Nhất Phẩm Giang Sơn Chương 27 0: Tư Mã Quang

Nhất Phẩm Giang Sơn
Tác Giả: Tam Giới Đại Sư
Quyển 5: Quyết Chế Lệnh
Chương 270: Tư Mã Quang

Nhóm dịch: Đọc Truyện Đêm Khuya
Nguồn: MeTruyen



Tuy nhiên, phần lớn thường là nhóm danh kỹ này chủ động mời đón. Trước mắt thấy tháng sau sẽ mở Hoa bảng, cho dù danh kỹ bình thường có danh khí lớn như thế nào, cũng không dám phớt lờ đại hội Hoa bảng này. Tất cả đều ra một cái giá, gửi phần lớn thiệp mời, đem những Vương tôn danh chấn kinh thành, bụng đầy kinh văn, những kim chủ bạc triệu, tất cả đều được mời đến yến hội của mình.

Tựa như Trần Khác vừa có danh vừa có tiền, lại có tài, đương nhiên trở thành bánh trái thơm ngon trong mắt các danh kỹ. Vào ban ngày, các nàng đều giống như Khởi Mị Nhi vậy, tự mình đến mời hắn. Nhưng đêm nay Trần Khác phải phó ước với Đỗ Thanh Sương, bởi vậy nhịn đau từ chối tất cả.



Ai ngờ lúc này mới đến giờ hợi mà hắn đã bị đuổi đi. Về nhà ngủ thì quá sớm, suy nghĩ một chút, buổi chiều Lý Giản đã mời mình đi dự tiệc cổ động, nhưng bị mình cự tuyệt, sau đó còn chửi mình trọng sắc khinh bạn. Trần Khác liền cho xe ngựa hướng về phía sông Biện đến Thính Vân hiên. Nơi đó là Tích Hoa lâu.

Lúc Trần Khác đến, yến hội đã bắt đầu được hơn phân nửa. Hắn đưa ra thiệp mời, hai Lục sự vội vàng mời hắn đi vào.

Cái gọi là Lục sự, vốn là tên chính thức của chức tổng chưởng quỹ ghi chép sổ sách lục văn. Bởi vậy, quản lý tửu lệnh khi uống rượu cũng gọi là ‘Lục sự’. Nguyên nhân là do kỹ nữ bồi rượu thường phụ trách giam rượu. Dần dần ‘Lục sự’ này liền biến thành danh xưng nhã nhặn của kỹ nữ. Làm cho khi xưng hô lẫn nhau, cũng bớt đi được nhiều sự xấu hổ.

Sau khi đi vòng qua bình phong, liền thấy trong thính đường vô cùng náo nhiệt. Bốn bàn vuông được xếp gọn trong thính đường không được lớn. Trên bàn đây món ngon rượu ngon. Bên cạnh bàn ngồi đầy những hào khách đến đây cỗ vũ, bên cạnh mỗi người đều có một kỹ nữ bồi rượu, còn có vũ đạo, kịch ca múa, đàn hát, không khí rất náo niệt.

Nói thật ra, tràng diện này nhìn thì náo nhiệt, nhưng đẳng cấp lại không cao. Tuy nhiên đó cũng là bình thường, ở đây đứng đầu chính là Hồng tỷ, quan hệ căn cơ của nàng với cái đại quan trong kinh thành vẫn còn thấp. Cho nên khách nhân được mời tới chủ yếu chính là các thương nhân.

Cho nên vừa thấy Trần Khác đến đây, Cổ Tích Tích và tất cả khách nhân đều cảm thấy thụ sủng nhược kinh, tất cả đều đứng dậy chào đón. Lý Giản ngồi ở chủ vị, mặt mày hồng hào nói:
- Thế nào, ta nói đúng không. Trần tướng công nhất định sẽ tới mà! Giao tình giữa chúng ta rất tốt.
Nói xong kéo mạnh hắn ngồi lên ghế trên.

- Đồ thì có thể ăn bậy, lời thì không thể nói bậy.
Trần Khác khiêm tốn một phen, liền ngồi xuống bên cạnh Lý Giản cười nói:
- Tướng công là cách xưng hô của những người quan to.

- Ôi, lần này ngươi đậu Tiến sĩ, sớm muộn gì cũng làm Tướng công thôi.
Lý Giản cũng chẳng để ý cười nói:
- Hiện tại xưng hô sớm một chút cũng không phải là quá đúng không??

- Ngươi nằm mơ đi, đừng có hại ta.
Trần Khác trừng mắt nhìn gã một cái nói:
- Đừng nói tướng công, ta hiện tại đến cả Tiến sĩ cũng không phải.

- Đều như nhau, đều như nhau.
Lý Giản vỗ mông ngựa, ngượng ngập cười. Cổ Tích Tích bên canh vội vàng hòa giải cho gã nói:
- Quy củ của quan trường đúng là có rất nhiều. Đại nhân cũng phải suy nghĩ cho công tử a.
Xong lại cười cười nói:
- Ví dụ hoa lâu trên sông Biện này, ngày sau chỉ đến ngày lễ tết công tử mới có thể đến một chút.

- Làm sao bình thường lại không cho đến?
Lý Giản lấy làm lạ nói:
- Ta thấy đám sĩ tử kia giống như hận không thể được ở luôn trong thanh lâu?

- Sĩ tử là sĩ tử, tiến sĩ là tiến sĩ.
Cố Tích Tích giải thích nói:
- Đại Tống triều không cấm sĩ tử vào thanh lâu. Nhưng sau khi lên làm quan thì không thể nào tùy tiện. Quan viên triều đình liên quan đến thể diện quốc gia, đương nhiên là cấm tới thanh lâu.
Nàng nũng nịu rót rượu cho Trần Khác nói:
- Tuy nhiên, tết Nguyên Đán thì ngoại lệ. Đám quan viên cũng phải nghỉ ngơi nha.


- Cũng không chính xác lắm.
Lý Giản không cho là đúng nói:
- Khi ta ở Thành Đô, thấy đám quan lại ra vào kỹ viện so với nha môn còn chịu khó hơn.

- Đất Thục là nơi trời cao Hoàng đế xa, làm sao có thể giống với chỗ dưới chân thiên tử này?
Trần Khác cười nói:
- Nói vậy tiểu quan ở kinh thành thì phải kham khổ sao?

- Tuy nhiên cũng may công tử vừa đoạt giải thì đã ra ngoài rồi.
Cố Tích Tích an ủi hắn nói:
- Quan viên ở các địa phương, trong yến hội có thể gọi Lục sự trợ hứng. Ngự Sử cũng không xen vào.

- Làm sao có thể so sánh được với thành Biện Kinh?
Lý Giản cũng không cho là đúng nói:
- Ta xem làm quan như vậy cũng không quá vui vẻ.

- Đại quan nhân nói đùa rồi.
Cố Tích Tích cười nói :
- Quan viên Đại Tống triều ta lương bổng nhiều. Quan viên cho dù không thể đến thanh lâu, cũng có thể nuôi cơ thiếp trong nhà mà. Trong kinh này, có vị đại nhân nào mà không có một đoàn nhạc nữ ở trong nhà? Nói về bộ dáng tài tình, nhân vật phong lưu, cũng không kém chút nào so với hoa lâu.

Trần Khác gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Hắn ở trong nhà Âu Dương Tu nhìn thấy ca kỹ, tố chất cao hơn nơi này không ít.

Trong khi mấy người đang nói chuyện, đại thương nhân Hầu Nghĩa lại đây mời rượu. Lý Giản thật ra chỉ là một tiểu cổ đông, nhưng người ta là chủ của cả một sản nghiêp, luận về của cải, luận về lực ảnh hưởng thì Lý Giản không thể so với y. Cho nên hôm này Hầu nghĩa tới đây có nghĩa là đã nhìn vào mặt mũi của hắn.

Tuy nhiên có thể nhìn ra, Hầu viên ngoại thực sự rất coi trọng Trần Khác, còn muốn hơn Lý Giản nhiều lắm. Y bưng rượu cười chân thành với Trần Khác, biểu đạt sự chúc mừng nhiệt tình nhất.

- Những ngày nay Viên ngoại chắc cũng không tốt lắm a.
Trần Khác cảm thấy y có chuyện muốn nói, liền cho kỹ nữ bên cạnh đứng dậy. Mời Hầu Nghĩa ngồi xuống một bên nói:
- Cần ta giúp đỡ việc gì, ngươi cứ việc nói.

- Đúng là không có gì giấu diếm được công tử.
Hầu Nghĩa cười khổ nói:
- Ai nói tại hạ làm sao lại xui xẻo như vậy đây?

Hầu Nghĩa có sản nghiệp mậu thương ở biên giới rất lớn. Y và người của Nhất Tứ Nhạc Nghiệp kết giao, cũng vì vậy mà hiệu buôn của y hàng năm vận chuyển một số lượng lớn vật tư đến Tây Thùy, thông qua các con đường bán cho người Tây Hạ. Sau đó lại thu mua muối thanh và ngựa mang về Biện Kinh buôn bán. Hai thứ này đều là bảo bối, ngựa thì đương nhiên là khỏi phải nói rồi, còn muối thanh là đặc sản của Hà Sáo. Mùi vị của muối này gần giống với muối ăn kiếp trước của Trần Khác. Ở thời đại này, muối vừa thô vừa đắng, cho nên muối ngon như vậy đương nhiên sẽ được các nhà giàu hoan nghênh, còn có thể xem như là tiền lưu thông.

Hầu Nghĩa ở giữa buôn qua bán lại phát tài lớn, trở thành một siêu cấp thương buôn trong Tống triều. Nhưng năm nay, việc buôn bán của y bỗng nhiên phải ngừng lại… Bởi vì triều đình cắt đứt quan hệ qua lại với tất cả các thành thị của Tây Hạ.

Nguyên nhân gây ra sự kiện này phải nói đến tên Tư Mã Quang. Lúc lễ mừng năm mới ấy, cả nhà Âu Dương Tu quây quần xong, những người có danh tiếng lớn đều tụ hội. Có người liền hỏi, làm sao mà Tư Mã Quang lại không có mặt ở đây?

Có thể khẳng định mà nói, nếu Tư Mã Quang lúc đó ở kinh thành thì Âu Dương Tu nhất định phải mời gã đó. Bởi vì nhân duyên của Tư Mã Quang rất tốt… Hơn nữa thanh danh cũng rất cao, còn cao hơn cả thanh danh của Vương Anh Thạch. Không có biên pháp, người ta đã sớm nổi danh từ lâu rồi. Bảy tuổi đập vại đã dương danh thiên hạ, trở thành thần đồng được mọi người truyền tụng, lúc đó Vương An Thạch chỉ có năm tuổi. Chính mà một tiểu tử còn mặc quần yếm đi tiểu lung tung.

Hơn nữa, gã cũng không phải là cái loại thánh hiền cổ quái. Lời nói và việc làm của gã tuyệt đối có thể nói là mẫu mực của các sĩ phu. Không giống như Vương An Thạch không nói lý, không thông tình đạt lý.

Nhưng lúc này Tư Mã Quang không ở kinh thành, gã đang ở biên cương. Lại nói tiếp, đây cũng là một việc chua xót, tuyệt đối không phù hợp với con đường làm quan đã được trù tính sẵn của Quang Quang ca. Cha của gã là Tư Mã Trì, đứng đầu Ngự Sử, là quan lại cao cấp Tam Ti Phó Sứ. Con đường làm quan của Tư Mã Quang so với người khác đương nhiên là thuận lợi hơn nhiều.

Hơn nữa, quả thật gã cũng không chịu thua kém. Khi bảy tuổi đã nghiêm nghị như người lớn, yêu thích giảng văn “Tả thị xuân thu”. Thường giảng cho người nhà nội dung chính. Tất nhiên là thích sách đến nỗi không biết đói khát, không biết nóng lạnh… Người ta bảy tuổi đã có thể giảng “Xuân thu” cho người trong nhà rồi. Trần Khác mười tuổi dưới hình thức gian dối mới có thể chỉ cho người nhà đầu cơ vào quán ăn. Quả thật người so với người thì tức chết.

Có tài nhưng thành đạt muộn bình thường đều là rất chuyên tâm. Còn chân chính là ngưu nhân tất nhiên là ngưu từ đầu đến đuôi. Quang Quang ca là một ngưu nhân như vậy, hai mươi tuổi đã đậu Tiến sĩ. Mọi người đều biết rõ, con đường làm quan của gã đã được dọn sẵn. Hơn nữa thường thường là người bình thường không thể nhìn ra được.

Khi Quang Quang ca đậu tiến sĩ còn thuộc hạng cao, hơn nữa còn là một một cái mầm giống tốt. Các đồng sự của cha gã, các lão lãnh đạo cực kỳ coi trọng gã. Muốn ngoại lệ cho gã làm Phụng Lễ Lang trong kinh thành… Đây là một sự ưu ái cực kỳ, bởi vì thời Tống có điều lệ, sau khi đậu tiến sĩ đều phải đi ra ngoài địa phương làm việc.

Nguồn: tunghoanh.com/nhat-pham-giang-son/quyen-5-chuong-270-tlQaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận