Đế Quốc Cuồng Lan Chương 6

Đế Quốc Cuồng Lan
Tác giả: Chàng Phá Nam Tường
Chương 6: Mộng Tặc Tan Vỡ
  
Ads
Tiền Bất Ly đứng lên, chắp tay sau lưng đi tới lui hai vòng, chm rãi hỏi: "Các ngươi đã chứng kiến nạn châu chấu rồi phải không?"

Cơ Thắng Tình lộ ra vẻ sợ hãi, nói: "Ta đã thấy, trời ạ! Quảtht rất đáng sợ!"

GiảThiên Tường nói: "Ta chưa từng gặp qua, nhưng một người cháu của ta đã từng gửi cho ta một phong thư, trong thư giới thiệu kỹ càng về tình cảnh nạn châu chấu, xác thực rất đáng sợ."

Tiền Bất Ly nhẹ gt đầu, nói: "Châu chấu ùn ùn kéo đến luôn bay từ một chỗ này đến một chỗ khác, những nơi đi qua, hoang tàn! Lúc trước khi thế giới văn minh còn không hình thành quy tắc thống nhất, không có bất kỳ lực ước thúc nào, những dân tộc thảo nguyên với bản tính cướp đoạt trời sinh, xét về nhiều mặt thì tương tự với châu chấu. Cướp đoạt không chỉlà thiên tính của bọn chúng, còn là thiên chức của bọn chúng! Bọn chúng thích nhìn người khác tuyệt vọng gào thét mới có thểkích phát nhiệt huyết của chính bọn chúng. Thói quen của bọn chúng chính là thích nhin người khác bắn máu tươi tung toé đểcó thểthỏa mãn khoái cảm! Bọn chúng tôn trọng bạo lực, bọn chúng là công cụ bạo lực, mà bạo lực là linh hồn của bọn chúng!"



Hai mắt Cơ Thắng Tình cùng GiảThiên Tường mở to. Hai người bọn họ chỉcó thểhiểu được bảy, tám phần những điều Tiền Bất Ly nói, nhưng điều này càng hiện ra cơ trí của Tiền Bất Ly không người nào có thểcó!

"Cho nên, trước khi văn minh tiến hóa tới trình độ nhất định, dã tính của dân tộc thảo nguyên sẽ khiến cho bọn chúng trở thành kẻ chà đạp văn minh, kẻ hủy diệt! Đối với nhân loại mà nói, đây là một loại tai nạn tht lớn!"

"Muốn đối phó dân tộc thảo nguyên, chỉcó thểdùng thực lực cường đại đểtạo ra một quy tắc, dùng quy tắc này khóa chặt dã tính của bọn chúng!" Tiền Bất Ly dùng câu nói này đểkết thúc màn diễn thuyết của mình: "Hết thảy mọi người, nhất định phải tôn trọng văn minh nhân loại. Nếu không thì chúng ta sẽ dạy bọn chúng, không học được thì chúng ta sẽ giam cầm bọn chúng. Nếu như chúng muốn phản kháng, chúng ta sẽ lp tức hủy diệt chúng!"

Trong đôi mắt đẹp của Cơ Thắng Tình hiện lên ánh mắt khác thường, nàng lên tiếng hỏi: "Ngài. . . cũng là bởi vì bọn chúng không tôn trọng văn minh, mới vứt bỏ bọn chúng sao?"

"Ta. . . . Ta vứt bỏ cái gì?" Tiền Bất Ly cảm thấy vô cùng hoang mang, hắn có cảm giác như ông nói gà bà nói vịt.

"Ta hiểu!" Cơ Thắng Tình vô cùng vui vẻ, nói: "Từ nay về sau, ta tuyệt sẽ không dùng vấn đề tương tự đi quấy rầy ngài."

"Đó là tốt nhất." Không bao giờ... đưa ra những câu nói đánh đố ta nữa, Tiền Bất Ly cười gượng gạo nói: "Hy vọng ngươi có thểnhớ kỹ hứa hẹn hôm nay."

Những lời này của Tiền Bất Ly rơi vào trong tai Cơ Thắng Tình, đã lp tức thay đổi hoàn toàn ý tứ, hắn chấp nhn. . . . Trời ạ! Đây coi như là hắn khuất phục sao? ? Một đế vương vĩđại khuất phục ở trước mặt ta sao? ?

"Hôm nay chỉnói đến đây" Tiền Bất Ly đứng lên, nói: "Ta có chút mệt mỏi, muốn đi nghỉngơi một chút."

Đây cũng là một điều không hợp với lễ nghi cung đình. khi quần thần bái kiến đế vương, đế vương không nói nghỉngơi, không một ai dám đứng lên rời đi trước! Đây là chuyện mất đầu như chơi! Nhưng nam tử trẻ tuổi này lại làm với một cách thức vô cùng tự nhiên, hài hòa, giống như hắn đã từng nói lời nói này vô số lần. Trên thực tế, Tiền Bất Ly cũng đúng đã nói rất nhiều rất nhiều lần. . . . Tại một thế giới khác, tình cảnh bạn xấu tụ hội xảy ra đã quá nhiều lần!

Cơ Thắng Tình vừa âm thầm nghĩtới tình cảnh năm đó Càn Long Đại Đế triệu kiến từng thủ lĩnh bộ lạc, hăng hái, cười mắng chỉtrời, vừa dịu dàng đứng lên, nói: "Càn tiên sinh, ta phái mấy thịnữđi phục thịngài có được không?"

"Không cần." Tiền Bất Ly vy vy tay, nói: "Con người của ta ưa thích tự do, độc lai độc vãng, không thích bịcâu thúc." Nói xong, Tiền Bất Ly đã đi ra ngoài thính sảnh.

Đáng tiếc khi mạch suy nghĩnữnhân rơi vào tình cảnh lạc lối thì sẽ hoàn toàn có thểnói lý lẽ, ưu điểm của Tiền Bất Ly thoáng cái lại tăng lên một điểm nữa. Đây là một kỳ nam tử tuyệt sẽ không trầm mê nữsắc !

Cơ Thắng Tình nhìn theo bóng lưng Tiền Bất Ly, cái nhìn gần như ngây dại, trên gương mặt cũng hiện lên hai ráng chiều đỏ ửng.

"Điện hạ, hiện tại. . . . Ta tin tưởng phán đoán của ngài rồi!" GiảThiên Tường cảm thán nói.

"Bá tước của ta, ngài biết rõ ta thấy cái gì sao?" Cơ Thắng Tình mỉm cười nói, bóng lưng Tiền Bất Ly sớm đã biến mất, nhưng ánh mắt Cơ Thắng Tình vn đang nhìn về hướng nơi bóng lưng biến mất: “Là hy vọng! Ta thấy được hy vọng của chúng ta!"

"Ta cũng nhìn thấy, điện hạ!" Một người nói mê sảng thì còn tốt, hai người đều nói thì càng khiến cho người ta không còn gì đểnói. GiảThiên Tường nói: "Thế nhưng điện hạ, ngài phải nghĩbiện pháp lấy lòng hắn!" GiảThiên Tường thấm thía nói.

"Ta sẽ làm được!" Cơ Thắng Tình lộ ra dáng vẻ vô cùng tự tin.

Những lời này càng không hợp với thói thường! Bởi vì nhân vt chính vốn đã đổi lại áo khoác màu đen của mình, ống tay áo, ống quần đều dùng miếng vải đen băng bó lại, hoàn toàn có phong thái của một thần thâu giỏi giang! Laptop được đặt trở lại bên trong valy mt mã, mà valy mt mã bịTiền Bất Ly dùng vài miếng vải đen buộc chặt ở sau lưng mình, hai khẩu súng ngắn cắm ở hai bên thắt lưng Tiền Bất Ly. Việc nghiêm chỉnh huấn luyện khiến cho hắn có thểrút súng ra trong vòng một giây đồng hồ, hắn cam đoan sẽ bắn trúng mục tiêu trong vòng năm mươi mét! Điều duy nhất không tốt cho lắm chính là từ trước đến nay Tiền Bất Ly không thích dùng dụng cụ giảm thanh, lúc này hắn có hối hn cũng đã muộn rồi. Ở chỗ này thì hắn không cách nào làm được đồ vt này.

Tiền Bất Ly cầm qua một cục than củi, bôi lên lông mi khiến nó trở thành màu đen. Một khi muốn trở thành đệ nhất thần thâu thế giới, sao Tiền Bất Ly có thểlại có thểmắc sơ hở buồn cười này?

Cuối cùng, Tiền Bất Ly dùng một miếng vải đen che mặt mình, hắn đi đến bên cửa sổ, ánh mắt sáng ngời có thần đánh giá động tĩnh bên ngoài, chỉcòn lại có đã chờđợi!

Chờđợi là cô đơn lạnh lẽo, nhưng, chờđợi cũng là điều cần thiết! Tiền Bất Ly đã hiểu rõ đạo lý này từ rất sớm.

Tiền Bất Ly cũng không hiểu lịch sử của thế giới này, cũng không có ai nói cho hắn biết. Nếu như hắn biết mình đã trở thành một thần côn không thểchiến thắng trong thế giới này, hắn quyết sẽ không đi làm thần thâu! Có câu tục ngữnói: thà làm đầu gà, không làm đuôi trâu! Thế nhưng rõ ràng có một cơ hội làm đầu bò mà không biết nắm giữ, không thểnghi ngờsẽ làm cho người ta tiếc nuối cảđời! Cho dù đến lúc đó hát vang một câu: trời cao cho ta một cơ hội, mà ta không cẩn thn quý trọng. Nếu như một lần nữa cho ta một cơ hội. . . . tất cảđều chỉlà nói nhảm, đã muộn!

Nhưng làm một nhân vt chính, Tiền Bất Ly không thểvứt cơ hội đi! Chớ nhìn hiện tại ánh mắt hắn sáng ngời có thần, tràn đầy tin tưởng đối với tương lai của thần thâu, nhưng sớm muộn chuyện gì phải đến thì sẽ đến!

Một dũng sĩchính thức cũng sợ hãi đối với những đồ vt mà chính mình không hiểu. Một người không sợ bất kỳ cái gì thì chỉlà người ngu! Công chúa nói vô cùng nhiệt tình, vô cùng tôn trọng chính mình. Tất cảnhững thứnày đã khiến cho Tiền Bất Ly cảm thấy áp lực cùng lo lắng, hắn không muốn dùng tánh mạng của mình thành một con cờ, giao cho tương lai mê mang, hắn hy vọng tất cảđều nằm trong lòng bàn tay của chính mình! Cho nên Tiền Bất Ly lựa chọn bỏ đi, mau rời khỏi nơi này!

Trong tiệc rượu, tiếng cười cười nói nói dần dần tiêu tán trong gió. Đêm đã khuya, trong thế giới mà văn minh còn không được tính toán là phát triển, cuộc sống về đêm còn lâu mới có thểso sánh với xã hội hiện đại, người trong phủ thành chủ rất nhanh lâm vào giấc mộng đẹp. Ngu nhiên truyền đến tiếng bước chân từ chính những binh lính tuần đêm! Đương nhiên, những thứnày đều không làm khó được được Tiền Bất Ly với vũ khí hiện đại. Bó đuốc nho nhỏ sao có thểso sánh với ánh đèn pha?

Bầu trời không trăng cũng không sao, tht sự là một thời tiết tốt. Ngay khi bắt đầu làm tặc đã gặp thời tiết tốt! Tiền Bất Ly vô cùng cao hứng trong lòng, hắn nắm chặt nắm đấm, thấp giọng khích lệ chính mình: "Ý trời!" Không sai, lần thứnhất mình làm tặc đã gặp được khí trời như này, không phải ý trời thì là cái gì?

Con người luôn uổng công tự suy đoán ý trời cao, đáng tiếc cho đến tn giây phút cuối cùng bọn hắn mới biết được là ý trời đó không phải là ý trời tht!

Tiền Bất Ly đã sớm chú ý tới gian phòng mà Kha Lam ôm Kha Lệ đi vào bên trong. Một khi các nàng là thịnữcủa công chúa, chắc hẳn chỗ ở của các nàng cách không xa chỗ ở của công chúa, Tiền Bất Ly chăm chú định vịmục tiêu vào trên người công chúa, hắn muốn chơi một cú lớn! Hơn nữa công chúa tất nhiên mang theo vt phẩm trang sức đáng giá nhất!

Sự tht đã chứng minh phán đoán của Tiền Bất Ly rất chuẩn xác, ngay ở phía trước căn phòng bên cạnh phòng của Kha Lam, có bốn hộ vệ đang đứng tại trước cửa phòng. Là cn vệ của công chúa, bọn hắn không giống như binh sĩ tuần tra ban đêm, thỉnh thoảng phát ra tiếng nói chuyện cười đùa, cảmột đám cầm bó đuốc, thân hình thẳng tắp, rất có uy thế, nhưng hiệu quả. . . .còn không thểphát hiện ra Tiền Bất Ly.

Một đường nằm rạp xuống tiến lên, Tiền Bất Ly cẩn thn đi theo một vòng lớn, vòng ra phía sau căn phòng. Động tác của hắn rất chm, hai lỗ tai cũng dựng lên, tiếng hít thở bịép xuống rất nhỏ. Đánh đêm chủ yếu là dựa vào thính giác cùng cảm giác. Nếu có trạm gác ngầm, Tiền Bất Ly hy vọng mình có thểphát hiện sự tồn tại của đối phương trước một bước!

Khoảng cách ngắn ngủn hơn mười mét, Tiền Bất Ly bò sát nửa giờ. Điều này chứng minh hắn kiên nhn hơn người! Không nên xem thường tính kiên nhn, không biết đã từng có bao nhiêu cường giảđều thua bởi không đủ kiên nhn!

Rõ ràng không có trạm gác ngầm? Tiền Bất Ly khinh thường nhếch miệng! Như vy Tiền Bất Ly đã xem thường phủ thành chủ rồi. Phủ thành chủ chia làm nội viện cùng ngoại viện. Người ở trong nội viện đều là gia quyến của GiảThiên Tường, cùng tất cảngười hầu thân tín của công chúa. Còn như suy nghĩcủa hắn, 'Càn Long Đại Đế " trong truyền thuyết, không phải là không có trạm gác ngầm, nhưng đều nằm trên đường từ ngoại viện đến nội viện! Chính vì vy mới khiến Tiền Bất Ly kiếm được tiện nghi rất lớn.

Từ xưa đã có một câu như này: cướp nhà khó phòng! Nói một cách chính xác thì Tiền Bất Ly gặp tao ngộ này đã chứng minh Tiền Bất Ly thiếu kinh nghiệm làm tặc, thiếu yếu tố quan trọng nhất của làm tặc: kỹ thut ẩn núp kín đáo của tặc, rõ ràng lại dám xem thường người khác, sự tht lẽ nào lại như vy!

Leo đến trước cửa sổ, Tiền Bất Ly chm rãi đứng lên, móc thanh đao mang theo bên người ra, cắm vào cửa sổ. Trước đó theo như Tiền Bất Ly đã quan sát trước, các cửa sổ ở nơi này đều dùng một loại then cài cửa làm từ gỗ, rất dễ dàng mở ra bằng lưỡi dao.

Nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra, Tiền Bất Ly nhảy vào trong, rơi xuống mặt đất mà không gây nên một tiếng động, sau đó hắn quay người đóng cửa sổ lại như cũ. Nhìn thấy chưa? Đây chính là cái gọi là trí tuệ! Tiền Bất Ly không khỏi đắc ý. Vạn nhất có người đi qua nhìn thấy cửa sổ mở, chẳng phải sẽ cảm thấy nghi ngờhay sao? Ai. . . . Ta tht sự quá chu đáo, muốn thất thủ cũng khó!

Trong phòng bày biện vô cùng đơn giản, không có đồ dùng dư thừa. Không thểngờđược một công chúa mà cũng sinh hoạt cũng đơn giản như vy sao? Tiền Bất Ly thoáng kinh ngạc, hắn chm rãi đi đến chính giữa phòng, cẩn thn nghe từ trên giường truyền đến tiếng hít thở, ừ! Công chúa ngủ rất sâu! Thế nhưng. . . . Đây là thanh âm gì?

Một hồi tiếng vó ngựa từ xa truyền đến, càng ngày càng gần. Đột nhiên, một âm thanh khàn khàn đã phá vỡ màn đêm tĩnh lặng ở phủ thành chủ: "Bẩm báo! Quân tình khẩn cấp! ! Cấp tốc, quân tình khẩn cấp! ! !"

Phủ thành chủ lp tức chấn động, những ngọn đèn dầu liên tiếp sáng lên, hộ vệ công chúa khẩn cấp gõ vào cửa phòng, hô lên: "Điện hạ, có quân tình khẩn cấp!"

Lúc này vì đang ở chính giữa phòng, Tiền Bất Ly trợn mắt há hốc mồm, đứng yên khóc không ra nước mắt, hắn gần như choáng váng. Bất kểlà hắn muốn ẩn núp đi hay chạy ra ngoài từ cửa sổ cũng đã không kịp rồi, bởi vì phía sau lưng hắn đã sáng lên một ngọn đèn! !

Vào giây phút nguy nan cuối cùng, rốt cục Tiền Bất Ly đã suy nghĩcẩn thn. Ban đêm đột nhp nhà dân bịbắt giữ, kinh hoảng chạy thục mạng mới là tặc, hiên ngang lm liệt không phải quan lại thì chính là hiệp khách! Cho nên hắn lặng lẽ tháo mặt nạcủa mình xuống, sau đó thoải mái xoay người sang chỗ khác.

"AA.A.A... . ." Cơ Thắng Tình kinh hãi kêu lên một tiếng, nàng chợt nhn ra nam nhân chỉmới quen biết chưa đến một ngày mà đã làm cho mình nhớ thương, nàng kinh hãi nói: "Ngươi. . . . sao ngươi có thểchạy đến phòng ta?" Cơ Thắng Tình đột nhiên nghĩđến một chuyện gì đó, gương mặt nàng thoáng cái trở nên đỏ hồng.

"Nói. . ." giọng nói của Cơ Thắng Tình hạthấp không khác gì như tiếng muỗi vo ve: "Ngươi. . . sao ngươi có thểvụng trộm chạy đến phòng ta!"

"Bởi vì. . . ." Tiền Bất Ly gần như muốn thổ huyết, nhưng điều này cũng không thểảnh hưởng tới ánh mắt cơ trí mà sâu xa của Tiền Bất Ly! Giọng nói của Tiền Bất Ly cũng rất bình tĩnh, hắn bình tĩnh nói: "Bởi vì. . . . Ta thấy một trn bão tố sắp xảy ra!" Tiền Bất Ly đột nhiên nhớ tới là không phải có quân tình khẩn cấp sao? Vy. . . Trm bắt đầu nói chuyện phiếm!

Cơ Thắng Tình dừng ở Tiền Bất Ly, nàng gần như mất phương hướng trước ánh mắt cơ trí của Tiền Bất Ly. Sự tht chứng minh, sở dĩthần sẽ trở thành thần, cũng không phải bởi vì năng lực của bản thân hắn, mà bởi vì. . . . một hiểu lầm dễ chịu!

"Ta rất lo lắng. . . ." Tiền Bất Ly chm rãi đi đến phía trước cửa sổ, đẩy cửa sổ ra, trong giọng nói của hắn tràn đầy vẻ thương tiếc: "Bảvai non nớt của ngươi sao có thểgánh vác được gánh nặng!"

Hộ vệ ở ngoài cửa rốt cục phát hiện tình huống khác thường trong phòng. Cánh cửa kêu “phịch” một tiếng, bịphá ra, bốn hộ vệ đều vọt vào trong.

Cơ Thắng Tình vội vàng kéo drap trải giường, khẽ kêu lên: "Ai cho các ngươi vào? Đều đi ra ngoài cho ta!"

Tiền Bất Ly cũng xoay người, bình tĩnh nhìn mấy hộ vệ, vn đứng yên tại chỗ, bình tĩnh chính là đại biểu cho cây ngay không sợ chết đứng!

Bọn hộ vệ đều nhn ra người trước mắt chính là đế vương truyền thuyết. Sự việc của Tiền Bất Ly cũng không phải là một bí mt trải đối với bọn họ, hơn nữa giờphút này thần thái Tiền Bất Ly, ngoại trừ bình tĩnh, còn có mấy phần thương tiếc, khí thế như trách trời thương dân. Cho dù có đánh chết bọn hắn, bọn hắn cũng không tin người nam nhân này sẽ có ác ý, cho nên mấy hộ vệ vội vàng lui ra khỏi cửa phòng, còn đóng chặc cửa phòng.

"Ta biết rõ ngươi là một đại trí giả! Ta biết rõ ngươi có tài nhìn xuyên qua tầng tầng sương mù, thấy rõ con đường phía trước!" Cơ Thắng Tình khoác thêm áo ngoài, chm rãi đi đến sau lưng Tiền Bất Ly. Nàng, có vài phần khiếp đảm lại có vài phần chờmong, ôm cánh tay Tiền Bất Ly, nói: "Ta chỉmuốn hỏi ngươi một câu, ngươi. . . . Sẽ theo giúp ta vượt qua mưa gió sao?"

"Đương nhiên." Tiền Bất Ly quay lại đối mặt với mỹ nhân, mỉm cười nói: "Chỉcần ngươi nguyện ý!" Hình như không thểtiếp tục làm tặc nữa rồi? Tiền Bất Ly không khỏi âm thầm thở dài.

"Mặc kệ mưa gió lớn hơn nữa?"

"Mặc kệ mưa gió lớn hơn nữa!"

Nguồn: tunghoanh.com/de-quoc-cuong-lan/chuong-6-1pobaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận