Quan Cư Nhất Phẩm Chương 861 : Truyền thuyết về tam nương tử

Quan Cư Nhất Phẩm
Tác giả: Tam giới đại sư

Chương 861: Truyền thuyết về tam nương tử

Dịch: lanhdiendiemla.
Nguồn: Vipvandan


Bấm nút "Thu gọn" để thu gọn nội dungThu gọn

Hoàng thai cát chỉ mong có thế, hiện giờ có lão cáp truyên làm đám huynh đệ câm nín, tức thì phấn khích, điều binh khiển tướng, đồng thời phái tín sứ truyền lời.

Nhận được thông điệp cuối cùng của đối phương, Ba Đồ và Triết Hách tâm tình rất nặng nề, vì diều này có nghĩa là đối phương không sợ ném chuột vỡ đồ, có khả năng bất chấp tính mạng của Yêm Đáp.

Chung Kim lại rất ung dung:
- Đừng lo, quá nửa là chúng hư trương thanh thế thôi, nếu trong tay chúng ta là một hãn bình thường, bọn chúng có thể bất chấp, cùng lắm thay người khác là được. Nhưng trong tay chúng ta là Yêm Đáp hãn, quốc chủ Đại Kim, sinh tử của lão liên quan tồn vong cả quốc gia lớn, một khi lão ta chết ở đây, các bộ lạc sẽ tan rã, a không tin kẻ nào dám gánh trách nhiệm này.



Nhìn thấy đệ đệ và thị vệ trưởng sắc mặt dịu bớt, Chung Kim cười nhạt:
- Huống hồ chuyện tới nước này dù có giao Yêm Đáp ra, bọn chúng cũng không tha cho chúng ta, đành kiến trì tới cùng, cầm cự thêm phút nào, là có thêm một phần hi vọng.

- Chẳng lẽ còn có cứu binh sao?
Triết Hách cảm thấy khó tin.

- Trong tay chúng ta là Yêm Đáp hãn, dù Thổ Mặc Đặc bộ không nể mặt thì thế nào cũng có người cần lão ta.
Chung Kim mỉm cười:
- Đợi xem, có người tới cứu giá không ...
Hiện thực tàn khốc làm nàng mau chóng trưởng thành, độc lập và bình tĩnh hơn xưa nhiều.

~~~~~~~~~~~~~~o0o~~~~~~~~~~~~~

Trời sắp sáng.

Dũng sĩ cả Thổ Mặc Đặc bộ đã mài sắc đao, cưỡi lên chiến mã, chuẩn bị tiêu diệt kẻ địch trong vòng vây.

Y Khắc cáp truân được đám con cháu xúm quanh xuất hiện trước trận, nheo mắt nhìn kẻ địch đối diện, thấy bọn họ kết trận, biết đối phương quyết tâm chống trả tới cùng ...

Kỳ thực trò bắt con tin này, đối với phe giải cứu và phe bắt cóc đều là một một cuộc so kè tâm trí, ai ngoan cố tới cùng sẽ chiếm thượng phong. Y Khắc cáp truân mặc dù bề ngoài tỏ ra cứng rắn, nhưng dù sao đó là trượng phu của bà ta ...

Vị lão cáp truân đã phò tá hai vị đại hãn này biết rõ giá trị tồn tại của Yêm Đáp hãn, không tới lúc vạn bất đắc dĩ, sẽ bất chấp mọi giá cứu lão ta về...

Nhưng Hoàng thai cái thực lòng muốn Yêm Đáp chết, thấy bà mãi không hạ lệnh, liền tới giục:
- Mặt trời sắp lên rồi, có làm theo kế hoạch không?

- Ngươi mong cha ngươi chết vậy sao?
Y Khắc cáp truân mỉa mai:
- Nếu lão ta chết, ngươi không chống đỡ nổi gia nghiệp này, sẽ mất nhiều hơn.

- Con không có ý đó ...
Hoàng thai cát lòng nổi giận :" Bà nói tấn công đấy chứ, sao giờ thành ta sai rồi?

- Các ngươi đừng có khoái trí.
Y Khắc cáp truân trừng mắt với Bính Thỏ thai cát đang cười trộm:
- Trước tiên đánh thử xem, nếu bọn chúng hạ quyết tâm thật rồi, thì dùng ba đứa các ngươi đổi lại đại hãn.

Ba huynh đệ Hoàng thai cát cuống lên:
- Làm thế sao được ...

- Dùng cái óc lợn của các ngươi mà nghĩ đi.
Y khắc cáp truân hừ lạnh:
- Chỉ có phụ thân các ngươi mới có thể thống soái được mười vạn thiết kỵ Đại Kim, cón mười vạn thiết kỵ này, không ai dám làm gì các ngươi hết, tới khi đó uy hiếp cũng được, đàm phán cũng được, thế nào cũng có thể đổi các ngươi về. Nếu như đổi thành các ngươi nắm quyền Đại Kim sẽ chia năm xẻ bảy, đánh giết lẫn nhau, cuối cùng bị người Hán tiêu diệt.

- Vậy cũng không cần cả ba cùng đi.
Ba tên làu bàu:

- Kẻ nào muốn đi một mình càng tốt.

Lời này làm ba tên quẫn bạch, chẳng kẻ nào tin huynh đệ mình, càng không muốn một mình mạo hiểm.

Người Thổ Mặc Đặc phát động đánh nghi binh, bị vệ đội của Chung Kim ngoan cười kháng cự, lại không dám kích thích đối phương quá độ, kết quả bỏ lại mấy chục cỗ thi thể rồi quay về.

Y Khắc cáp truân và mấy tên thai cát quan chiến biết đối phương sẽ không khuất phục, phải quyết định, bất chấp tính mạng của Yêm Đáp diệt bọn họ, hay là dùng người chuộc Yêm Đáp về ... Hoặc để bọn họ mang Yêm Đáp đi.
Ba cách này đều có lợi riêng hại riêng, chỉ xem bọn chúng lựa chọn ra sao thôi.

- Nếu như người ta chịu đổi lấy ta, lão thái bà này sẽ không làm khó các ngươi.
Y Khắc cáp truân giọng mềm xuống:
- Rốt cuộc là vứt bỏ gia nghiệp lới, hay bảo vệ bản thân, huynh đệ các ngươi tự quyết đi.

Ba tên thai cát không nói, từ khi bà ta đề xuất kiến nghị kia, bọn chúng luôn suy nghĩ có nên mạo hiểm không? Bất ngờ là, đáp án rất rõ, bọn chúng không muốn mạo hiểm sinh mạng, đổi lấy thống nhất quốc gia ...

Vương quốc phụ hãn gây dựng quá hư ảo, bộ lạc của bản thân mới là gốc rễ, so với một cái chẳng biết có mạng mà hượng thụ không, chẳng bằng giữ chặt cái thực tế mà sống.

Thấy bọn chúng im lặng, lão cáp truân biết trượng phu của mình bị nhi tử vứt bỏ rồi ... Nhớ tới nam nhân chiếm lĩnh cuộc đời mình gần 60 năm, lòng bà như dao cắt, hỏi một câu phí lời:
- Sao không nói gì?

- A ma, nếu thả chúng về nam, bọn chúng sẽ giao bọn con cho người Hán.
Bính Thỏ thai cát nói như muỗi kêu:
- Bọn con tay nhuốm đầy máu người Hán, chắc chắn bọn chúng băm bọn con làm vạn mảnh.

- Đúng thế Đại cáp truân.
Lúc này ba tên thai cát nhất trí cao độ:
- Huống hồ phụ hãn trọng thương, sống chết chưa rõ, chẳng may đổi lại, phụ hoãn không cầm cự được, chẳng phải đã mất phu nhân lại thiệt quân.

- Rắm chó.
Y Khắc cáp truân tức giận chửi:
- Một lũ tham sống sợ chết, mau kết thúc tất cả đi, nhưng quân đội hãn đình sẽ nhớ, kẻ nào đẩy đại hãn của họ vào đường cùng.
Lực lượng chủ yếu của Thổ Mặc Đặc bộ do Yêm Đáp và mấy tên thai cát chia nhau ra thống lĩnh, nhưng là một hùng chủ dục vọng quyền lực cực lớn, quân đội đích thân Yêm Đáp nắm giữ vượt quá nửa, sức chiến đấu cực mạnh.

Trong mắt ba huynh đệ, nữ nhân này không thể nói lý được, làm thế chẳng phải bắt chúng đi nạp mạng sao? Nhưng Yêm Đáp không có mặt, quân đội hãn đình nghe Y Khắc cáp truân chỉ huy, cho nên bà ta có tư cách uy hiếp chúng.

Đang lúc đấu tranh thì thời gian đã tới chính ngọ, hai đạo quân tình khẩn cấp làm bốn mẹ con phải lập tức quyết định ...
Trước tiên Mã Phương suất lĩnh đại quân ép tới Hô Hòa Hạo Đặc, trong thành trống rống, nếu không quay về cứu viện sẽ bị người ta xới tung ổ.

Tiếp đó thám cáo cho hay ngoài hai mươi dặm có một đội kỵ binh tới gần, lần này không thể do dự nữa, phải chiến đấu rồi.

Y Khắc cáp truân lệnh hai vạn kỵ binh nghênh chiến, một vạn còn lại tấn công một nghìn tên phản đồ ...

Chiến đấu mở màn, vệ đội của Chung Kim tuy nhân số ít, nhưng vũ khí hoàn mỹ, lại chiếm cứ gò núi, khiến người Thổ Mặc Đặc phải xuống ngựa tấn công ...
Quan trọng hơn trong tay họ có vương bài Yêm Đáp, chỗ nào chiến sự chăng thẳng, sắp bị công phá là khiêng Yêm Đáp tới, đảm bảo thế công chùng xuống.
Bất kể là quân đội hãn đình hay quân đội của đám thai cát đều không muốn mang tội danh hại chết đại hãn, ném chuột sợ vỡ đồ như thế tất nhiên trói chân buộc tay, đánh nửa canh giờ chỉ có thanh thế hùng hổ, chẳng có kết quả gì.

Người Thổ Mặc Đặc có kẻ đánh ấm ức như táo báo, cũng có kẻ đánh thống khoái như tiêu chảy ...

Có câu người có tên như cây có bóng, Lý Thành Lương bảy lần chiến thắng, đánh cho mấy tên thai cát rút sợ, thấy cờ của hắn, là như thấy Mã gia quân, vừa ra trận đã mất ba phần nhuệ khí.

Bộ đội Lý Thành Lương càng đánh càng mạnh, chiến thuật, sẽ khí đều đạt tới đỉnh cao, bắn một loạt đạn là làm phòng tuyến người Mông Cổ thủng cả mảng, sau đó đại quân thuận thế xông vao, thế như chẻ tre, chớp mắt đã đánh qua phòng tuyến của hai vạn quân Mông Cổ, bất chấp sau lưng xông lên ngọn đồi đang huyết chiến.

Khí thế một đi không trở lại của quân Minh, làm Y Khắc cáp truân nhớ tới Yêm Đáp khi còn trẻ, nay anh hùng xế bóng, thanh lão già háo sắc tới mê muội, còn người Hán như mặt trời đang lên, thời đại của người Mông Cổ qua rồi ...
Không biết gió cát hay là thương tâm quá độ, chỉ thấy đôi mắt mờ đục biến thành hai suối nước.


Lý Thành Lương xông vào như tia chớp, cứu lấy vệ đội Chung Kim còn chưa đầy 200 người, may mắn là nhân vật trọng yếu không chết một ai, còn người Thổ Mặc Đặc lo cho an nguy của Hô Hòa Hạo Đặc, lại lo quân Minh có viện binh, không dám đánh, vứt bỏ đại hãn của chúng, rút quân.

Lý Thành Lương đưa Chung Kim và Yêm Đáp rút lui, nửa đường gặp được Thích Kế Mỹ tiếp ứng, liền giao người cho hắn, bản thân muốn dân quân biến mất.

Thích Kế Mỹ giữ lại:
- Ngươi đi lấy Thác Khắc Thác à?

- Sao? Ngươi có ý kiến à?
Có lẽ do trung niên mới được thỏa chí, Lý Thành Lương khát công lao tới độ làm đồng liêu khó chịu.

- Không ý kiến.
Thích Kế Mỹ cười:
- Có điều không cần đi đâu.

- Cái gì?
Lý Thành Lương trừng mắt.

- Biết đây là ai không?
Thích Kế Mỹ chỉ một nam tử Mông Cổ bên cạnh.

- Ai?

- Đạt Vân Kháp, hay còn gọi là Thoát Thoát.
Làm Lý Thành Lương tức tối, Thích Kế Mỹ khoái lắm:
- Biết Thác Khắc Thác nghĩ là gì chứ? Tức là "Thoát Thoát chi thành" ...

- Chẳng lẽ Thác Khắc Thác hàng rồi?
Dù có chuẩn bị tâm lý, nhưng Lý Thành Lương vẫn chấn kinh.

- Không sai, nếu không đại quân của ngươi quá cảnh, sao hắn không kháng cự, cũng không báo tin.

- Kỳ thực tiểu nhân đang chuẩn bị dâng thành cho Lý tướng quân.
Đạt Vân Kháp cung kính nói:
- Ai ngờ tốc độ của ngài quá nhanh, chúng tôi chưa chuẩn bị xong ngài đã vượt qua rồi.

Thấy công lao lớn bị Thích Kế Mỹ nhặt không côn, Lý Thành Lương tất nhiên không vui vẻ gì, mặt biến đổi một hồi rồi cười lớn:
- Ha ha ha, ai bảo ta muốn tới Thác Khắc Thác, ta có có quyền quyết đoán tại chỗ, đi về phía tây, đi, ha ha ha, các con, chúng ta đi càn quét.
Rồi dẫn đám kiêu binh hô hào kéo đi.

Lình theo đội quân của Lý Thành Lương, Thích Kế Mỹ nhổ phì một cái:
- Đánh trận có tốt mà không giữ quân kỷ cũng là tai họa.
Thích gia quân coi trọng quân kỷ nhất, hắn đương nhiên ngứa mắt với cái thói thổ phỉ của Lý Thành Lương.

Thích Kế Mỹ hộ tống Chung Kim, đưa Yêm Đáp tới Thác Khắc Thác, nơi đó là thành trì của quân Minh rồi ...

Mặc dù là nghĩa tử của Yêm Đáp, nhưng Đạt Vân Kháp có nhận thức tỉnh táo về thực lực của quân Minh, nên hắn ngầm tính toán, nhân cơ hội tham gia xuân tế, thăm dò thái độ của triều Minh.
Kết quả bị khí độ và trí tuệ của Thẩm Mặc làm hắn dao động, tiếp đó nhân cơ hội một tháng đợi Chung Kim xuất giá, hắn và Thẩm Mặc qua lại mật thiết, nhận lễ còn quý trọng hơn cả sính lễ Yêm Đáp tặng Chung Kim, đồng thời được lời hứa hẹn hấp dẫn, trong lòng sớm có ý quy thuận.

Khi đó lo lắng duy nhất là bộ tộc ở bờ bắc, một khi vọng động, khó tránh khỏi tai họa. Vì thế Đạt Vân Kháp sau khi đón Chung Kim về giao cho Bả Hán xong, liền lấy cớ sức khỏe không tốt, không tham gia hôn lễ, về Thác Khắc Thác, bí mật triệu tập tâm phúc thương lượng.

Tộc nhân xảy ra tranh cãi đúng như dự kiến, Đạt Vân Kháp đang nghĩ có định dùng vũ lực cưỡng ép hay không thì tin tức Yêm Đáp bị bắt truyền tới, gần như cùng lúc quân Minh dùng tốc độ như chớp vượt Hoàng Hà, áp lực mạnh mẽ từ hai phía làm đám trung thành với Yêm Đáp phải câm nín, Đạt Vân Kháp hạ lệnh dâng thành ...
Đúng như lời hắn nói, vì Lý Thành Lương đi quá nhanh, muốn ngăn không kịp, làm Thích Kế Mỹ theo sau được cái công này.

Thích Kế Mỹ mừng rỡ, một mặt phái người báo huynh trưởng, một mặt bảo Đạt Vân Kháp theo mình tăng viện.

Thích Kế Quang xưa nay thủ thì vững như núi, đánh thì nhanh như gió, đích thân dẫn quân tiếp quản thành, khi Thích Kế Mỹ quay về, thấy cờ Đại Minh bay trên thành rồi.

Thích Kế Quang nhìn thấy vị kiêu hùng một thời thoi thóp trên xe, không khỏi sinh thương xót, nhân vật như thế này phải chiến tử sa trường chứ không phải bị bắt như thế ...
Lắc đầu vứt bỏ tình cảm không phù hợp, lệnh đại phu bất chấp mọi giá cứu ông ta, rồi báo hỉ cho Vương Sùng Cố.

Chung Kim luôn ở bên cạnh bàng quang, nghe thấy đối phương nói báo hỉ cho Vương Sùng Cố mà không phải Thẩm Mặc, không kìm được hỏi:
- Sư phụ ta đâu?

- Thẩm các lão đã rời nhiệm rồi.
Thích Kế Quang thu lại nụ cười, nói nhỏ:
- Lệnh bản soái sau này nghe Vương tốc đốc chỉ huy.

- Rời nhiệm ... Là sao?
Chung Kim tái mặt, hỏi gấp:
- Chẳng lẽ sư phụ xảy ra chuyện gì?

- Không phải, chỉ là có trọng trách khác mà thôi.

- Y đang ở đâu?

- Chắc là vừa rời Đông Thắng ...
Thích Kế Quang chưa nói hết, Chung Kim tung mình lên ngựa phóng đi.

Nhìn bóng lưng tuyệt trần của nàng, Thích Kế Quang lắc đầu, lại thở dài. Làm người bên cạnh lấy làm lạ, sao gần đây đại soái đa sầu đa cảm như thế? Thì thấy hắn lạnh mặt lại lệnh:
- Toàn quân chuẩn bị vượt sông, quay về Đông Thắng.

- Hả?
Thích Kế Mỹ kinh ngạc, trên đường hắn còn khoe khoang với Đạt Vân Kháp, nói có bọn ta giúp ngươi thủ thành, sau này Thác Khắc Thác sẽ vững như bàn thạch , sao chưa đánh đã rút rồi?

Nhưng Đạt Vân Kháp không tiện mở miệng, vì thế Thích Kế Mỹ hỏi:
- Đại soái, vì sao không kiên thủ?

- Thác Khăc Thác trơ trọi ở bờ bắc, cách trở với trong Sóc, một khi bị bao vây sẽ thành cô thành, quá nguy hiểm.

- Nhưng thủ thành là sở trường của chúng ta, công thành là sờ đoản của người Mông Cổ mà.
Thích Kế Mỹ kiên trì.

- Phải tùy tình hình, nơi này thành trì cao không quá một trượng, nhiều năm không tu sửa, không dựa vào tường thành được. Còn người Mông Cổ muốn có lợi thế trao đổi với chúng ta sẽ lấy trọng binh bao vây Thác Khắc Thác, không những nguy hiểm thất trận, còn làm chính sách tương lai sẽ bị động ..

- Nhưng ...

Thích Kế Quang phất tay không thảo luận nữa:
- Không hiểu cũng phải chấp hành.

Thích Kế Mỹ ủ rũ lùi ra, nhưng bị gọi lại:
- Phải rồi, sao không thấy Lý Thành Lương?

- Mạt tướng đang định nói, hắn chê không đã, mang người đi đánh Cốc Thảo rồi.

- Hoang đường.
Thích Kế Quang biến sắc:
- Hắn đi về phía nào, mau phái người gọi lại.

- Hắn nói đi về hướng tây.
Thích Kế Mỹ ý thức được tầm nghiêm trọng, cau mày nói:
- Có điều thật hay giả rất khó nói.

- Lập tức phái du kỵ đuổi theo.
Thích Kế Quang nổi giận:
- Nói với hắn, nếu vì hắn mà phá hỏng đại kế triều đình, lập bao công cũng không bù được.

- Vâng.
Thích Kế Mỹ lập tức đi chấp hành, Thích Kế Quang nhìn Đạt Vân Kháp, trầm giọng nói:
- Ngẩn ra làm gì, mau tổ chức tộc nhân của ngươi vượt sông?

- Nhưng làm sao giải thích cho bọn họ.

- Muốn đi thì đi, muốn ở thì ở, cầu nổi chỉ để tới trưa hôm sau, qua giờ là phá, nghĩ tới lửa giận của Thổ Mặc Đặc bộ, đi đâu tự quyết đi.

- Ài ...
Đạt Vân Kháp cay đắng gật đầu, thói đời này thật khó sống.

~~~~~~~~~~~~~~~

Sau khi được tin Yêm Đáp bị bắt, Vương Sùng Cố lập tức lệnh văn võ bá quan thương nhân thợ thuyền cùng bộ lạc quy thuận, vào hết Phục Sóc bảo, tạm thời trốn trong tường thành. Hạn năm ngày phải rút hết, vượt thời gian, quan viên chủ quản cách chức, các bộ lạc nghiêm trừng ... Các hiệp nghị ký với quan phủ hủy bỏ. nguồn truyện t u n g h o a n h . c o m

Mấy chục vạn bách tính Mông Cổ liền đem gia súc, tài sản theo hai đường thủy lộ rút về phía nam ...

Kỳ thực Vương Sùng Cố quá lo, hiểu người Mông Cổ nhất là chính họ, những người quy thuận biếta Đại Kim ắt sẽ phát động báo thù thảm liệt nhất, chuyện này liên quan tới ổn định chính quyền, đám nhi tử của Yêm Đáp chắc chắn đồng tâm hiệp lực, bảo vệ uy nghiêm hãn đình.

Cho nên vừa nghe thấy Yêm Đáp bị bắt, Nặc Nhan Đạt Lạp và Bái Tang liền tích cực chuẩn bị nam di, không ai dám ở lại ...

Vương Sùng Cố không chỉ là nhà quân sự còn là một chính trị gia, chỉ là không có chiến trường cho ông ta phát huy, giờ mới có cơ hội tự đảm đương, cuối cùng đã có cơ hội dụng võ ...

Khi Vương Sùng Cố hạ một loạt mệnh lệnh, tướng sĩ dưới quyền không phục ... Từ lúc nhập Sóc tới nay, thắng trận liên tiếp làm họ không để người Mông Cổ vào mắt nữa, giờ lại bắt được Yêm Đáp, đáng lẽ phải san bằng Hô Hòa Hạo Đặc.

Nhưng Vương Sùng Cố phụ trách quân nhu biết bên mình không có năng lực vượt sông xuất kích, hơn nữa người Mông Cổ mang binh phục hận tới, phải dùng phương pháp vườn không nhà trống, mới có thể giảm tổn thất xuống thấp nhất.

Cùng lúc đó Vương Sùng Cố dẫn 1 vạn kỵ binh tăng viện cho Đông Thắng, ra vẻ quyết chiến bảo vệ Hà Sóc. Nhưng ngầm ra lệnh, bất kể người Mông Cổ khiêu chiến ra sao cũng không được tự ý ra đánh .. Chuẩn bị giằng co lâu dài.

Cục thế phát triển chứng minh quyết sách của ông ta là chính xác, Mã Phương sao phá nổi tường cao hào sâu của Hồ Hòa Hạo Đặc, huống hồ đó chỉ là nghi binh.
Theo lệnh Thẩm Mặc, mục đích của ông ta là tới mỗi thôn của Bản Thăng đọc lệnh sá miễn, cho phép bọn họ di cư tới Hà Sóc cư ngụ, bất kể nông dân, mục dân hay thương nhân đều có ưu đãi.

Đọc lệnh xong, Mã Phương đốt thông, ép hàng dân về phía nam, sáu ngày Mã Phương hủy 30 thôn, cưỡng ép di dời 4 vạn hàng dân.

Hành động của ông ta có được sự thuận lợi như thế vì hung danh của Mã Phương quá lớn, một mặt khác là người Mông Cổ chẳng còn để ý tới ông ta được nữa ... Thổ Mặc Đặc bộ, Ngột Thận bộ, Ngột Lương Cáp bộ, mười mấy bộ lạc lớn nhỏ đã xuất binh tới Hà Sóc ...

Dưới tư tưởng chỉ đạo chỉ cần bắt được nhân vật đủ lớn làm tù binh, hoặc đủ số lượng, là có thể trao đổi với quân Minh, bọn chúng bao vây thành Đông Thắng, không ngừng ở dưới thành khiêu chiến, nhưng Vương Sùng Cố trấn áp quân Sóc, quyết không ra mặt.

Thấy quân Minh rụt đầu vào mai, hơn nữa cái mai rùa này đúng là làm người ta phải sợ ... Hao phí tám tháng, nơi này thành một công sự phòng ngự chắc chắn, làm người Mông Cổ nhìn đã không muốn đánh.

Mấy tên Thai cát đành phái quân đi càn quét, nhưng phát hiện thảo nguyên Ngạc Nhĩ Đa Tư đã không còn ai nữa. Người Mông Cổ xuất chinh chỉ mang lương khô cho mười mấy ngày, tiếp tế dựa vào cướp bóc, giờ không có người để cướp, cứ thế vây thành mười mấy ngày hết lương, đảnh rút về ...

Thấy người Mông Cổ rút binh đúng như dự liệu, Vương Sùng Cố không vui nổi, vì ông ta biết đối phương tuyệt đối không chịu thôi, tám phần là đi đánh Tuyên Đại, Tuyên Phủ , Đại Đồng .
Từ Tuyên Phủ tới Đại Đồng là vùng biên giới trải dài, không thể chỗ nào cũng vững như tường đồng vách sắt, một khi bị người Mông Cổ tìm được sơ hở vượt qua vào nội địa tàn phá, thậm chí tới kinh thành ...
Lúc đó đám thanh lưu ngôn quan đầu óc đầy "tôn nghiêm Đại Minh không thể xâm phạm" sẽ ép triều đình giết Yêm Đáp.

Nếu thế Hán Mông sẽ không thể đội trời chung, đi ngược chính sách Thẩm các lão đề ra.

Người Mông Cổ cực kỳ coi trọng ân oán, đám nhi tử của Yêm Đáp đời này sẽ phải báo thù, đời này không báo được thù, con cháu tiếp tục phải báo, Hán Mông sẽ chiến tranh mãi mãi.

Nhưng Vương Sùng Cố không thể quyết định sống chết của Yêm Đáp, ông ta cơm nước nuốt không trôi, đột nhiên nhớ tới mười mấy năm trước có một người hoàn cảnh tương tự mình.

Đó là Hồ Tôn Hiến, năm xưa Hồ đại soái giam lỏng Vương Trực, nhưng bị đám đầu óc ngoan cố muốn áp giải lên kinh, lấy đầu Vương Trực tế thái miếu.
Nếu thế, giặc Oa sẽ hoàn toàn mất đi ước thúc, càng thêm điên cuồng, càng thêm phân tán, càng thêm khó tiêu diệt, cuối cùng Vương Trực được Mao Hải Phong cứu thoát.
Vương Sùng Cố lúc ấy làm tri phủ Tùng Giang, dám khẳng định Hồ Tôn Hiến ngầm thả người, nhưng ông ta biết đó là lựa chọn tốt nhất với Đại Minh, với đông nam, cho nên im lặng biểu đạt ủng hộ Hồ Tôn Hiến.

Hiện giờ khảo nghiệm tương tự đến với minh, liệu có nên học theo, ngầm thả Yêm Đáp không? Hiển nhiên không thể, vì mức độ nguy hại hai kẻ này khác nhau hoàn toàn, mình sẽ thành tội nhân dân tộc. Nhưng nếu giết Yêm Đáp, thế cục cửu biên không lạc quan.

Nhưng ông ta may mắn hơn Hồ Tôn Hiến nhiều, vì triều chính đang nắm trong tay những chính trị gia trác tuyệt. Tiếp đó Vương Sùng Cố nhận được báo cáo, Cao Củng triệu tập nội các, mau chóng thống nhất tinh thần, không được giết, không được thả Yêm Đáp, mà cung phụng ông ta sống vinh hoa phú quý.

Khi nhận được tin, Vương Sùng Cố phấn chấn, ông ta biết mình sắp thành nhân vật lịch sử rồi. Thế là ông ta phái sứ giả tới đàm phán với người Mông, người này phải tinh thông tiếng Mông, giỏi tùy cơ ứng biến, đủ khí thế trấn áp người Mông.
Có điều Vương Sùng Cố không lo, vì Thẩm Mặc để lại cho ông ta chuyên gia đàm phán tốt nhất -- Bảo Sùng Đức.

Nhận được mệnh lệnh của tổng đốc, Bảo Sùng Đức dẫn tiểu đội thân binh xuất phát, vừa vượt qua Hoàng Hà là rơi vào tay người Mông, nếu không nói rõ thân phận, e rằng bị coi là gián điệp cho bay đầu rồi.

Biết hắn là sứ giả mang tới tình hình của Yêm Đáp, người Mông Cổ không dám chậm trễ đưa tới Hồ Hòa Hạo Đặc, đón nhận lễ "hoan nghênh" đằng đằng sát khí của mấy tên Thai cát.

- Ngươi không biết ta đã hạ lệnh phàm người Hán nhập cảnh sẽ moi tim không?
Hoàng thai cát dọa dẫm:

- Ta biết.
Bảo Sùng Đức ung dung trả lời trước uy hiếp tử vong.

- Vậy ngươi có biết cái nồi đun sôi kia là chuẩn bị cho ngươi không?
Hoàng thai cát càng tỏ ra hung dữ.

- Ta biết.
Bảo Sùng Đức bình thản:

- Vậy sao ngươi còn dám tới.

- Nếu ta mà không tới, cha ngươi đã chẳng còn mạng.


Là nhân vật được Thẩm Mặc coi trọng, Bảo tham quân tất nhiên có chỗ hơn người, đặc điểm lớn nhất của ông ta là bình tĩnh ...
Bảo Sùng Đức biết, dù Hoàng thai cát bày rõ thái độ tuyệt không đàm phán, nhưng chỉ là hư trương thanh thế mà thôi, tuy Yêm Đáp chết hắn có thể kế vị, nhưng hắn tuyệt đối không dám bỏ mặc sống chết của Yêm Đáp.

Bởi vì hãn đình còn 5 vạn tinh binh tuyệt đối không trung thành với kẻ kế thừa chỉ mong đại hãn chết, cần phải làm Y Khắc cáp truân hài lòng, hắn mới chính đáng kế nghiệp được...
Nhưng hiện giờ ở hai mặt đông tây, quân Minh đều có danh tướng tọa trấn, hắn không có bản lĩnh dẫn quân đi ép quân Minh nghe lời. Cho nên nghe nói triều đình phái sứ giả tới, hắn như trút được gánh nặng, nhưng không thể chuyển biến quá nhanh, vẫn buông lời dọa nạt, thể hiện cứng rắn của mình.

Đáng tiếc, Bảo huynh thủ biên cương bao năm, lại lăn lộn kinh thành, nếu luận âm mưu thủ đoạn, Hoàng thái cát chẳng xứng xách giày cho hắn.

Thấy đối phương chẳng e sợ, Hoàng thai cát thuận thế đổi sắc mặt:
- Vậy phụ hãn hiện nay ra sao?

- Rất tốt, chúng tôi an bài cho ông ấy chỗ ở tốt nhất, tìm đại phu tốt nhất xem bệnh cho ông ấy, ngươi không cần lo. Có điều ông ấy bị thương nặng, lại đi đường xa, phải tĩnh dưỡng chừng một năm mới hồi phục.

- Bao giờ các ngươi mới thả phụ hãn của ta về?
Hoàng thai cát hỏi ra vấn đề làm hắn rối rắm không thôi.

- Thả? Thế nào cũng phải vài chục năm, Yêm Đáp xâm lược biên quân, quấy nhiễu Trung Nguyên, phạm tội ác tày trời với bách tính Đại Minh.
Bảo Sùng Đức thản nhiên nói:
- Triều đình coi ông ta là tội phạm số một, ai ai cũng được giết.

- Nếu các ngươi dám động tới một sợi tóc của phụ hãn, ta nhất định tắm máu Hà Sóc, Tuyên Đại để báo thù.
Hoàng thai cat đùng đùng nổi giận nói.

- Thai cát nói lời vô nghĩa này làm gì? Nếu muốn làm loạn cứ giết ta đi, sau đó nam hạ xem thai cát đánh nổi Mã vương gia hay Thích đại soái.

Đây mới là điều quan trọng, cho dù Yêm Đáp cũng chưa chắc thắng, Hoàng thai cát chỉ có nước chịu đòn ... Trên chiến trường không đánh nổi người ta thì làm sao mà vênh mặt lên được?

- Chẳng lẽ ngươi tới đây để chế nhạo ta?
Hắn hầm hừ nói:
- Muốn chết cũng không cần dùng cách này.

- Bản quan đương nhiên không phải tới nạp mạng.
Bảo Sùng Đức lúc này mới nghiêm mặt nói:
- Ta tới đây là vì thai cát.

- Vì ta?
Hoàng thai cát nheo mắt:
- Lại có mưu đồ gì, ta sẽ không thương lượng.

- Bản quan chỉ hỏi một câu, thai cát muốn làm tù trưởng một bộ lạc, hay là làm vương toàn Mông Cổ?

- Điều này còn cần phải nói sao? Nam nhân không có hùng tâm thì như nữ nhân không có vú vậy.

- Ha ha ha, nói hay lắm.
Bảo Sùng Đức vỗ tay:
- Vậy thai cát thử nghĩ xem, nếu sự thế phát triển như hiện nay, thai cát có khả năng thực hiện hùng tâm không?

Hoàng thai cát im lặng, nếu hắn không báo thù, hoặc không đón Yêm Đáp về thì không được các bộ lạc đi theo, đám huynh đệ không nể mặt mình. Dù sau này có tự xưng cô xưng quả, cũng chỉ thành trò cười.

- Một khi các vị chia rẽ, mạnh ai nấy đánh.
Thấy hắn không nói, Bảo Sùng Đức tiếp tục:
- Đại Minh ta sẽ đánh diệt từng người, tin rằng đám Lý Thành Lương, Mã Phương rất vui vẻ chấp hành nhiệm vụ này.

- Ngươi làm ta hồ đồ rồi, rốt cuộc ngươi đứng về bên nào?

- Ta đã nói tới đây vì thai cát, đương nhiên tất cả nghĩ cho thai cát.

- ...
Hoàng thai cát trừng mắt lên:
- Đừng vòng vo nữa, người Hán các ngươi làm người ta bực mình, có gì nói thẳng đi.

- Được, ta tới chỉ cho thai cát một con đường sáng.

- Như thế nào?

- Xin lui tả hữu đi đã.
Bảo Sùng Đức tỏ ra thần bí.

Hoàng thai cát phẩy tay đuổi những người còn lại đi:
- Giờ đã nói được chưa?

Bảo Sùng Đức hạ thấp giọng xuống:
- Không ngại tiết lộ cho thai cát, phụ thân ngài sẽ tới kinh thành thường trú vài năm, Hán Mông ngày nào chưa hòa bình, ông ta sẽ không thể về. Còn tương lai có hòa bình hay không, thì phải xem ý thai cát.

- Ngươi nói thế nghĩa là gì?
Xung quanh không có ai, Hoàng thai cát không vờ vịt nữa.

- Theo ngu kiến của tại hạ, một Yêm Đáp hãn còn sống lại không ở thảo nguyên là có lợi với thai cát nhất.
Bảo Sùng Đức giải thích:
- Mông Cổ coi trọng võ công nhất, huyết thống chỉ xếp hàng thứ hai, thai cát hi vọng thành đại hãn như phụ thân mình, thì cần có võ công như thế. Nhưng thế thời thay đổi, phụ thân thai cát năm xưa bốn bề là địch, phải chinh đông phạt tây mới có cục diện này nay. Nhưng giờ cục diện của thai cát nhìn thì tốt hơn, thực tế khó hơn vạn phần, Đại Minh quân lực ngày một mạnh, không dễ khinh nhục nữa, thảo nguyên lại thiên tai không dứt, bộ dân thiếu ăn thiếu mặc. Nhìn xung quanh, hoặc là thế lực huynh đệ của thai cát, hoặc là Ngột Lương Cáp, đều không đụng vào được, thai cát tiến thoái lưỡng nan, dựa vào võ lực không thể phá vỡ cục diện.

Những lời này đúng là nói vào tận đáy lòng hắn rồi, Hoàng thai cát gật gù, tơi ngay phụ hãn đã không trụ nổi, mấy lượt xin triều cống, mình võ dũng chẳng bằng một nửa phụ hãn, làm sao duy trì được?

Thấy đã đủ lửa, Bảo Sùng Đức đủng đỉnh nói:
- Hiện giờ trời ban cho thai cát một con đường mới ngay trước mắt.

- Đường mới thế nào?

- Các vị không phải muốn triều cống sao, giờ là một cơ hội, đại nhân nhà ta thuộc phái hòa bình hiếm có, nếu các vị muốn, có thể xin triều đình phong Yêm Đáp hãn thành Đại Minh Thuận Nghĩa Vương , chỉ cần các vị thần phục trước ...
Giơ tay lên ngăn Hoàng thai cát lại, Bảo Sùng Đức nói:
- Ta biết, điều này mất thể diện, nhưng tất cả vì phụ hãn của ngài, nếu không triều đình xử tử phụ hãn ngài, mấy huynh đệ ngài không đồng ý, tức là hại chết phụ hãn. Ít nhất Y Khắc cáp truân sẽ ủng hộ ngài, có 5 vạn đại quân trong tay bà ấy, đám huynh đệ kia lại không thần phục thai cát hay sao?

Hoàng thai cát mặt âm trầm:
- Ngươi muốn ta thành đại hãn Mông Cổ đầu tiên bị uy hiếp?

- Tất cả đều có cái giá của nó, chỉ cần đáng, ngại gì chút thanh danh?

Hoàng thai cát cắn răng hỏi:
- Vậy triều đình cho ta được cái gì?

- Phụ hãn .. À không phụ vương ngài sống ở Bắc Kinh, vậy quyền triều cống sẽ là của ngài, ngoài ra triều đình sẽ cấp ngài ấn tín quan phục làm thổ ti duy nhất của Thổ Mặc Đặc, đồng thời cũng có quyền triều công, mỗi năm ân thưởng ngang phụ vương của ngài.
Hoàng thai cát suy nghĩ hồi lâu mới nói:
- Ta yêu cầu triều đình mở biên, lập mã thị...
Sau khi triều cống, kinh thành sẽ ở chợ thông thương, nhưng quy mô hữu hạn, với hơn trăm vạn người Mông Cổ, chẳng khác gì muối bỏ biển, nên mở biên cảnh, cho người Mông Cổ tự do thông thương, mới là phương pháp thực sự giải quyết khó khăn của họ.

- Chuyện này ...
Bảo Sùng Đức trầm ngâm.

- Chỉ cần triều đình thông thương.
Hoàng thai cát vội tăng thêm vốn:
- Ta không chỉ ước thúc các bộ không quấy nhiễu đại minh, còn chinh phạt bộ lạc không thần phục, đảm bảo Đại Minh không phải lo về họa biên cương.

Nhìn thấy Hoàng thai cát nóng lòng như thế, Bảo Sùng Đức mỉm cười, Vương Sùng Cố đã bắt đúng mạch của người Mông Cổ rồi

Trong thư gửi cho nội các, Vương Sùng Cố nói, Yêm đáp bị bắt, Đại Minh ta chiếm ưu thế tâm lý hoàn toàn, lúc này đề xuất thông thương sẽ không bị ai cho là nhục quốc thể nữa, cần sớm quyết đoán, tránh lỡ thời cơ tốt.

Vì thế Vương Sùng Cố phái Bảo Sùng Đức tới đạt thành hiệp nghị với Hoàng thái cát , do hắn và Y Khắc cáp truân cùng ký tên dâng thư , biểu thị thần phục triều đình ...

Đối với mấy vị thai cát và Y Khắc cáp truân mà nói, đây chẳng phải chuyện khó gì, dù Yêm Đáp lập quốc xưng vương, nhưng chẳng ai vì thế không thừa nhận hãn đình cả Sát Cáp Nhĩ.
Nếu như bọn họ đã thừa nhận Sát Cáp Nhĩ là Đại khả hãn, vậy thừa nhận Đại Minh cũng chẳng có vấn đề gì, chẳng qua đổi tên chủ nhân, mặc dò không được thoải mái lắm, nhưng với cái lợi thông thương, thế là đáng rồi.
Dù sao người Mông không coi trọng thể diện như người Hán.

Sau đó Vương Sùng Cố phụ trách xin cáo phong cho cả nhà họ, hai bên triển khai đàm phán thông thương. Đồng thời ước định tam biên không đước dấy binh đao, có người bên nào gây hấn, cả hai bên cùng giết.

Đánh trận có lợi gì chứ? Cướp bóc lợi cho bộ hạ chứ không phải đầu lĩnh; thất bại thì đầu lĩnh chịu nguy hiểm chứ không phải bộ hạ. Vậy sao phải mạo hiểm tranh thủ cái có lợi không liên quan tới mình? Quy cho cùng tất cả chủ trương chỉ vì bản thân.

Triều Minh còn cho phép bọn họ phái đại biểu tới thăm Yêm Đáp sau khi đàm phán thành công, có thể phái người hầu hạ.
Vì thể hiện thành ý, bên phía Mông Cổ đem đáp yêu nghiệt Tiêu Cần tới Đại Minh, thậm chí hủy Bản Thăng, đuổi người Hán về phía nam. Với điều cuối cùng, Vương Sùng Cố biểu thị không cần thiết .

Y Khắc cáp truân cực hận Tiêu Cần dụ hoặc Yêm Đáp có mưu đồ bất lương với tôn tức, cho nên mới gặp cái họa vô vọng này, nên đem hết đám cốt cán của Bạch Liên giáo trói lại rồi, tặng cho triều Minh chỉ là thuận tay.

Có điều trong mắt triều Minh, đây lại là thắng lợi trọng đại, lập tức đưa bọn chúng tới Bắc Kinh, Long khanh đích thân tế thiên, lăng trì xử tử, cuối cùng đem đầu tới cửu biên.

Hiện Mông Cổ đã xưng thần, Hán gian cũng đã giao nộp, đây là điều trăm năm chưa có, đủ biểu thị thành ý, đáng lý chuyện rất thuận lợi, triều Minh không nên làm khó bọn họ nữa.

Nhưng việc triều cống khó khăn không phải ở bên Mông Cổ mà ở triều đình, khi Vương Sùng Cố định lợi dụng Yêm Đáp tiêu trừ đao binh thì đám thanh quan trong triều cho rằng, triều công là biểu hiện của đớn hèn, thông thương càng không đúng.
Bọn chúng còn nhớ chuyện Cừu Loan mở mã thị, bọn chúng muốn làm Dương Kế Thịnh, kiên quyết phản đối chủ nghĩa đều hàng hữu khuynh này, bọn chúng nhắc tới Thế tông cuối cùng đóng cửa mã thị.

Thế nhưng bọn chúng quên hiện giờ không còn là thời Thế tông nữa, Cao Củng không phải Nghiêm Tung, Vương Sùng Cố không phải cửu loan ...

Cao Củng không tiện tỏ thái độ, lần này đứng ra là Trương Cư Chính, vị đại học sĩ này thực sự kích động rồi , viết thư cho Vương Sùng Cố biểu thị cực lực tán thành chính sách của ông ta.

Khi đó Thẩm Mặc đã rời nhiệm, trách nhiệm tiền tuyến đặt hết lên người Vương Sùng Cố, khi đám ngôn quan nhao nhao phản đối, làm ông ta khó xử, nhưng Trương Cư Chính đại biểu nội các ủng hộ, làm ông ta đứng vững trước đám ngôn quan.

Ở phương diện nội các Cao Củng, Trương Cư Chính, Trương Tứ Duy đều biểu thị tán đồng, Cao Nghi không phản đối.
Nhưng trong triều lại ầm ĩ đòi giết Yêm Đáp, số này không ít, thậm chí đàn hặc Vương Sùng Cố bán nước, yêu cầu bắt ông ta về trừng trị.

Lại Trương Cư Chính đại biểu nội các tỏ thái độ :
" kim chi nghị giả giai vị giảng hòa nhuyễn nhược, mã thị khởi hấn, vi thử ngôn giả, bất duy bất trung, cái diệc bất trí thậm hĩ phu sở vị hòa giả, vị lưỡng địch tương giác, trí sửu lực quân, tự độ vị túc dĩ thắng chi, cố bất đắc dĩ nhi cầu hòa, như hán chi hòa thân, tống chi hiến nạp, thị chế hòa giả, tại di địch nhi bất tại trung quốc, cố cổ nghị dĩ vi đảo huyền, khấu công bất khẳng chủ nghị. Kim tắc bỉ xưng thần nạp khoản, hiệu thuận khất phong, chế hòa giả tại trung quốc nhi bất tại di địch, bỉ chi hán, tống chi sự, vạn vạn bất mâu, độc khả vị chi thông cống, nhi bất khả vị chi giảng hòa dã"

Ý tứ là, thời Hán Tống bị người ta ép cho cùng đường nên mới phải cầu hòa, nhưng chúng ta là phe thắng lợi, đối phương xưng thần, mong công nạp, sao có thể gọi là cầu hòa.

***
Đoạn trên nguyên văn trong sử, không dịch.

Trương Cư Chính phản kích rất mạnh mẽ, bác bỏ hết lời của phe phản đối, nhưng cái Hoa Hạ này xưa nay chẳng phải là chỗ nói đạo lý, ngươi có nói đúng đên đâu người ta cũng không nghe vào tai, bọn chúng nhất định giữ quan điểm, đối đầu với ngươi.

Cuối cùng Cao Củng ra mặt nói, chúng ta đình nghị vậy.

Đình nghị là chế độ quyết sách đặc sắc, do các quan lớn, công khanh, một phần ngự sự tham gia, dưới sự chủ trì của hoàng đế, mọi người đưa ra ý kiến của minh, tổng kết lại, bên nào nhiều hơn thì làm theo.

Đương nhiên hoàng đế có thể tự quyết, nhưng sẽ tổn thương trái tim các đại thần ... Hậu quả làm tổn thương các đại thần Đại Minh thì mọi người biết rồi đấy.

Loại phương pháp mang sắc thái dân chủ này vốn không được tiên đế thích, nhất là chuyện Đại lễ nghị làm Gia Tĩnh khốn khổ, cho nên từ khi nắm đại quyền, ông ta không cử hành đình nghị. Hiện giờ Cao Củng đề xuất định nghị, tất nhiên là hưng phấn ...
Hai bên tin chắc mình sẽ thắng nên không cãi nhau nữa, mà tranh thủ thời gian liên lạc đồng liêu, hi vọng áp đảo đối phương.


Vì thế ba ngày sau phát sinh sự kiện "biểu quyết triều cống" ghi vào lịch sử, tổng cộng tham dự có 44 người, mọi người lần lượt phát ngôn, sau đó viết thành điều trần, trình cho hoàng đế.

Vì tránh gây thị phi, Long Khánh lệnh tuyên đọc kết quả trước mặt mọi người: Có 22 người cho rằng triều cống, thông thương là có thể chấp nhận; 17 người không đồng ý; 5 người đồng ý triều cống không đồng ý thông thương.
Dùng thuật ngữ hậu thế là thông qua đa số phiếu ... Tức là tính mạng Yêm Đáp được bảo đảm, triều cống chấp nhận, nhưng thông thương thì không.

22 - 22 thông thương bế tắc rồi.

Cuối cùng phải nghe thánh ý thôi, Long Khánh dở khóc dở cười, các ngươi chơi trò gì thế? Đủn đi đủn lại, cuối cùng vẫn do ta gánh trách nhiệm này?
Đành thương lượng với mấy vị đại học sĩ, Cao Củng là kẻ sách động sau màn, Trương Cư Chính là nhân vật chính trên sân khấu, Trương Tứ Duy hoạt động khắp nơi kiếm phiếu.
Bị mấy người này giựt giây, Long Khánh ngự bút phê :" Chuyện này trọng đại, biên thần rõ nhất, giờ biên thần nói làm, các khanh nói cũng có lý, vậy thì làm đi, tốn kém thêm chút có là gì?”

Đương nhiên không đơn giản như thế, song khó khăn trong đó không cần nói kỹ nữa, có điều dưới nội các hiệu suất cao khóa này, thông thượng chuyện nghị luận cả năm cần một tháng là xong ...

Triều đình phong Yêm Đáp làm Thuận Nghĩa vương, ban chỗ ở tại Bắc Kinh, Y Khắc cáp truân phong Thuận Nghĩa phu nhân , Hô Hòa Hạo Đặc đổi thành "thành Quy Hóa", Hoàng thai cát và con cháu, đầu lĩnh Ngột Thận Bộ đều được phong chức ... Tổng công 61 người.

Từ đó trở đi bọn họ thành tướng quân và quý tộc Đại Minh thiết kỵ Mông Cổ không đạp lên ruộng đồng của Đại Minh nữa, đao thương họ không còn nhuốm máu người dân Hoa Hạ nữa ...

Nhưng người khởi xướng tất cả lại âm thầm nam hạ, không hề phát ra bất kỳ lời nào trong cuộc đại biện luận kia.

Thời gian quay lại lúc Yêm Đáp bị bắt làm tù binh, có lẽ ông trời đã định sẵn, Thẩm Mặc nhận được thánh chỉ nam hạ ...

Vì triều đình tập trung lực lượng ở phương bắc nên loạn tây nam càng lúc càng dữ dội, Vi Ngân Báo công chiếm Quế Lâm làm đô thành, giết tuần phủ Quảng Tây, xâm lược Quảng Đông, thanh thế chấn động triều đình.

Đương nhiên tây nam loạn đến đâu cũng không cần thứ phụ đích thân làm đề đốc, nhưng vì y giả thần giả quỷ khi bái thánh lăng, có quan hệ mờ ám với thiếu nữ quý tộc Mông Cổ ... Chết người nhất là y quỳ lạy Thành Cát Tư Hãn, đụng chạm tới thần kinh đám theo chủ nghĩa Đại Hán, bị chúng đẩy đến tầm nhục quốc thể.

Đối diện với tấu chương đàn hặc hùng hổ, Thẩm Mặc không phản bác, chỉ dâng sớ theo lệ, nói mình suy nghĩ thiếu chu toàn, xin hoàng đế thứ tội v..v..v.. Thái độ cực kỳ thành khẩn.

Lúc này lại phát đinh chuyên Vi Ngân Báo công chiếm Quế Lâm, y chủ động xin nam hạ, tiến cử Vương Sùng Cố tiếp nhận việc của mình.

Long Khánh tất nhiên không muốn thấy sư phụ chịu oan ức cỡ đó, song đám đàn hặc tám phần là do Thẩm Mặc an bài, y còn viết thư cho Cao Củng nói thẳng "đây là cách tránh họa", Cao Củng hiểu lo lắng của y, hơn nữa chiến cục đã định Thẩm Mặc rút lui quang minh lỗi lạc, ông ta chỉ bội phục, không nói gì hết.

Thẩm Mặc không tạm biệt văn võ, chỉ căn dặn Vương Sùng Cố và Thích Kế Quang vài câu, rồi chuẩn bị hành trang nam hạ.

Đúng lúc xuất phát thì y nhận được tin Yêm Đáp bị bắt, Thẩm Mặc đứng lặng trong sân rất lâu, Tiểu Lục Tử hỏi có xuất phát không, y lắc đầu:
- Không biết kết quả ra sao, ta yên tâm đi thế nào được?
Vì thế nói với Vương Sùng Cố:
- Giám Xuyên huynh, xem như ta nợ huynh ân tình này, huynh lập tức bảo Lý Thành Lương xuất quân giải cứu người.

- Đại nhân nói gì thế, Yêm Đáp bị bắ là quân tình tối cao, hạ quan cũng đang có ý này.

- Đa tạ.
Thẩm Mặc gật đầu:
- Lúc này huynh bận rộn rồi, đi đi, không cần tiếp kẻ nhàn rỗi này nữa.

- Hạ quan tới là để mời đại nhân chủ trì.
Vương Sùng Cố cung kính nói:
- Chuyện này quá lớn, hạ quan sợ có sai sót.

- Ở vị trí nào lo công việc đó.
Thẩm Mặc lắc đầu:
- Nếu ta không tin huynh đã không đem trọng trách này giao cho huynh. Gánh lấy nó đi, Giám Xuyên huynh, huynh sẽ lưu danh sử sách.

- Vâng ...
Vương Sùng Cố cảm kích hành lễ lui ra.

Tiếp đó Thẩm Mặc không màng cơm nước, đêm không chợp mắt, sốt ruột đợi tin, đến khi biết Chung Kim bình an rồi mời thở phào, nói:
- Lên đường thôi.

- Đại nhân, không nghỉ ngơi sao?

- Không cần, ta sẽ ngủ trên ngựa.

Vì thế bọn họ xuất phát nam hạ.

Buổi sáng trên thảo nguyên cực kỳ yên tĩnh, Thẩm Mặc quay đầu lại phương bắc, chỉ thấy mảng thảo nguyên xanh mênh mông, trái tim y tựa hồ bị chia làm đôi nửa.

Từ đằng xa, đột nhiên xuất hiện một chấm nhỏ, càng lúc càng lớn, cuối cùng các vệ sĩ nhìn rõ đó là một nữ tử mặc áo đỏ, cưỡi ngựa đỏ, sát khí đằng đằng ... Nhưng bọn họ không ngăn cản mà lại tản ra thật xa.

Thiếu nữ đó là Chung Kim, nàng mặc trang phục tân nương, hãn huyết bảo mã phía dưới vì đổ mồ hôi mà từ trắng thành màu đỏ. Ngựa tới trước mặt Thẩm Mặc, nàng vẫn không hề giảm tốc độ, Thẩm Mặc cũng không nhúc nhích, chỉ yên tĩnh nhìn nàng.

Hai con ngựa sượt qua nhau, Chung Kim tung mình nhảy lên, ôm lấy Thẩm Mặc, hai người ngã xuống ngựa, lăn trên thảm cỏ dầy, cỏ non mang sương sớm ướt đẫm y phục bọn họ, nhưng chẳng ai để ý, cuồng si quấn lấy nhau ...

- Nàng muốn giết ta sao?
Thẩm Mặc khó khăn lắm mới thoát khỏi vòng tay thiếu nữ.

- Chàng không cần người ta nữa.
Chung Kim trừng mắt lên:
- Cho nên mới đẩy người ta vào lò lửa, đúng không?

- Nói bậy.

- Vậy vì sao lại cho người ta khẩu súng này, chẳng lẽ không phải dự liệu được người ta bị Yêm Đáp phi lễ.

- Ta đâu phải Gia Cát Khổng Minh mà biết trước.
Thẩm Mặc thở dài:
- Tin ta đi, nếu biết nàng sẽ gặp phải tao ngộ như thế, ta sẽ không để nàng đi đâu.

- ...
Chung Kim nhìn y chăn chú, muốn nhìn thấu nội tâm của y, nhưng không nhìn được điều gì, hồi lâu nàng mới than:
- Kiếp này định sẵn người ta bị chơi đùa trong tay chàng rồi.

- Nhưng tựa hồ luôn là nàng chủ động phi lễ ta.
Thẩm Mặc cười khổ.

- Xi, được lợi còn lên mặt.

Hai người chìm vào im lặng, hồi lâu Thẩm Mặc mới khó khăn nói nhỏ:
- Yêm Đáp ... Không làm gì nàng chứ?

- Chàng quan tâm làm gì, người ta có phải là gì của chàng đâu?

- Nàng là nữ đồ đệ của ta.

- Có sư đồ nào ôm nhau như thế này không?

- Ta không thể làm chuyện có lỗi với sư nương nàng.
Thẩm Mặc khổ sở nói:
- Ta đã thề, đời này không làm chuyện gì có lỗi với nàng ấy nữa.

- Vậy ta có bị phi lễ hay không liên can gì tới chàng?
Chung Kim hờn dỗi.

- Nhưng bất kể thế nào, ta đều đã có lỗi với nàng ấy rồi, chuyện của ta và nàng đã truyền tới Bắc Kinh, ta lại một lần nữa làm tổn thương nàng ấy rồi.

- Vậy chàng đi đi...
Chung Kim đột nhiên nổi giận, siết nắm tay nhỏ đấm y:
- Chàng là đồ hèn, coi như ta mắt chó nhìn nhầm người.

- Mắt nàng sao là mắt chó được, mắt nàng là mắt hoa đào lung linh.
Thẩm Mặc nhịn đau nói:
- Nếu nàng nguyện ý, có thể tới Bắc Kinh một chuyến, bưng cho sư nương nàng chén trà.

Chung Kim sửng sốt, tròn mắt nhìn Thẩm Mặc:
- Chàng nói gì? Người ta không nghe nhầm chứ?

- Nàng và ta cứ ở bên nhau suốt, nàng lại bắn bị thương Yêm Đáp hãn, sau này còn ai dám cưới nàng nữa?
Thẩm Mặc dịu dàng nói:
- Chuyện ta làm, ta sẽ gánh hậu quả.

- Chàng đúng là đồ giả dối, cứ phải kiếm hết cái cớ này cớ nọ, chàng không dám nói thật lòng mình sao. Hừ, nếu thế không cần chàng thương hại người ta...
Chung Kim lạnh lùng nói:
- Thiên hạ thiếu gì nam nhân, cần gì phải sống chết bám vào chàng.

Thẩm Mặc cười khổ:
- Chẳng lẽ nàng nhất định muốn ta từng này tuổi đầu rồi phải nói một tiếng, ta yêu nàng?

- Ai thèm ...
Chung Kim cười mắng, ôm chặt lấy cổ y, như nàng đã nói, nữ nhân có thể chờ đợi, chỉ cần biết trái tim kia hướng về mình …

Thẩm Mặc vẫn một mình lên đường, Chung Kim nói, nàng sẽ không rời khỏi thảo nguyên, càng không tới Bắc Kinh gặp con hổ cái của y, vì nàng là Chung Kim, một nữ tử dám vứt bỏ sư phụ tình lang của mình, dám nổ súng bắn Yêm Đáp hãn.
Kiếp này nàng không quỳ gối trước bất kỳ ai nữa, nàng sợ một khi tới đất Hán, nàng sẽ không tự định đoạt được.

Nàng sẽ trở về Hà Sóc, lợi dụng phong hiệu của mình, kiến lập lên bộ lạc của nàng, làm chuyện nữ nhân thời đại này muốn làm mà không làm được.
Nàng còn nói với Thẩm Mặc, nếu như bi kịch "công cao hơn chủ" hoặc là "thỏ chết chó vào nồi" xảy ra, hoan nghênh y tới thảo nguyên tị nạn, làm áp trại nam nhân của nàng.

Không lâu sau, Thẩm Mặc được tin, nàng không dùng phong hiệu của mình, không xưng quận chúa, mà xưng là Tam nương tử, ý tứ rõ ràng tự nhận mình đừng sau Nhược Hạm và Nhu Nương ... Khiến Thẩm Mặc mắt cay xè, trái tim cô gái này không cứng như cái miệng nàng.

Nhưng gánh nặng trên vai quá lớn, Thẩm Mặc không thể cho nàng điều gì, đành thu lại vấn vương, kiên định nhìn về phía trước.

Nguồn: tunghoanh.com/quan-cu-nhat-pham/chuong-861-hgKaaab.html


Chưa có phản hồi
Bạn vui lòng Đăng nhập để bình luận