Lăng Thiên Truyền Thuyết Chương 717: Ti bỉ thủ đoạn (2) .

May mắn của Thủy Vô Ba chính là đột phá tối hậu. Thần may mắn quả nhiên vẫn chiếu cố Ngọc Mãn Lâu ta. "Phốc". Trường kiếm bằng
tinh cương đã cắm thật sâu vào ngực Thủy Vô Ba. Cùng lúc đó. Ngọc Mãn Lâu cấp tốc đem thân mình tránh ra một bên, chiêu kiếm cuối
cùng của Thủy Vô Ba bay sát qua ngực hắn đem theo một vết máu thật sâu. "Không cần giết hắn". Một tiếng hét long trời lở đất vang lên
ngay tại thời khắc thanh trường vào ngực Thủy Vô Ba nhưng tất cả đã chậm. Toàn bộ bầu trời phía trên tựa hồ như vặn vẹo
một chút, một bóng người liền như mộng ảo xuất hiện ở bên trong, tay cầm thân trường kiếm của Ngọc Mãn Lâu, trường kiếm sắc bén
như thế mà tay hắn cư nhiên không bị thương. Tống Quân Thiên Lý. Nhưng hết thảy đều đã đã muộn.

Ngọc Mãn Lâu sắc mặt nho nhã như thường, mỉm cười buông tay lui về phía sau ngoài năm trượng, khoanh tay mà đứng. Thanh trường
kiếm của hắn đã găm một nửa thật sâu cắm vào ngực Thủy Vô Ba, vào ngay trái tim. Thủy Vô Ba gần chết ánh mắt vốn ảm đạm đột nhiên
biến thành cực nóng nhìn Tống Quân Thiên Lý. Hắn vốn đã không thể nói chuyện, ngay cả một chút sinh mệnh lực cuối cùng cũng bị một
kiếm này mang đi nhưng không biết như thế nào, sắc mặt hắn đột nhiên đỏ ửng lên một cách quỷ dị. Hắn khẽ ho khụ một tiếng cúi đầu nói:
"...... Giang ***...... Lệnh chủ?". Thanh âm của hắn tuy mỏng manh nhưng cư nhiên lại tràn ngập sự bình thản, đối với việc Ngọc Mãn Lâu
sử dụng thủ đoạn ti bỉ để thắng cũng không có nửa điểm oán hận. "Là ta". Tống Quân Thiên Lý lạnh nhạt bình thản nhìn hắn nói. "......
A...."
.. Ánh mắt Thủy Vô Ba đột nhiên sáng ngời một trận tiếp theo liền ảm đạm đi, hai mắt chậm rãi khép lại, trên mặt mang theo một tia
hơi tươi cười, biểu tình an tường thỏa mãn. Người này cả đời mê võ thành si, lạc thú duy nhất là tập kiếm, là luyện võ, mục tiêu duy nhất
của hắn là đỉnh cao kiếm đạo. Tâm nguyện duy nhất là trông thấy đối thủ lớn nhất trong lòng cũng chính là thần tượng của hắn, Tống Quân
Thiên Lý. Mà trước khi chết, hai việc mà hắn suốt đời theo đuổi lại hắn đều làm được.
Hắn đột phá kiếm đạo lại gặp được Giang *** lệnh chủ Tống Quân Thiên Lý, hơn nữa cũng đã nhìn thấy Thiên Lý lúc hiện thân sở dụng
đại thân pháp, đó chính là cảnh giới hắn khát vọng nhưng vĩnh viễn không thể đạt tới. Mà kiếm đạo của hắn rốt cuộc cũng đã đạt tới trình
độ mà hắn mong muốn. Tuy rằng, chỉ là phù dung sớm nở tối tàn nhưng hắn đã thỏa mãn cho nên tuy rằng trong lúc công bình quyết chiến
bị địch nhân dùng thủ đoạn đánh bại nhưng hắn vẫn không hề oán hận, cho dù chết cũng không oán. Bởi vì, đây chính là kết quả mà hắn,
với tư cách là một võ giả lựa chọn. Bị địch nhân ám toán mà chết so với bị bệnh chết ở trên giường tốt hơn nhiều lắm. Một thế hệ võ si,
Thủy gia đại trưởng lão, Thủy Vô Ba đã chết. Tống Quân Thiên Lý đem thi thể Thủy Vô Ba ôm lấy, tiếp theo xoát một tiếng, đem trường
kiếm của Ngọc Mãn Lâu rút ra rồi nhìn kỹ liếc mắt một cái, liền đã phát giác ra chỗ kỳ quái. Thủ đoạn của Ngọc Mãn Lâu hoặc là có thể
giấu diếm hết người trong thiên hạ nhưng sao có thể giấu diếm được võ đạo tuyệt đại tông sư, y đạo tuyệt thế danh thủ quốc gia như Thiên
Lý. Hắn đột nhiên ngẩng đầu, đối mặt với Ngọc Mãn Lâu, mặt lạnh như băng, sát khí ẩn hiện: "Ngọc gia chủ, ngươi không biết là mình
không quang minh sao?"
. Lời lẽ nặng nề có ý vấn tội rất rõ ràng. Nguồn: http://truyenyy.com
Ngọc Mãn Lâu tiêu sái an nhiên cười, khoanh tay mà đứng, tay áo tung bay thản nhiên nói: "Cái này chính là giáp chi chiến của Thủy Ngọc
hai nhà, ngàn năm tới nay cái này là quy củ, thắng tồn bại vong, không chết không ngừng, hơn nữa quy củ này cũng là do Vô Thượng
Thiên định hạ, Thiên Lý tiên sinh có điều gì dị nghị sao?"
. Trong mắt Tống Quân Thiên Lý như bốc lửa giận nặng nề nói: "Quy củ này cũng
bao gồm không quản thủ đoạn sao?"
. "Không quản thủ đoạn?" Ngọc Mãn Lâu nho nhã cười cười, không nóng không giận ung dung nói:
"Không biết không quản thủ đoạn theo lời lệnh chủ đại nhân là kiếm pháp hay chưởng pháp, thân pháp của Ngọc mỗ, xin lệnh chủ chỉ
điểm một phen"
. Tống Quân Thiên Lý sắc mặt tỉnh táo lại, mắt như chim ưng nhìn Ngọc Mãn Lâu mang theo khí tức áp bách cường đại
chậm rãi nói: " Trận chiến này tuyệt không nên xuất hiện kết cục như vậy, chiêu cuối cùng của Ngọc gia gia chủ tuy rằng uy lực quá lớn, có
thể nói là kiếm đạo tuyệt học nhưng nếu muốn đem Thủy Vô Ba đánh gục thì còn xa mới được nhưng vì sao Thủy Vô Ba gặp một kích
này lại hoàn toàn không có năng lực hoàn thủ. Trong đó chắc chắn có duyên cớ, mà nguyên nhân lại ngay từ trên người ngươi, trận chiến
này tuyệt không công bình. Chiến quả tự nhiên là không công bình".
Ngọc Mãn Lâu ha ha cười, trên mặt có chút mỉa mai nói: "Chẳng lẽ lệnh chủ không nghĩ đến, nếu Ngọc mỗ chết ở dưới kiếm của Thủy Vô
Ba thì mới tính là công bình sao"
. Hắn đối với lời của Tống Quân Thiên Lý trước đó rất khinh thường, lại bắt được ba câu "Không công
bình"
. Ba chữ này, rồi lại thấy hắn càng là như thế thì trong lòng Tống Quân Thiên Lý lại càng nghi ngờ. Tống Quân Thiên Lý hừ lạnh một
tiếng, nói: "Giáp chi chiến, đã trải qua ngàn năm, nếu là công bình đánh nhau thì Thủy Vô Ba sớm muộn cũng sẽ chết nhưng nếu là chết ở
dưới mưu mẹo nham hiểm thì vô luận đối với kẻ nào mà nói cũng không nên khiến một võ giả uất ức mà chết đi như thế, hơn nữa dù sao
đây là cao thủ ngang nhau cấp chiến đấu. Ngọc gia gia chủ, biện pháp của ngươi không khỏi làm cho người ta cười chê"
. Ngọc Mãn Lâu
cười lạnh nói: "Vốn là sinh tử chi chiến chứ không phải luận bàn điểm đến là dừng, hiện tại không phải không có người chết, thắng bại rõ
ràng, ở đây có mấy nghìn người có thể làm chứng. Lệnh chủ nói như thế, không biết là có dụng ý gì"
. Tống Quân Thiên Lý nhìn Ngọc Mãn
Lâu một hồi, sắc mặt nặng nề không chút biểu tình. Sau nửa ngày mới nói: "Ngọc Mãn Lâu, chuyện này, ta sẽ truy tra nguyên nhân".
Trên khuôn mặt nho nhã của Ngọc Mãn Lâu chợt hiện ra một tia oan uổng phẫn nộ, giận dữ nói: "Lệnh chủ muốn làm cái gì, vậy xin cứ tự
nhiên. Nếu không có phân phó khác thì sẽ tuyên bố kết quả thắng bại"
. Nhưng vào lúc này trong tai Tống Quân Thiên Lý chợt vang lên
một thanh âm: "Lão huynh, ta muốn thi thể Thủy Vô Ba, phía trên sẽ có dấu vết lưu lại, sau đó chỉ sợ còn muốn làm phiền vị này đại danh
thủ như ngươi hỗ trợ"
. Tống Quân Thiên Lý sắc mặt vừa động, cúi người ôm lấy thân thể Thủy Vô Ba thản nhiên nói: "Sinh tử đã phân.
Còn tuyên bố thắng bại cái gì"
, sau đó liền ôm lấyThủy Vô Ba đi ra ngoài. Người của Thủy gia vẫn còn đang khiếp sợ chưa kịp tỉnh táo lại
nên cư nhiên không có một ai ngăn trở nói phải cho Thủy Vô Ba lá rụng về cội cái gì. Thủy Vô Ba ở Thiên Phong chính là cao thủ đứng
đầu, không nói hắn chiến tử mà ngay cả việc hắn có thể bại cũng không có ai từng nghĩ tới, ngay cả khi đối thủ của hắn là Ngọc Mãn Lâu.
Hắn hiện tại không chỉ có bị đánh bại mà còn bị bại một cách mạc danh kỳ diệu nhất là đương trường thân tử. Kết quả này thực sự tin tức
như phích lịch nổ ngang tai. Tống Quân Thiên Lý kỳ thật đã sớm đến đây, đối với trận giáp chi chiến này hắn cũng cảm thấy hứng thú
không dưới Lăng Thiên nên đã sớm ẩn thân quan khán đồng thời ở trong lòng thầm bình luận một phen, đáng tiếc không ai có phúc nghe
được.
Hphát hiện ra tình hình chiến đấu giữa Ngọc Mãn Lâu cùng Thủy Vô Ba có điều không thích hợp nhưng hắn vẫn không tính xuất thủ.
Vốn là sinh tử quyết chiến, Ngọc Mãn Lâu cho dù dụng độc, cho dù dùng ám khí cũng không có gì đáng trách, Thủy Vô Ba đã chết mà
sớm muộn cũng sẽ chết. Khi hai nhà quyết chiến, theo Vô Thượng Thiên ghi lại, thủ đoạn ti bỉ tái âm hiểm hơn nữa cũng từng có người
dùng đến nên việc này không đáng kể chút nào. Mãi cho đến khi Thủy Vô Ba rốt cục đột phá bình cảnh cuối cùng thì Tống Quân Thiên Lý
mới đột nhiên động dung. Đối với một kẻ khao khát đối thủ như Tống Quân Thiên Lý mà nói, Thủy Vô Ba đột phá chính là đáng quý cỡ
nào. Thủy Vô Ba lần này đột phá đã tiếp cận đến cảnh giới của Tống Quân Thiên Lý. Thủy Vô Ba sau khi đột phá đã có đủ tư cách cùng
Tống Quân Thiên Lý giao thủ một trận nhưng hết thảy đều đã chậm, Thiên Lý ngăn cản cũng không có chút hiệu quả nào. Thủy Vô Ba đã
nuốt hận dưới kiếm của Ngọc Mãn Lâu, hắn vô duyên vô cớ tổn thất một đối thủ dị thường khó được cho nên Thiên Lý mới bạo nộ. Mắt
thấy Tống Quân Thiên Lý ôm thi thể Thủy Vô Ba đi ra ngoài, Lăng Thiên đối với trận hỗn chiến phía sau tự nhiên là không có nửa điểm
hứng thú. Cái hắn hiện tại cảm thấy hứng thú nhất chính là độc công mà Ngọc Mãn Lâu đã tu luyện tới mức đại thành, cái này cũng chính
là thứ có thể uy hiếp đến hắn, cực kỳ nguy hiểm.
Mà này chỉ có thi thể của Thủy Vô Ba là có thể cung cấp đáp án này đồng thời Thiên Lý không thể nghi ngờ chính là thầy thuốc bậc nhất
cho nên hắn đưa mắt nhìn đám người Lăng Phong rồi liền cùng Lăng Kiếm lặng lẽ ly khai, đuổi theo Tống Quân Thiên Lý. Lăng Thiên an
bài đối với đám Lăng Phong, ước chiến đã chấm dứt, Ngọc Băng Nhan sẽ ở lại chỗ này, không thể đi theo Ngọc gia trở về. Nếu
không, không biết Ngọc Mãn Lâu sẽ có độc kế gì chờ đợi mà Lăng Thiên hiện tại một chút hiểm cũng không chịu. Ngọc Băng Nhan muốn
làm chút trách nhiệm cuối cùng với tư cách là hậu nhân của Ngọc gia, nếu như Ngọc gia vô tình thì từ nay về sau sau Ngọc Băng Nhan
cũng chỉ có một thân phận, đó là nữ nhân của Lăng Thiên ta. Mà Lăng Thiên ta quyết không cho phép bất luận kẻ nào có thể xúc phạm tới
nữ nhân của ta, cho dù là uy hiếp tiềm tàng cũng tuyệt đối không được.
Quyển 7
Nguồn: truyenyy.com/doc-truyen/lang-thien-truyen-thuyet/chuong-717/


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận