng rất đơn giản. Từ thời thượng cổ thì hỗn độn linh khí đã bắt đầu trở nên thiếu thốn rồi, dần dần trở thành một loại tài nguyên vô cùng khan hiếm, có giá trị không thể tưởng tượng, lúc đó chắc chắn sẽ không có vị đại năng nào đã lấy đi hỗn độn bản nguyên mà lại không lấy đi hỗn độn linh khí cả.

Loại hành động chỉ lấy đi hỗn độn bản nguyên mà khinh thường, bỏ qua hỗn độn linh khí thì cũng chỉ xuất hiện ở thời kỳ viễn cổ mà thôi, bởi vì trong niên đại đó hỗn độn linh khí tràn ngập trong thiên địa nên mới có khả năng tính toán xa xỉ như vậy.

Mà hỗn độn bản nguyên chính là khởi nguyên của tất cả các loại sinh mệnh trong thiên địa vũ trụ. Nơi này tràn ngập hỗn độn linh khí nhưng lại không có hỗn độn bản nguyên, tất nhiên sẽ không có một sinh mệnh nào được hình thành bên trong dị giới này.

Nguồn: tunghoanh.com/dai-ma-dau/chuong-1102-kyRaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận